Bầu trời xanh

I want to fly...

Subscribe to RSS feed

Sticky post

kHÔNg bIẾt ChuyệN Gì đANg Xảy Ra

Những nỗi sợ hãi dường như đã trải qua Nếm trải những thất bại đầu tiên Nếm trải mơ ước bị trì hoãn Nhưng lại yêu lắm Con đừơng phía trước Con đường mà ước mơ vẫn thuộc về tôi Vẫn cất cánh bay trên bầu trời Tôi chọn một nghề sáng tạo Và nó đòi hỏi ở tôi nhiều hơn là bằng cấp Tôi sẽ sống, sẽ tiếp tục chiến đấu để thử lại, để đẩy mơ ước của mình bay cao hơn và xa hơn Đến rồi đi, hệt như cơn gió, gió thổi mây bây, cho xanh màu trời! Đi rồi đến, hệt như chính bạn, đến rồi lại đi, cho tôi thêm mơ ước!!!

Có đôi khi ...

Có đôi khi vẩn vơ một câu chuyện tình ...
Có đôi khi buồn vui vì vài câu nói ...
và ... cũng đôi khi ta cười dưới cơn mưa ...
... mà lòng thì gần như ... RỖNG ...

Ta - Ngươi ...

Mê ...
Một ngày thức dậy, bỗng phát hiện cái sự nhạt nhòa, mềm yếu của câu chữ … Ngươi thấy Ta biến mất khỏi những gì Ta đã từng là hơi thở của Ta, Ngươi cứ ngỡ Ta chỉ trốn chạy đâu đó… nơi Ta muốn là một ai khác, một ai đó mà Ngươi chưa từng yêu thương. Giống như thể rồiTa sẽ lại là Ta, và Ngươi sẽ lại cười phá lên vì Ta luôn như thế - luôn hối tiếc về những điều mình đã làm.
Nhưng rồi Ngươi cũng cười phá lên chỉ vì Ta đã trốn lâu quá – lâu đến nỗi Ngươi ngỡ ngàng rằng biết đâu đó lại là sự thật, và Ta chẳng bốc đồng và trẻ con như Ngươi đã nghĩ. Ngươi đến đón Ta với màu áo nhàn nhạt xanh của một ngày mưa gió, Ta cười:
 Bèo nhèo dữ nha.
Ta nhớ cậu bạn với đôi mắt buồn chất chứa những nỗi niềm khó hiểu, luôn phẳng phiu với bộ sưu tập áo sơ mi, quần jean wax nhẹ, và dáng vẻ tự tin của nhiều năm trước. Nhiều năm trước của Ta chưa đếm đủ mấy đầu ngón tay đâu, nhưng lại bắt đầu chẳng tìm thấy được ở hiện tại nữa rồi Ngươi nhỉ.
 Ôm cái nhé …
Ngươi cười như những ngày Ta vẫn là Ta, và Ngươi vẫn là Ngươi …
Đôi khi Ta nghĩ nếu Ta vẫn còn viết, và Ngươi vẫn còn vẽ thì sao nhỉ? Có lẽ Ta vẫn yêu Ngươi, và Ngươi sẽ lặng lẽ cười như những gì mà Ta và Ngươi đã từng trải qua, và có thể sẽ hạnh phúc hơn bây giờ - ít ra thì Ta cũng sẽ chẳng cần xin phép Ngươi mỗi khi Ta muốn ôm ai đó.
 Đi đâu đây?
 Đâu cũng được!
 Chọn đi!
 Ghét lựa chọn …
 Tại sao?
 Vì không thích !
Ta không thích chọn nơi đến, không thích chọn món ăn, thức uống; không thích loay hoay với váy hay quần; không thích phân vân giữa áo thun và cotton. Và cũng hoàn toàn không thích những cô gái ra đường phải có vết son, vết phấn cho vừa với nắng, với gió Sài Gòn chỉ bởi vì Ta chẳng biết làm thế nào để được như họ. Lết thết đôi dép lào, cái quần jeans dính sơn, đi dạo khắp nơi cùng Ngươi có vẻ thích hơn là một cô gái như bao cô gái khác. Ngươi thì khác, đi đâu cũng vậy, sạch sẽ và thơm phưng phức, như cái kiểu đỏm dáng của một anh họa sĩ bỏ nghề.
 Đam mê theo một cách khác chứ không phải bỏ nghề.
 Có khác nhau sao?
 Đâu quan trọng, thấy ổn là được rồi.
