Skip navigation.

Log in | Sign up

madamnguyenmuadong_MDnguyen

Những sáng tạo bằng trí óc của mỗi người thật đáng qúi, có thể là những vầng thơ, câu văn, hay hình ảnh, sẽ được ghi vào đây

October 2009

( Monthly archive )

CÁI HAY CỦA NGƯỜI XƯA

Mot thoang que huong, tiet muc giai nhat (Múa nón đẹp


CÁI HAY CỦA NGƯỜI XƯA

Hôm nay tôi mở lọat bài

“Cái Hay của người xưa”

Mục đích của tôi là sưu tầm về cái hay của người xưa - Vì với thời đại hiện tại hầu như ít ai còn chú tâm đến; Mời các bạn cùng tham gia nối thơ cho lọat bài nầy thêm phong phú nhé! có thể có nhiều điều không còn phù hợp với thời nay, cái gì không phù hợp xem như ta mở rộng kiến thức, nhưng cái hay tại sao ta không học hỏi, phải không các bạn

Tôi thử làm trước bài đầu tiên về

- Công, dung, ngôn, hạnh
- Tam cang, ngũ thường
- Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín

Hôm nay rảnh rổi một ngày
Sọan kho sách cũ đọc càng phân vân
Sách xưa lần giỡ từ trang
Nào câu “Tứ Đức, Tam cang, Ngũ thường”

Bốn đức phụ nữ vấn vương
Công, Dung, Ngôn, Hạnh như hương điểm vàng
Chữ “Công” cũng khó đấy nha
Khéo cư, khéo xử, khéo làm, đó thôi

Khéo sao vừa dạ mọi người
Gia đình xắp xếp mĩm cười ngòai trong
Chữ “Dung” sắc đẹp phải không?
Không được lượm thuộm để trông giữ chồng

Vừa khi đọc đến chữ “Ngôn”
Lời ăn tiếng nói sao cho dịu dàng
Tiếng oanh thỏ thẻ với chàng
Rỏ ràng trên dưới qúi nàng biết bao

Thứ tư chữ “Hạnh” thì sao?
Nết na đúng đắn vẹn rào gia phong
“TAM CANG’ là phải một lòng
Thờ vua, yêu vợ, dạy con vửng gìn

Ba đức làm chủ gia đình
“NGŨ THƯỜNG” bảy đức vẹn tình không lo
Chữ “Nhân” là có tấm lòng
Chữ “Lễ” chàng biết “tam đồng” mới hay

Giãi thích chữ “Nghĩa” có đây
Sống sao cho vẹn chớ bày “Lý Thông”
Cái đầu cần có “Trí” cơ
Mới là đáng mặt phụ nhân của mình

Biết “Tín” càng đáng tu mi
Một lời bốn ngựa dù gì không qua
Cái kho học của người xưa
Điều hay góp nhặt. thiếu thừa bổ thêm
MD


Bàn về đạo Trung dung

người xưa có mấy câu

Ngạo bất khả trưởng
Dục bất khả túng
Chí bất khả mản
Lạc bất khả cực

Thiên Khúc Lễ bốn câu đọc tới
Đạo Trung Dung lần với thử xem
“Ngạo bất khả trưởng” e hèm
Dạy người đè nén chẳng nên nở lòng

Ta tài kẻ khác tài hơn
Cớ sao kiêu ngạo sinh lòng kiêu căng
Sách xưa dạy đã đành rành
Chớ nên nuôi lớn cái tâm hợm mình

“Dục bất khã túng” là gì?
Đừng buông dục vọng sinh tình nọ kia
Ham muốn bằng hữu cách chia
Anh em tranh chấp phân lìa nghĩa nhân

“Chí bất khả mản” thử bàn
Chí tâm mục đích đạt ta vui mừng
Nhưng đừng nghĩ đã là xong
Thỏa mản vung vít sinh lòng ăn chơi

“Lạc bất khả cực, ôi trời!
Vui đi đến chỗ buông lơi hết mình
Không nên buông hết bạn mình
Phải biết dừng lại giữ mình với ta

Tiệc tùng uống quá lời ra
Ngã nghiêng nhiều cảnh xảy ra ai ngờ?
Nhiều khi hứng luận văn thơ
Thú vui tao nhã vẫn ngờ lòng nhau

Làm gì cũng thế chớ xâu
Làm cho cùng cực nhấu nhầu điều thua
Trung dung bài học chẳng thừa
Mỗi người muốn giữ suốt chưa vửng vàng
MD
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/74aa8fe26bac1603/b3d9da80b1226758?hl=vi#b3d9da80b1226758
Có thể đọc thêm bài nầy
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?new=1&mid=343


Bạn nào muốn tham gia thì nhấp vào trang nấy bạn nhé!

Trang đăng
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/74aa8fe26bac1603?hl=vi#

Trang tham khảo
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/3452477f366d9cd6?hl=vi

Bạn cũng có thể đăng ở đây, tôi sẽ cập nhật các bài đúng với tiêu đề đưa vào trang trong Mây Mùa Thu
Thân kính
MD

Các bạn có thể đọc thêm
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=76
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=271

TRƯỜNG SỬ THI CA (Nhạc- Gia Tài Của Mẹ - Trịnh Công Sơn ca)


THƠ TRƯỜNG SỬ THI CA

Nhạc -Gia Tài Của Mẹ - Trịnh Công Sơn ca


ĐÂY LÀ THƠ TIẾP NỐI LỌAT BÀI TRƯỜNG SỬ THI CA, CÁC BẠN MUỐN XEM HẾT NỘI DUNG XIN KÉO XUỐNG CUỐI BÀI NHẤP VÀO LIN PHÍA DƯỚI

Da vàng nhỏ bé ai ngờ
Tiền nhân bất khuât rạng ngời gương xưa
Sao kể xiếc công lao người trước
Để đời sau tiếp bước cha Ông

Gái Trai chung sức hợp lòng
Vẹn gìn bờ cõi giống nòi Rồng Tiên
Nước Nhựơc Tiểu đại gian thống trị
Phận làm quan bị ép trăm điều

Sưu cao thuế nặng muôn chiều
Lạc quan Thi Sách phải điều mạng vong
Hận nước tình riêng dạ mãi xao
Hờn căm ngọn giáo tạ non sông

Nhà tan, Quốc biến em cùng chị
Xua voi Trắc Nhị đuổi hung tàn
Khởi nghĩa Mê Linh Tô Định chạy
Dựng cờ Lạc việt Hán Tàu kinh

Nêu danh nử tướng ngàn năm rạng
Thù chồng, nợ nước sử vàng ghi
Xua hết xăm lăng yên bờ cõi
Chói sáng danh đề nể nử Nhi
MD
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/25ffc9b7e8432b8a?hl=vi

Thơ- Ca Dao - Ca Dao điêu - giới thiệu còn chỉnh...(Nhạc con đường tình ta đi)




Đây chỉ là một phần nhỏ được đưa vào trong tập thơ của MDnguyen50 (các bạn sẽ ngạc nhiên và bất ngờ khi MD giới thiệu nguyên ba tập thơ....)
MD đang hàon thành ba tập thơ, mỗi tập một ý nghĩa riêng; MD đang chỉnh sửa, hy vọng không gặp những trở ngại để thơ được ra mắt các bạn.





