Skip navigation.

You have the key to my heart,

open it, you can only see your name!

STICKY POST

Welcome to my blog!






You are the new commers, or my friends, that is not a big problem. Once you are here, we become familiar and a member of the family on network community. I wish you have a pleisure time visiting my blog. And why don't you comment me now to connect our hearts together?

You can share with me the happines, sadness,... to let me know that you always beside me. That can make me feel that the world is so small, and the hearts are so warm and large.










free counters








Bảo vệ vựa lúa Đồng bằng sông Cửu Long

, , ,

(Tuổi Trẻ Cuối Tuần) Tại Diễn đàn biến đổi khí hậu (BĐKH) khu vực ĐBSCL lần thứ nhất tổ chức tại TP Cần Thơ trong hai ngày 12 và 13-11, các nhà khoa học trong nước và quốc tế quả quyết nếu nước biển dâng thêm 1m sẽ có khoảng 12.300km2, tức 32% diện tích của ĐBSCL, chìm trong nước, trong đó có gần 10.000km2 đất sản xuất lúa và nuôi trồng thủy sản.


Cuối thế kỷ 21 sẽ có 9/13 tỉnh, thành phố khu vực ĐBSCL bị ngập. Trong đó tỉnh Bến Tre bị ngập nặng nhất với 50% diện tích, Long An 49,4%, Trà Vinh 45,7%, Sóc Trăng 43,7%, Vĩnh Long 39,7%, Bạc Liêu 38,9%, Tiền Giang 32,7%, Kiên Giang 28,2% và TP Cần Thơ 24,7%.

Giải pháp nào giảm thiểu hậu quả?

Ông Douglas J. Graham, điều phối viên môi trường Ngân hàng Thế giới tại VN, cho rằng VN cần phải hành động ngay để ứng phó với BĐKH. Bộ trưởng Bộ Tài nguyên - môi trường Phạm Khôi Nguyên cũng kêu gọi: “Thời gian không còn nhiều, chúng ta cần phải hành động ngay!”.

1. Nâng cao nhận thức: Nhiệm vụ quan trọng hàng đầu là phải tuyên truyền sâu rộng để mọi người hiểu về nguy cơ, hậu quả của BĐKH và nước biển dâng. Khi đã hiểu rõ, người dân sẽ không hoang mang và tích cực tham gia thực hiện các chương trình hành động của Chính phủ, của địa phương nhằm làm giảm nhẹ cũng như thích ứng với BĐKH.

2. Nâng cấp đê: Bộ NN&PTNT đang thực hiện các dự án nâng cấp đê biển từ Quảng Ngãi đến Kiên Giang, quy hoạch tổng thể thủy lợi ĐBSCL, quy hoạch chống ngập úng cho TP Cần Thơ, xây dựng chương trình nâng cấp đê sông, tổ chức nghiên cứu các giống lúa chịu mặn và ngập theo đề xuất của các chuyên gia quốc tế.

Đồng bằng sông Cửu Long có diện tích tự nhiên 4 triệu hecta, trong đó 2,4 triệu hecta là đất trồng lúa. Năm 2009 VN xuất khẩu hơn 6 triệu tấn gạo, riêng ĐBSCL đóng góp tới 80%. Chính vì thế ĐBSCL đang nuôi sống hàng trăm triệu người trên thế giới.

Hội đồng quốc tế của LHQ về biến đổi khí hậu đã kêu gọi sự chú ý đặc biệt của thế giới đến các mối đe dọa đối với ĐBSCL, vì đến năm 2050 sẽ có hơn 1 triệu dân ở đây bị ảnh hưởng trực tiếp bởi biến đổi khí hậu dưới dạng xâm lấn bờ biển, mất đất đai...



3. Sống chung với nước ngập: Trước đây Hà Lan xây dựng đê nhưng hiện nay họ đang có phương pháp tiếp cận mới là thích nghi, tức sống chung với ngập. Cách tiếp cận này giống mô hình, quan điểm “sống chung với lũ” mà người dân ĐBSCL áp dụng nhiều năm đang chứng minh hiệu quả rất lớn.

