Xin lỗi anh em đã... ngoại tình!...
Friday, January 8, 2010 8:59:32 AM
Em không phải người đàn bà hư đốn, cũng không tham lam, ích kỷ nhưng sao không thể kìm nén được những nhịp tim rung động không dành cho anh. Em đi bên anh mà lòng lại nghĩ về người khác. Nằm bên cạnh anh mà em lại hình dung ra đó là anh ấy. Những giấc mơ của em không còn dành cho anh nữa mà cho anh ấy - người xưa của em.
Hôn nhân là sự thật trần trụi nhất của tình yêu. Trước khi quyết định lấy anh, em đã chuẩn bị cho mình các kiến thức tâm lý để đón nhận những mật ngọt và đối đầu với những gai nhọn của đóa hoa hồng, tổ ấm gia đình. Vậy mà em vẫn shock. Shock thật sự.
Em như đang rơi xuống vực thẳm. Vực thẳm sâu vô chừng, em cứ rơi hoài rơi mãi mà chẳng thể chạm tay đến cái chết. Thà rằng một lần nằm xuống tận cùng cái sâu thẳm đó còn hơn cứ mãi trôi dần với cảm giác chới với, hụt hẫng, không lối thoát này. Em như bị cuốn vào một lỗ đen, rồi sẽ có một ngày lỗ đen đó nuốt chửng lấy em, rời xa thế giới anh.
Em vẫn tự đưa ra những phép so sánh giữa anh và người ấy.
Người xưa của em từng thề nguyện sẽ yêu em suốt cuộc đời này và em đã tin rằng anh ấy sẽ tìm mọi cách để giữ lấy em.
Người xưa của em là người đàn ông mạnh mẽ, là chỗ dựa vững chắc của em. Anh thì luôn lẩn tránh, trốn vào vỏ bọc của mình mỗi khi gặp phải vấn đề lớn nhỏ trong gia đình. Để em bơ vơ như con nhím nhỏ không răng nanh, móng sắc phải xù lông ra bảo vệ chính mình.
Người xưa của em biết phân biệt phải trái, đúng sai, biết đấu tranh cho cái tốt. Còn anh lại gục đầu cúi mặt nhận hết lỗi về phía mình mặc dù anh hoàn toàn không có lỗi, chỉ vì không dám cãi lời cha mẹ. Anh hiếu thảo đến mức nhu nhược.
Người xưa của em biết tự đứng trên đôi chân của mình. Còn anh chẳng dám bước đi khi cha mẹ chưa cho phép.
Người xưa của em trưởng thành, tự lập và bản lĩnh. Anh thì như một đứa trẻ ngoan được giáo dục kỹ càng. Đi chơi với vợ anh vẫn phải luôn xin phép và báo cáo chi tiết giờ giấc, đi đến đâu, với ai, làm gì. Mua sắm thứ gì trong nhà anh đều hỏi qua ý kiến cha mẹ, ngay cả những vật dụng cá nhân.
Người xưa của em từng hứa, sẽ cùng em xây một ngôi nhà nhỏ với vườn hoa be bé trước sân, cùng em tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc.
Người xưa của em chắc chắn sẽ cư xử khác. Anh ấy từng nói sẽ luôn chở che em, không cho ai làm tổn thương em.
Người xưa của em yêu em vì em là em, ngoan ngoãn nhưng không yếu đuối, hiện đại nhưng không phóng khoáng, buông thả, thời trang nhưng không lai căng, mất gốc. Vậy mà anh vẫn lặng im khi cha mẹ anh dạy dỗ, la mắng em vì cách ăn mặc quá "choai choai".
Không phải anh từng khen rằng em xinh tươi, trẻ trung sao anh? Anh lại cứ lặng im. Người xưa của em chắc rất bàng hoàng khi gặp lại em lúc này: giản dị như một cô thôn nữ, hiền thục như con gái miệt vườn, và không hồn như một con búp bê trong tủ kính.
Người xưa của em cùng em dọn dẹp mâm cơm mỗi khi anh ấy đến chơi nhà. Còn anh giờ đây ngồi bàn trên uống trà.
Những nụ hôn ngọt ngào em dành cho người ấy vẫn làm má em ửng hồng mỗi khi nhớ đến. Anh ấy siết chặt em vào lòng, nói sẽ không cho em rời xa. Còn những giây phút vợ chồng bên anh, em vô cùng xấu hổ, bối rối chạy thật nhanh vào phòng tắm với cái chăn quấn quanh người mỗi khi có tiếng đẩy cửa phòng thúc giục.
Giờ đây em muốn hỏi anh câu hỏi đó một lần nữa. Cho dù sự lựa chọn của anh có như thế nào, em cũng cam lòng vì ít nhất anh biết trong đời mình cần gì, và ít nhất anh cũng một lần tự quyết định cho bản thân mình. Em không ích kỷ đến mức chiếm anh cho bản thân mình, nhưng cũng không cao thượng đến mức chấp nhận cuộc sống riêng tư của mình bị người khác can thiệp, điều khiển và chiếm hữu. Em không muốn suốt đời là cái bóng bên cạnh chồng. Và em không muốn chồng em suốt đời loanh quanh bên chân mẹ.
Hơn bao giờ hết em đang rất nhớ về người xưa. Em thèm cảm giác được nằm gọn trong vòng tay vững chãi của anh ấy. Được sinh cho anh ấy những đứa con kháu khỉnh. Được cùng anh ấy làm chủ một gia đình bé nhỏ.
Và anh biết không? Người xưa của em không ai khác chính là... anh của những năm về trước. Những lời hứa về một mái ấm gia đình đó có lẽ anh vẫn chưa quên?
Xin lỗi anh! Em đang ngoại tình.
