Trở gió…
Thursday, September 16, 2010 6:52:22 AM
Chỉ còn gần tháng nữa là đến tết. Đêm, Sài Gòn trở gió, mình miên man trong những suy nghĩ về quê nhà...
Xóm trọ của mình nằm heo hút ở một khu ngoại thành. Gió đêm xào xạc, đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ mồn một tiếng lá xạc xào trên mái tôn. Chợt nhớ quá những đêm trở gió khi còn ở quê nhà.
Ngày ấy...
Một đêm nào đó cuối mùa thu mình chợt tỉnh giấc vì hơi lạnh tràn qua mái ngói, qua khe cửa sổ rồi ghé vào giường mình. Mình cuộn tròn trong tấm mền mỏng nằm cho đến sáng, vậy mà vẫn thỉnh thoảng tỉnh giấc, co người lại vì lạnh. Lấy cớ trời lạnh mình ngủ "nướng" đã đời. Mẹ phải mang áo ấm, khăn quàng cổ, găng tay và tất đến giường cho mình ân cần: “Này con, mặc vào đi, trời lạnh rồi đó”.
Lớn lên, ngày trở lạnh khi mình chở cô bạn cùng lớp đi học, cô bạn rất vô tư thọc tay vào túi áo khoác của mình cho đỡ lạnh. Bị lũ bạn chọc ghẹo, ghép đôi, mình vừa mắc cỡ vừa sướng rơn.
Cuối năm...
Sài Gòn trở gió, cảm giác mùa đông của miền Bắc thức dậy trong mình. Chợt thèm quá cảm giác lạnh như cắt da cắt thịt. Năm ngoái khi chuyến xe từ Sài Gòn về quê vừa dừng bánh, mình đã nhảy ngay xuống xe, quần áo phong phanh mà cứ thế dang tay ra, ngửa mặt hít hà cái khí lạnh. Mình như muốn hít cả mùa đông vào lồng ngực. Thế mới biết cái lạnh của mùa đông ở miền Bắc đáng yêu đến thế nào.
Cuối năm chợt nhớ cô bạn cùng lớp ngày xưa nữa. Có bận chả hiểu sao hai đứa giận nhau rồi tới cả năm trời không nói chuyện. Cầm điện thoại nhắn tin hỏi cô bạn: “Còn nhớ cái túi áo khoác của tớ không?”, mãi chẳng thấy hồi âm. Mà cũng phải, gần 2g sáng rồi, giờ này ở quê mình lạnh lắm, chắc cô bạn đã ngủ lâu rồi...
Xóm trọ của mình nằm heo hút ở một khu ngoại thành. Gió đêm xào xạc, đêm yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ mồn một tiếng lá xạc xào trên mái tôn. Chợt nhớ quá những đêm trở gió khi còn ở quê nhà.
Ngày ấy...
Một đêm nào đó cuối mùa thu mình chợt tỉnh giấc vì hơi lạnh tràn qua mái ngói, qua khe cửa sổ rồi ghé vào giường mình. Mình cuộn tròn trong tấm mền mỏng nằm cho đến sáng, vậy mà vẫn thỉnh thoảng tỉnh giấc, co người lại vì lạnh. Lấy cớ trời lạnh mình ngủ "nướng" đã đời. Mẹ phải mang áo ấm, khăn quàng cổ, găng tay và tất đến giường cho mình ân cần: “Này con, mặc vào đi, trời lạnh rồi đó”.
Lớn lên, ngày trở lạnh khi mình chở cô bạn cùng lớp đi học, cô bạn rất vô tư thọc tay vào túi áo khoác của mình cho đỡ lạnh. Bị lũ bạn chọc ghẹo, ghép đôi, mình vừa mắc cỡ vừa sướng rơn.
Cuối năm...
Sài Gòn trở gió, cảm giác mùa đông của miền Bắc thức dậy trong mình. Chợt thèm quá cảm giác lạnh như cắt da cắt thịt. Năm ngoái khi chuyến xe từ Sài Gòn về quê vừa dừng bánh, mình đã nhảy ngay xuống xe, quần áo phong phanh mà cứ thế dang tay ra, ngửa mặt hít hà cái khí lạnh. Mình như muốn hít cả mùa đông vào lồng ngực. Thế mới biết cái lạnh của mùa đông ở miền Bắc đáng yêu đến thế nào.
Cuối năm chợt nhớ cô bạn cùng lớp ngày xưa nữa. Có bận chả hiểu sao hai đứa giận nhau rồi tới cả năm trời không nói chuyện. Cầm điện thoại nhắn tin hỏi cô bạn: “Còn nhớ cái túi áo khoác của tớ không?”, mãi chẳng thấy hồi âm. Mà cũng phải, gần 2g sáng rồi, giờ này ở quê mình lạnh lắm, chắc cô bạn đã ngủ lâu rồi...