4. Khôi phục rừng phòng hộ ven biển: TS Klaus Schmitt - cố vấn trưởng dự án Quản lý nguồn tài nguyên thiên nhiên vùng ven biển Sóc Trăng - cho rằng một trong những biện pháp ứng phó có hiệu quả với BĐKH là khôi phục rừng ngập mặn ven biển. Hiện nay diện tích rừng ngập mặn ở các tỉnh ĐBSCL bị “biến mất” khá lớn. Điều này làm gia tăng mức độ thiệt hại khi nước biển dâng.

Ông quả quyết: “Chỉ cần đầu tư 1,1 triệu USD cho việc khôi phục rừng ngập mặn sẽ tiết kiệm được 7,3 triệu USD cho việc bảo quản đê. Ngoài ra nếu để 1ha rừng ngập mặn bị mất thì mỗi năm chúng ta sẽ mất thêm 1,08 tấn cá”. Đề xuất này được lãnh đạo các tỉnh ven biển ĐBSCL tán thành vì có thể làm ngay.

5. Nghiên cứu giống cây trồng chịu hạn, mặn: Muốn giữ được diện tích và sản lượng lương thực nhất thiết phải có giống chống chịu hạn, mặn tốt. Chính vì vậy đây được xem là nhiệm vụ cấp bách và ưu tiên hàng đầu của các nhà khoa học nông nghiệp trong thời gian tới. Những vùng bị nhiễm mặn không sản xuất lúa được thì không nên “ép” vì năng suất sẽ rất thấp. Thay vào đó là nuôi - trồng những loài cây, con phù hợp. Để bù đắp sản lượng lúa bị giảm phải có những bộ giống năng suất cao gấp đôi, gấp ba lần hiện nay (hiện trung bình 3-6 tấn/ha/vụ).

6. Liên kết để ứng phó: Muốn ứng phó có hiệu quả với BĐKH và nước biển dâng cần có bàn tay điều hành thống nhất của Chính phủ (trong mối liên kết với các quốc gia trong khu vực), các địa phương cần làm theo sự điều hành đó một cách đồng bộ.

7. Kêu gọi sự hỗ trợ của quốc tế: Chính phủ VN đã kêu gọi các tổ chức quốc tế và chính phủ các nước tích cực giúp đỡ bảo vệ vựa lúa ĐBSCL. Tại các diễn đàn BĐKH, Ngân hàng Thế giới, Ngân hàng Phát triển châu Á, Chính phủ Đan Mạch, Chính phủ Úc và các tổ chức phi chính phủ đã cam kết tiếp tục hỗ trợ kinh phí cũng như cử chuyên gia sang giúp VN.

VÂN TRƯỜNG

Tìm em, cô gái Mỹ Tho

, , ,

TT - Câu chuyện tình “sét đánh” giữa một chàng trai Mỹ và một cô gái Việt trên chuyến xe khách từ Mỹ Tho về TP.HCM. Họ xa nhau từ đó nhưng chàng trai vẫn kiên trì tìm kiếm cô gái qua những lá thư gửi về VN. Liệu họ sẽ gặp lại nhau? Nhiều bạn đọc đã "xuýt xoa" vì chàng trai lãng mạn và mong cho anh sớm gặp lại "người trong mộng" của mình.


Tuổi Trẻ xin trích đăng một phần lá thư cảm động này với lời chúc Ethan sẽ sớm gặp lại người con gái Mỹ Tho của mình:

“Tôi đón chuyến xe đò từ Mỹ Tho về TP.HCM trong một buổi trưa nắng gắt (tầm 10-12 giờ) vào ngày 3-8 vừa qua. Tôi chuẩn bị quay lại Mỹ sau một thời gian du lịch ở Việt Nam. Theo lời giới thiệu của một cô bạn người Việt học chung ở đại học thì Mỹ Tho là một thành phố đẹp, khá phát triển nhưng vẫn giữ được nét sơ khai, nên tôi đã không bỏ qua cơ hội tham quan vùng đất này.

