Thu về...
Thursday, October 7, 2010 1:06:07 PM
Con người ta dù có dễ đổi lòng bao nhiêu cũng chẳng thể chớp nhoáng được như khuôn-mặt-phố.
Hà Nội - một buổi sáng nửa sau tháng Chín, lạnh và hiền hòa. Không khí mát mẻ nhưng không phải cái sạch tinh của thời điểm sau cơn mưa. Nó không có cái tươi mới ấy mà là một hơi thở cũ kỹ, của tầm này năm ngoái, năm kia, năm năm trước hay có thể mười năm hoặc cả thế kỷ trước. Mà có lẽ không hẳn. Hình như năm ngoái, cơn gió đầu mùa không đến sớm thế. Cái kí ức nhập nhèm của ngày này năm ngoái thực sự không phải là một thứ nên nhớ lại để phá hỏng buổi sáng hứa hẹn sẽ đẹp này.
Trời không trong. Những đám mây xám ẩm tô một sắc trầm và lặng cho phố. Chưa thể gọi là lạnh, chỉ là một chút se se, dễ chịu và nao lòng. Lất phất có vài hạt mưa. Thời tiết này mà đi lang thang, cứ lang thang lê la không cần đích đến thế thôi là tuyệt lắm.
6h30 phút, tan làm. Trời đã tối sập. Cái tối đen của mùa lạnh khác hẳn với những đêm hè trong sáng. Những bóng đèn xe vẫn hối hả loang loáng xuôi ngược trên phố nhưng có cái gì đó đằm xuống, rất sâu. Đã hết mưa từ lâu nhưng trời vẫn nhiều mây, chỉ hé ra quầng sáng mỏng duy nhất của trăng vẫn đang tròn. Lạnh run người. Chiếc áo cộc tay không đủ để ngăn được luồng không khí lạnh đang luồn vào từng ngóc ngách của cuộc sống. Có ai ngờ được là sẽ rét nhanh đến thế đâu.
(Hươu Ú)
Đọc bài viết thấy thích quá, diễn tả gần hết cái cảm giác thích thú của mình khi trời lạnh nên mạn phép đưa về blog của mình.
Hà Nội vào thu rồi, trời se lạnh. Cái thời tiết này dễ làm con người thấy nhớ một ai đó. Giống như tớ đang nhớ bạn. Một nỗi nhớ da diết đến lạ kỳ.
Cái tiết trời thu làm tớ nhớ về mọi thứ đã qua, những kỷ niệm - của 4 năm trước. Cũng tiết trời thu này. Tớ và bạn.
Để rồi bây giờ nhận ra bạn mãi mãi không bao giờ ở cạnh tớ dù tớ cần bạn như thế nào. Tớ nhớ bạn nhiều. Nhìn status của bạn đầy tâm trạng mà tớ chẳng thể nói gì, chỉ biết nhìn và mong bạn sớm vui vẻ trở lại. Và hãy mãi là bạn của tớ...
Tớ chỉ mong một ngày bạn quay trở về là ng bạn của tớ, quay trở về bên tớ...
Trời bỗng dưng trở lạnh. Cái lạnh nhè nhẹ của mùa thu, dễ chịu và nao lòng. Trời u ám, xám xịt. Những đám mây xám ẩm tô một sắc trầm và lặng cho phố. Lất phất có vài hạt mưa. Mùa lạnh về, đôi tay mình lúc nào cũng lạnh tê cóng. Vậy mà ko hiểu sao mình lại thích như thế. Thích đôi bàn tay giá buốt, thích cái gió heo may ùa về trên khắp các ngõ phố HN. Thu HN là thế.
Mùa lạnh về, trời lạnh, tâm hồn người cũng lạnh. Đi giữa phố HN lạnh đến nao lòng này, lòng người cũng thấy mênh mang mà vô cảm hơn.












