Skip navigation.

Xin chào Opera

"Không có gì quý hơn độc lập tự do"

Lữ túc

,

Lữ quán vô lương bạn
Ngưng tình tự tiễu nhiên
Hàn đăng tư cựu sự
Đoạn nhạn cảnh sầu miên
Viễn mộng qui xâm hiểu
Gia thư đáo cách niên
Thương giang hảo yên nguyệt
Môn hệ điếu ngư thuyền
(Đỗ Mục)

Hôm nay trên đường về nhà, trời mưa miên man... không muốn về, đi vô phương hướng, trong đầu lan man nhiều luồng suy nghĩ, nhưng về nhà chỉ nhớ 1 luồng, đó là bài này. Mượn tạm bản dịch của Đông A ( Có khi mình dịch thì đúng với những gì mình cảm nhận hơn, dù có không hay ) :D


Quán trọ không bầu bạn
Tình buồn tự chất sâu
Đèn tàn hoài chuyện cũ
Tiếng nhạn chen mơ sầu
Viễn mộng về vương sớm
Thư nhà nhận đă lâu
Sông xanh trăng khói tỏa
Ngoài cửa buộc thuyền câu.


Read more...

Go to tend Goat

Cùng thư giãn nhé, dạo này lười viết bài, chỉ up chuyện vơ vẩn thôi... anh em hãy cùng chăn dê nào....

Read more...

Donkey

Hôm nay hơi căng thẳng, thư giãn chút nào... xem trí khôn theo bản năng của 1 loài động vật nổi tiếng thế giới là... "ngu".

Read more...

Thương mại "Biện Chứng"

Thương mại biện chứng

Trưởng phòng nghiên cứu thị trường gọi kỹ sư trưởng lên phòng làm việc:

- Này cậu, sản phẩm gì đang bán chạy trên thị trường?

Viên kỹ sư suy nghĩ một hồi rồi khẳng định:

- Dạ thưa anh, dao thái thịt.

Trưởng phòng gật đầu:

- Rất chính xác. Vậy theo cậu ta phải làm gì?

Kỹ sư lúng túng:

- Dạ thưa anh, ta phải… sản xuất dao!

Trưởng phòng cau mày:

- Sai bét, ta không có công nghệ đó và nếu có cũng chẳng có cách nào làm ra dao tốt như họ.

Kỹ sư trưởng buồn bã:

- Đúng vậy!

- Cho nên ta cần vận dụng cái đầu. Thiên hạ mua dao thái thịt để làm gì? Dĩ nhiên là để thái. Muốn thái cần hai thứ.

- Thịt và tiền - Kĩ sư nhanh nhẩu cướp lời.

- Bậy, muốn thái cần có thớt. Cứ để thiên hạ bán dao, ta sẽ bán thớt. Nhất định doanh số phải tăng.

Kĩ sư hoàn toàn nhất trí. Công ty nhanh chóng làm nhiều thớt tung ra thị trường, sản phẩm bán chạy ào ào. Họ giàu lên nhanh chóng.

Giám đốc một công ty khác vội vã triệu tập kĩ sư của mình lên:

- Cậu thấy chưa. Thiên hạ phất lên từ thớt, ta cần phải làm gì?

Viên kĩ sư kia ấp úng:

- Dạ phải… phải làm ra thớt đẹp hơn.

Giám đốc cười khẩy:

- Vậy mà cũng nói. Ta lấy đâu ra công nghệ đó. Chờ đến khi nhập dây chuyền sản xuất về thì thớt đã bão hoà.

- Đúng thế.

- Cho nên cần dùng đến phương pháp nội suy, cần áp dụng thương mại biện chứng. Thiên hạ càng có nhiều thớt càng phải cần… giẻ lau thớt. Ta phải sản xuất và bán giẻ lau.

Nói là làm. Giẻ lau thớt được ào ạt tung ra, tiêu thụ với tốc độ chóng mặt. Công ty ấy cũng trở thành triệu phú.

Một ông giám đốc công ty khác vội vàng triệu tập cuộc họp toàn thể.

- Chúng nó giàu hết cả rồi. Giẻ lau thớt đang nóng hàng. Ta phải làm gì đi chứ.

Mọi người nhao nhao:

- Ta làm giẻ lau to hơn.