Trời nóng như đổ lửa mà chuyến xe lại đông người, tôi phải uống nước nhiều hơn bình thường. Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thấy hai bên đường những người nông dân đang làm ruộng miệt mài với mấy lớp áo trên người. Họ không thấy nóng ư? Tôi cũng thấy những đứa trẻ còn nhỏ xíu nô đùa bên sông. Có ai chú ý đến chúng không? Con sông sâu đến thế mà...

Đang miên man suy nghĩ, tôi chợt phát hiện điều gì đó rất đặc biệt đang diễn ra ở hàng ghế ngay trước mặt. Có một đôi mắt cứ len lén nhìn tôi...

Cái cách cô ấy giả vờ nhìn tôi một cách vô tình cũng như nụ cười đầy bối rối của cô vội quay mặt đi khi bắt gặp tôi nhìn lại khiến tôi thấy vui vui.

Tôi quyết định bắt chuyện trước.

Thật buồn khi tôi không thể nói tiếng Việt, còn cô ấy chỉ hiểu lõm bõm vài từ tiếng Anh. Sau hai, ba câu chào hỏi không thành công, chúng tôi im lặng. Cái cảm giác phải lặng im khi có quá nhiều điều muốn nói, muốn hỏi thật sự khó chịu lắm.

Tôi bắt đầu nghĩ ngợi nhiều hơn và suy đoán về cô ấy. Thật khó để biết được cô ấy còn đi học hay đang đi làm. Tôi chỉ đoán chắc cô ấy là người gốc Mỹ Tho vì cô chỉ ôm đúng một chiếc balô nhỏ trên người. Tôi nhớ cô ấy khoác chiếc áo kaki có màu xanh lá nhẹ, không trang điểm gì cả, bình thường, giản dị... Điều duy nhất khiến cô ấy đặc biệt là việc không đeo khẩu trang lùm xùm như bao phụ nữ khác trên xe.

Tôi không tin lắm vào cái gọi là tình yêu sét đánh, nhưng tôi biết mình sẽ hối hận nếu không kết bạn được với người con gái này. Tôi trao vội cho cô tờ giấy nhăn nhúm với số điện thoại của mình trên đó, không quên gửi tặng cô một nụ cười thật tươi.

Như thế vẫn chưa đủ. Tôi không muốn mình bỏ phí khoảng thời gian còn lại... nên tôi đã đưa máy ảnh và nhờ cô ấy chụp hình cho mình. Chuyện nhỏ nhặt là thế mà tôi cứ ấp úng mãi mới nên lời. Khi cô ấy nhoẻn miệng cười và báo đã xong, tôi rất muốn đề nghị được chụp hình lại cho cô nhưng không hiểu sao tất cả những thứ tôi làm lại là: cảm ơn và ngồi xuống, im lặng tiếp!

Đừng tưởng khi một người sinh ra và lớn lên ở trời Tây thì sẽ thoải mái, tự tin trong quan điểm và hành động... Tôi cũng phải đối mặt với sự nhút nhát, toát mồ hôi thật sự mỗi khi nhìn hay tiếp xúc trực tiếp với cô ấy.

Cô ấy xuống xe trước tôi và tôi nhắm mắt lại, thầm cầu nguyện: “Ước gì mình sẽ nhanh chóng quên điều này đi”. Khoảng cách địa lý, bất đồng về ngôn ngữ... sẽ làm mọi chuyện chẳng tới đâu.

Nói là thế, nhưng năm ngày cuối cùng ở TP.HCM tôi đã dành mỗi ngày vài giờ để ra trạm xe ấy, chờ đợi, quan sát và hi vọng sẽ gặp lại cô gái Mỹ Tho...

Đứng tại trạm xe tôi thấy thời gian trôi thật nặng nề, và bắt đầu cảm thấy mình hứng thú với việc nhìn trời, mây bay... hay con thằn lằn đang bò, bắt mối trên tường. Tôi biết những điều đó là vô vị, nhưng ít ra nó giúp tôi không có thời gian rảnh để nghĩ về hình ảnh của cô gái.

