Skip navigation.

Love you more each day *-^

Sóng trong lòng

Vắng con tàu sân ga thường héo hắt...
Tôi nghe lại ảo ảnh sau hơn 270 ngày...
Lúc nào cũng thế, tôi nhìn thấy: Kìa phồn hoa còn đó, những con đường buồn vui lộng gió.. những ân tình chìm trong lòng phố.
Tôi trôi đi... Tôi cảm xúc!
Cảm ơn vì vẫn ở đó, chỉ để lắng nghe.

Những chuyến đi, những chuyến đi đồng nghĩa với nơi này sẽ thiếu đi một người và nơi khác sẽ có thêm một người. Không đơn giản chỉ là thiếu và thêm một hình hài, một con người, mà là trống vắng, là đủ đầy của cảm giác.

Những chuyến đi, đi để ra đi hay đi để trở về, sẽ có những người cũ chào đón hay những điều mới mẻ chờ khám phá. Dù gì đi nữa người đi bao giờ cũng không buồn nhiều bằng kẻ ở, vì còn có điều gì đó để đón đợi... Đón đợi bao giờ cũng không buồn nhiều bằng chờ đợi... Đặc biệt là sự chờ đợi trong âm thầm.

Không phải chờ đợi một con người thực thể mà là chờ đợi cảm giác, cảm giác lại được cùng chung một không gian, thời gian, hít thở cùng một bầu không khí... được cùng trong một ngày nắng nóng hay cùng một đêm mưa giông... Đơn giản là biết còn được cảm chung những khoảnh khắc thành phố sang mùa.

Tôi cũng khép cửa, dắt xe để đi khi người ra đi. Để có cảm giác đang chuyển động cùng nhau. Để thấy những con phố cũ sẽ mang đến cảm giác mới, để một mình suy nghĩ vẩn vơ... để thấy ừ thì đường vẫn đông, phố vẫn bụi, vẫn không được kề bên... nhưng sẽ không vội vã, không cáu gắt. Đơn giản trong lòng thấy vắng nhưng không lạnh, vì có lẽ ở đâu đó trên hành trình, trong những khoảnh khắc dài lê thê, tôi tự huyễn hoặc mình, người đang còn nhớ đến một lời từ biệt - từ tôi.

Ở một phía nào đó trong tâm hồn của mình, tôi mong chờ khoảnh khắc từ biệt người, mặc dù phải là kẻ ở lại. Tôi chờ đợi khoảnh khắc người lặng lẽ trên đường dài, người cô độc một mình. Khi đó tôi biết mình không còn một mình nữa. Hai kẻ một mình. Tôi chờ đợi giây phút người yếu mềm, như tôi... Tôi thấy mình thật ích kỷ. Tôi chờ đợi sự trở về. Đôi lúc lại cuống cuồng trong nỗi sợ hãi mơ hồ, người đang đi về phía nắng...

Những khi ấy, tôi thường chỉ thấy quanh mình đậm đặc nỗi lặng im, rất trống và vắng... Khi tôi đi trên đường, lúc tôi gặp gỡ mọi người, tôi cười, nói... vẫn chỉ là lặng im. Phía ấy nắng có ấm không? - phía không tôi...

Người hay tin cho tôi những khi người đi và về... Một cách vô tình tôi lại trở thành kẻ phải mong chờ hay thấp thỏm lo âu... Trong âm thầm. Giá mà tôi có thể là sóng, được khát bờ, được thét gào bạc đầu... Nhưng lời từ biệt thường chỉ là câu chúc bình an, một cách thật tế nhị , thật giản đơn. Vì tôi cũng chỉ là một con người - biết đau và phải biết cách tránh làm tổn thương chính mình.

Tôi biết cảm giác ấy, cảm giác hoang vu, trống rỗng khi những con sóng rút xa bờ... Không dám khuấy đạp cả những giấc mơ...

Những đêm muộn, tôi thường tìm kiếm những thông tin trên net về nơi người đến. Thường thì không được gì nhiều. Chỉ là thời tiết nơi ấy như thế nào, mưa hay nắng. Tôi nhớ, có lúc trong cơn rét buốt, người đã nhớ về tôi. Ấm! Bỗng dưng tôi thấy mình thật nực cười, bỗng dưng chiếc điện thoại trong tay thật phù phiếm, vẫn chỉ lặng im... Và tôi lại trăn trở trong những giấc ngủ muộn...

Cuộc sống sinh viên tỉnh lẻ như chúng tôi ít nhất cũng phải đi - về hai lần trong một năm. Không hiểu sao tôi hay là kẻ phải đi sau. Vì là kẻ đi sau, tôi hay có cảm giác mình đang đi tìm, được tìm về, gần người hơn một chút. Cái thành phố này quá nhỏ hẹp so với đoạn đường chúng ta đi, mà sao tôi còn tìm đâu đâu trên hành trình hơn nửa ngày đường kia chứ... Vì là kẻ ở lại, tôi được quyền cho phép mình mong chờ một người, được buồn một chút, đôi khi thật nhiều thì cũng có một cái cớ biện hộ cho những phút yếu lòng.