Chuyện tán tỉnh

Đàn ông tán gái dể thương
Phụ nử ngược lại lạ thường nhân gian
Bình quyền chuyện sở, chuyện nhà
Nhưng không bình được chuyện rà gái trai
MD

Thơ điêu

Gió đẩy gió đưa trời chưa thấy sáng
Trăng sắp tàn rồi sợ tối nhiều ma
Có thương xin chớ cà rà
Hàm râu vướng vít gió quàng thổi qua
MD

Ca dao- Duyên nợ

Đến Ba Tri ăn lẩu cua đồng
Thương em đứt ruột cô gái giồng miền quê
Qua cầu Rạch Miễu quay về
Nhìn giòng nước chãy ước thề có nhau

Tiếc chi mâm quả cau trầu
Heo quay nho nhỏ rước dâu rỡ ràng
Cho em một chút danh làng
Gái ngoan cha mẹ nặng mang nhọc nhằn
MD

Con gái quê mặn mà hương sắc
Con gái thành son phấn thơm tho
Con gái quê chân bùn lem luốt
Con gái thành trao chuốt đẹp xinh

Nguyệt lão trớ trêu dây hồng se mối
Khiến đôi mình bối rối tơ nhem
Hay tại em bẻn lẻn thật tình
Trở day vướng vít, tim rập rình ươm mơ
MD
Em là con gái miệt quê
Anh trai thành thị, hẹn thề với nhau
Về nhà mua sắm trầu cau
Chậm chân nguyệt lão hối mau lên kìa!
Hì hì !Cho em góp mấy câu nhé!
Chúc vui
!HLT


·Gái quê em quá thiệt thà
Dám đâu ưng trai tỉnh mà anh cau trầu
Ban ngày sao mọc trên đầu
Trăng mọc buổi sáng em xin hầu phu thê
MD
hi hi. chào bác MD ạ!
Nam - trung đều chỉ một nhà
Thương em đã trót anh về nhà báo pa
Hái trầu - cau hỏi em nha
Phải mau thôi chứ em yêu nà chịu không
hi hi
PTrần
·Ba miền tuy chỉ một nhà
Nhưng mà trai Bắc chớ rà gái Nam
Miền Trung đất cỗi khô cằn
Trai Nam rộng rãi thưa rằng em ưng
MD


Gái quê nào dám đèo bồng
Tìm cô Chim Phượng Chim Hồng se duyên
Thôi thôi cho thiếp lui thuyền
Thiếp cam an phận chim Quyên một mình
MD
·Dùng lẩu Cua nào các bạn ơi
Ăn tô lẩu ngọt nhớ muôn đời
Hành xanh, ớt đỏ Ba Tri đó
Thương cái mai cua chẳng muốn rời
Rau thơm đủ vị...sẳn đây rồi
Bên nồi cua béo..nước đang sôi
Thêm vài cọng hẹ, rau cùng giá
Ai đã ăn rồi mê chết thôi.
Hi.hi.! VA nấu đại vậy thôi, mai này chắc phải về Bến Tre học nấu lẩu Cua đồng quá ! Hic..! thèm..quá.!
Hic,,,VA thích rờ Cua đồng Bến Tre thôi !
Bến Tre có lẩu cua đồng
Dám đâu sánh với cua to thị thành
Yếm đào sao có miền nam
Trách người quân tử rờ ngang mò quàng
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=2258


Bướm vàng nằm đựa gốc đa
Thầy tu vơ vẫn nhẩn nha trong vùơn
Nực cười ong chít nhầm lươn
Cô vải hòan tục bởi thương bướm vàng
MD
Bướm chờ
Con ong hút nhụy hoa tươi
Chú bước quanh quẩn biếng lười nhần nha
Bướm vàng mà đậu gốc đa
Thầy tu hòan tục cà sa mất rồi
MD



Trách nhau

Cá diết nhảy le te, con cá vàng bơi lội
Lở biết nhau rồi chớ vộI chia tay
Sông Cửu Long chãy day chín ngã
Lỡ thương nhau cho dù sóng cả biển sâu
Sao anh chẳng dám trèo đèo
Núi cao mặc núi gió thổI vèo đưa lên
Hay anh có lựu quên đèn
Dù trăng không mọc đôm đóm nhòe còn nhau
MD
Chim Quyên

Chim Quyên chết rũ bên đùơng
Thợ săn buông ná bởi thương phận nàng
Vết thương un mủ không lành
Sao anh không lấy lá vàng đắp vô
Chẳng thương xin chớ vã vờ
Đem con cá hú thế cá chim hồng sao đang
MD

http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/fa3c7915602a2928?hl=vi


Mộng

Đêm nay chợt thấy trong mơ
Có con bướm lạ chập chờn lượn bay
Bướm còn hút nhụy mê say
Suốt đêm trăn trở nhớ ai lạ lùng
MD



Chim lồng

Nhìn trời bát ngát xanh trong
Thương cho chim phải ở trong lồng vàng
Tủi thay số phận Đa Đa
Lấy chồng xa xứ khịt ra thở vào
Cu kêu vượn hú tâm xào
Ruột co từng khúc bọt bào một thân
Chỉ hồng Nguyệt lão se nhầm
Gỡ ra càng rối âm thầm kêu thương
MD


Cơn gió vô tình
Chiều nay cơn gió vô tình
Chợt hồn xao xuyến ngở nhìn thấy anh
Nào hay gió lạ thõang qua
Khiến em mừng hụt tưởng quà anh trao

