Sticky post
Thursday, October 20, 2011 1:47:16 AM
Lâu lắm rồi không vào blog! Mà có muốn vào cũng không vào được, vì hình như mạng của Trường khóa các trang này lại rồi!
TỰ NHIÊN hôm nay lại vào được rồi, chắc là vì đang ở nhà của ông anh! Haha,...
Và cũng lâu lắm rồi, có những người, mình không còn liên lạc! Không phải mình không muốn, nhưng có lẽ nói chuyện với mình riết rồi người ta cũng chán!
TỰ NHIÊN, nhận được tin nhắn, nhưng cũng chẳng biết là ai, rồi lại bối rối vì có cảm giác mình... vô duyên!
Trong suốt cuộc đời (tạm tính cho đến thời điểm này), không biết bao nhiêu người mà mình đã đi lướt qua nhau, rồi trở nên quen thân, nhưng cũng rồi "bặt vô âm tín".
TỰ NHIÊN, người ta ném mình vào một xó xỉnh nào đó để bụi đóng dày cả lớp!
Hôm trước, xem lại phim Ở NHÀ MỘT MÌNH 2, có câu nói khá hay: "không phải người ta quên bà đâu, mà người ta chỉ quên việc phải nhớ bà mà thôi!". Mình thấy cũng có lý đấy chứ!
Trong cuộc sống xô bồ hiện nay, đôi khi, người ta phải quên bớt đi, để mà tiếp nhận những cái khác - cũng như ổ cứng trên máy tính thôi mà!
TỰ NHIÊN mình lại cảm thấy buồn và tủi thân!
Nhưng tạo hóa vốn cho ta đôi mắt, được gắn phía trước chứ không phải là phía sau, để thấy rằng, ta phải luôn hướng về trước, phải lạc quan hơn!
TỰ NHIÊN thấy trong lòng được nhẹ nhõm!
Nếu cố quên càng làm cho người ta càng thêm nhớ, thôi thì tôi cố nhớ để mà quên!
Nhớ đến người ta, những kỷ niệm đẹp đã từng có, để cảm giác rằng người ta vẫn còn ở bên cạnh mình!
Nhưng một lúc nào đó, TỰ NHIÊN nhận ra người ta đi lâu rồi, nhìn quanh quẩn, chỉ có một mình mình mà thôi!
Vui cười với mọi người, tìm lãng quên trong công việc, để thấy cuộc đời này thật ý nghĩa!
Nhưng nằm một mình lại nhớ đến chuyện ngày xưa, TỰ NHIÊN nước mắt lại rơi!
Chắc trước kia đã vay, nên bây giờ phải trả! Thôi đành chấp nhận và thuận theo TỰ NHIÊN vậy!
Friday, November 11, 2011 2:01:51 AM
male, love, private
Hầu như trong đáy lòng mỗi Bảo bình đều có một đoạn ký ức khắc cốt ghi tâm, một hình dáng vĩnh viễn không thể lãng quên.
Đó có thể chỉ là một đoạn lưỡng tình tương duyệt cực kỳ ngắn, cũng có thể là một mối tình đơn phương, hoặc chỉ là một loại tồn tại trong không gian hư ảo.
Mọi thứ nhìn qua cũng thấy thật yên lặng, thật hài hòa.
Không có kinh thiên động địa, không có thề non hẹn biển, không có hoa tiền nguyệt hạ, không lãng mạn, không ước hẹn, không nóng bỏng. Người cung Bảo bình lý trí và lạnh lùng, đã định trước bất luận loại tình cảm nào cũng vĩnh viễn không bùng cháy được.
Bảo bình không dễ dàng thích một người. Có người nói Bảo bình yêu cầu rất cao, kỳ thực cũng không phải. Bảo bình chỉ là chú trọng cảm giác. Có thể chỉ cần một ánh nhìn thoáng qua, người đó đã hấp dẫn hết lực chú ý của Bảo bình, ánh mắt về sau cũng không thể dời đi nữa.
