Skip navigation.

Lu cát

Action, Correction, Perfection !

Posts tagged with "vespa"

May day

,



Ảnh copyright by Phongvu @ vespaviet




Lâu lâu không vào cái xó này phần vì lười (nguyên nhân chính yếu), phần vì bận bịu (dota) cho nên cũng không có hứng viết lách nhăng cuội gì. Nhân dịp mất ngủ bữa nay dù có nằm sớm mà thiếu men nên chả ngủ được đâm ra có tí hứng.

Tháng qua có nhiều sự kiện nổi bật mà trong đó nổi bật nhất là sự kiện mình bị mất ví. Nó đánh dấu một bước ngoặt, một sự thay đổi to lớn trong cách nhìn nhận cuộc sống và chi tiêu. Lý do của sự mất ví là ... đi nhậu. Nguyên nhân dẫn đến đi nhậu là mua xe mới. Cuối cùng nguyên nhân của mua xe mới là ...không biết tiêu tiền. Nói chung góp nhặt lại thì nguyên nhân chính là do mình cả. Tiền bán xe cũ bao nhiêu mình bỏ hết vào ví định hôm sau sẽ đem gửi lại trong tài khoản, loay hoay thế nào lại nghĩ thôi, tối đó là mất. Tiền thì cũng có tiếc thật vì mất bao công sức cả tháng đem đổ sông đổ bể, nhưng lo nhất là mất giấy tờ, bao nhiêu giấy tờ tuỳ thân của mình nằm trong đó hết. Nếu có mất hết thì dù cả năm cũng chưa chắc làm lại được vì ... có giấy tờ xe. Vespa buôn bán thì toàn dùng giấy tờ sang tay, buôn bán gì chỉ viết tay kí cái rẹt và giao tiền là xong. Lỡ có mất thì việc đi tìm chủ cũ để làm lại cũng giống như đi tìm ..."như chưa hề có cuộc chia ly".

Lý do mất ví rất là lãng nhách, tối đó thay vì bận quần dài mình lại thay quần đùi đi nhậu cho nó ...máu. Cái ví to quá nên lúc ngồi bị rớt xuống đất, nó trờ thành cục vàng từ dưới đất chui lên. Biết bao nhiêu con mắt nhòm ngó nơi quán nhậu trắng đen lẫn lộn. Cuối cùng nó ra đi như một cơn gió thoảng, trách ai bây giờ, trách mình bất cẩn vô tâm, trách người tham tận. May thay trời còn thương mình, vài ngày sau có một cú điện thoại vào lúc 11h tối từ một người xe ôm, mình lập tức chạy ra thì may thay giấy tờ vẫn còn nguyên trừ cái ví, giúi vào tay người xe ôm trăm ngàn gọi là cà phê cà pháo và lúc đó chỉ còn nhiêu đó. Cầm cục giấy tờ về nhà lòng nức nở còn hơn trúng số. Ai bị mất ví một lần chắc hiểu cảm giác này.


Thế là mình tay trắng, sáng sáng chạy đi làm trưa chạy về nhà ăn cơm, cũng may mà nhà gần. Cà phê thì tự chế ở công ty, giờ mình mới thấy cà phê tự chế là ngon nhất vì cái bịch đó được tặng từ Ban Mê. Uống đến nỗi giờ không uống được cà phê ở ngoài đường vì kinh quá, ngậm một ngụm nhỏ vị hoá chất cuồn cuộn trong lưỡi ... ôi cảm tưởng như uống hết ly giảm 10 năm tuổi thọ. Một tháng trôi nhanh với bao khó khăn, điểm lại là chuyến đi Cần giờ thử xe. Cảm giác chạy trên một chiếc vespa PX kéo hết tốc độ thật khó tả. Khó có một chiếc xe nào mà 30 năm vẫn giữ nguyên một thiết kế kinh điển như vậy.


Rồi khó khăn cũng sẽ qua, gì cũng thế, miễn là ta chấp nhận và thay đổi. Cám ơn người đã luôn bên cạnh mình với những vui buồn. Cám ơn các bạn đã bao cà phê mình, bao mình nhậu. Mình hứa sẽ không quên các bạn khi mình ... trúng số.

Vespa and life

,

Originally posted by http://vespavn.com/forums/56225/ShowThread.aspx#56225:

Tôi tự hỏi những người yêu Vespa cổ đều là những ng thích hoài niệm, hay những người thích thể hiện cái tôi riêng biệt để khi gặp nhau dù k quen biết họ dễ dàng nhận ra nhau? Hoặc họ chạy theo trào lưu hoặc sao nữa nhỉ?? Tôi chỉ có thể tự hỏi đến đó. Thực ra những gì tôi hỏi là những gì tôi tự cảm nhận đc theo cách nghĩ riêng của mình. Khi cuộc sống nó cho ta thấy nó k phải là kẻ dễ chơi, nó là đối thủ đáng gờm lúc nào cũgn có thể cho ta biết tay, thì tự nhiên ta cảm thấy thèm một cái gì đó yên ổn và một cảm giác mãn nguyện biết bao. Muốn nghỉ chơi với tên "cuộc sống" nhg k đc, vẫn phải đối mặt cười nói và sốgn thật thật giả giả lẫn lộn. Và rồi cũng quen mặc nó xoay vần ta đôi khi khiến ta k còn nhận ra chính mình, khiến ta thèm một cái cảm giác đc ở một nơi bình yên , bình dị, bình thường nhất. Nơi k có sự ghanh đua, k có sự tỵ nạnh lọc lừa giả dối, k có sự hết mình đến mất mình. Nhg mà ng ta thg nói, cuộc sống mà, đời mà, chữ "mà" này là sao??? Mỗi ng tự hiểu theo cách của mình cũng như tôi hiểu theo cách của tôi. Trên phố xá đông người, ai cũng hối hả và bận rộn, số khác thì chỉ là đánh bóng mặt đường ngắmg thiên hạ ngắm nhau...Chẳng ai biết đến ai, cứ chen đã, lấn đã, ai bị xô bị ngã ráng chịu và thế là ai cũng cố gắng cầm tay lái cho chắc đi cho đúng phần đường cho nhanh nhanh chóng chóng và...pạch! pạch! pạch! Có lẽ Vespa là một cái gì đó đặc biệt, chỉ có thể nhận ra giữa chốn đông đúc với một tình cảm nhẹ nhàng chút bay bổng lãng mạn. Và tự nhiên ghét những kẻ nhìn lại bằng những ánh mắt khó chịu vì tiếng kêu và khói xả ra của Ves, bởi họ k nhận ra mà thôi, họ k quan tâm cũng đúng thôi vì họ là họ mà ta là ta. Ves luôn là Ves mà, là một chút lãng mạn một chút cái tôi, một chút phớt đời(!)và thái độ với những ng có cái nhìn cau có khó chịu. Hít khói là đúng, làm gì đc Ves nào? Ai cũgn có và thật k dễ để sống đúgn với cái tôi của mình. Có thể cái tôi này hơi quá hoặc tầm thường hoặc phi thường, nhg Ves là cầu nối chăng? là một nơi khiến cho mỗi chúng ta thấy cuộc sống vấn còn nhiều điều thú vị, vẫn rẩt thật rất mộc mạc giản đơn; một chút phong sương và yên bình trong tâm tưởng mà k cần phải đi xa, hay tách khỏi vòng xoáy của thời gian của quy luật sống



Vespa ? hmm

Vespa festival @ Dalat 2007 ....

Tuyên ngôn :



Vespa nite :



And me :



December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31