Suốt ngày tâm trí nghiêng chao
Lơ ngơ lẩn thẩn lời trao ai giờ
Gió còn bận bịu rong chơi
Chim quyên lẽ bạn gọi mời tri âm

Trách chàng bướm lạ nhẩn nha
Lạc vào cỏi mộng quỹ ma mất rồi
Hồn xiêu phách lạc thôi rồi
Để con bướm lạ ở nơi vườn hồng

Chim khuyên lạc bước non bồng
Lia thia cạn nước, vợ chồng lạc nhau
Đau lòng gío khóc mây sầu
Khói lam bay quẩn tìm đâu bóng người

MD
Tơ hồng nguyệt lão se rồi
Một lần dang dỡ thì thôi cam đành
Trao ai chút chút lòng thành
Đêm vào cõi mộng nhớ dành cho tôi
MD



Triêu bướm vàng

Cúc vàng sáng rực vườn nàng
Để cho vương vấn những chàng thi nhân
Bướm vờn bứơm lượn quanh quanh
Rào gai chắn lối biết quành ngã nao?
Ước gì gió lớn xiêu rào
Cho con búơm lạ bay vào bên trong
Bướm ơi chớ có bay vòng
Trời trong mây lặn nắng hồng trêu ai
Bướm vàng sao lại dằn day
Gió trêu gió cợt tìm may nơi nào?
MD

Mong chờ

Muốn báo hiếu mẹ chông
Em gửi măng Mạnh Tông một giỏ
Chốn thị thành đèn xanh đèn đỏ
Các cô gà mỏ đỏ mỏ xanh
Bên hàng cau em ngóng chờ tin nhạn
Nước mắt hai hàng
Nhạn mãi biệt tăm
MD



Thơ hay không cứ viết liều
Văn hay dăm chữ ít nhiều hiểu ngay
Mấy câu đủ để ta say……
Thơ dài tờ sớ gió bay xuống đìa
MD
Chùm thơ Đường lên Thiền tự

Bướm vàng nằm đựa gốc đa
Thầy tu vơ vẫn nhẩn nha trong vùơn
Nực cười ong chít nhầm lươn
Cô vải hòan tục bởi thương bướm vàng
Đường lên Thiền tự còn xa
Hụt chân té xuống cà sa mất rồi
MD
Đau xót

Kẻ thế nhìn kia bể nước trầm
Bao người lặn ngụp cố trườn ra
Lặng nhìn đau xót sao cho thóat
Cũng bởi nhân gian biến động xà
MD

Nhắn anh
Ngó lên trời mây xanh mây trắng
Bước đến nơi nầy thấy vắng bóng anh
Hàng ngày nghe sóng lanh tanh
Thủy triều lên xuống nhưng anh không về
Mưa dầm giông gió lê thê
Tấn Tần cũng mặc câu thề chưa phai
Dù Nam hay Bắc, dù gió bấc hay nồm
Đi đâu xin nhớ quay về
Trầu cau vôi quệt tê mê cùng người
MD

MD
Bướm chờ
Con ong hút nhụy hoa tươi
Chú bước quanh quẩn biếng lười nhần nha
Bướm vàng mà đậu gốc đa
Thầy tu hòan tục cà sa mất rồi
MD
Đường lên Thiền tự

Bướm vàng nằm đựa gốc đa
Thầy tu vơ vẫn nhẩn nha trong vùơn
Nực cười ong chít nhầm lươn
Cô vải hòan tục bởi thương bướm vàng
Đường lên Thiền tự còn xa
Hụt chân té xuống bướm vàng còn chi
MD
Nhắn anh

Ngó lên trời mây xanh mây trắng
Bước đến nơi nầy thấy vắng bóng anh
Hàng ngày nghe sóng lanh tanh
Thủy triều lên xuống nhưng anh không về
Mưa dầm giông gió lê thê
Tấn Tần cũng mặc câu thề chưa phai
Dù Nam hay Bắc, dù gió bấc hay nồm
Đi đâu xin nhớ quay về
Trầu cau vôi quệt tê mê cùng người
MD

Họa thơ TK

Ngó lên trời mây xanh mây trắng
Bước đến nơi nầy thấy vắng bóng anh
Hàng ngày nghe sóng lanh tanh
Thủy triều lên xuống nhưng anh không về
Mưa dầm giông gió lê thê
Tấn Tần cũng mặc luôn về tìm anh
MD

http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/267a0d2cbf9ebf40?hl=vi

GIÓ VÁ THƠ 1

Lòng tôi chỉ có gió và thơ
Gió vuốt ve, thơ lặng vã vờ
nước mắt đêm sầu câu vận kết
Nụ cười gió đến nhẹ như mơ

Tôi yêu đến thế thơ và gió
Lúc vắng sơ cua cả biển trời
Rú thét đêm trăng trào ngọn sóng
Lòng tôi ngây dại với đêm mờ

Tôi trãi lòng tôi đếm những sao
Sao còn vắng bóng hỏi sao nào?
Tôi yêu đến thế dòng thơ lạ
Tuyệt diêu đêm trăng gió với thơ

Sáng sáng trưa trưa chiều lại tối
Một mình gió khóc với thơ mơ
Lòng tôi chỉ có thơ vơ vẩn
Trăng ngẫm ngùi đau, cúội ngây ngơ
MD

Khuyên người không cờ bạc

"Cờ bạc là bác thằng bần"
Khuyên ai suy nghĩ chớ lần bước vô
Ông thần ông bắt là tong
Hết nhà hết cửa vợ con còn gì?
Ăn thua sát phạt hết tình
Bán con gán vợ nhà thì xác xơ
Cờ bạc đèn tắt tối mò
Tỉnh ngộ chỗ sáng lò dò búơc ra
Cuộc đời tiến bước vinh sang
Hơn là lẩn quẩn nợ nần rối tinh
MD
On 11 Tháng Chín, Sự tích con Trâu

Tiên ông mê muội cảnh đời
Gieo bao cỏ trước mọc tràn khắp nơi
Thế là bị đọa xuống đời
Làm trâu nhơi cỏ ông Trời trớ trêu
Bao cỏ, bao thóc gieo liều
Suốt năm cực khổ biết kêu ai giờ
MD

