5...(Trắng)
Friday, May 30, 2008 8:33:08 AM
Trắng… Anh đang lạc vào những đêm trắng đơn côi…
Đêm trắng không gió, không mưa, chỉ với tĩnh lặng của đêm đen màu… với trắng trong của ánh trăng nhạt màu…
Đêm trắng với nỗi nhớ trong veo, khiết tinh và tỏa sáng mãi…
Trắng như tình yêu của Anh, tình yêu của Em, tình yêu của hai đứa mình…
Trắng như những suy nghĩ mình trao về nhau, như những ngọt ngào mình dành cho nhau…
Trắng là những suy nghĩ về một ngày không có Em… Sẽ chẳng có gì, chẳng còn gì… vì đầu óc, trái tim, tâm hồn đều trống rỗng…
Trắng là những giấc mơ khi Anh kề bên Em… Sẽ không nói gì, không làm gì… cứ để không gian thả trôi… lặng lẽ bên Em trong khoảng không ấy… hạnh phúc chứa chan…yêu thương ngập tràn…
Trắng… Ngày từ đêm trắng sinh ra…
Ngày với những nỗi nhớ, niềm mong thiết tha… mãi chẳng phôi pha…
Ngày với những nụ hôn ngọt ngào, vòng tay xiết chặt diết da… mãi chẳng thể buông ra…
Ngày với những khoảng cách, bộn bề, toan lo… sao mà xót xa…
Ngày với những phút giây chẳng gần, kéo dài mãi… thấy quá cách xa…
…
Ngày với những khoảng trời chung, khoảng trời riêng… Em có riêng Em… Anh có riêng Anh… Hai đứa với khoảng trời của chúng ta…
Trắng… không hẳn chỉ có ánh trăng, có tĩnh lặng và nỗi trống vắng…
Còn nghe văng vẳng đâu đấy… rít khe khẽ của gió… rơi lộp độp của mưa… và đập thổn thức của trái tim yêu…
Trắng… với lòng tin tưởng, sự ngóng chờ… và yêu Em thật nhiều…
Tình yêu nhiều thêm từ những đêm trắng…
Lửa yêu sôi hơn từ những đêm trắng…
Hồn yêu say mê, bay lên cùng những đêm trắng…
Đêm trắng… đêm yêu thương…
{Anh Yêu Nhớ Thương Em Qua Bao Đêm Trắng…}
Đêm trắng không gió, không mưa, chỉ với tĩnh lặng của đêm đen màu… với trắng trong của ánh trăng nhạt màu…
Đêm trắng với nỗi nhớ trong veo, khiết tinh và tỏa sáng mãi…
Trắng như tình yêu của Anh, tình yêu của Em, tình yêu của hai đứa mình…
Trắng như những suy nghĩ mình trao về nhau, như những ngọt ngào mình dành cho nhau…
Trắng là những suy nghĩ về một ngày không có Em… Sẽ chẳng có gì, chẳng còn gì… vì đầu óc, trái tim, tâm hồn đều trống rỗng…
Trắng là những giấc mơ khi Anh kề bên Em… Sẽ không nói gì, không làm gì… cứ để không gian thả trôi… lặng lẽ bên Em trong khoảng không ấy… hạnh phúc chứa chan…yêu thương ngập tràn…
Trắng… Ngày từ đêm trắng sinh ra…
Ngày với những nỗi nhớ, niềm mong thiết tha… mãi chẳng phôi pha…
Ngày với những nụ hôn ngọt ngào, vòng tay xiết chặt diết da… mãi chẳng thể buông ra…
Ngày với những khoảng cách, bộn bề, toan lo… sao mà xót xa…
Ngày với những phút giây chẳng gần, kéo dài mãi… thấy quá cách xa…
…
Ngày với những khoảng trời chung, khoảng trời riêng… Em có riêng Em… Anh có riêng Anh… Hai đứa với khoảng trời của chúng ta…
Trắng… không hẳn chỉ có ánh trăng, có tĩnh lặng và nỗi trống vắng…
Còn nghe văng vẳng đâu đấy… rít khe khẽ của gió… rơi lộp độp của mưa… và đập thổn thức của trái tim yêu…
Trắng… với lòng tin tưởng, sự ngóng chờ… và yêu Em thật nhiều…
Tình yêu nhiều thêm từ những đêm trắng…
Lửa yêu sôi hơn từ những đêm trắng…
Hồn yêu say mê, bay lên cùng những đêm trắng…
Đêm trắng… đêm yêu thương…
{Anh Yêu Nhớ Thương Em Qua Bao Đêm Trắng…}