Dùng một giây đồng hồ để yêu một người, sau đó nỗ lực lãng quên, Bảo bình chính là ví dụ kinh điển cho câu này.
Nhưng hầu như các Bảo bình đều phủ nhận mình đã nhất kiến chung tình, vì luôn tự cho mình là thanh cao, thừa nhận yêu một người kiểu đó như thể đang vũ nhục chỉ số thông minh của mình.
Phần lớn trường hợp có thể là bởi vì, ngay cả họ cũng chưa nhận ra mình đã yêu rồi. Phần lớn Bảo bình thường phi thường trì độn với việc tình cảm, trì độn đến mức gần như lần nào cũng là người biết cuối cùng. Thường dễ xuất hiện cảm giác ngay cả họ cũng không hiểu, không rõ chính mình muốn làm gì, rồi cảm thấy hoang mang.
Khi đối phương không tỏ rõ tình cảm của mình thì sẽ rút lui, vì nghĩ tình yêu là việc hai bên tình nguyện, không muốn miễn cưỡng đối phương.
Có vẻ rất bị động, chợt nóng chợt lạnh, do dự, cực kì mâu thuẫn. Trước khi hoàn toàn xác định, quyết không dễ dàng yêu một người, vì sợ mất đi. Có lẽ là thiếu cảm giác an toàn, có lẽ là để bảo vệ chính mình, cũng có thể nói là một loại ích kỉ.
Bạn thân của Bảo bình đều giống ở một điểm là đã trải qua rất nhiều thử thách trên thế gian, không chỉ vài, mà có thể đến vài chục năm. Một khi đã được Bảo bình coi như bạn thân, sẽ đào tâm đào phế mà xông pha nơi nước sôi lửa bỏng vì người đó.
Trên xe bus, trên đường, trong thương trường, Bảo bình luôn là nhận nhầm người. Giữa biển người mênh mang, Bảo bình vẫn mãi tìm kiếm một thân ảnh quen thuộc, đến nỗi sinh ra ảo giác.
Khi ấy, Bảo bình đột nhiên rất muốn bật khóc to, vì đột nhiên phát hiện bản thân đã điên cuồng yêu một người, đến nỗi mất đi lý trí, mất đi chính mình. Loại cảm giác thình lình xảy ra này, rất đáng sợ, mà bất lực.
Bảo bình không thích loại cảm giác này, vì không biết nên đối mặt thế nào. Muốn để Bảo bình chủ động theo đuổi, là chuyện vô cùng khó khăn. Trong thế giới của mình, Bảo bình không thể chịu được bị từ chối. Họ yếu đuối như vậy, vô luận biểu hiện kiên cường đến mức nào.
Trước mặt người khác, Bảo bình luôn giữ một bộ dạng vừa vô ưu vừa vô tâm, không muốn để người khác thấy nỗi đau của mình, vì chính cảm giác không an toàn, mà luôn âm thầm rơi lệ ở nơi không một bóng người.
Quên đi, vẫn là giữ kín trong lòng thôi. Cũng không cần phải xấu hổ thổ lộ rồi bị cự tuyệt, cũng sẽ không cần phải yêu nhau thì dễ, sống chung thì khó rồi lại bi thảm chia tay. Như vậy cũng tốt, không ai nhìn ra, mình cũng không quá mất mặt. Rồi lại có thể ra vẻ tiêu sái.
Thế nhưng, vẫn không giống rồi. Cho dù Bảo bình có coi như chẳng để ý, chẳng quan tâm, nhìn cũng không thèm, nhưng mỗi câu đối phương nói ra đều tiến vào tai, rồi không bước ra. Bất luận là loại yêu cầu gì dù quá đáng đến đâu của đối phương, Bảo bình vẫn cẩn thận ra sức hoàn thành thật tỉ mỉ, quyết không nói nửa lời. Hoàn toàn trở thành một nô lệ của tình yêu, dù trên mặt vẫn là biểu tình lạnh lùng, đều là do sĩ diện mà khổ mình.