Vinh con voi
Người ta thường nói mạnh như voi
Đã thế voi thêm có cái vòi
Ngút ngóay vào ra thâu tóm hết
Sần sùi lùng sụt cuốn vô thôi
Bà Trưng xông trận oai phong lắm
Triệu ẩu tuyên phuông lẫm liệt thôi
Đạp chết quân thù chân síp vía
Gương vòi lủng lẳng khiếp người coi
MD
Bồ đề niệm

Chấp tay niệm Phật từ bi
Nẽo trần muôn lối con đi lối nào
Lối nào là lối thanh cao
Tâm còn vướng bận lao xao tháng ngày
Thõang đưa hương quyện ngất ngây
Chuông chùa bắt nhịp dằn day khách trần
Bồ đề lưởng lự bần thần
Bụi trần chưa dứt chuỗi tràng đứt ra
MD
Ngàn mây lẩn khuất
Trêu mây chú nắng đổi xanh hồng
Đỏ ối chiều buông biến sắc tro
Ve kêu ra rả qua hè quẩn
Sương nhèm lã chã suồt thu mơ
Lệ rơi lệ rớt lệ hoen mờ
Gió rít gió gầm gió hét trơ
Tôi đếm vợi sầu qua nước mắt
Ngàn mây lẩn khúât tối chơ vơ
MD
Vẩn còn yêu

Tiên nử bao ngùơi ngóng thế gian
Vì yêu Ngưu nử phải tâm xào
Mưa ngâu đổ lệ ngàn năm uẩn
Tháng bảy dầm dề ước lệ pha
Người thế dù bao tuổi chữa già
Miển là còn mộng vẩn còn yêu
Sao phân tuổi tác chi cho mệt
Hể thích yêu thì tuổi kít ra
MD
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/66d6e9844ece100b?hl=vi

Vướng vít nợ trần

Từ chối công danh trốn nhiễu sầu
Tháng ngày quanh quẩn với vườn rau
Rau đầy ốc quéo sâu lúc nhúc
Ao cạn cua quèo tép lao xao
Cố giữ lòng ngay nhân phúc cạn
Hy vọng tâm lành tích đức sâu
Nợ duyên, tiền bạc buông trôi hết
Vướng vít nợ trần lẵng nhẵng đau
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=1819

Nhớ vườn Mai

Vắng lâu cũng nhớ bạn mình
Vào đây tìm lại chút tình bạn Mai
Ở nhà người có nhớ ta
Rịêng ta nhớ mãi vào ra âm thầm
MD
Vì Yêu

Tiên nử bao ngùơi ngóng thế gian
Vì yêu Ngưu nử phải tâm xào
Mưa ngâu đổ lệ ngàn năm uẩn
Tháng bảy mưa nhầu ước lệ pha
Người thế dù bao tuổi chữa già
Miển là còn mộng vẩn còn yêu
Sao phân tuổi tác chi cho mệt
Hể thích yêu thì tuổi kít ra
MD
Cõi tạm

Đời cỏi tạm vô thường bơi lội
Bể nhân gian nghìn lối dập dùi
Lối nào là lối an vui
Trầm bể khổ ngọt bùi chưa thấy

Đời cõi tạm vô thường hạt bụi
Gió bay quần bụi lủi vô đâu
Quần quanh kết tụ rồi tan
Sắc không, không sắc giữa trần rèn trui

Xà rắn độc luôn tìm quyến rũ
Cành lững lờ trái ngọt ru tâm
Động lòng hái nuốt tiêu thân
Xác còn hồn đã bần thần sa mê

Vàng biến đổi lòng người nhân thế
Chữ lợi quyền xâu kêt lê thê
Vì danh quên hết nghĩa nhân
Bạc tiền mê muội chữ tâm đổi dời

Tìm bể ái con người u tối
Sống buông trôi tội lổi không từ
Đục trong sàng sẫy thiên cung
Đên ngày nhắm mắt hải hùng giấc mơ

Mờ mắt cảnh gạt lường gian trá
Hại bao người, bao cảnh đau thương
Giựt dành chết rả hư vô
Còn trơ một nắm xương tàn trơ trơ
MD
Thơ trêu bạn
Khen ai khéo vẽ trò trêu cợt
Lẩn quẩn rồi đêm sẽ thấy tiên
Tiên cười tiên phán câu đau điếng
Tính thích cợt người kiến nghiến đau
MD

Ai đi ghé lại đầu Đình
Có người con gái đang tìm duyên xưa
Đầu Đình cô liếc mắt đưa
Bao anh lấp ló nhưng chưa hài lòng
Nhớ về dây nhợ lòng thòng
Mãi mơ duyên cũ tối sương phủ đầu
Sương càng đẫm ướt hoa sầu
Cô chưa tỉnh giấc mãi cầu mối tơ
Nhớ ai cô mãi vẫn vơ
Tơ lòng năm cũ thẩn thờ mãi thôi
Nhớ ai trông đứng trông ngồi
Trông ngôi Đình vắng nhạt môi nhíu mày
Nhớ ai hoa sứ hoa lài
Ngồi ao bông súng mãi hòai hoa Lan
Đầu Đình có mấy bóng ma
Trời đêm gai lạnh nhạt nhòa dáng xưa
Hỏi người tỉnh mộng hay chưa
Trời thêm cơn lạnh cho vừa mối lo
MD


Tiểu nhân đóng kín phòng loan
Quân tử mở toang cửa ngỏ

Chúc bạn sở nguyện ý cầu
MD

Thơ điêu trêu Vàng Anh
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/fcda937376cfbe2e?hl=vi
CỎ...!

CỎ...! Bài thơ phối hợp ba người TN & MD & Người thích đùa
Cỏ mềm níu bước chân xinh
Mưa rơi thấm ướt giọt tình long tong
Gió xuân se ánh mắt nồng
Mây nghiêng đón nắng sắc hồng mông lung

Mây buồn theo gió bay tung
Em nằm trên cỏ hòa cùng núi non
Hớ hênh anh gió vã vờ
Lật tung sóng áo giấc mơ chưa tàn
Có chàng thơ thẩn ngở ngàng
Bức tranh phóng vội tặng nàng đôi câu
Hôm nay diệu vợi mây rầu
Đêm thu gối mộng ngàn sầu nhớ ai!
Sương khuya vương sợi tóc mai
Nhớ ai ôm mông hình hài trăm năm
Cỏ mềm thẹn ánh trăng rằm
Đung đưa bẽn lẽn ngắm Hằng non tiên
Hồn xa những nỗi ưu phiền
Non tiên dạo cảnh cỏ mềm đưa hương