Ta nói thì nói thế nhưng Ngươi có biết Ta đã vui thế nào khi Ngươi bảo Ngươi sẽ rẽ sang một con đường thực tế hơn mặc dù nhàm chán hơn. Ta và Ngươi, chẳng có gì có thể gọi là giống nhau, từ vẻ bề ngoài cho đến mọi thứ xung quanh nhưng vẫn còn nhiều nhiều lắm những trách nhiệm gia đình. Tự dưng ta thấy vui, vậy thôi. Ta thường khinh bọn người bảo có đam mê nhưng lại chẳng bao giờ đi hết đam mê của mình, nhưng Ta biết cả Ta và Ngươi nếu cứ mải miết đuổi theo đam mê của mình thì đến một ngày nào đó sẽ hối hận vì đánh rơi nhiều thứ quan trọng hơn cái gọi là đam mê của bản thân mình. Ngươi ngước nhìn mưa, rồi đăm chiêu:
 Cũng không viết nữa hả?
 Uhm – chán chữ rồi … haha …
Ta trả lời mà không kịp suy nghĩ, sẽ có lúc ta lại hối tiếc bởi những câu trả lời không suy nghĩ này cũng không chừng.
Không con đường nào là trải hoa hồng, cũng chẳng con đường nào là đầy gai nhọn, nhưng Ta biết Ta chỉ có thế thôi, và như thế thì đến bao giờ mới có thể làm được những điều muốn làm cho chính bản thân Ta và gia đình Ta. Có người bảo chưa thử sao biết, cũng có thể, nhưng có ai biết thử rồi sẽ ra như thế nào đâu. Chọn một giải pháp an toàn cho những chặng đường tương lai phía trước, đón mưa, đón giông và sẽ lại đón nắng thật rực rỡ có vẻ là tốt hơn là buông tay phiêu lưu suốt chặng đường không tên…
Mưa …
Ta đã từng ghét mưa nhiều hơn Ngươi nghĩ – Ta ghét ngồi nhà nghĩ ngợi, xoay xoay cây viết bi màu vàng hay cố tình làm cho nó thành màu vàng của Ta. Ngươi thì ghét Ta ngồi nghĩ ngợi vẩn vơ, nhưng Ngươi lại chẳng bao giờ ghét mưa, hay có mà Ta không biết nhỉ? Ta ghét ngày mưa vì Ta lại vẩn vơ muốn đi đâu đó mà chả bao giờ Ngươi muốn đi cả, Ngươi luôn ghét thứ con gái loăng quăng đây đó chẳng có mục đích nhất định.
 Mặc áo mưa hén …
 Không!
 Bệnh bây giờ …
Ngươi luôn nghĩ Ta là một cái gì đó, mềm nhũn và mệt nhoài… nhưng Ngươi cũng chẳng biết sẽ phải lo lắng sao cho cái cứng cáp mà Ta tự ám ảnh mình rằng Ta là thế … đôi khi – nực cười, Ngươi quăng Ta ra một góc và chẳng thèm ngoái đầu lại nhìn, và cười mãn nguyện khi Ta gọi cho Ngươi. Ta không biết từ đâu lại có cái thói quen bất trị đó, mặc dù rất nhiều lần Ta cứ phải nhắc đi nhắc lại với bản thân Ta là gái, không có được chủ động hay những thứ tương tự khác …
 Kệ! - Ngươi chỉ nói được thế thôi, thật là chán Ngươi quá đi mất …
Ngươi có nhiều thứ để suy nghĩ quá rồi, khiến cho Ta chẳng bao giờ nói với Ngươi được điều ta cần nói. Ngồi sau lưng Ngươi trên những chặng đường dài ngắn khác nhau, đôi khi Ta nghĩ, làm sao cái dáng gầy còm này lại đem đến cho Ta cảm giác bình yên đến thế. Cảm giác ấy rồi sẽ mất đi, hay cứ thế tồn tại giữa Ta và Ngươi như thể nó là như thế, cũng có thể cũng chỉ là một phần trong rất nhiều thứ xây dựng nên một tình bạn lạ kỳ đến vô cùng.
 Ngộp quá đi à …
 Chui vô ngay !!!
Ngươi gằn giọng, cái giọng người lớn đó khiến Ta phì cười. Ta yêu cái giọng đầy quan tâm đó, yêu cuộc sống có Ngươi mỗi ngày, tất cả những điều đó, Ta nghĩ Ngươi biết, biết rất rõ, nhưng Ngươi chẳng bao giờ để nó có thể tiếp tục vì một vài thứ gì đó Ta chẳng biết, và hình như Ta chẳng quan tâm. Có khi Ta muốn hỏi ánh mắt đó của Ngươi là gì, sự quan tâm đó của Ngươi là thế nào… hay tất cả chỉ là những hoang tưởng nhất thời của Ta thôi.