Dưới tình huống đó, nếu đối phương dùng âm mưu quỷ kế, tận lực trốn tránh gặp mặt hoặc coi như không thấy, điện thoại cũng không nghe hoặc ậm ừ cho có lệ, Bảo bình sẽ cực khổ đến phát điên, bắt đầu nghĩ xem mình đã làm sai ở đâu, nói sai điều gì, sau đó nỗ lực lấy lòng. Cũng không cần nhiều, chỉ cần 2 lần như vậy, Bảo bình sẽ tự hiểu, không nghĩ đến chuyện tại sao như vậy, cũng không muốn biết nữa rồi. Trong lòng nghĩ, thì ra đối phương ghét mình, không muốn nhìn thấy mình. Khi hiểu rồi, sẽ tuyệt đối an tĩnh.
Nhưng còn chưa hết, một thời gian sau, nếu đối phương đột nhiên thay đổi thái độ, Bảo bình vẫn có thể không hỏi chuyện cũ, ân cần như trước, hoàn toàn không bàn đến tôn nghiêm. Chỉ cần có thể vui vẻ ở bên đối phương, quá khứ không còn quan trọng, tương lai không quan trọng, thể diện không quan trọng, tiền tài không quan trọng, thời gian không quan trọng, ngay cả chính mình cũng không quan trọng.
Khác với Thiên bình, mang tình cảm đè nén tận đáy lòng, nhưng bản thân lại bay trong không trung. Quá quan tâm đến đối phương, khiến bản thân lạc lối, hạnh phúc cũng trở thành hư vô.
Không quý trọng bản thân mình, không ai quý trọng nổi bạn.
Bảo bình một khi nỗ lực, đó chính là hoàn toàn, không thể thu hồi
Càng yêu nhiều, càng tổn thương nặng nề.
Sở trường giỏi nhất chính là làm khó mình. Không muốn đối phương khổ sở, không thể làm gì khác đành để bản thân khổ sở. Luôn cho rằng bản thân có thể chịu đựng, nghĩ mình quá kiên cường, mà cho rằng người khác yếu đuối. Không biết, tổn thương kỳ thực là bản thân, chỉ là không biết biểu hiện ra thế nào.
Yêu, từ này với Bảo bình mà nói, quá nặng nề trân quý, không thể nói lên bằng lời. Một khi nói ra, sẽ như món cổ vật, bị khai quật bại lộ trong không khí, rồi trở nên hoàn toàn thay đổi, mất đi giá trị vốn có.
Cho nên, không thể dễ dàng nói ra.
Chỉ cần một lần, Bảo bình đã đem sức lực suốt đời dùng hết. Chỉ vì cố chấp, liền rơi vào đau thương. Tình cảm ấy như acid ăn mòn trái tim đã chết lặng, xuyên sâu tạo thành một lỗ, không thể bù đắp. Thời gian là một chú lùn mạnh mẽ nhất trên thế giới, dần dần phủ lên vết thương, mà không lấp được lỗ hổng ấy. Mỗi khi gió lạnh thổi qua, lại nghe thấy âm thanh thê lương mơ hồ vang vọng, như một bài phúng điếu.
Chỉ cần một lần, Bảo bình đã không còn ảo tưởng, vì vậy mạnh mẽ mang chính mình đập vỡ, cự tuyệt những miếng vá nóng cháy. Vì sợ sẽ là làm tan biến ký ức, sợ làm tan biến hình ảnh rất xa rất xa kia, sợ lãng phí nghìn năm chờ đợi của mình.
Rồi, Bảo bình vẫn trò chuyện vui vẻ như xưa, vẫn thoải mái rộng lượng như xưa, tiếp tục một đoạn tình cảm mới, tha thứ cho tất cả, vì không thể chịu nổi nỗi cô đơn.