Một cách ngẫu nhiên, hay trớ trêu, lúc tôi cần gặp nhất người lại đi. Lúc tôi thấy mình chông chênh và không chắn chắc... tự nhiên cảm giác không được trời ủng hộ lại trở về... Những sắp đặt nho nhỏ của cuộc đời. Buồn cười. Buồn... cười. Người đi khi tôi tìm đến.

Có lẽ người cũng biết đường thì còn dài hun hút và cũng chẳng cần làm gì hơn để được ấm lòng trong những lúc cô đơn. Người từng bảo đường người đi chỉ có mình người thôi, người đã chọn. Tôi không tin. Tôi cho đó là một lời từ chối khéo léo nhưng chưa từng trách. Tôi thấy thương, như thương một người độc hành "đi hoang trong chiều buồn say". Tôi cũng thương mình nữa... Hai kẻ tự trọng quá lớn.

Có lẽ người cũng biết... khi người đi, luôn luôn có một đôi mắt ướt, có một cơn sóng lòng... vỗ về tôi, không ngơi nghỉ. Vỗ về tôi, không khỏa lấp. Người biết mà đúng không...

Nhưng có lẽ người không biết, ảo ảnh vẫn còn có thể gọi tên, có thể định hình, trong tôi. (st)

Hai mẹ con

Con gái biết mẹ thương con gái lắm và con gái cũng vậy, nhưng..
Mẹ chưa từng đồng ý với bất kỳ điều gì con gái làm. Mẹ cứng nhắc kinh khủng, đôi khi còn cổ hủ nữa. Mẹ chê con gái sống cẩu thả, sống không có mục đích, sống thế thì ai cần mày.

Con gái thì ghét nghe mẹ phàn nàn. Vì những gì mẹ nói chẳng thể áp dụng được vào thời đại này. Con gái nghĩ thời đại của mẹ lùi xa quá rồi, sống thoải mái đi, chẳng ai như mẹ cả...

Mẹ bĩu môi: Họ nhà tao chẳng có ai giống mày, mày giống bố mày, chứ giống tao đâu. Con của đồ hâm! Con gái chạnh lòng: Không phải con mẹ thì con ai? Dù sao thì cũng từng là một gia đình!

Buổi tối, sau mỗi lần tranh cãi, mẹ không nói gì. Con gái cũng im lặng. Chỉ có lúc ngủ rồi, mẹ mới vòng tay ôm con gái, mà con gái cũng để yên, vì con gái thích được như thế.

Con gái rất thích được yêu thương, rất thích được quan tâm... Rất thèm được như gia đình khác, mẹ và con gái sao hợp nhau mà hay thủ thỉ với nhau đến thế? Con gái cũng biết mẹ đã mệt mỏi nhiều, hi sinh nhiều, và yêu con gái cũng nhiều... nhưng không hiểu sao. Không hiểu sao...

Hôm nay sinh nhật mẹ, con gái cũng nhớ từ trước rồi, phân vân chẳng biết mua gì vì mỗi lẫn mua cho mẹ, mẹ toàn chê là xấu. Đâu phải vì coi trọng món quà, mà vì con gái muốn cho mẹ biết là vẫn nhớ hôm nay là ngày gì. Mà không mua, thì con gái lại không biết nói gì. Bởi vì con gái vốn dĩ rất ít nói. Và cũng rất khó khăn khi phải nói những câu tình cảm...

Con gái mong sao cho mẹ khỏe mạnh, bệnh tật thuyên giảm bớt, không phải lo lắng về con gái nhiều nữa. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên con gái viết cho mẹ, cũng chẳng muốn để mẹ biết, không thích để mẹ nhìn thấy... Vì chỉ cần trong lòng... có sự thanh thản!

Ước gì có cách nào đó mà không cần phải con gái nói ra mà mẹ cũng biết một điều là: Con yêu và thương mẹ nhất trên đời! (st)

1,000,000,000 lý do để anh không thể yêu em

Em sinh sớm hơn anh hai năm. Hai năm đủ để em giỏi hơn anh rất nhiều mặt, hai năm đủ để em hiểu một đứa kém tuổi nghĩ gì!?!? Nhưng điều đó không quan trọng đúng không? Vì dù gì em vẫn phải gọi anh bằng anh mà. Anh cảm thấy sự tôn trọng anh trong những lời em nói.