Trời buồn nhỏ giọt tình thương
Gió đưa lay ngọn tỏa hương bên thềm
Bóng hồng lã chã trong đêm
Nhớ ai cho đến ruột mềm lòng đau
Bao giờ mới được gần nhau
Nên câu duyên nợ ước trao nguyện thề
Tiểu Ngọc, MD, Thích Đùa
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/52354f468b2f09ae?hl=vi#
Cỏ tranh

Chợt thấy bờ kinh cõ lào xào
Gió đùa gió giận vẩn không sao
Giữa vùng nước lấp cây yếu cụp
Trong chốn sóng xô cõ ngẩn cao
Thấy cỏ ngẩn đầu đau dạ quá!
Nhìn ngùơi cúi mặt xót lòng nao
Oai phong Lẫm liệt không chịu dập
Cỏ nằm cỏ lại ngóc lao xao
MD

Chớm thu
Sáng nay trời nhẹ sương rơi
Mây hồng, mây trắng như mời khách thơ
Ru ru nhè nhẹ vã vờ
Chú gió tinh quái lơ ngơ vổ về
Đồng quê êm ã cơn mê
Mộng đi xa mãi mộng về trong tôi
Nụ hôn xưa đọng làn môi
Gió đưa thu tới gọi mời mộng mơ
Lá vàng bay nhẹ vẫn vơ
Chờ cây trụi lá tiết trời sang đông
MD


Réo rắc cung đàn nối khúc tơ
Từ thơ ta kết nối âm nồng
Ngôn từ luyến láy trong thi phú
Phổ nhạc tìm hương huyển hoặc hồn
MD
Nhắn anh
Ngó lên trời mây xanh mây trắng
Bước đến nơi nầy thấy vắng bóng anh
Hàng ngày nghe sóng lanh tanh
Thủy triều lên xuống nhưng anh không về
Mưa dầm giông gió lê thê
Tấn Tần cũng mặc câu thề chưa phai
Dù Nam hay Bắc, dù gió bấc hay nồm
Đi đâu xin nhớ quay về
Trầu cau vôi quệt tê mê cùng người


Nhạc với thơ kết thành đôi tri kỷ
Tự ngàn năm trong nhạc có hồn thơ
Bao khổ đau, thương nhớ với mong chờ
Thơ phổ khúc nhạc hồng cho nhân loại. ….
-VA,17909-
Buồn (Khuyên bạn)

Bạn ơi chớ có buồn rầu
Cỏi đời cỏi thế ngàn sầu thế thôi


Có những lúc ta u buồn quá thể
Vì cuộc đời sao lắm chuyện sầu lo
Muốn tìm yên ta chỉ thích nằm co
Nhưng sao được phải vùng lên để sống

Cũng có lúc muốn gào to riết rống
Nhưng làm sao ta bé nhỏ cô đơn
Gió thét gào mưa nhỏ lệ dùm cho
Ta nhắm mắt ứa đôi hàng lệ nhỏ

Ta vẩn biết nhân gian là hư ảo
Giữa dòng đời xao động được gì đâu
Mỗi chiều buông ta lặng lẽ buông câu
Tìm nhân nghĩa sao dính nhầm trái chát

Ta muốn trãi thương yêu làm mây trắng
Đem tinh khôi trao hết thảy muôn người
Cho đường đi mọi lối chỉ nụ cười
Buông bỏ hết cho tâm mình thư thái

Có lắm lúc lòng sầu đau chất ngất
Tìm ngọt bùi tôi chỉ thấy chua cay
Biết làm sao? ta nhỏ bé làm sao!
Đành cam phận kiếp con người nhân thế
MD
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/754f294c359bd4c6?hl=vi
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/fbc7cc8906e07fc6?hl=vi#

MD phải trêu hai bạn tí mới được hihìhi
Mắt em hạt ngọc long lanh
Trao về anh với ngọt lành thương yêu
Phong sương thuyền tấp một chiều
Trái ngang bến mộng bập bều hồn xiêu
MD
Nhà chùa thêm một ông đùa
Chắc là cô vải phải thua hòan trần
MD

Cỏ đem sức sống
Chiều chiều nằm ngóng mây trôi
Tuyết Thủy Tinh
Khen thay tài nữ cất thi ca
Tự hào đất Việt dệt gấm hoa
Vẻ vang thêm trang sử nước nhà
Để cả thế giới phải phục ta!
TTT
Cho đời giãi khuây

Cỏ êm, gió mát đổi dời mặc ai
Lòng tôi nguyện với đất trời
Giữ tâm chân chính mặc đời điêu ngoa
MD
Cỏ hờn cỏ mãi vươn cao
Gió lùa nhấn xuống lao xao ngẩn đầu
Màu xanh trãi rợp lũng đồi
Cỏ đem sức sống mặc đời đạp tranh
MD
Mây & gió
Mây hỏi gió từ nơi nào gió đến
Sao cợt đùa làm mây trắng bay đi
Gió nhẹ nhàng hôn nhẹ áng mây trôi
Trêu mây phải thẹn thùa hồng thay sắc

Cũng có lúc mây rũ buồn thắc mắt
Trùm không gian vầng vũ áng mây đen
Gió tức mình thổi mạnh biến thành xanh
Mây ngơ ngát rồi cúi đầu e thẹn


Mây nhỏ nhẹ đừng trêu day anh nhé!
Để vầng trăng núp trộm ngóng người yêu
Tháng bảy rồi vòng ngũ sắc em đan
Cho ô thước kết cầu duyên hội ngộ

Rồi một hôm gió giật tung bão tố
Mây giận hờn nứơc mắt rớt trần gian
Gió giật mình thấy nước ngập biển sông
Mây nói gió; - Cả hai mình tội chết…
MD
Buổi sáng ươm mơ

Sáng nay gió nhẹ trời thanh
Thuyền câu một chiếc thả cần đơi chi?
Nghĩa nhân, danh vọng tình ngùơi
Buông dầm thong thả nụ cười nửa môi
Dòng kinh lờ lững nước trôi
Biếng lười xuôi lướt lộn, nhồi, nhấp nhô
Hiu hiu giũ bỏ buồn lo
Lục bình theo nước đẩy bèo trôi theo
MD

Sáng nay cá trốn nơi đâu
Buông câu tự hỏi giọt sầu cớ sao?
Nhẹ dầm khua nước lao xao
Thuyền câu một chiếc lòng nao nao buồn
MD