Mọi người đều nói, Bảo bình có tâm hoa, thấy ai yêu người đó, Bảo bình sẽ ha ha cười nói “Đâu có? Oan a!” Kỳ thực trong lòng đã rớm máu, trên mặt vẫn cười rạng rỡ, an ủi chính mình. “Ta là ai chứ! Làm sao có thể yếu đuối như thế!”
Có người nói, Bảo bình quá lạnh lùng, quá ích kỉ, tự cho mình là giỏi. Thế nhưng ai hiểu, trái tim Bảo bình rất nhỏ, chỉ có thể chứa một người, cũng không biết thay đổi thế nào. Ngoại trừ người kia, những thứ khác đều là một loại thủ tục.
Bởi vì không thể nói dối, cho nên những lời mật ngọt cũng keo kiệt. Bởi vì ngây thơ, cho nên đến chết vẫn đợi chờ. Bởi vì thiếu dũng khí, cho nên chỉ có thể mở to mắt bất lực buông tha chân ái.
Khi thấy một Bảo bình đang điên cuồng mà vui sướng hoặc bi thương, xin nghìn vạn lần đừng bị mê hoặc, Bảo bình luôn không tự chủ được mà giao phó mình vào vui sướng và bi thương. Kỳ thực cũng không đến nỗi như vẻ vui sướng ấy, hay, cũng không giống vẻ bi thương ấy. Chỉ là khi bi thương, thì thích đeo cho mình một chiếc mặt nạ, mà khi vui sướng, bi thương vẫn không đơn giản buông tha.
Chỉ có người chân chính hiểu được Bảo bình, mới có thể thấy trong đáy mắt ấy hàng nghìn tia đau thương không thể nói thành lời, mới hiểu được điều gì khiến Bảo bình không thể lùi bước như vậy, điều gì khiến Bảo bình chợt nóng chợt lạnh bất định như vậy, mới có thể biết được sự kiên cường của Bảo bình chỉ là ra sức che giấu sự yếu đuối của bản thân.
Tử vi thường nói, Bảo bình thường không được người mình yêu quý trọng. Tôi đã từng suy nghĩ, là vì sao đây? Có lẽ đáp án ở ngay trong lòng, chỉ là Bảo bình không muốn thừa nhận mà thôi.
Người cung Bảo bình, trừ việc cần một người yêu mình, bao dung cho tất cả, còn cần một bác sĩ tâm lý
Thursday, April 28, 2011 8:24:14 AM
Hồ Chí Minh, Bác Hồ, tiết kiệm
Bác Hồ là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước thương dân, về cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư để chúng ta học tập noi theo. Lối sống giản dị, trong sáng tiết kiệm của Bác Hồ có lẽ không ai sánh bằng. Sau đây là những mẩu chuyện của các đồng chí lãnh đạo lão thành vinh dự được phục vụ và bảo vệ Bác Hồ kể về nếp sống giản dị và tiết kiệm của Bác.
Hũ gạo chống đói
Sau khi giành được chính quyền cách mạng về tay nhân dân, đất nước ta đứng trước nạn đói vô cùng nghiêm trọng. Trên một triệu người dân kiệt sức vì đói. Trước tình hình đó, tại phiên họp Hội đồng Chính phủ đầu tiên ngày 3/9/1945, Bác nêu lên 6 vấn đề cấp bách nhất, trong đó Người phát động phong trào tăng gia sản xuất để chống nạn đói.
Trong khi chờ đợi thu hoạch ngô, khoai (khoảng ba, bốn tháng) sẽ mở một cuộc quyên góp. Mười ngày một lần, tất cả đồng bào nhịn ăn một bữa, mỗi tháng nhịn ăn ba bữa (mỗi bữa một bơ gạo). Gạo tiết kiệm được sẽ góp lại phát cho người đói. Bác thực hiện đúng như vậy và tới lấy phần gạo của mình, tự tay đổ vào hũ gạo chống đói.