Nhưng tất cả đều vô dụng! Đầu tôi luôn vang lên câu hỏi: “Làm sao để được gặp lại em? Làm sao?”.

Mang câu chuyện đó sẻ chia với người quen, tôi được một người bạn giới thiệu mục “Trong mắt người nước ngoài” của một tờ báo lớn ở Việt Nam. Tôi coi như đây là cơ hội cuối cùng để có thể tìm lại hình ảnh ấy.

Tôi đã trở lại Mỹ, về lại với cuộc sống đầy bận rộn thân quen... Nhưng khoảnh khắc ấy, ngồi im và chỉ lặng nhìn em lại khiến tôi cồn cào, nhớ da diết và chẳng thể nào quên em được! Những cô gái xinh đẹp, đầy quyến rũ vẫn xuất hiện kề bên tôi như ngày nào... Nhưng giờ họ bỗng nhạt nhòa trong tôi, điều này liệu em có bao giờ biết?

Tôi chỉ mong được nhắn gửi vài dòng tới người con gái ấy:

Chấp nhận đi theo con đường nghiên cứu y khoa, tôi biết mình sẽ không có nhiều thời gian để quay trở lại Việt Nam và tìm kiếm em. Tuy vậy, tôi sẽ không bao giờ thôi hi vọng. Tôi biết điều này khá là ủy mị khi nói ra, nhưng quả thật những kỷ niệm dù rất nhỏ đã xảy ra giữa hai chúng ta lại đang chiếm một góc rất lớn trong suy nghĩ này, và tôi - dù đã cố gắng - nhưng chẳng thể nào quên được.

Tôi tin dù ở hai nơi cách xa nhau, nếu chúng ta muốn thì cầu nối tình cảm vẫn có thể kết nối được. Và tôi sẽ nắm bắt thật chặt mọi cơ hội dù rất mong manh đến với mình... để lại được bên em!”.

Tôi biết lá thư này quá lập dị và hoàn toàn không phù hợp để gửi tới một tờ báo, nhưng tôi tin ở đâu đó trên trái đất này sẽ vẫn còn nhiều cái được gọi là sự ngoại lệ. Có tham lam quá không khi tôi muốn mình rơi vào trường hợp ấy?

7 lá thư tình của một người lạ

Tôi là Công Nhật, cộng tác viên của chuyên mục “Trong mắt người nước ngoài” trên báo Tuổi Trẻ. Một ngày nọ tôi nhận được lá thư của một chàng trai Mỹ với lời ghi chú cẩn thận: “Gửi chuyên mục Trong mắt người nước ngoài”, nhưng bên trong lại chứa đựng những câu văn thấm đẫm sự lãng mạn pha chút phấn khích của anh chàng dành cho một cô gái Việt tình cờ gặp nhau trên chuyến xe đò về TP.HCM.

Lá thư ấy đã bị tôi xếp xó trong một thời gian dài vì sự “lạc đề” của nó so với những vấn đề thời sự của chuyên mục, kể cả khi anh chàng si tình ấy tiếp tục gửi tới tôi sáu lá thư khác, cùng nội dung với lá thư đầu tiên.

Nhưng tôi đã không thể phớt lờ khi nhận được lá thư thứ bảy của anh chàng, nội dung y hệt những lá thư trước, chỉ khác phần tái bút với những lời tha thiết: “Tôi biết nói ra điều này có vẻ kỳ dị, nhưng tôi tin mình và cô gái ấy sinh ra là để cho nhau. Tôi chưa thể quay lại nơi ấy vì phải tiếp tục chương trình học dang dở của mình, nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc, không bao giờ bỏ cuộc...”.

Bất đồng ngôn ngữ, sự e dè của những người trẻ khiến họ chỉ kịp trao nhau những ánh mắt, nụ cười đầy thẹn thùng. Thế nhưng khi về nước, anh chàng Ethan Yang (SV cao học ĐH Stanford, Mỹ - tác giả bức thư) vẫn không tài nào quên được hình ảnh của cô gái Việt. Tất cả đã khiến Ethan day dứt suốt ba tháng qua và phải trải lòng mình qua những lá thư...

