DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG CÒN CHẢY MÃI
Wednesday, September 2, 2009 3:19:46 PM
Buổi trưa ngày 16-7-2009 nhà thơ TẾ HANH đã dừng bước dạo chơi dương thế sau chặng đường đời gần 90 năm đằng đẵng. Ông ra đi bỏ lại phía sau bao niềm cay đắng lẫn ngọt ngào của kiếp nhân sinh. Và, ông cũng bỏ lại phía sau bao thế hệ học trò biết tới Ông ,yêu quý Ông ,trân trọng Ông vì bị ông dẫn dụ mê đắm- miên man vào những cảm xúc tuyệt vời nhưng giản dị đầy nhân bản của thi phẩm : NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG .Những câu thơ nhẹ nhàng nhưng chất chứa trong đó bao nỗi niềm nhớ nhung, da diết ,nóng bỏng về một dòng sông đầy ắp kỉ niệm tuổi thơ-những kỉ niệm tưởng mộc mạc bình thường nhưng đã khắc sâu trong tim và trở thành máu thịt. Nó là một phần hành trang .Là điểm tựa tinh thần, tiếp thêm sức mạnh cho Ông trong cuộc li hương đầy bi tráng trước sự trớ trêu của lịch sử :đất nước bị ngăn đôi!
Bài thơ đó ngay lập tức có một sức lan toả mạnh mẽ như những làn nước mát trong ùa chảy tưới đẫm bao tâm hồn tuổi trẻ một thời!Trong cuộc chiến tranh thần thánh giải phóng dân tộc, có không ít thanh niên VN lên đường''xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước'' mang theo trong ba-lô cuốn sổ nhỏ có chép bài thơ NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG ! Đã bao lần tôi tự hỏi : bài thơ có một vị trí đặc biệt trong lòng độc giả nhiều thế hệ, phải chăng ngoài nguyên nhân nó được viết ra từ trái tim chân thật hồn hậu của nhà thơ mà còn có một nguyên nhân không kém phần quan trọng khác : đó là sự cộng hưởng vô tình nhưng tuyệt vời giữa thi pháp và tình yêu đầy CẢM TÍNH BẢN NĂNG đối với những dòng sông vốn ẩn chứa tiềm tàng trong tâm thức con người ? ! Nhiều nhà văn ,nhà thơ,nhiều học giả trong nước và thế giới đã có nhiều bài viết ,nhiều công trình nghiên cứu về sự liên quan gắn bó giữa sự sống, sự phát triển nền văn minh của con người với những dòng sông . Có lẽ vậy mỗi chúng ta, dù sinh ra ở đâu đều có sẵn trong tim-một hình bóng, và tình yêu truyền đời về một dòng SÔNG MẸ!
TẾ HANH ra đi,trên các phương tiện thông tin đại chúng chỉ lác đác vài dòng tin hoặc vài bài viết ngắn ngủi ! Lẽ nào Ông đã trở nên người của thời đã qua? Không, tôi không tin! Đối với riêng tôi Ông vẫn là một thi nhân không chỉ một thời mà sẽ là mãi mãi .Khi một vị tướng ra đi ,đại bác tiễn biệt gầm lên làm rung chuyển đất trời cây cỏ !Còn một thi sĩ nằm xuống chỉ những vần thơ thì thầm vọng mãi làm lay động biết mấy con tim.
(LUBIM viết những dòng này thay một nén tâm hương trìu mến-kính cẩn dâng lên linh hồn thi sĩ MỪNG CHO ÔNG được về với DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG) >
Nhớ con sông quê hương
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm của dòng trôi
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bẩy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi dang tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng miền Nam
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghềnh thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương
Tế Hanh
Bài thơ đó ngay lập tức có một sức lan toả mạnh mẽ như những làn nước mát trong ùa chảy tưới đẫm bao tâm hồn tuổi trẻ một thời!Trong cuộc chiến tranh thần thánh giải phóng dân tộc, có không ít thanh niên VN lên đường''xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước'' mang theo trong ba-lô cuốn sổ nhỏ có chép bài thơ NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG ! Đã bao lần tôi tự hỏi : bài thơ có một vị trí đặc biệt trong lòng độc giả nhiều thế hệ, phải chăng ngoài nguyên nhân nó được viết ra từ trái tim chân thật hồn hậu của nhà thơ mà còn có một nguyên nhân không kém phần quan trọng khác : đó là sự cộng hưởng vô tình nhưng tuyệt vời giữa thi pháp và tình yêu đầy CẢM TÍNH BẢN NĂNG đối với những dòng sông vốn ẩn chứa tiềm tàng trong tâm thức con người ? ! Nhiều nhà văn ,nhà thơ,nhiều học giả trong nước và thế giới đã có nhiều bài viết ,nhiều công trình nghiên cứu về sự liên quan gắn bó giữa sự sống, sự phát triển nền văn minh của con người với những dòng sông . Có lẽ vậy mỗi chúng ta, dù sinh ra ở đâu đều có sẵn trong tim-một hình bóng, và tình yêu truyền đời về một dòng SÔNG MẸ!
TẾ HANH ra đi,trên các phương tiện thông tin đại chúng chỉ lác đác vài dòng tin hoặc vài bài viết ngắn ngủi ! Lẽ nào Ông đã trở nên người của thời đã qua? Không, tôi không tin! Đối với riêng tôi Ông vẫn là một thi nhân không chỉ một thời mà sẽ là mãi mãi .Khi một vị tướng ra đi ,đại bác tiễn biệt gầm lên làm rung chuyển đất trời cây cỏ !Còn một thi sĩ nằm xuống chỉ những vần thơ thì thầm vọng mãi làm lay động biết mấy con tim.
(LUBIM viết những dòng này thay một nén tâm hương trìu mến-kính cẩn dâng lên linh hồn thi sĩ MỪNG CHO ÔNG được về với DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG) >
Nhớ con sông quê hương
Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm của dòng trôi
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bẩy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi dang tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng miền Nam
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghềnh thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương
Tế Hanh










