Tôi
Monday, April 24, 2006 5:58:52 PM
Thơ Khương Hà
Biết chẳng thể nào tôi giữ tôi ở lại
Tôi đành thả tôi đi
Cơn gió màu đỏ cuốn về đâu nỗi buồn mật đắng?
Nắng nhả lửa trên cánh đồng trưa vắng
Xác xơ bầm dập luống cày…
Tôi bắt gặp tuổi thơ mình đi hoang
Hai cánh mỏng đậu lại đầu ngọn vông nhìn tổ chim ri chết sững
Những quả trứng màu nhiệm thuở xưa đã vỡ từ trong cổ tích
Nào phải tôi tinh nghịch!
Kìa hai con mắt đỏ chìm trong ao nước
Đau buồn chi tôi?
Tôi đành để tôi bay qua núi qua đồi
Sạt qua những lùm cây tôi thấy mình rỉ máu
Xác tín rằng máu rơi xuống nhưng hoa sẽ không mọc lên
như khi chàng hoàng tử dẫm gai tìm mẹ
Tôi đành tự liếm vết thương mình
Nghe khan giọng một con mắt cất lời than ảo não
Có loài hoa nào tưởng niệm niềm tin?
Ráo hoảnh con mắt kia tôi bất chợt bật cười
Ở nơi tuổi trẻ bắt đầu
tôi vẫn còn mơ đôi hài bảy dặm!
Dẹp một bên tôi với những giấc mơ chỉ để mà chiêm ngắm
Tôi tất tả giục tôi ra đi
Tôi thả tôi trôi vượt thác vượt ghềnh
Theo dòng sông tôi, tôi òa vào biển lớn
Phía những đợt sóng trắng già nua tôi lại gặp mình ở đó
Lạc loài như con hải âu đậu một mình nơi kè đá nhỏ
Tôi lặng lẽ nhìn tôi chăm chăm
Rồi năm năm, mười năm, hai mươi năm…
Tôi chưa kịp nhớ khuôn mặt tôi
đã thấy tôi lại đứng bên thi thể tuổi thơ mình dạo trước
Tôi cần mẫn chôn ngày xưa
Tôi cài hoa trắng nơi ngực
Trong nước mắt tôi gặp lại mình ngầu đục
Có lời kinh nào dành cho bia mộ trơn?