Anh và em làm cùng cơ quan, hẳn sẽ khó khăn lắm khi mỗi khi mình đi với nhau lắm đấy, mọi người cứ nói này nói nọ. Họ nói mình không hợp, rồi đũa lệch, rồi..... Nhưng mỗi khi họ nói thế, anh càng yêu em hơn. vì mỗi lúc như thế, em đều cười rất ngọt ngào. Anh hiểu nụ cười của em theo rất nhiều nghĩa nhé.

Em vẫn nói với anh. Có nhiều người con gái tốt hơn em. Anh cũng vẫn nói với em: với anh, em luôn là người con gái tuyệt vời nhất, vì em là người anh yêu.

Con trai hay bị say nắng. Em vẫn nghĩ như vậy đúng không? Em nghĩ anh say nắng em? hihi, nhưng anh chỉ yêu mình em thôi! sao anh lại say nắng được chứ. Ngốc ạ!

Anh vẫn thường nói, anh mong người yêu anh thích nấu ăn, chỉ thế thôi! Em vẫn nói em nấu ăn không ngon! Không khéo! Nhưng tụi mình ăn cơm em nấu rồi mà. Ngon lắm đấy. Cá sốt với cả canh chua, đúng món anh khoái. hihi!

Nhưng có lẽ điều em lo lắng nhất... là mẹ anh. Anh hiểu chứ. Mẹ anh vốn có ưng bạn gái anh lắm đâu. CHO DÙ NGƯỜI ĐÓ LÀ AI đi nữa. Sự thật là thế và nó vẫn thế. Đừng coi đấy như một lý do để em luôn tự ti nói là mẹ anh sẽ không bao giờ thích em. Anh hiểu mẹ anh, nếu mình yêu nhau thật sự, mẹ anh dần dần sẽ hiểu và sẽ chấp nhận. Mẹ vốn chấp nhận nhiều thứ. Quan trọng nhất là tụi mình phải sống có trách nhiệm. Đấy là câu trả lời cho câu hỏi mà em vẫn hay hỏi anh đấy!

Em vẫn luôn tự suy nghĩ, tự quyết định! Như thế không được đâu nhé! Tụi mình bây giờ có hai người rồi. Em phải nhường một nửa cái đầu cho anh với chứ!

Luôn có hàng tỷ lý do để anh không thể yêu em. Nhưng anh biết chỉ có một lý do duy nhất để anh có thể chấp nhận. Nhưng anh chưa thấy nó trong danh sách. Vì thế, ANH YÊU EM NHÉ! (st)

Chuyện lá và vây

Lá không xinh xắn, Lá không đáng yêu, và Lá biết mình cũng chẳng là điều gì quan trọng với Cây. Lá chỉ là một chiếc lá, thế thôi..
Cứ nghĩ đến việc Cây xem Lá như một kẻ xa lạ sao thật khó khăn! Có lẽ Cây không biết Lá từng hạnh phúc thế nào khi biết mình có một chút đặc biệt, một chút gì khác hơn mọi người trong lòng Cây.

Lá vẫn cố không tin, nên đã hỏi lại để nghe điều đó từ chính Cây, mặc kệ Cây có cho là Lá thật vô duyên.

Cây im lặng, khó hiểu, cái im lặng đó đáng sợ lắm Cây biết không? Lá biết về Cây nhiều hơn những gì Lá nên biết, hiểu Cây nhiều hơn những gì Lá nên hiểu, cảm nhận về Cây đau khổ nhiều hơn những gì Lá thấy được. Và cho đến bây giờ, Lá vẫn tự hỏi: “Liệu những gì Lá biết và cảm nhận có là sự thật? hay chỉ những đêm Cây ngủ mình với bóng đêm, với làn gió khẽ khẽ khiến Lá giật mình? Rằng Lá đang phụ thuộc vào Cây?” chỉ vì chúng không phải là những lời tâm sự của Cây, mà là những câu chuyện vu vơ, những lời kể lại từ gió Lá bất chợt nghe được hay những lúc Cây say sưa với niềm vui mới và nói "Cây nhớ Lá". Chưa bao giờ biết Cây thật sự nghĩ gì và muốn gì, Lá chỉ biết rằng Cây là một... mà Lá rất quý mến và mong những những ngày nắng không thiêu đốt được Cây, gió không quật ngã được, Cây đứng vững giữa đất trời như vốn Cây đã thế.

Lá không đủ mạnh mẽ để có thể cho Cây cảm giác bình yên, nhưng Lá cũng không quá yếu ớt để lúc nào cũng gây rắc rối cho Cây. Giữa chúng ta bao giờ cũng tồn tại một khoảng cách, không quá xa, cũng không quá gần, nhưng mãi mãi, Lá không bao giờ nắm lấy được, mặc dù Lá ở trên thân Cây nhưng Lá chưa bao giờ thuộc về Cây. Lá biết sẽ chẳng bao giờ có Cây, vì thế Lá cứ muốn giữ nguyên khoảng cách ấy, chẳng muốn nó sẽ dài thêm…

Những ngày bên Cây - Lá có được niềm vui, có những khoảnh khắc hạnh phúc dù nhỏ bé. Mỗi khi thấy Cây vui đùa cùng gió, cùng nắng, Cây cười réo rắt trong niềm vui - Lá cũng vậy. Mỗi sáng Lá đón mặt trời cùng Cây, những tia nắng ban mai soi chiếu vào Lá và Cây đón chào ngày mới bắt đầu....để đêm về mình Lá ngồi với ánh trăng tàn nhớ Cây.

