Trái Tim Yêu Thương

Thơ Văn Cùng Người

Subscribe to RSS feed

Còn vài bữa nữa là hết năm 2911, Xin gửi đến các bạn lời chúc năm mới 2012 An vui, may mắn và...mần thơ đều đều, chia xẻ đến mọi người lòng yêu thương và nhân ái.
Thân mến,
mpd.

MƯA

.gif]
mưa bay kéo gió đi nhầm
mang theo chiếc lá rụng thầm bên hiên
nghe như tiếng gọi trăm miền
vỗ lên nỗi nhớ vô biên ngọt ngào
trưa ngày dỗ giấc chiêm bao
mộng chưa về đủ xanh xao một thời
khoác mưa dành tặng cho người
bỏ quên kỷ niệm đầy vơi sông hồ
tháng ngày mòn mỏi hư vô
người đi thao thức với bờ tịnh yên
mưa qua lầm lũi một mình
vắng câu từ tạ lênh đênh giữa dòng
thôi đành trôi với long đong
ba mươi năm muộn xót lòng viễn du

mạc phương đình

Thuở Học Trò



chưa nắm tay nhau đã dại khờ
sách đèn bút mực cũng bơ vơ
nhìn trăng, trăng lạnh ngoài song cửa
nghe gió ru thầm câu ngẩn ngơ
hối tiếc sao lời không dám ngỏ
để quên câu hẹn với câu chờ
người đi bỏ lại niềm vương vấn
lưu bút ngày xanh dệt ước mơ
ba tháng hè trôi bằng thế kỷ
ta về nắn nót những vần thơ
hỏi người trong mộng đường xa tắp
thuyền ghé về đâu nhớ bến bờ
gởi chút thơ ngây lên giấy trắng
chút buồn chút nhớ, chút ngu ngơ..

tại ta không nói, hay người nhỉ,
để trách lòng nhau quá hững hờ.

mạc phương đình

Giận Hờn



ngưòi đi không nhìn lại
mắt khép lời tình sầu
tóc bay màu kỷ niêm
cuối chiều hạt mưa mau

người về như bỡ ngỡ
lời hẹn nơi giang đầu
bàn tay nào giá buốt
nhận chìm dòng sông sâu

người về quên ngày tháng
ôm nỗi buồn một mình
bóng trăng trên gác nhỏ
trang giấy nằm lặng thinh

người đi vội cúi mặt
long lanh một chút tình
bàn chân khua nỗi nhớ
đêm dài bỗng chênh vênh

một chút hờn chút giận
giữa cuộc đời lênh đênh .

mạc phương đình

Mưa Trên Biển Vắng.


Ta nằm nghe mưa trên biển vắng
mưa như ru những khúc tình xưa
những con sóng tưởng chừng như lặng
bỗng xôn xao rụng với ngàn mưa

Em có về thì thầm với gió
tìm chi đây giọt nước mặn mà
cộng rong biển vướng đôi mắt ngó
ta nghe mưa tiếc nỗi chia xa

Mưa rụng trắng giọt sầu trên biển
em có về bỏ lại câu thơ
con ốc nhỏ mang vào miên viễn
nụ hôn chưa gởi lại đôi bờ

Chút khắc khoải xoay tim nhức nhối
mưa và em không một yên bình
ngày tháng bỗng chiều qua rất vội
mưa nặng lòng đau gót lênh đênh.

mạc phương đình

Thư Em


thư em chợt báo Thu về
có trăng tháng tám theo quê dỗ dành
tưởng chừng tóc mới vừa xanh
đèn hoa sáng rở soi quanh hiên nhà
ngồi đây nhìn bóng Hè qua
đợi Thu như một thời xa dịu dàng
mỏi đời chân nợ lang thang
vẫn mơ mộng với trăng vàng giữa Thu
nặng lòng theo chút sầu tư
xa nghe hương đọng tờ thư em buồn
sau lưng chớp biển mưa nguồn
còn in dấu vết yêu thương thuở nào
đâu cần mơ giữa chiêm bao
mãi Thu tháng Tám mở vào ngỏ trăng
sâu từ trong nỗi băn khoăn
tháng năm hờ hững rụng dần nỗi vui
thư em, một chút ngậm ngùi.

mạc phương đình

Papa - Paul Anka

Đôi Cánh Thơ Bay



đôi cánh mỏng thơ bay qua ngày tháng
gửi về nhau những hò hẹn xa xăm
này thao thức con chim nào lẻ bạn
tiếng kêu thương trong đêm tối âm thầm

nghe huyền hoặc tình yêu không có tuổi
nhịp tim ai trong một thoáng bồi hồi
khôn ngoan bỗng trở nên lòng mê muội
để ngọt ngào mang dấu ái lên ngôi

ôi choáng váng tình yêu không hiểu được
tưởng xa xăm nhưng sao lại thật gần
nguồn hạnh phúc dạt dào như biển nước
người yêu người không gợn chút phân vân

để từ đó mang nỗi chờ nỗi đợi
những dòng thơ ướt đẫm cả yêu thương
bao nhung nhớ thêm mênh mông vời vợi
cánh thơ bay qua chấp chới vô thường.

mạc phương đình

Trở Lại


nhìn dưới bàn chân mây trắng quá,
quê hương đang ngủ phía xa kia,
mây bay qua những chân trời lạ
dấu biệt yêu thương một ngõ về

quê hương mờ khuất trong tâm sự
ai có chờ không có đợi không
đời đã trôi qua ngàn sóng dữ
vết thương nào ủ mãi trong lòng

ngày đi lặng lẽ nhìn không nói
mái tóc nào che đôi mắt đen
đâu hiểu tình yêu đang vẫy gọi
thơ ngây mười bảy một vầng trăng ..........

mạc phương đình

Tìm Bóng


vẫn còn đó con đường trước mặt
lá me bay thêm ướt buổi chiều
đường Trương Định dấu vàng hiu hắt
nắng cuối ngày nhạt chút hương yêu

em ngơ ngẩn mang đầy dấu hỏi
cốc cà phê đắng chát hình hài
từng nốt nhạc rụng vào mệt mỏi
người trở về một thoáng mơ phai

con phố hẹp đầy lên nỗi đợi
ai đi qua hờ hững mùa thu
chân bước lỗi bóng ngày chấp chới
tìm nhau chăng ngõ lạc sương mù

ngày một mình mang đầy vết tích
chút tàn tro tưởng giữ dùm nhau
nghiêng chút nhớ so đôi đủa lệch
gửi cùng người đậm nhạt mai sau

vẫn còn đó con đường năm cũ
hoa ngày xưa thôi nở ven hồ
con chim sáo cánh buồn ủ rũ
giọng ca nào vọng giữa hư vô

mạcphươngđình