Nhưng chưa bao giờ Ta dám hỏi, không phải vì Ta sợ mất một người bạn, một tình yêu đơn phương đẹp như chính Ta hay tưởng tượng, hay những điều tương tự như thế …
 Hôm qua gửi tin gì không hiểu!
 Cúp điện-được nghỉ làm!
Đập mạnh vào vai Ngươi, Ta thấy mình cười, có lẽ chỉ những tin nhắn bâng quơ đó, đang giữ tim Ta lại. Ta là kiểu người gì không biết nữa Ngươi nhỉ. Quá nhiều xúc cảm, quá nhiều đòi hỏi, những đòi hỏi rõ ràng mà không bao giờ rõ ràng.
 Ăn … không?
 Không.
 Sao hôm bữa bảo muốn ăn mà?
 Tại hôm bữa có người lơ đi, nên ghét luôn món đó rồi!
Ngươi cố vươn tay, đập phát vào cái mũ bảo hiểm to đùng trên đầu Ta:
 Ăn nhé!
Uhm, thì ăn … Ta nhớ những ngày Ngươi loay hoay với những quyết định, Ngươi thường rủ Ta đi đến quán này, đôi khi chỉ là để nhìn Ngươi ăn và phân vân chọn hướng đi, những hướng đi khác nhau cho tương lai của Ngươi, một tương lai mà Ta nghĩ Ta chỉ là một cái bóng mờ nhạt.
 Nhìn gì á?
 Không…
Ngươi khoác vai Ta lững thững bước như cách mà Ngươi vẫn thường như thế, nhưng Ta chưa bao giờ thích như thế, Ngươi biết không? Gỡ tay Ngươi ra, rồi vô thức khoác lấy … không là gì cả … nhưng cảm thấy bình yên … chắc Ta cần điều đó, và chỉ thế thôi, Ngươi nhỉ? Ngươi lại cười, lại vu vơ hát …
 Hôm nay trời mưa …
Mây …
Bây giờ, lúc này, Ta lại cảm thấy ghê sợ Ngươi, Ngươi đang làm gì Ta không rõ, nhưng hình như Ngươi chẳng phải là Ngươi của ngày xưa. Ngươi khiến Ta òa khóc, Ngươi khiến Ta lo lắng cho tất cả những gì Ngươi đang trải qua. Tất cả những điều Ta được biết về Ngươi cứ như bóng mây lướt qua đời Ta… và chỉ những suy nghĩ đó cũng khiến Ta ghê sợ Ngươi.
Ta chẳng biết gì về Ngươi cả, cả những gì Ngươi đã làm cho Ta, Ta cũng chẳng hiểu hết. Nhưng những chuyện Ta được nghe, hình như Ta đã đánh mất Ngươi rồi …
Ta bỏ đĩa xuống, nhìn Ngươi, gọi tên Ngươi …
Ngươi tròn mắt nhìn Ta:
 Xưng hô gì lạ thế?
Ta cười, như thể có gì đau đớn lắm … Ta ghét cái kiểu cười giả tạo này,nhưng Ta không thể hỏi Ngươi rằng Ta nghe người này hay người kia nói cái này hay cái kia về Ngươi. Nếu như thế chẳng phải Ta không tin Ngươi sao? Nếu như thế Ta sẽ lại làm tổn thương Ngươi sao? Ta ghét những suy nghĩ ích kỷ ban nãy của Ta, Ta ghét những kỷ niệm mà Ngươi trao cho Ta … và Ta ghét Ngươi …
 Sao thế?
 Không có gì …
Một ngày nào đó, Ta chẳng biết, Ta hết trẻ con, Ta hiểu tất cả, và Ta được nghe từ chính Ngươi … Ta không muốn ngày đó là ngày hôm nay … cũng chẳng muốn ngày đó đến quá nhanh. Ta sợ, sợ sẽ mất Ngươi, sợ sẽ chẳng bao giờ còn nghe được tiếng Ngươi gọi Ta … những cơn giận sảng của Ngươi … hay những điều giản đơn khác như cái tin nhắn cúp điện chắng hạn. Nghĩ thế và im lặng …
Đôi khi Ta biết Ta sẽ mất điều gì đó nếu Ta không đưa tay ra nắm lấy, nhưng Ta đã không nắm, đơn giản vì Ta sợ sẽ khiến nó tuột khỏi tay Ta nhanh hơn cả việc Ta chẳng làm gì …
Đôi khi Ta biết có thể chẳng là gì cả, tình cảm này rồi sẽ nhòa đi trong màn mưa, thời gian hay những lời nói xung quanh … nhưng Ta hình như chỉ cần những bình yên đó, những quan tâm đó từ Ngươi và bây giờ …
Ngươi lại cười, đôi khi nụ cười giả tạo vô cùng …