Nắng vờn cây, gió lắc lay
Trêu cô hoa Cúc vườn ai bên đàng
Chói dần loang tụ mây lan
Rực nồng hương mộng lang thang thẩn thờ
Tiếng chim ríu rít đưa lời
Hứng thơ ngơ ngẩn vẽ vời dăm câu
Sắc vàng sáng rực kiêu sa
Màu hoa đài các trãi vàng góc mơ
MD…


Gió ơi cho nhắn mấy lời

Chim Quyên chết rũ bên đùơng
Thợ săn buông ná bởi thương phận nàng
Vết thương un mủ không lành
Sao anh không lấy lá vàng đắp vô
Chẳng thương xin chớ vã vờ
Đem con cá hú thế con cá chim hồng sao đang

MD

Tách trà nghiêng dáng vầng trăng
Ngôi sao lấp lánh dâng nàng quả tim
Phải chăng tình mộng chín rồi
Ngochòai đang ngẩn ngơ trôi trong trà
Heeeeeeeeeeeee trêu chút cho vui nhé,
Trà nầy trà nghĩa trà nhân
Mời ai nhấp cạn sai tần số yêu?…

MD

Đêm đêm chất chứa muộn phiền
Xem câu văn tế lòng nghiêng rụng rời
Khuyên ai đang cuộc được thời
Sống sao cho đẹp thảnh thơi nẽo về
MD

Phụ nử không tuổi

Thư giản tình ỵêu

Thờ thẩn, đờ đẩn suốt ngày
Hừ hẩn tự hỏi chuyện nầy là sao?
U o lóng ngóng ao xào
Ơ hờ lạc lối khi vào ngõ yêu
Le te ngại quá những chiều
Anh đến lại nói tình yêu cùng mình
Ngừơi ơi lạ lẫm lạc đường
Bao nhiêu nước mắt nhớ thương cho vừa

http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/d34a1add6afa8abb?hl=vi#
MD

Kén chồng 2

"Tứ Thư "em đã thuộc lào
"Ngũ Kinh" hỏi đó lươc thao thế nào
Minh minh đức ấy là bao (1)
Khai tâm chưa sáng ngó sao đở buồn
MD
(1)Minh minh đức Một trong ba cương lỉnh của Đại Học
Hoa đẹp là hoa có gai
Thiếp yêu chàng nhứt lòng ngay không tà
Ước chi tựa được người tài
Vầng trăng rực sáng tỏ bày cùn g ai
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=1741




Trêu bạn chút cho vui
Cúc vàng nở ngập sân nhà
Áo em tim tim nhẩn nha sợi tình
Thương em anh đứng ngóng rình
Chờ cô áo tím cô nhìn lên xem
Cổ cò dài mãi dài thêm
Sao em không thấy sưong nhèm áo anh
MD


Khóc cùng quê ta

Khóc cùng quê ta

Giông gió thương đau khắp vạn nhà
Những miền đất nước của quê ta
Buồn cùng nhân lọai châu đau xé
Khóc lẽ quê tôi lệ xót xa
Lụt bão cuốn trôi bao nhà khóc
Trốt cuồng ngã hết khắp nơi than
Bỏ quê lìa xứ gây chi bấy
Nước mắt chia lìa ai biết chăng?
MD

Miền Trung mưa bão ngập nhà
Năm nào cũng thế thực là thãm thương
Ngùơi dân di tản chán chường
Bao nhà xa xứ chẳng tường mặt nhau
Xụp nhà của mất còn đâu
Gió cuồng, gió dập kẻ sầu nhà tan
Chung nhau một tấm lòng vàng
Góp tiền, của cải chút tâm phúc lành
MD
Miền Trung Năm nào cũng thế thiên tai lụt lội, những
cơn bão gây thiệt hại cho dân chúng không kể xiếc,! Mấy mươi năm nay
từ khi tôi có sự hiểu biết là tôi đã nghe về bão lụt miền Trung
Tôi luôn đặt dấu chấm hỏi? người ta bám đát, ở đấy
chịu đựng để được gi? khi từng lớp lớp người... chết vì bão lụt, hao
tổn biết bao nhiêu nhân mạng và của cải? có phải chăng vìì mọi ngườii
ai cũng không đành lòng rời bỏ quê hương xứ sở, từ nhỏ tôi đã có sự
so sánh ngộ nghĩnh giữa Miền Trung và Hòang Sa Trưuòng Sa, tôi cứ tự
hỏi ngưuòi chết ở Miền trung nhiều, hay chết ỡ hòang Sa Trường Sa
nhiều, và của cải hao tốn giữa các nơi, nơi nào nhiều?
Câu hởi ấy bây giờ khi nhớ lại tôi vẫn còn không
thể trả lời được và tôi chỉ biết tự an ủi...mình nhỏ bé quá, dừng nên
nuôi những ý nghĩ vượt ra ngỏai tầm, đó chỉ là ý nghĩ ngây thơ của
một cô bé con, thôi....
Bây giờ khi tuổi đã xế chiều, nhưng mỗi lần nghe về
Miền trung bãoo lụt tôi lại nhớ tới ý nghĩ ngộ nghỉnh khi xưa và tôi
lại gạt nó qua bên....
Tôi chỉ còn biết cầu nguyện và chúc phúc chia xẻ các nổi đau của mọi người.......
Thủy triều lên xuống ra vô
Sóng đùa sóng dập sóng xô sóng gầm
Người buồn người đứng trầm ngâm
Lệ sầu ướt đẫm mưa dầm lê thê
Biển xanh sóng vổ tứ bề
Biết đâu là chốn bình yên cho mình
Khi nào em dứt cơn mê
Trả về cho biển lụy phiền nhân gian
MD


Trước bão tố ngưòi đời
Mình chữa hiểu sao chẳng biết gì
Đôi tay nhỏ bé chẳng tường tri
Tâm sâu thiên hạ còn chưa thấy
Trí cạn thân tôi chỉ biết nhìn
Sự nghiệp lưng chừng chờ tỏ rỏ
Cửa nhà lay lắc đợi tinh minh
Than than thở thở vơi ngày tháng
Nước mắt vương còn đọng khóe mi
MD

Thơ Đường luật

Thơ Đường luật.

