My Opera is closing 3rd of March

Subscribe to RSS feed

Phải chăng mình nên buông tha nhau...

Tôi bắt đầu nhận thấy những nụ cười, những hạnh phúc ta trao cho nhau là quá nhỏ bé so với nổi đau chúng ta đang và sẽ cùng gánh chiụ. Chúng ta yêu nhau mà chẳng làm gì được cho nhau, ngoài... đau cùng nhau. Những nụ cười không làm bớt đi những lo lắng và tình yêu không to lớn bằng vài thứ tình cảm khác.

Và tôi bắt đầu suy nghĩ...
Phải chăng ta thật sự nên buông tha lẫn nhau?

Nó giống như là một cuộc dạo chơi thật vui vẻ và vài cơn mưa bất chợt kéo đến. Chúng ta nấp dưới hiên nhà, dù lạnh nhưng ấm áp. Nhưng cơn mưa cứ rơi, rơi và rơi mãi. Một vài người đề nghị chúng ta che ô cùng với họ. NHƯNG - mỗi chiếc ô chỉ có thể che cho một người, không thể cả 2 người. Hoặc là em, hoặc là anh phải một mình đứng đợi người khác đến nữa. Và vì chúng ta yêu nhau, chúng ta từ chối họ và cùng đứng dưới mái hiên đợi trời thôi mưa. Nhưng cơn mưa cứ rơi, rơi và rơi mãi chẳng có một dấu hiệu gì là dừng lại. Chúng ta đợi, nhưng sẽ đợi đến lúc nào để tiếp tục được cuộc dạo chơi như trước khi cơn mưa đến? Biết đến khi nào...
Chi bằng...

Chi bằng... ta buông nhau ra, để mỗi người núp dưới ô một ai khác, để em và anh đều có thể khô ráo trở về...
.........

Read more...

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28