Không thể không lo về việc liên doanh lúa gạo!

, ,

LTS: - Cảm thấy chưa thỏa đáng với ý kiến của ông Nguyễn Thọ Trí, Phó chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA), bạn đọc Hoàng Kim, người viết bài Lo ngại liên doanh gạo Việt Nam - Campuchia, đã gửi thêm bài viết đề cập tiếp vấn đề. Tôn trọng ý kiến phản biện, tòa soạn xin giới thiệu bài viết của ông Hoàng Kim:

Đọc trả lời phỏng vấn của ông Nguyễn Thọ Trí, Phó chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) đăng trên TBKTSG Online (VFA: "liên doanh để không cạnh tranh với gạo Việt Nam"), tôi có cảm tưởng rằng ông phó chủ tịch VFA đã chưa tìm hiểu những thắc mắc, lo ngại của nông dân.

Nỗi lo ngại đó tôi có nêu trong bài “Lo ngại liên doanh gạo Việt Nam – Campuchia”, cũng đăng trên TBKTSG Online trước đó.

Trong bài viết nói trên, tôi đã đề cập rằng: vấn đề nông dân chúng tôi quan tâm, lo lắng nhất không phải là việc ra đời của liên doanh xuất khẩu gạo với Campuchia, mà ở việc Tổng công ty Lương thực miền Nam là một trong ba phần hùn thành lập ra liên doanh đó.

Nói cách khác, nếu các doanh nghiệp xuất khẩu gạo (hoặc các doanh nghiệp ngoài ngành) đầu tư thành lập liên doanh xuất khẩu gạo với Campuchia thì nông dân chúng tôi không băn khoăn lắm, nhưng khi Tổng công ty Lương thực miền Nam là một trong ba phần hùn của liên doanh đó, thì nông dân chúng tôi cho rằng sẽ ảnh hưởng đến quyền lợi của những người làm ra hạt gạo xuất khẩu.

Bởi Tổng công ty Lương thực miền Nam là doanh nghiệp của nhà nước, ông Tổng giám đốc Tổng công ty Lương thực miền Nam kiêm chức Chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA), vừa là người được giao toàn quyền điều tiết việc xuất khẩu gạo, vừa là nắm phần lớn thị trường xuất khẩu gạo của Việt Nam. Vì thế, chúng tôi không thể không quan ngại việc liên doanh này sẽ lấn chiếm thị trường xuất khẩu gạo của nông dân Việt Nam.

Xong rồi... sẽ biết

Để giải tỏa lo ngại của nông dân, lẽ ra ông phó chủ tịch VFA phải chứng minh hoạt động của người đứng đầu Tổng công ty Lương thực miền Nam trong tư cách lãnh đạo liên doanh gạo với Campuchia, chắc chắn không làm thiệt hại quyền lợi của nông dân Việt nam trong việc điều hành thị trường gạo Việt Nam.

Xin hỏi, ông Tổng giám đốc Tổng công ty Lương thực miền Nam, kiêm Chủ tịch VFA, kiêm lãnh đạo liên doanh gạo Việt Nam – Campuchia có thể cam kết sẽ tìm đủ thị trường tiêu thụ lúa gạo cho nông dân với giá thị trường thế giới (chớ không phải bán với giá thấp nhất thế giới như hiện nay) hay không, khi phải gánh thêm cả triệu tấn gạo Campuchia. Và khi một người nắm giữ đồng thời ba vị trí quan trọng như vậy, ông ấy sẽ xử lý thế nào khi có sự xung đột về quyền lợi, trong việc cạnh tranh thị trường gạo giữa VFA và liên doanh?

Những thắc mắc vừa nêu đã được ông phó chủ tịch VFA hẹn: “sau khi phương án liên doanh hoàn tất, nông dân trong nước sẽ biết rằng tại sao chúng ta phải đầu tư sang Campuchia trong lãnh vực xuất khẩu gạo”.

Tự cạnh tranh?