Biển Học

Biển học mênh mông đã bước vào
Đừng nên tự phụ chẳng ra sao
Túi kho học vấn thường vô tận
Cái bụng người ta chẳng thể rào
Quân tử học nhiều xìu bụng dốt
Tiểu nhân biết ít xít đầu cao
Lên non mới thấy trời cao vợi
Xuống vực tỏ tường đất thấp chao
MD

Người nói phéc

Nghe nói lòng người vẩn tối om
Vẩn con huênh huếch vẩn còn tôm
khoe khoang cho lắm nhưng danh tiểu
Khiêm nhượng để mà lợi hóa to
Nổi trống ban ngày luôn đứng sổng
Gióng chuông đêm tối mãi nằm co
Nghe theo lắm kẻ mê chàng ốc
Miệng hến đành cam khép vỏ sò
MD
Thế cờ

Thế trận dùng thơ thách đánh cờ
Xuân Hương bủn rủn hết đường mơ
Cờ người đi trước giờ đây khớ
Thi kẻ bước sau hiện tại khờ
Nước pháo vùng lên tượng có rồi
Tấn xe phủ xuống ngựa không xong
Thôi thì chấp nhận người thua cuộc
Hẹn đó một ngày tướng lên cơ
MD
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/a05ae3e0b40a4c9c/1a2b8ee1706f78a4?hl=vi#1a2b8ee1706f78a4



http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/38810faa178604a3?hl=vi

Ông bà già làm ruộng


Đêm ngày thấy có hai già
Ruộng lúa cặm cụi đấp tha tối ngày
Ruộng vừa vô nước đẫm vây
Cậm cụi bờ vổ chỉnh quây chưa vừa
Hỏi bà, Ông cụ xong chưa?
Chắc bà phải giúp ông đưa nước vào
Ruộng bà tươi tốt dạt dào
Sao ông giỏi quá quơ quào tưới tiêu
Ngườii già sức có bao nhiêu
Tức cơm vở bụng chớ liều nha ông
MD

Nghề nông có lúc phải cầu trời
Trái gió mưa dầm cũng khó xơi
Lắm lúc thảnh thơi khi khó quẩn
Mưa luồn gió bấc thất như chơi
MD
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/74293d66bb555393?hl=vi

Mắng cú mèo

Hỏi đó ai kia tạo cú mèo
Thấy mầy như thấy cuộc đời teo
Con gì mà cứ kêu thê thảm
Cái thứ chi mà thấy chéo queo
Ngày ngó không ưa nơi cú đậu
Đêm nằm chẳng thích chỗ chim đeo
Điềm xui mang đến bao nguừơi chết
Rủi lắm nhà ai cú ngụ nghèo
MD
http://groups.google.com.vn/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/5aa4c8f2c4cac035/6149a69bfd2ba235#6149a69bfd2ba235

Vịnh người say

Tửu nhập người đi khất khửơng run
Mờ tâm mịt trí giống như khùng
Thấy gà ngở vịt quơ bây bẩy
Ngóng cọp ra hùm quây quấy tung
Kẻ xỉn lừ khừ gan nát bấy
Người say mụ mị óc tiêu tùng
Nghĩa tình theo rượu buông trôi hết
Ngã cửa xiêu rào lắm nẻo lung
MD
http://groups.google.com/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/108cfb62f528b4b0?hl=vi

Tôi thì rất sợ kẻ tỉnh say
Rượu uống môi mềm lếch thếch quây
Đất ngã người chênh đi khấp khểnh
Trời nghiêng gió thốc ngã lăn quay
Lè nhè lãm nhãm ưa nhiểu sự
Nhừa nhựa lôi thôi thích hay gây
Gặp phải chồng say đời kể bỏ
Ưng người tủ nhập uổng thương thay
MD
http://groups.google.com.vn/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/108cfb62f528b4b0#


On 15 Tháng Mười, 1
http://groups.google.com.vn/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/82ad1ed291f73665#


Khuyến danh

Một bước lên tiên ngở tới trời
Ai ngờ đất thấp hụt chân trôi
Khoe khoang vướn cổ bao người ghét
Khiêm tốn nhún mình lắm kẻ soi
Khổng Tử huấn răn xưa kịp lúc (1)
Tử Tư tỉnh thức mới kịp thời (2)
Tranh danh mệt mõi sao bằng lánh
Lộn xuống nhiều phiền cố ẩn thôi
MD
(1) Khởng Tử dạy học trò về đạo lý Trung Dung
(2) Tử Tư người sọan ra bộ sách Trung Dung

Nổi khổ của phụ mẫu

Giới trẻ bây giờ chỉ thích yêu
Không cần lễ nghĩa chẳng thèm tu
Đêm lòn phòng trúơc chui mất biệt
Sáng kiếm cửa sau phóng biến vù
“Có ruộng chẳng cày kho đụn trống (1)
Có con chẳng dạy tử tôn ngu”
Làm sao giáo huấn khi thời đại
Lễ nghĩa buông lơi mặc chúng hư
MD
Câu chính gốc là
(1) Hữu điền bất canh thương lẫm hư
Hữu thư bất giáo tử tôn ngu”,
Nhưng để gieo vần đúng vận tôi chỉnh chữ “thư” sách thành “tử” con
Hai câu thực
“Có ruộng chẳng cày kho đụn trống, Có con chẳng dạy tử tôn ngu”

Nếu tôi giữ y câu hán Việt "Hữu thư bất giáo tử tôn ngu" thì đưuọc đấy, nhưng hiềm nổi câu trên không thể ghi "Hữu điền bât canh thương lẫm hư", vì nó hkông thể gieo vần đúng vận, nhưng thay chữ"thư" thành "tử" chỉ là vạn bất như ý, mong các bạn đừng chấp, cứ ngầm hiểu là giáo huấn con về mọi mặt, trong đó có văn hóa..