Giám đốc gầm lên:

- Dốt quá, thế mà cũng đòi tư duy kinh tế. Hãy chịu khó tư duy đi. Giẻ lau thớt tất nhiên dùng để lau thớt. Lau xong không thể cho vào tủ quần áo vì nó đã nhiễm thức ăn, cũng không thể đeo vào cổ vì nó đâu phải là cà vạt. Nó cần treo lên tường. Vậy chúng ta phải sản xuất và bán móc treo giẻ.

Mọi người đứng dậy hoan hô. Móc treo giẻ được khẩn cấp tung ra. Bao nhiêu cũng tiêu thụ hết. Công ty ấy cũng giàu to.

Giám đốc công ty thứ tư không thể chờ lâu hơn được nữa, đang giữa đêm cũng họp các cổ đông:

- Mọi đối thủ đều khá hết cả rồi, nhưng chúng ta cứ ngồi im mãi. Nghĩ đi, hỡi những cái đầu bé nhỏ, sau móc treo giẻ thiên hạ sẽ làm gì?

Cả công ty vắt óc suy nghĩ. Một ông tiến sĩ rụt rè:

- Móc treo không lơ lửng trong không khí.

Toàn thể ồ lên:

- Đúng thế.

Ông ta tự tin nói tiếp:

- Móc treo phải gắn vào tường. Muốn gắn phải dùng đinh. Ta phải sản xuất đinh.

Giám đốc thở dài:

- Chính xác, nhưng chúng ta hơi chậm. Một công ty khác đã tung đinh ra rồi.

Tiến sĩ suy nghĩ tiếp:

- Muốn đóng đinh vào tường cần có búa. Ta có thể chế tạo búa được không?

- Không, “chúng nó” cũng làm rồi!

Tiến sĩ không nao núng:

- Búa đóng đinh nhiều lần sẽ long ra, cần tra lại vào cán. Muốn tra chặt cần có thanh chêm, muốn có thanh chêm cần phải gọt, muốn gọt nhất định cần dao. Ta phải sản xuất dao.

Mọi người gào lên sung sướng, ôm chầm lấy nhau.

Họ sản xuất dao, nhưng dao đã tràn ngập thị trường, không cách gì tiêu thụ nổi. Công ty sập tiệm. Chủ nghĩa thương mại biện chứng chấm dứt từ đó./.

Nguồn: Cộng đồng Opera Việt Nam

Tình Giao Hảo

Ừ thì ăn chia, nhỏ ăn ít, to ăn nhiều

Read more...

Thơ Tình

Xin một lần tạ lỗi cùng em
Và tình yêu anh không sao cảm nhận
Dù yêu em cũng đành tin duyên phận
Rằng chúng mình không thuộc về nhau.

Hạnh phúc là gì ai định nghĩa được đâu
Anh cứ kiếm tìm bao lâu rồi chẳng thấy
Có em - hữu hình đến vậy
Anh vẫn tìm, vô tâm như trong mơ.

Hạnh phúc bây giờ chắc đơn giản hơn xưa
Mà em lại cần nhiều hơn thế
Em thích sống với ồn ào tuổi trẻ
Mà Anh lặng lẽ không lời.

Ðừng bắt Anh đến với tình yêu như trò chơi leo núi
Mạo hiểm đến ghê người
Cũng đừng bắt anh cười
Khi trong lòng đang khóc

Tình yêu ta mỏng manh như sợi tóc
Biết rụng khi nào?
Lấp lánh như vì sao
Biết bao giờ sẽ tắt?

Anh hiểu thế là mình để mất
Những giấc mơ từng có thật trên đời
Và xin một lần tạ lỗi
Trước những gì không phải cho Anh!

Đã lâu lắm không viết những bài thơ buồn
Liệu anh có quên em như quên bài tình ca cũ
Anh như chiếc lá
Xao xác bay trên tháng ngày rong rêu đã phủ…

Chiều qua phố, mưa về, trú mái hiên
Biết mình từ lâu đã thôi lãng mạn
Mưa ám ảnh như một điệu cười gần quên mất rồi
gần quên mất rồi…

Anh bật khóc vì sợ hãi chính mình
Ai có tìm ai giữa chấp chới màn mưa kí ức

Vỗ về mình khi cơn sóng lòng quặn thắt
Ừ thôi, viết hộ nhau một bài thơ buồn…
buồn như nụ cười đã tắt
như từ lâu lắm,
không còn ai bên anh.