Ông Trí giải thích mục đích thành lập liên doanh gạo ở tầm “đặc biệt vĩ mô”, nông dân chúng tôi không hiểu nổi. Vậy, rất mong ông giải thích cho nông dân chúng tôi rõ một số vấn đề sau:

Ông phó chủ tịch VFA nói rằng: “Tôi đã sang Campuchia khảo sát và thấy họ có tiềm năng rất lớn để sản xuất và xuất khẩu gạo. Nếu chúng ta không đầu tư mà công ty của nước khác đầu tư thì một ngày nào đó, hạt gạo của chúng ta sẽ bị cạnh tranh mạnh mẽ trên thị trường thế giới bởi chính hạt gạo Campuchia”.

Nếu nhìn xa ở tầm vĩ mô thì lẽ ra ông phó chủ tịch nên tìm cách làm cho VFA mạnh lên để đủ sức cạnh tranh trong tương lai với mọi đối thủ. Ví dụ như, xây dựng đủ kho chứa lúa gạo và nhà máy xay lúa hiện đại, bằng cách tìm thêm thị trường tiêu thụ lúa gạo, tìm thêm khách hàng nhập khẩu gạo, tìm cách tạo thương hiệu cho gạo Việt Nam, tìm cách cũng cố uy tín VFA trên thị trường thế giới... Chứ tại sao lại lập liên doanh để biến những “suy diễn cạnh tranh” thành “cạnh tranh thật sự”? Chẳng lẽ, hễ phát hiện bất cứ quốc gia nào có tiềm năng trở thành đối thủ cạnh tranh thì VFA sẽ tìm cách thành lập liên doanh gạo ở quốc gia đó để hóa giải thế cạnh tranh hay sao?

Chuyện làm ăn, chúng ta phải chấp nhận đối mặt với mọi đối thủ cạnh tranh. Chúng ta phải biết “đối thủ là ai, năng lực ra sao và họ muốn gì?”, chứ tại sao lại tính chuyện khi đối thủ xuất hiện thì chúng ta xử lý bằng cách tạo ra thế "tự cạnh tranh" ngay trong nhà?

Theo thiển ý của tôi, “tự cạnh tranh” ở đây có nghĩa là: ông chủ tịch VFA sẽ cạnh tranh trên thị trường xuất khẩu lúa gạo với ông chủ tịch (hoặc tổng giám đốc điều hành) liên doanh gạo Việt Nam – Campuchia. Nhưng khi hai vị trí này đặt lên vai một người, chúng tôi tin chắc rằng ông ta không thể thực hiện việc “tự cạnh tranh” này một cách công bằng, lành mạnh khi lúa gạo Việt Nam vẫn thiếu thị trường tiêu thụ và phải bán ra với giá rẻ.

Làm sao không lo lắng?

Thay vì phải kiên quyết, mạnh tay chống lại tình trạng nhập lậu lúa vào Việt Nam để hỗ trợ nông dân thoát cảnh bán lúa với giá rẻ mạt hoặc thậm chí có lúc ngồi ôm lúa mà đau khổ, VFA lại thành lập liên doanh, điều này dẫn đến việc lượng lúa gạo từ Campuchia nhập vào Việt Nam sẽ tăng lên ngoài số lúa nhập lậu chưa có dấu hiệu chấm dứt.

Vậy, để cạnh tranh với nước ngoài (dù chưa có) thì VFA đã tạo ra thế cạnh tranh với nhau ngay trong nước và họ lại được Chính phủ giao toàn quyền định đoạt thị trường lúa gạo hay nói cách khác, chính là định đoạt đời sống của nông dân chúng tôi. Chả trách, bấy lâu nay nông dân chúng tôi năm nào cũng thất điên bát đảo, “cày” trầy vi tróc vẩy mà nghèo vẫn hoàn nghèo. Nay, với ý kiến của các vị lãnh đạo VFA thế này, làm sao nông dân chúng tôi không lo lắng?

