Nhìn chuyện đời mà nhớ đến Thầy...
Friday, August 28, 2009 7:44:37 AM
Bỗng dưng thôi một chuyện đau lòng trong nền giáo dục được đem ra tranh luận. Người thì thân mang thương tích, người thì tự hủy hoại cả một tương lai... Dư luận đa số vẫn cho rằng "Tiên học lễ - Hậu học văn", những con người đứng ngoài cuộc ấy lúc nào cũng chỉ thích phê phán, lên án... Đau lòng thay, giọt nước tràn ly...Rồi chợt bỗng dưng con nhớ đến Thầy, nhớ cái cách mà Thầy đã dạy chúng con...
Lần đầu tiên khi Thầy bước vào lớp, con vẫn không nhận ra, để đến khi nhận ra, thì đó không phải lần đầu tiên con gặp Thầy... Con đã nhớ ra hình ảnh một võ sư trẻ đang biểu diễn côn nhị khúc, và cho đến tận bây giờ con vẫn không quên được sự ngưỡng mộ mà con đã dành cho Thầy. Và chắc mọi người cũng sẽ như con, không ai dám nghĩ một võ sư trẻ ấy lại bước lên bục giảng một cách đầy nghiêm nghị nhưng đôi mắt ẩn chứa lòng bao dung thiết tha...
Những bài giảng của Thầy cứ tiếp đi theo năm tháng, con đã biết suy nghĩ từ những buổi lên lớp của Thầy. Và con đã tự hỏi rằng phong cách về thời gian làm việc của Thầy và người Nhật, ai hay hơn ai? Cho con một lựa chọn con vẫn sẽ chọn cách mà Thầy "dừng viết"... Con cảm ơn Thầy rất nhiều, Thầy là người định hướng cho lối suy nghĩ của con, và con sẽ không quên được những gì Thầy đã truyền đạt cho lứa học trò được xem như đáy xã hội lúc bấy giờ. Nếu không có một ngọn đèn sáng như Thầy dẫn lối, thì giờ đây con chắc cũng lạc lối như người thanh niên tự hủy hoại tương lai mình bởi những cay đắng và nghiệt ngã của xã hội...
Xin được khép lại trang viết này tại đây cùng những tình cảm và sự biết ơn sâu sắc của con dành cho Thầy. Còn rất rất nhiều điều con muốn được chia sẽ ra đây nhưng xin được để đến một ngày nào đó có thể...
Gởi đến Thầy, Thầy Giáo ĐVV...
Sự dồn nén từ con người bất lực trước cuộc sống
Chúng ta thường đứng ở góc độ chủ quan nên thường lên án thầy hoặc trò trước những chuyện trái với đạo lý “tôn sư trọng đạo” hay “lương sư hưng quốc” như thế!
Nhưng nguyên nhân gây ra sự xung đột giữa thầy và trò xuất phát từ cái gì thì chúng ta chưa bình tâm để suy nghĩ. Không phải chỉ những người trong cuộc mới suy nghĩ mà cả xã hội, cả các chuyên gia tâm lý học phải phân tích, tìm hiểu cội nguồn của nó để có hướng ngăn chặn những điều tệ hại có thể sẽ xảy ra.
Giữa thầy Dũng và “kẻ thủ ác” không có sự hận thù cá nhân nào để khiến thầy phải hứng chịu thau axit oan nghiệt ấy! Cái thầy hứng chịu ấy là cả một sự dồn nén của một con người bất lực trước cuộc sống: thầy không ra thầy, thợ không ra thợ, học suốt mấy năm ở bậc đại học mà chẳng có mảnh bằng để mưu sinh chỉ vì thiếu nợ một môn.
Và chúng ta có khi nào tự hỏi để học được mấy năm học đó, anh sinh viên “thủ ác” ấy có vượt qua nhiều nỗi khó khăn trong hoàn cảnh gia đình, bản thân... và cuối cùng chỉ là số không? Tất cả sự dồn nén ấy đã ập lên thầy Dũng, người thầy bất hạnh!
Không riêng cậu sinh viên nông nổi này, tại Trung tâm Y tế Bà Rịa từng có một chuyện tương tự xảy ra cách đây gần 10 năm. Đó là trường hợp một bác sĩ đa khoa tốt nghiệp đại học không có việc làm, phải làm không công cho bệnh viện để chờ biên chế. Người bác sĩ này chủ yếu nhờ “phụ cấp” của ban giám đốc bệnh viện và tiền khám bệnh tư để lo cho mẹ già và đứa em đang học cấp III. Nhằm giúp anh, ban giám đốc bệnh viện đề nghị anh đi học tu nghiệp chuyên khoa nhi để bổ sung vào biên chế thiếu của bệnh viện. Nhưng anh đâu hiểu mà chỉ biết nếu đi học thì ai lo nuôi mẹ, ai lo cho em đi học và tiền đâu để lo cho bản thân suốt thời gian tu nghiệp!
Thế là quá bức xúc, anh bác sĩ “thất nghiệp” ấy mang rựa tới bệnh viện chém những đồng nghiệp đang họp đầu tuần! Khi ấy mọi người lên án nhưng đồng nghiệp của anh, kể cả những người bị anh chém phải nằm viện đều xin giảm án cho anh.
Nói như thế không có nghĩa chúng ta đồng tình với cái ác. Nhưng đằng sau bản án là sự trăn trở, day dứt của chúng ta khi chưa tìm hiểu căn nguyên để xảy ra những tình huống đau lòng như thế!
Dương Văn Ngọc
Cảm ơn một con người thông thái và sâu sắc chuyện đời như DVN...