P/s: Bài viết cho những ai đang trong tình cảnh thế này...mà tôi đang chứng kiến...Cố lên chị nhé..quyết định sáng suốt để giành lại cho mình những gì tốt đẹp mà phải wa đau đớn mới có được
Hôn nhân là sự thật trần trụi nhất của tình yêu. Trước khi quyết định lấy anh, em đã chuẩn bị cho mình các kiến thức tâm lý để đón nhận những mật ngọt và đối đầu với những gai nhọn của đóa hoa hồng, tổ ấm gia đình. Vậy mà em vẫn shock. Shock thật sự.
Em như đang rơi xuống vực thẳm. Vực thẳm sâu vô chừng, em cứ rơi hoài rơi mãi mà chẳng thể chạm tay đến cái chết. Thà rằng một lần nằm xuống tận cùng cái sâu thẳm đó còn hơn cứ mãi trôi dần với cảm giác chới với, hụt hẫng, không lối thoát này. Em như bị cuốn vào một lỗ đen, rồi sẽ có một ngày lỗ đen đó nuốt chửng lấy em, rời xa thế giới anh.
Em vẫn tự đưa ra những phép so sánh giữa anh và người ấy.
Người xưa của em từng thề nguyện sẽ yêu em suốt cuộc đời này và em đã tin rằng anh ấy sẽ tìm mọi cách để giữ lấy em.
Người xưa của em là người đàn ông mạnh mẽ, là chỗ dựa vững chắc của em. Anh thì luôn lẩn tránh, trốn vào vỏ bọc của mình mỗi khi gặp phải vấn đề lớn nhỏ trong gia đình. Để em bơ vơ như con nhím nhỏ không răng nanh, móng sắc phải xù lông ra bảo vệ chính mình.
Người xưa của em biết phân biệt phải trái, đúng sai, biết đấu tranh cho cái tốt. Còn anh lại gục đầu cúi mặt nhận hết lỗi về phía mình mặc dù anh hoàn toàn không có lỗi, chỉ vì không dám cãi lời cha mẹ. Anh hiếu thảo đến mức nhu nhược.
Người xưa của em biết tự đứng trên đôi chân của mình. Còn anh chẳng dám bước đi khi cha mẹ chưa cho phép.
Người xưa của em trưởng thành, tự lập và bản lĩnh. Anh thì như một đứa trẻ ngoan được giáo dục kỹ càng. Đi chơi với vợ anh vẫn phải luôn xin phép và báo cáo chi tiết giờ giấc, đi đến đâu, với ai, làm gì. Mua sắm thứ gì trong nhà anh đều hỏi qua ý kiến cha mẹ, ngay cả những vật dụng cá nhân.
Người xưa của em từng hứa, sẽ cùng em xây một ngôi nhà nhỏ với vườn hoa be bé trước sân, cùng em tận hưởng những tháng ngày hạnh phúc.
Người xưa của em chắc chắn sẽ cư xử khác. Anh ấy từng nói sẽ luôn chở che em, không cho ai làm tổn thương em.
Người xưa của em yêu em vì em là em, ngoan ngoãn nhưng không yếu đuối, hiện đại nhưng không phóng khoáng, buông thả, thời trang nhưng không lai căng, mất gốc. Vậy mà anh vẫn lặng im khi cha mẹ anh dạy dỗ, la mắng em vì cách ăn mặc quá "choai choai".
Không phải anh từng khen rằng em xinh tươi, trẻ trung sao anh? Anh lại cứ lặng im. Người xưa của em chắc rất bàng hoàng khi gặp lại em lúc này: giản dị như một cô thôn nữ, hiền thục như con gái miệt vườn, và không hồn như một con búp bê trong tủ kính.
Người xưa của em cùng em dọn dẹp mâm cơm mỗi khi anh ấy đến chơi nhà. Còn anh giờ đây ngồi bàn trên uống trà.
Những nụ hôn ngọt ngào em dành cho người ấy vẫn làm má em ửng hồng mỗi khi nhớ đến. Anh ấy siết chặt em vào lòng, nói sẽ không cho em rời xa. Còn những giây phút vợ chồng bên anh, em vô cùng xấu hổ, bối rối chạy thật nhanh vào phòng tắm với cái chăn quấn quanh người mỗi khi có tiếng đẩy cửa phòng thúc giục.
Giờ đây em muốn hỏi anh câu hỏi đó một lần nữa. Cho dù sự lựa chọn của anh có như thế nào, em cũng cam lòng vì ít nhất anh biết trong đời mình cần gì, và ít nhất anh cũng một lần tự quyết định cho bản thân mình. Em không ích kỷ đến mức chiếm anh cho bản thân mình, nhưng cũng không cao thượng đến mức chấp nhận cuộc sống riêng tư của mình bị người khác can thiệp, điều khiển và chiếm hữu. Em không muốn suốt đời là cái bóng bên cạnh chồng. Và em không muốn chồng em suốt đời loanh quanh bên chân mẹ.
Hơn bao giờ hết em đang rất nhớ về người xưa. Em thèm cảm giác được nằm gọn trong vòng tay vững chãi của anh ấy. Được sinh cho anh ấy những đứa con kháu khỉnh. Được cùng anh ấy làm chủ một gia đình bé nhỏ.
Và anh biết không? Người xưa của em không ai khác chính là... anh của những năm về trước. Những lời hứa về một mái ấm gia đình đó có lẽ anh vẫn chưa quên?
Xin lỗi anh! Em đang ngoại tình.
P/s: Bài viết cho những ai đang trong tình cảnh thế này...mà tôi đang chứng kiến...Cố lên chị nhé..quyết định sáng suốt để giành lại cho mình những gì tốt đẹp mà phải wa đau đớn mới có được