Nếu có thể ...

Vừa dạo một vòng - vô tình thôi - tìm được 1 blog cùng tên với mình - tò mò bước vào - và ngỡ ngàng rằng chị ấy viết cũng khá được ... nhưng, lật tiếp những trang tiếp theo - lại thấy vài bào của Lucie ở đó ...
Buồn thật sự, v2i những dòng Lucie viết không phải chỉ là ngồi không nghĩ ra rồi viết ... mà là những trải nghiệm cuộc sống thật sự, những suy nghĩ xung quanh về thế giới của bản thân mình.
Có thể bạn thấy hay, bạn thích và muốn chia sẻ với mọi người, Lucie thật lòng cảm ơn - nhưng đừng sửa bất cứ từ nào trong bài của Lucie được không nhỉ?
Lucie không đòi hỏi - cũng chẳng muốn bạn phải nêu đích danh tên Lucie ra cho những bài viết đó, vì tất cả mọi người biết đến Lucie thì đều biết những bài đó có từ rất lâu rồi, từ những năm 2008 - cũng 3 năm rồi, nũững trải nghiệm về mối tình đầu, về cuộc sống quanh Lucie có thể sẽ giống bạn ở phần nào đó. Nhưng bạn hãy tôn trọng những suy nghĩ đó của chúng ta, của Lucie được không?
Thật sự thế giới ảo trải rộng và mênh mông lắm, nó phẳng thật sự, nhưng nó có những luật lệ mà chẳng ai có thể chối cãi ... hãy viết khi bạn thật sự muốn , vì bạn cũng viết khá hay đó chứ! Lucie đã từng muốn theo nghiệp chữ nghĩa - văn chương, và những bài viết là 1 sự thỏa mãn cho những ước mơ dang dở ... vì thế đừng nhẫn tâm với ước mơ của Lucie thế nhé bạn ...