Em lại đây

cho anh nắm bàn tay,

Gió đầu mùa mang hơi sương và giá lạnh.

Những con đường

tựa bờ vai mảnh khảnh,

Có ai về xóa những nhớ thương xa?


Sẽ chẳng phải là anh của mấy mùa phượng vĩ đơm hoa;

Cũng không còn là em những tháng ngày mộng ước.

Thời gian trôi cuộc đời ai níu được,

Có cách xa

và có

những giận hờn ...


Em lại đây

để anh được gần hơn,

Nắm bàn tay ấm thêm từng hơi thở.

Mưa không còn rơi và bầu trời thôi vần vũ,

Gió cũng về trong nếp tóc, giấu giấc ngủ bình yên.


Con phố mùa đông lang thang những nỗi niềm

Khoác áo mỏng tìm những ngày xưa cũ.

Dẫu chỉ là lặng im

anh thấy mình có đủ.

Lá rụng hôm nào đã thấy lại chồi non.


Em lại đây

cho anh được nắm những ngón tay thon

Tựa bờ vai nối tháng ngày xa cách.

Đường chẳng còn xa



giấc mơ không còn cô quạnh.

Ánh mắt nhìn, xua khắc khoải chờ mong.


Đừng nhé em! giữa gió lạnh mùa đông,

Để bàn tay

còn lại là dang dở,

Những ấm áp xin không thành vụn vỡ

Trái tim mình tựa những ngón tay đan.

Anh vẫn sống như ngày mai không được sống
Như ngày mai ta giã biệt nhau rồi
Như chỉ cần vô ý một lần thôi

Em lạc mất giữa trần gian khắc nghiệt


Anh vẫn tiếc những ngày xanh không trọn vẹn
Những ngày xanh vô nghĩa, lắm vô tình
Anh vẫn tiếc những ngày xưa chưa ước hẹn
Chưa từng làm xao xuyến cuộc đời em

Em có thể một lần thôi không khoảng cách
Thật thà như cỏ lá bên Anh

Em có thể một lần thôi làm bến
Để anh về ngủ, để lãng quên?



Chưa bao giờ em nghi ngại, phải không?

Anh vẫn sống như là người có lỗi

Anh vẫn sống ngàn lần mong đắp đổi

Những ngày qua chưa được sống cho người


Ước đời mình không phải nhạt nhoà trôi...

Đã không là tất cả

Thì xin chớ là gì

Bước phía nào cũng thấy mình có lỗi

Đành quay đi.



Sao không là hai mươi năm trước

Sao không là một trăm năm sau?

Tất cả mới bắt đầu

hoặc đã ngủ yên trong kết thúc

Dở dang làm gì để em phải khóc

phải lặng câm?



Cuộc đời oái ăm hay Anh oái ăm

Cứ tự đày đọa mình giữa bao nhiêu dằn vặt

Thừa nhạy cảm nhưng không dũng cảm

Nói gì liều lĩnh bướng ngang.



Thôi đừng nhìn anh, đừng nói với anh

Phũ phàng đấy em ơi !

Anh sợ lắm, nếu như lỡ bước...

Hai chúng ta đang sống giữa cõi người.

Tưởng có thể dối mình thêm chút nữa
Ở ngoài kia
Gió bấc hanh màu
Anh quàng khăn gói mùa trong túi áo
Mùa đông này mình quên nhau...
Tưởng có thể chịu rét được thật lâu
Nhưng anh vẫn nắm tay mình quá chặt
Cà phê đen như màu mắt
Ai đem nỗi buồn thả dưới đáy ly?
Giá mà
Dối mình được - thật nhiều khi
Chắc mùa đông không chỉ là lạnh giá
Anh quàng khăn gói mùa về đem trả
Một chút buồn theo gió xuống mép sông


trả lại em những khoảnh khắc sớm mai
để thức giấc và không nghĩ về anh nữa
trả lại em những đêm dù gầy nhưng yên tĩnh
không nhói lòng khi nghĩ về anh.

những ban mai giờ có còn xanh?
hay đã thuộc về ngày xưa cũ?
biết bao ước mơ ũ rũ
mất đôi cánh của mình...

xin lỗi cuộc tình
Anh không thể nào đi được nữa
những giấc mơ qua
Anh gửi lại cho ngày...