Ông Phó chủ tịch VFA cho rằng: “Campuchia hiện mỗi năm xuất khẩu hơn 1 triệu tấn gạo sang Thái Lan” và “Hiện Campuchia xuất sang Việt Nam chủ yếu là lúa, như năm nay cũng có thể lên tới 2 triệu tấn lúa sang Việt Nam, tính ra cả triệu tấn gạo”. Nói như ông Trí, năm nay Campuchia có khả năng xuất khẩu 2 triệu tấn gạo; vậy họ thật sự có khả năng trở thành đối thủ cạnh tranh với ta rồi chứ đâu có còn đang "tiềm năng"?

Điều này xin ông cho phép tôi được nghi ngờ, vì Chính phủ Thái Lan mua lúa của nông dân họ với giá rất cao, hiện nay họ còn tồn kho không bán được khoảng 7 triệu tấn, nên họ không thể để lúa Campuchia nhập vào nước họ.

Còn Việt Nam, năm 2009 này, do VFA đã có lúc ngừng xuất khẩu gạo nên khi cho xuất khẩu lại thì chẳng còn thị trường và khách hàng, đến nỗi bán với giá rẻ nhất cũng khó khăn, Chính phủ phải ra lệnh cho VFA mua hai lần 900.000 tấn gạo nhằm tiêu thụ và giữ giá giúp nông dân. Như vậy Chính phủ chúng ta và Chính phủ Thái Lan đâu thể nào cho phép nhập gạo cả triệu tấn để gây hại cho nông dân.

Còn nếu nói Chính phủ ta cấm nhập khẩu lúa gạo nhưng do lượng lúa gạo nhập lậu từ Campuchia vào nước ta lên đến con số một triệu tấn, thì quả thật người dân như tôi không thể hiểu nổi về tình hình chống hàng lậu.

VFA: "liên doanh để không cạnh tranh với gạo Việt Nam"

, ,

(TBKTSG Online) – Xoay quanh việc dự kiến lập liên doanh lúa gạo Việt Nam – Campuchia, sau khi một bạn đọc ở Đồng Tháp bày tỏ lo ngại về những thiệt thòi gây ra cho nông dân, ông Nguyễn Thọ Trí, Phó chủ tịch Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) đã có phản hồi thông qua trao đổi với phóng viên TBKTSG Online. Tòa soạn xin giới thiệu bài phỏng vấn này và mong nhận được thêm ý kiến đóng góp khác.

TBKTSG Online: Thưa ông, ngay khi có thông tin Vinafood 2 liên doanh xuất khẩu gạo với một công ty của Campuchia, nhiều nông dân đã thắc mắc không hiểu tại sao ta dư thừa gạo nhưng doanh nghiệp xuất khẩu gạo lại ra nước ngoài lo xuất khẩu gạo?

- Ông Nguyễn Thọ Trí: Liên doanh xuất khẩu gạo Việt Nam và Campuchia là thỏa thuận giữa Tổng công ty Lương thực miền Nam (Vinafood 2), Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) cùng với Công ty Thương mại Xanh (Green Trade Co) của Bộ Thương mại Campuchia trong chuyến đi xúc tiến đầu tư của các doanh nghiệp Việt Nam tại thị trường Campuchia.

Vị trí đặt quảng cáo

Không chỉ Vinafood 2 đầu tư sang Campuchia trong lĩnh vực gạo mà trong chuyến đi này, nhiều doanh nghiệp Việt Nam như BIDV, Công ty phân bón Năm Sao, Hoàng Anh Gia Lai …đều có các thỏa thuận về đầu tư vào xuất khẩu gạo, sản xuất phân bón hay trồng cao su tại Campuchia.

Thực ra việc các doanh nghiệp Việt Nam sang Campuchia và có những thỏa thuận đầu tư là thực hiện thỏa thuận trước đó giữa Chính phủ hai nước trong việc đẩy mạnh đầu tư sang thị trường Campuchia.

Nhưng nhiều ý kiến cho rằng Việt Nam đang dư gạo và việc bán gạo ra thị trường thế giới còn khó khăn thì tại sao Vinafood 2 không tập trung lấy gạo trong nước để xuất khẩu mà phải qua Campuchia đầu tư?