Đôi khi ... loanh quanh ...

Vẫn nhớ opera những ngày bắt đầu, vẫn nhớ những câu chuyện vu vơ của blog đầu tiên ... nhớ nhiều thứ ... Chẳng biết có ai nhớ đến con bé Lucie ngày nào - vừa viết blog - vừa ôn thi đại học ... nhanh quá ... 4 năm sắp tròn - trôi qua như một giấc mơ, với những thăng trầm của một thời tuổi trẻ, thời sinh viên đầy ắp những biến động đáng nhớ ...
Vẫn còn đó những nghỉ suy, vẫn còn đó những thay đổi, vẫn còn đó những tình yêu trọn vẹn sắc màu cuộc sống.
Bước ra khỏi nhà, nhoẻn miệng cười, cười cười nói nói - và tự hỏi ng ta có thật sự như thế không, và bản thân mình có đúng với nũững điều đã thể hiện không ... Đôi khi người ta quan tâm đến sự giả tạo của ng khác mà phủ nhận sự giả tạo của bản thân !!!
Có những lúc bình yên - ngày xưa - bình yên thật giản dị và đôi khi con nít quá chừng, bây giờ ... bình yên giản dị hơn những gì đã từng, và trẻ con hơn những gì đã qua ...
Bình yên khi về nhà, nghe má hỏi "Hôm nay không đi đâu à?"
Bình yên khi đến lớp, có tiếng gọi "Gấu, Gấu ơi ..."
Bình yên khi dựa vào vai cậu bạn, thì thầm những điều khó hiểu ...
Bình yên khi vẽ vời linh tinh những gì vụt qua đầu...
Bình yên khi vẫn còn ngồi type blog opera smile

Nắm chặt tim mình ... và mỉm cười ...

Ngồi trước tôi, là người tôi yêu suốt 3 năm nay, là người đầu tiên tôi nghĩ đến khi va chạm với bộn bề cuộc sống, là người tôi vẫn hằng ngày gọi tên ... và cũng là người mà nỗi nhớ kéo dài suốt 3 năm ...
Đôi khi tôi nghĩ có thể chỉ là một mối tình đơn phương... Đôi khi tôi nghĩ chẳng đi đến đâu một mối tình xa... Đôi khi tôi nhếch mép khinh bỉ bản thân mình, ngây thơ đến lạ lùng, và thật ngu ngốc ...
N lần tôi - chính tôi bảo rằng ko có gì cả, cũng chẳng có gì quan trọng, và vì thế chúng tôi sẽ luôn là bạn ... nhưng cái kiểu khóc òa lên bởi những điều giản dị, những mess, những sms... thì lại chẳng bao giờ là bạn theo đúng cái kiểu trần trụi mà tôi vẫn yêu những thằng bạn quanh mình...
Đơn giản là chưa bao giờ tôi muốn thế ...
Trong cái vẻ ngoài đầy mạnh mẽ, tôi biết mình yếu đuối và dễ tổn thương đến nhường nào ... nhưng tôi chỉ muốn yếu đuối và trẻ con với duy nhất người đó thôi ... chỉ thế thôi ...
Tôi đã đi tìm hoài tìm hoài một bờ vai... để đến khi tìm được ... bờ vai ấy lại xa quá chừng chừng ...
Ngồi trước tôi, là người tôi yêu suốt 3 năm ... mỉm cười nhìn tôi...
Ngồi trước tôi, là người tôi yêu suốt 3 năm, im lặng khi tôi nhíu mày...
... bật cười trước những câu nói bướng bỉnh ...
... và ngày mai tôi lại để anh đi ... không một lời nói ... không một điều níu kéo ...
vì anh ... vì tôi ... vì sự nghiệp mà tuổi trẻ anh và tôi... mãi đuổi theo... như những sự lựa chọn đầy mâu thuẫn ...