Một hôm, đúng vào bữa cơ quan nhịn ăn gom gạo thì Tiêu Văn (Tiêu Văn là Trưởng ban Chính trị Quân đội Tưởng Giới Thạch) mời Bác đến dự chiêu đãi. Khi Bác về anh em trong cơ quan báo cáo đã đem phần gạo của Bác đổ vào hũ gạo chống đói rồi. Bác vẫn quyết định nhịn ăn một bữa vào ngày hôm sau.
Cái gì dùng được nên dùng, bỏ đi không nên
Bác sống rất giản dị, thanh bạch, ăn uống chi tiêu bao giờ cũng rất tiết kiệm. Chiến sĩ Cảnh vệ chúng tôi được ở gần Bác không thấy Bác lãng phí một thứ gì.
Ngày ở chiến khu, có đôi tất rách đã vá đi vá lại mấy lần thế mà Bác không bỏ, cũng không dùng tất mới. Bác nói: "Cái gì dùng được nên dùng, bỏ đi không nên…". Có một cái tất bị rách chưa kịp vá, chúng tôi đưa đôi tất mới để Bác dùng, nhưng Bác vẫn không đồng ý, Bác xoay chỗ rách vào bên trong rồi cười xí xóa: "Đấy! Có trông thấy rách nữa đâu?".
Lời nói và việc làm của Bác làm chúng tôi thật xúc động. Một vị lãnh tụ tối cao thế mà cuộc sống giản dị như những người dân lao động vậy!
Ai cho các chú may thêm
Bác Hồ mặc rất giản dị, Người chỉ có hai bộ quần áo kaki dùng khi tiếp khách. Ở nhà Bác thường mặc bộ bà ba. Có lần Bác đi thăm nước bạn, nhân dân yêu quý họ tung hoa làm áo Bác bị ố, giặt là không kịp. Các đồng chí phục vụ đã may thêm một bộ giống như bộ Bác đang dùng nhưng không cho Bác biết. Tuy đã giặt nhiều lần cho cũ đi nhưng khi mặc Bác vẫn phát hiện ra đó là quần áo mới may. Bác phê bình ngay: "Ai cho các chú may thêm, Bác chỉ cần hai bộ. Nhân dân ta còn đang thiếu vải mặc, Bác dùng như vậy là đủ rồi".
Thấy trời nóng mà khi tiếp khách Bác vẫn mặc áo bằng vải kaki, anh em phục vụ đề nghị Bác cho may hai chiếc sơ mi để Bác thay đổi cho đỡ nóng. Bác nói: "Tiếp khách mà mặc áo đại cán là tôn trọng khách rồi, không cần dùng áo sơ mi nữa". Quả thật Bác không có áo sơ mi. Ngoài hai bộ kaki quen thuộc, Người chỉ còn một bộ áo len dạ do Chính phủ Tiệp Khắc tặng. Bác thường dùng khi đi thăm các nước xứ lạnh.
Một mình Bác ở như vậy là vừa rồi
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của nhân dân ta kết thúc thắng lợi, Bác Hồ và các đồng chí lãnh đạo cấp cao cùng các cơ quan Trung ương, Chính phủ rời căn cứ Việt Bắc về tiếp quản Thủ đô Hà Nội, tiếp tục lãnh đạo nhân dân ta làm cách mạng.
Những ngày đầu về Thủ đô, Bác ở và làm việc tại một ngôi nhà trong nhà thương Đồn Thủy (nay là Bệnh viện Trung ương Quân đội). Đến tháng 12/1954 thì Trung ương mời Bác Hồ về khu Ba Đình và ở Phủ Chủ tịch (ngôi nhà Phủ toàn quyền cũ) để tiện chủ trì các cuộc họp của Chính phủ, tiếp khách trong nước và nước ngoài.