- Diện tích trồng lúa của Campuchia theo tôi biết chẳng hề kém Việt Nam là mấy nhưng hiện nay sản lượng lúa của nước này còn ít là do sản xuất nông nghiệp còn lạc hậu. Tuy nhiên, hiện nay Campuchia vẫn là nước dư thừa gạo và họ bán chủ yếu qua Thái Lan, bán tiểu ngạch sang Việt Nam.

Nếu chúng ta không tự cạnh tranh với chính chúng ta thì phải cạnh tranh với người khác, vậy chúng ta chọn cách nào nếu các công ty của các quốc gia khác liên doanh với Campuchia để xuất khẩu gạo và họ cạnh tranh với hạt gạo của chúng ta trên thị trường thế giới? Campuchia hiện nay là một kho gạo tiềm năng rất lớn, kế bên chúng ta, nếu có động lực tác động thì tiềm năng ấy biến thành hiện thực và họ xuất khẩu, cạnh tranh ngang ngửa với chúng ta.

Trong khi đó, các công ty của Thái Lan hay Trung Quốc đều muốn liên doanh với Campuchia để xuất khẩu gạo. Do vậy nếu nhìn liên doanh xuất khẩu gạo Việt Nam-Campuchia tác động như thế nào tới hạt gạo Việt Nam thì phải nhìn ở tầm vĩ mô, tầm cạnh tranh mua bán gạo trên thị trường toàn cầu.

Campuchia có tiềm năng rất lớn về sản xuất và xuất khẩu gạo và bất kỳ ai cũng có thể nghĩ rằng nếu chúng ta không đầu tư mà công ty của nước khác đầu tư thì một ngày nào đó, hạt gạo của chúng ta sẽ bị cạnh tranh mạnh mẽ trên thị trường thế giới bởi chính hạt gạo Campuchia.



Theo tôi biết thì Campuchia hiện mỗi năm xuất khẩu hơn 1 triệu tấn gạo nhưng chủ yếu qua Thái Lan. Nông dân Thái mua gạo của nông dân Campuhcia giá thấp để bán cho Chính phủ Thái nên ngay các doanh nghiệp của Thái cũng muốn liên doanh xuất khẩu gạo với Campuchia.

Hiện Campuchia xuất sang Việt Nam chủ yếu là lúa, như năm nay cũng có thể lên tới 2 triệu tấn lúa sang Việt Nam, tính ra cả triệu tấn gạo theo đường tiểu ngạch mà chúng ta không thể kiểm soát được về sản lượng, thuế, nên nếu có liên doanh lúa gạo và giả định liên doanh này xuất lúa gạo sang Việt Nam thì chúng ta kiểm soát được sản lượng, có thể thu được thuế.

Tôi đã sang Campuchia khảo sát và thấy họ có tiềm năng rất lớn để sản xuất và xuất khẩu gạo. Nếu chúng ta không đầu tư mà công ty của nước khác đầu tư thì một ngày nào đó, hạt gạo của chúng ta sẽ bị cạnh tranh mạnh mẽ trên thị trường thế giới bởi chính hạt gạo Campuchia.

Vậy hiện nay liên doanh lúa gạo đã thực hiện tới đâu thưa ông?

- Hiện tổ chuyên viên của Vinafood 2 và BIDV đang khảo sát tại Campuchia và xúc tiến việc thành lập liên doanh, hai phía đang đàm phán thỏa thuận các thủ tục về điều lệ hoạt động, góp vốn, địa điểm nhưng theo tôi biết thì Vinafood 2 và BIDV dự kiến sẽ nắm giữ vốn chi phối tới 70% trong liên doanh này. Chủ tịch và tổng giám đốc điều hành đều do phía Việt Nam nắm giữ.

Sắp tới, sau khi phương án liên doanh hoàn tất, nông dân trong nước sẽ biết rõ ràng tại sao chúng ta phải đầu tư sang Campuchia trong lĩnh vực xuất khẩu gạo.

Xin cảm ơn ông!
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31