Đau...

Nhìn dáng người đi... lòng bỗng đau
... Dõi theo hoài 1 bóng hình chẳng bao giờ quay lại nhìn mình ... rồi sẽ đau ...
Đau hoài một nỗi đau đơn phương, nhạt dần theo thời gian ...
Đau một mình và thấy mình ngu một cách rất đau ...
...
Tin nhắn ... đau và buồn một cách thảm thương ...
Cô gái nhỏ đau nhưng chẳng ai bít ...
Vì nỗi đau một mình như là một bí mật ...
một bí mật đơn giản ... để ko bao giờ được quên ...

Ngừng yêu nhé ...

Xin em cho anh ngừng yêu một giây ...
Để tim anh đập loạn nhịp với vài vẻ đẹp khác
Để anh biết mình đang sở hữu điều đẹp nhất
Xin em cho anh ngừng yêu một phút ...
Để anh theo cơn gió đi thật xa
Để một ngày anh trở về thật nhiều yêu thương
Xin em cho anh ngừng yêu một ngày ...
Để anh phóng xe chạy một vòng
Để mua cho em một bó hoa hồng
Xin em cho anh ngừng yêu một tuần ...
Để anh đi luẩn quẩn đâu đó
Để anh nhớ em thật nhiều
Xin em cho anh ngừng yêu một tháng ...
Để anh biết tình yêu đôi khi lãng xẹt
Để anh thấy yêu thêm cái lãng xẹt đó
Xin em cho anh ngừng yêu một năm ...
Để anh đi kím ai đó
Để đọc cho từng người một bài thơ này
Để mọi người đều biết... anh ngừng yêu có lý do em à...

Sài Gòn rất lạ ...

Sài Gòn - tháng 5...
Trời nóng như đổ lửa, không mưa... Nhớ những ngày tháng 5, gió sáng nồng nàn, nhẹ nhàng thổi; nắng trưa hơi gắt, rong ruổi trôi; chiều hạ đứng gió, thanh thản qua ...
Sài Gòn - con hẻm nhỏ ...
Đầu hẻm, đào một cái hố, thông đường ống... xém té mấy lần...Ồn ào và ầm ĩ, sôi lên cùng nắng nóng, con hẻm nhỏ bỗng hết LẶNG ...
Sài Gòn - trường cấp 3 ...
Đối diện là một tòa nhà cao to, sừng sững, từ cổng trường ... không còn thấy bầu trời xanh cao trên kia ...Vắng lắm những tiếng cười quen thuộc, bạc thêm những mái đầu thầy cô, xanh lắm những ước mơ tươi trẻ... và xa rồi ngày ấy ...
Sài Gòn - trường Đại học ...
Không còn vẻ bỡ ngỡ của 2 năm trước, vẻ bình thản của 1 năm qua ... chỉ còn những hối hả ngược xuôi... Chỉ còn những tình thân đau rát... chỉ còn những người bạn đang thay đổi từng ngày...
Sài Gòn - rất lạ ...
Sài Gòn thay đổi hay chính ta đang đổi thay... Nhớ hay quên một con người... nhớ hay quên một tình yêu... cũng chỉ là ...sự lựa chọn của bản thân ta ... cho dù... RẤT LẠ ... (hay không còn QUEN nữa nhỉ ^^)

Lạ....

Đôi khi do chờ đợi quá lâu, đến lúc đạt được, ng ta gần như mất luôn cảm giác hạnh phúc...
Đôi khi do làm việc quá nhiều, đến lúc thành công, ng ta lại muốn bỏ cuộc ngay tức khắc !!!
May 2013
S M T W T F S
April 2013June 2013
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31