17...(Vô Đề)
Monday, June 9, 2008 8:48:40 AM
Có lối đi nào giúp Anh đến gần Em hơn đê khoảng cách và thời gian khong còn là xa cách nữa…
Lối đi chính… lối đi to nhưng mà dài… mà lâu la quá…
Lối đi tắt… lỗi đi nhỏ nhưng mà khó… mà mạo hiểm quá…
Có thể chỉ cho Anh một lối đi…
Lối đường chim bay… hay lối ngầm dưới đất…
Lối băng qua rừng… hay lỗi lội dưới sông…
Quá nhiều lối đi… quá nhiều chọn lựa…
Nhưng chẳng có lỗi nào giúp Anh đến ngay bên Em… như mong ước…
Hay có bờ vai nào cho Anh mượn đỡ để dựa vào, để ngưng đôi chút nhớ về Em… một chút…
Một bờ vai dày, đầy vững chãi như của cha…
Hay bờ vai mảnh, xương xương như của mẹ…
Bờ vai lạnh lùng, buốt giá của người dưng…
Hay bờ vai ấm nồng, nhiệt thành của những người “Free Hug”…
Không! Anh rất cần là chỉ một bờ vai Em…
Cũng mảnh dẻ thôi nhưng khác lạ rằng nó mang Anh sự yên bình và niềm hạnh phúc…
Quá đòi hỏi không khi có thể bằng cách nào cho Anh biết Em đang nghĩ về Anh không?
Hỏi sao trời nhé… xem sao có chắp lại thành tên hai chúng ta…
Hay đợi nắng mai… coi nắng có vẽ nổi chữ “nhớ” trên nền trời xanh nhạt…
À! Chắc phải đợi gió mưa về… để cuốn lá khô, để dát chữ “có nhau” lên khung cửa sổ…
{Không hẳn! Cũng chỉ là sự mong muốn không thể với thiên nhiên vô tình…}
Mong ước vậy thôi… nhưng vẫn tự cố gắng…
Để nhớ Em nhiều … và ngày sau sẽ được bên Em mãi luôn…
Lối đi chính… lối đi to nhưng mà dài… mà lâu la quá…
Lối đi tắt… lỗi đi nhỏ nhưng mà khó… mà mạo hiểm quá…
Có thể chỉ cho Anh một lối đi…
Lối đường chim bay… hay lối ngầm dưới đất…
Lối băng qua rừng… hay lỗi lội dưới sông…
Quá nhiều lối đi… quá nhiều chọn lựa…
Nhưng chẳng có lỗi nào giúp Anh đến ngay bên Em… như mong ước…
Hay có bờ vai nào cho Anh mượn đỡ để dựa vào, để ngưng đôi chút nhớ về Em… một chút…
Một bờ vai dày, đầy vững chãi như của cha…
Hay bờ vai mảnh, xương xương như của mẹ…
Bờ vai lạnh lùng, buốt giá của người dưng…
Hay bờ vai ấm nồng, nhiệt thành của những người “Free Hug”…
Không! Anh rất cần là chỉ một bờ vai Em…
Cũng mảnh dẻ thôi nhưng khác lạ rằng nó mang Anh sự yên bình và niềm hạnh phúc…
Quá đòi hỏi không khi có thể bằng cách nào cho Anh biết Em đang nghĩ về Anh không?
Hỏi sao trời nhé… xem sao có chắp lại thành tên hai chúng ta…
Hay đợi nắng mai… coi nắng có vẽ nổi chữ “nhớ” trên nền trời xanh nhạt…
À! Chắc phải đợi gió mưa về… để cuốn lá khô, để dát chữ “có nhau” lên khung cửa sổ…
{Không hẳn! Cũng chỉ là sự mong muốn không thể với thiên nhiên vô tình…}
Mong ước vậy thôi… nhưng vẫn tự cố gắng…
Để nhớ Em nhiều … và ngày sau sẽ được bên Em mãi luôn…












Phan Duy Hạnhloveorhate # Wednesday, June 18, 2008 5:52:16 AM
Nguyễn Quang Trường_BIGIlucky_boy_bigi # Thursday, June 19, 2008 5:00:11 PM
Dạo này chắc nó đi học siốt bà cũng hok gặp nhẩy?
Viết thì viết vậy chứ viết thế nào?
Phan Duy Hạnhloveorhate # Friday, June 20, 2008 4:40:27 PM
tôi vào nhà nó chơi suốt nè...
Nguyễn Quang Trường_BIGIlucky_boy_bigi # Friday, June 20, 2008 5:26:32 PM
Thế thì hỏi tôi định thế nào để làm jè?
Dạo này toàn ngủ ngày cày đêm... hok có gặp bà lúc nào để nói chuyện nhỉ...?...
Phan Duy Hạnhloveorhate # Monday, June 23, 2008 3:27:25 PM
Khanh Linh Trangreenstar1994 # Friday, July 11, 2008 3:05:50 AM
p/s: lại là một bài vô đề khác nữa nhỉ^^
Phan Duy Hạnhloveorhate # Friday, July 11, 2008 10:19:07 AM
Khanh Linh Trangreenstar1994 # Sunday, July 13, 2008 1:06:29 PM
p/s: à thổ huyết là ói ra máu đúng hem^^ hahahah
Phan Duy Hạnhloveorhate # Monday, July 14, 2008 3:05:17 AM
to Trường ngố: nè nhớ hum nào đi karaoke với bọn tôi nớ kekeke
Nguyễn Quang Trường_BIGIlucky_boy_bigi # Friday, July 18, 2008 1:42:47 AM
@X: Sao bảo khi nào đỗ thì đi mà... Bi h đã có gì đâu...
Tôi thì lúc nào cũng đc... Tối càng hay... Mỗi cái có người chẳng đi đc như chúng mình... Kekeke... Nếu có ka-rá-ố-kề thì tổ chức luôn để tôi đi.. Hok tôi sắp vào năm học rồi...
Phan Duy Hạnhloveorhate # Friday, July 18, 2008 5:35:49 AM