Một ngày nào đó anh quay về
nhìn thấy em nắm tay một người con trai khác
chẳng có câu thề nào để mà trách móc
chẳng có lỗi lầm đế được thứ tha

...

câu chuyện tình yêu cũ lắm rồi
bao mùa qua
em quên hết
còn anh day dứt mãi
gió vẫn gọi lòng thủy chung quay về từ miền xa ngái
đồng vọng
lá bay
...


Anh xếp lại giọt nước nóng hổi của ngày
ướt mi
không còn ai dỗ dành nữa
trôi qua dịu dàng ảo tưởng
những chiều cũ nào có ai đó nói yêu thương
...

một ngày nào đó Anh quay về
nhợt nhạt trở thành kẻ thứ ba
trong câu chuyện tình yêu đã từng Anh là người đến trước
điều bí ẩn kia chẳng đủ cho em nhặt nhạnh về chút nhớ
đã từng
bước qua Anh
qua Anh

...

thì thôi

xem như đón lầm chuyến tàu đêm
lỡ cả một đời lữ thứ
bỏ âu yếm vào một lần ưu ái
để anh biết mình ngốc dại
niềm tin trót trao tay

...

Anh sẽ quay về
ngày mai
che lại tì vết của một vài đam mê lần lữa
chẳng còn gì để mà phụ nhau thêm nữa

...ngày về
anh nói ...

Mẹ của Anh - Thơ

Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
Xuân Quỳnh

Rain 2 My Soul - Mưa chiều

Hôm nay trời mưa...

Mưa buổi chiều hôm nay sao lạnh quá?

Nhưng đã khác hơn những trận mưa hôm trước, cái hương vị, màu sắc… và những cảnh vật đã bắt đầu làm cho mình phải buồn… Sao thế nhỉ? Sao lại phải buồn về những chuyện của cái thời xa xăm nông nổi đó kia chứ! Đã lâu rồi, đã không còn cái cảm giác này nữa, cảm giác của sự lạnh lẽo, rét mướt, cô đơn và buồn tẻ.

Nhưng dù sao… Có lẽ, mình cần phải cảm ơn nó! Không biết bây giờ, con người mình đã trở nên như thế nào, tâm hồn nó ra sao? Nhưng hầu như những kỹ niệm của mình, đều gắn liền với những cơn mưa…. Cái duyên nó vậy!

Ngồi ngắm mưa, nhấm nháp vài giọt cà phê kể cũng tuyệt, tiếng mưa dạt dào làm tâm hồn như thư thái hơn, những hàng cây ủ rũ cũng như đang đăm chiêu nhìn nhận lại cuộc đời mình. Tĩnh lặng… Trắng xóa… Cô đơn.

Sao lại có những bông hoa lúc nào cũng tươi cười đón nhận mưa đến? Vỗ về… an ủi… Môi hôn?! Rồi vươn mình, dang tay … vồn vã … Nét xinh, muôn màu, muôn vẻ.

… Có lẽ, …

S.th make Me not Okay

Thinking!

Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc

Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc

Mây trên trời xuống phủ ở trên vai

Màu phương cảo pha mờ trên nét ngọc

Bước ngại ngùng nẻo mộng mấy lần sai

Em có định sẽ cùng ai kể lể

Một nỗi đời hư huyễn giữa chiêm bao

Vừng hiu hắt nguyệt hờn mây nhỏ lệ

Một mùi hương hồng tụ ở nơi nào

Câu chuyện ấy một lần em đã rõ

Để bây giờ không thể lại phanh phơi

Đường đi xuống khung đời sương lổ đổ

Hờn dung nhan em có sợ bên người?

Con mắt ấy vì sao em khép lại

Làn mi kia em thử ngước lên nhìn

Vòng tay đẹp như cành xuân thơ dại

Ngón la đà sao chẳng chịu đưa tin?

Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc

Lùa chân mây về ở dưới chân trời

Bước vội vã một lần nghe gót ngọc

Giẫm trang đời lá rụng úa thu phai.

Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31