Khi nghe Trung ương báo cáo ý định này, Bác đến xem trước. Khi xem ngôi nhà, Người khen to và đẹp nhưng quyết định không ở và cho tu sửa lại căn nhà ba gian gần bờ ao cách Phủ Chủ tịch khoảng 300 mét để ở. Căn nhà này vốn là nơi ở của người thợ điện làm việc cho chế độ cũ. Người nói: "Một mình Bác ở như vậy là vừa rồi, lại gần Phủ Chủ tịch nên khi hội họp, tiếp khách đi bộ sang cũng tiện".
Hãy mang đến cho các chú thương binh
Thời gian Bác Hồ ở ngôi nhà của người thợ điện phục vụ trong Phủ Toàn quyền cũ, phòng ở hẹp nên mùa hè rất nóng. Bác Hồ thường dùng chiếc quạt làm bằng lá cọ. Anh em ở Bộ Ngoại giao thương Bác ở nóng bức nên đã mua biếu Bác chiếc máy điều hòa nhiệt độ.
Nhân một hôm Bác đi công tác, anh em phục vụ cho lắp máy điều hòa vào phòng của Bác. Vừa về đến nhà, bước chân vào phòng, Bác đứng lại hỏi đồng chí Cảnh vệ: "Này chú! Hôm nay nhà mình có mùi gì "hôi" quá" (chả là khi lắp chiếc máy điều hòa các đồng chí phục vụ còn để lọ nước hoa khô cho thơm phòng). Biết không giấu được Bác, các đồng chí phục vụ phải trình bày lý do về chiếc máy điều hòa.
Không thấy Bác nói gì, mọi người ai nấy đều vui mừng. Nhưng chỉ đến buổi chiều, Bác gọi đồng chí phục vụ đến, Người nói: "Các chú hãy mang chiếc máy điều hòa này cho anh em thương binh ở Hàng Bột. Hôm Bác đến thăm thấy các chú ấy ở nóng lắm. Còn Bác thì chưa cần".
Thế là ngay chiều hôm ấy anh em phục vụ phải chuyển chiếc máy điều hòa cho anh em thương binh theo yêu cầu của Bác.
Ai thích sang thì đi xe mới
Từ ngày về tiếp quản Thủ đô, Bác vẫn dùng chiếc xe Pô-vê-đa để đi lại. Đây là quà của Chính phủ Liên Xô tặng Bác. Chiếc xe dùng lâu đã cũ. Anh em phục vụ định đổi chiếc khác mới và tốt hơn. Thấy vậy, Bác hỏi: "Xe Bác đang dùng đã hỏng chưa?" Đồng chí lái xe báo cáo thật với Bác, xe chưa hỏng nhưng muốn đổi xe khác tốt hơn để đi nhanh Bác đỡ vất vả. Bác nói luôn: "Thế thì chưa đổi, ai cần đi nhanh thì dùng xe khác, ai thích sang thì đi xe mới, còn Bác vẫn dùng xe này vì nó chưa hỏng".
Tuy vậy, anh em lái xe vẫn muốn đổi xe mới để Bác dùng. Một hôm các đồng chí phục vụ bàn với đồng chí lái xe, lúc đánh xe đưa Bác đi công tác thì cố gắng làm cho xe trục trặc không nổ máy được. Đồng chí lái xe trình bày với Bác lý do vì xe cũ nên nóng máy là không nổ được. Bác vẫn không đồng ý đổi xe mới. Bác ân cần căn dặn lái xe: "Lần sau chú phải sửa chữa cho cẩn thận kẻo nhỡ việc của Bác".
Thế là chiếc Pô-vê-đa cũ kỹ ấy, Bác dùng cho đến ngày Bác đi xa
(Theo hồi ký của các đồng chí cán bộ lão thành Cảnh vệ, lưu tại Bộ Tư lệnh Cảnh vệ)
PHƯƠNG THANH
Theo CANDO
Thursday, April 28, 2011 8:21:03 AM
Hồ Chí Minh, Bác Hồ, Việt Nam
Chủ tịch Hồ Chí Minh vị lãnh tụ thiên tài, Người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam - Người tổ chức, giáo dục và rèn luyện Đoàn ta và thế hệ trẻ nước ta. Hình ảnh của Bác, lý tưởng vĩ đại, sự nghiệp cao cả, đạo đức sáng ngời của Bác mãi mãi là tấm gương chói lọi và nguồn cổ vũ lớn lao đối với thế hệ trẻ chúng ta.