Nói cho cùng thì Lá may mắn hơn rất nhiều , chỉ bởi vì Lá có Cây để bám vào, trong những ngày qua, có những kỉ niệm rất đẹp để nhớ, và có cả một tương lai rất dài để tiếp tục sống. Bên Cây - Lá thật nhỏ bé và Lá chưa bao giờ dám nói rằng Lá... Cây, bởi vì Lá luôn mong chờ nhận được chúng từ chính Cây, mà dù không như thế, Lá cũng chẳng muốn làm Cây phải bận tâm gì về mình, chỉ là một chiếc lá bình thường như bao chiếc lá đang sống trên Cây.

Lá không xinh xắn, Lá không đáng yêu, và Lá biết mình cũng chẳng là điều gì quan trọng với Cây. Lá chỉ là một chiếc lá, thế thôi.

Lá rời xa Cây không phải vì gió thổi bay, mà vì Cây không giữ Lá lại, Lá chưa bao giờ thuộc về Cây.

Lá nhớ những ngày bên Cây. (st)

Thiên thần đáng yêu của nó !!

Hôm nay, nó ngồi viết, viết ra niềm vui của nó. Không cần suy nghĩ, nó đã biết ngay mình cần viết những gì, nó viết về anh - Thiên thần của nó. Và nó cũng tự hào nói với mọi người rằng, với anh, nó cũng là một thiên thần đáng yêu.. flirt
Nó cũng như những cô bé gái khác, sinh ra và được nghe những câu chuyện cổ tích. Nó mơ, mơ về một ngày mai có một chàng hoàng tử cưỡi một chú bạch mã và nó hóa thành cô công chúa Lọ Lem, rồi nó mơ về những thiên thần có đôi cánh trắng đem đến cho nó niềm vui và hạnh phúc.

Lớn lên, nó bắt đầu nhận ra không còn có những phép màu, không còn có những chàng hoàng tử cũng như cũng không có những thiên thần cánh trắng. Nó không còn thấy cuộc sống cổ tích với những lăng kính màu hồng nữa. Cuộc sống! Ôi hai chữ Cuộc sống! Nó thấy cuộc sống sao mà khó khăn, sao mà khốc liệt quá. Nó xếp những giấc mơ của mình lại, lặng lẽ, rụt rè bước vào cuộc sống.

Những lúc mệt mỏi, những lúc muộn phiền, kể cả những lúc gục ngã, nó chỉ một mình ngồi trong phòng...rồi khóc thút thít. Nó tự hỏi sao không có một ông Bụt hiện ra cho nó ba điều ước? Sao những thiên thần không mang lại cho nó hạnh phúc? Bao nhiêu câu hỏi của nó được đặt ra mà chẳng bao giờ được trả lời.

Rồi một ngày, một ngày mùa hè giữa cái nắng nóng của đất trời, anh xuất hiện với một vẻ hết sức bình lặng. Anh bắt đầu lắng nghe những câu chuyện của nó. Anh chia sẻ với nó, với một vẻ già dặn của người đi trước, với sự quan tâm của một người anh, với một sự thông cảm của ngừơi bạn cùng trang lứa. Nó không biết tự khi nào có thể kể cho anh nhiều thứ hơn tất cả những cô bạn thân của nó, hơn những gì bày tỏ cùng mẹ. Những lúc buồn bực, ấm ức, nó lại òa khóc với anh như một đứa trẻ lên ba. Anh đem đến cho nó một niềm tin, một hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp, về hạnh phúc...Anh đúng là một thiên thần, thiên thần mà nó hằng chờ đợi. Nó nhận ra anh không phải với đôi cánh màu trắng, mà bằng trái tim mình. Nó thấy hạnh phúc mỗi khi được ngồi bên anh, nghe anh kể chuyện, rồi cả những lúc hai đứa "tranh luận quá mức sôi nổi" để anh phải nài nỉ nó, để nó được dịp...nhõng nhẽo .

Hôm nay, nó ngồi viết, viết ra niềm vui của nó. Không cần suy nghĩ, nó đã biết ngay mình cần viết những gì, nó viết về anh - Thiên thần của nó. Và nó cũng tự hào nói với mọi người rằng, với anh, nó cũng là một thiên thần đáng yêu. (st)
Breast Enlargement
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31