Mưa,mưa thật thất thường, mưa rào rào , như trút như đổ ,như cuốn trôi tất cả mọi thứ .Có lúc mưa lại nhẹ nhàng và ..lất phất , làm ta xao xuyến . Em giống như những cơn mưa vậy , lúc làm ta ngọt ngào và ngây ngất , lúc em lại làm ta đau đớn ,xót xa, và tuyệt vọng .Ta biết vậy nhưng ta vẫn yêu em .Ta không thể nói rằng ,ta yêu em mãi mãi ,nhưng ta có thể nói rằng :cho đến khi lìa xa cuộc đời này ,ta vẫn yêu em như lúc ban đầu, và ngày càng mãnh liệt, cháy bỏng hơn...Cơn mưa chiều vừa ngớt tạnh , ta vội dắt chiếc xe đạp , mải miết đạp thật nhanh để tránh cơn mưa như che lấp bầu trời đang tới ,nhưng trong lòng ta vẫn rực rạo vì nhớ em , cả đêm ta không thể nhắm mắt vì hình bóng của em cứ hiện hữu trong tâm trí ta , dường như em đã ăn sâu vào tiềm thức của ta vậy ,hình bóng của em đã trở thành một thứ gì đó không thể thiếu trong cuộc sống của ta..

…Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào
Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên…

….Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau
Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm, gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.( Mưa Hồng - Trịnh Công Sơn)