Nói về cuộc đời hoạt động cách mạng của Bác, khi Bác từ trần, văn điếu của Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã viết: “Hơn sáu mươi năm qua, từ buổi thiếu niên cho đến phút cuối cùng, Hồ Chủ Tịch đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta và nhân dân thế giới. Người đã trải qua một cuộc đời oanh liệt, đầy gian khổ hy sinh, vô cùng cao thương và phong phú, vô cùng trong sáng và đẹp đẽ”. Đó là cuộc đời chiến đấu bền bỉ, thực hiện cho được sự ham muốn tột bậc của mình là đất nước được hoàn toàn độc lập, nhân dân được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành. Đó là một cuộc đời sáng chói chí khí cách mạng kiên cường, lòng nhân đạo và yêu mến nhân dân tha thiết, chí công vô tư, lạc quan, khiêm tốn, giản dị.
Khi Bác ra đời thì nhân dân Việt Nam đang chìm đắm trong vòng nô lệ. Theo lời Người nói thì đó là lúc “nhân dân ta, cả thanh niên, bơ vơ không có người lãnh đạo và hầu như không thấy lối ra, đất nước đang sống trong đêm tối, thực sự là đêm tối”. Tuổi trẻ của Bác được đi nhiều nơi, Bác đã theo cha đi một số vùng của đất Nghệ An, Hà Tĩnh và sau đó là kinh đô Huế, ở đâu Bác cũng thấy người dân lao động đói khát và bị khinh rẻ, Bác rất đau xót trước cảnh nước mất nhà tan và nỗi thống khổ của đồng bào. Khi “Lần đầu tiên được nghe những từ tự do, bình đẳng, bác ái”, Bác đã suy nghĩ về khẩu hiệu mĩ miều ấy của cách mạng tư sản. Bác muốn tìm hiểu nền văn minh của các nước phương Tây, muốn đất nước ta cũng đi đến cái đích ấy. Cảnh sang hèn, giàu nghèo trái ngược nhau càng làm cho Bác thêm xót xa, thương nước, thương nòi. Tình thương yêu nhân dân chính là ngọn lửa đầu tiên nhen nhóm trong lòng Bác, thôi thúc Bác tìm cách cứu lấy đồng bào. Hãy nghe chính lời Bác kể cho một nhà báo nước ngoài: “Nhân dân Việt Nam, trong đó có ông cụ thân sinh ra tôi, lúc này thường tự hỏi nhau ai là người sẽ giúp mình thoát khỏi ách thống trị của Pháp. Người này nghĩ là Nhật, người khác nghĩ là Anh, có người lại cho là Mỹ. Tôi thấy phải đi ra nước ngoài xem cho rõ. Sau khi xem xét họ làm ăn ra sao, tôi sẽ trở về giúp đồng bào tôi”.
Không đi vào những con đường mà các bậc cha anh đã đi và thất bại, Bác đã thừa hưởng có chọn lọc và tìm ra hướng đi hoàn toàn mới. Và như thế những ngọn lửa của các phong trào yêu nước lại tiếp tục bùng cháy và biến thành sức mạnh giục giã người thanh niên 21 tuổi lên đường. Đất nước đang đau thương, đồng bào đang rên xiết trong xiềng xích nô lệ, Bác đã quyết định rời Tổ quốc đi tìm đường cứu nước.
Khi rời Bến cảng Nhà Rồng, cách đây 100 năm, người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành đã đến nước Pháp. Với kọi người bình thường khác đi Pháp để học hành, cũng có người bị bắt buộc đi làm thuê, sang Pháp để kiếm kế sinh nhai. Còn Bác với một hoài bão lớn. Bác sang Pháp để tìm lời giải đáp cho câu hỏi lớn: Các nước làm thế nào để tiến tới văn minh, để mọi người được “tự do, bình đẳng, bác ái” ? Biết rằng cuộc sống sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng Bác ra đi với một ý chí mãnh liệt của tuổi trẻ, sẵn sàng chịu đựng mọi gian khổ, sẵn sàng làm bất cứ việc gì để sống và để đi tìm con đường cứu nước, cứu dân thoát khỏi ách áp bức nô lệ.
Cuối năm 1924, Nguyễn Ái Quốc về Quảng Châu (Trung Quốc) trực tiếp chỉ đạo việc chuẩn bị thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam. Tại đây, Người tham gia sáng lập Hội liên hiệp các dân tộc bị áp bức ở Á Đông, sáng lập và trực tiếp huấn luyện Hội Việt Nam Cách mạng thanh niên, sáng lập và viết bài cho báo thanh niên, xuất bản tác phẩm Đường kách mệnh. Ngày 3/2/1930, Hội nghị hợp nhất ba tổ chức Cộng sản họp tại Cửu Long (Hương Cảng, Trung Quốc) dưới sự chủ trì của đồng chí Nguyễn Ái Quốc. Hội nghị nhất trí thành lập thành lập đảng thống nhất, lấy tên là Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng được thành lập là kết quả của cuộc đấu tranh giai cấp và đấu tranh dân tộc ở nước ta trong những năm đầu thế kỷ XX – đánh dấu một mốc son bước ngoặt trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Sau 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước, hoạt động cho các phong trào cách mạng quốc tế, tìm bạn đồng minh, những người bị áp bức, các nước thuộc địa và giai cấp vô sản, các chính quốc. Đầu năm 1941, Bác Hồ về nước, Người đã cùng với Đảng lãnh đạo nhân dân làm cuộc cách mạng dân tộc, dân chủ chiến thắng 2 kẻ thù thực dân Pháp và đế quốc Mỹ giành độc lập tự do cho Tổ quốc.
Hai tiếng “Việt Nam - Hồ Chí Minh” sẽ mãi mãi là niềm tự hào của các thế hệ Việt Nam kế tục sự nghiệp của Bác. Bác đã làm “Rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta, và non sông đất nước ta”. Tuy Bác đã đi xa, nhưng Người đã để lại cho chúng ta thời đại Hồ Chí Minh, thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử quang vinh của dân tộc.Những lời dạy của Người, những tư tưởng của Người là di sản vô cùng qúy báu, những tư tưởng ấy vẫn giữ nguyên giá trị và có ý nghĩa lớn đối với hoạt động thực tiễn của chúng ta ngày hôm nay. Tấm gương đạo đức của Người là mẫu mực cho mọi thế hệ noi theo. Tìm hiểu cuộc đời vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh chúng ta càng tự hào, càng biết ơn Bác, song quan trọng hơn cả là học tập tư tưởng, đạo đức, tác phong của Bác, vận dụng vào công tác của chúng ta để không ngừng nâng cao nghiệp vụ chuyên môn và đạo đức cách mạng. Đến với lời dạy của Người để thêm một lần nữa tuổi trẻ Việt Nam hôm nay hiểu thêm về cuộc đời, sự nghiệp của Bác để tiếp tục “Sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại”, nguyện mãi mãi đi theo con đường mà Bác Hồ và Đảng ta đã lựa chọn, vì công cuộc đổi mới của đất nước, vì chủ nghĩa xã hội, vì tương lai và hạnh phúc tươi sáng của tuổi trẻ.
“Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn vàn kính yêu sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”
(Nguồn: Ban TTVH Tỉnh Đoàn Đồng Nai)
1 2 3 4 5 ... 22 Next »