Cái thú thi văn

Cái thú thi văn chẳng phải chơi
Lơ là cóc, nhái mặc tình bơi
Thơ làm hứng rãi rơi nhiều xó
Vần họa tịt ngòi rớt một nơi
Kiếm kẻ họa câu vời vợi sức
Tìm người đối vận mỏn mòn hơi
Thấy bài nằm đó nhưng còn rối
Đợi hứng chưa vào biết sao khơi
MD

Cầu Xây

Nước gợn vầng trăng nước hữu tình
Cầu xây lồng lộng gió đưa thi
Buông câu đợi cá tung dây nhợ
Đón gió chờ sương đọng mắt mi
Lổn ngổn ngêu sò thay thạch nhú
Lều bều cua cá thế trăng thi
Bây giờ thay đổi khen hay rủa
Nước cạn, cầu cao ngóng cái gì
MD

Vài dòng về cây cầu xây

Ở quê tôi có con kinh bắt ngang qua một cây cầu, người ta gọi là cây Cầu xây, lúc đó cầu còn thấp nên tối tối những đêm trăng chúng tôi hay ra cầu câu cá, đêm nào đi câu chừng một giờ là chúng tôi có rất nhiều cua cá, tôi và các bạn thừơng kho quẹt, nấu nồi cơm gạo dẻo xúm nhau ăn...
Bây giờ cầu đã sửa lại cao hơn không còn buông câu được nửa, nhưng vì cây cầu không đủ đẹp để người ta khen, nó lại làm mất đi thú vui câu cá, vì cầu không đẹp không khen mà cũng không thể chê, vì nó cũng có nhiều hữu ích trong việc thông thương.....nhớ lại kỷ niêm về cây cầu nên tôi làm bài thơ nầy


KHUYÊN SINH VIÊN
ĐờI sống sinh viên đúng quá bèo
Học hành kiên nhẩn bụng thì teo
Người khôn chuyên chú tương lai sáng
Kẻ dại lơ ngơ hiện tại đen
Nuốt chữ bụng no kêu ong óng
Nhai rau ruột đói réo eo xèo
Rèn trui cố gắng rồi hưởng quả
Học tập năm năm thoãng vút vèo
MD
Sỉ tử ngày nay lắm kẻ kỳ
Học thì không học thích đi thi
Tóan hình trơ mắt sinh hoc nản
Sử ký lộn phèo ngôn ngữ bi
Địa văn nghĩ mãi không ra chữ
Hóa lý suy hòai chẳng thể ghi
Vô thi may rủi còn tùy đức
Học dốt nhờ trời cũng lắm khi
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/index?l=f&id=40


Một thóang mùa thu
Một thóang mùa thu với sương rơi
Ngở ngàng hương mộng gió nơi nơi
Cuội nghiêng lơ lững trăng nguyệt khóc
Mây trốn tỏ mờ suối nước trôi
Rũ rượi cùng trăng sương ướt cỏ
Dật dờ đối bóng cuội trêu tôi
Trăng ơi nhắn gió về phương đó
Có kẻ mong chờ nhạt sắc môi
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?new=1&mid=1599

Cua còng đi tu
Con còng quan quẩn bò nhanh
Nhà tu tu mãi thấy người ra ma
Con cua bò lết bò la
Tám ngoe hue quẩy đôi càng nằm co
Cặp càng oai dũng to to
Giờ đây nằm lặng nằm lo nằm buồn
Tu sao tu mãi tu cuồng
Sửa hoài càng quấy càng “cương” ta bà
Tu mà nặng gánh quỹ ma
Bước lên thiền tự hụt chân té nhào
MD


Câu thơ

Thích Đùa cùng với chú Vàng Anh
Hai bực nam nhi đúng rỏ là
Câu cú hợp quần trêu bạn nử
Thi từ đồng nhất cợt khách nam
Cần câu lay lắc tâm ước động?
Ngữ pháp lao xao trí muốn làm?
Khi đã làm thì làm cho đáng
phen nầy chắc mẽm có cô la
MD
http://groups.google.com.vn/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/691925772a6e8b14



Thơ họa khuyên Mr Ngạo
Đương thời đắc vận khó cầu mong
Chuyễn vận chờ mong trận gió Đông
Nghích cảnh nhiều khi cong ngõ cụp
Thuận thời lắm lúc thẳng đường xông
Nhân duyên mối chỉ chờ tơ nguyệt
Nghề nghiệp đường vân đợi vận rồng
Chớ thở than nhiều khuyên Mr Ngạo
Thật lòng duyên ước thõa lòng trông
MD
http://groups.google.com.vn/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/8d26d70d5072767b
VẼ TRĂNG
Tháng bảy mưa ngâu méo mó cười
Cách biệt vì đâu Chức với Ngưu
Gió rít thay lời than đôi kẻ
Mưa dầm thế chổ khóc hai ngùơi
Hình tui sao hứng thi đề mếu
Mặc họ ngẩu tình thơ kém tươi
Chỉ biết là tui đang cùơi tóet
Tặng bạn chọc trêu mấy điểm mười
MD
http://groups.google.com.vn/group/MDnguyen50/browse_thread/thread/d3c76528a73c632a

Mây ngủ
Nhân gian biến đổi có ai ngờ
Thua được còn chờ bởi hóa công
Tính tóan gian ngoa bao kẻ lận
Liệu lường điêu đứng lắm người lo

Cõ hoa nhem nhuốt trong đêm tối
Cây lá lem nhầu dưới bão tơi
Tri kỷ còn ai thu ngóng đợi
Mây dừng mây ngủ khách thảnh thơi
MD
Ngàn mây lẩn khuất
Trêu mây chú nắng đổi xanh hồng
Đỏ ối chiều buông biến sắc tro
Ve kêu ra rả qua hè quẩn
Sương nhèm lã chã suồt thu mơ
Lệ rơi lệ rớt lệ hoen mờ
Gió rít gió gầm gió hét trơ
Tôi đếm vợi sầu qua nước mắt
Ngàn mây lẩn khúât tối chơ vơ
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?new=1&mid=1750
Nhân gian biến đổi có ai ngờ
Thua được còn chờ bởi hóa công
Còn ai tri kỷ thu đưa lối?
Lá khóc vì đâu chú lá ơi
Cô hoa nhem nhuốt vì đêm tối
Mây ngủ mây dừng gió tả tơi!
MD


1/ Bài thơ luật bằng vần trắt

Canh vắng đêm khuya một tách trà
Một mình đối bóng một vầng trăng
Xót xa sương đọng rơi chàng lá
Đau xót sao chòang phủ chị hoa
Khóc trộm chiếu mờ trăng gọi gió
(Cười thầm) Sớt chia chớp lóe cuội trêu hoa
Suy lòng vẫn mãi tình chưa cạn
Chuông đổ nhà thờ vẵng tiếng vang
MD
Bài luật bằng vần bằng

Đêm khuya canh vắng một chung trà
ĐốI bóng mình tôi một ánh trăng
Xót đọng sương rơi trên chú lá
Rớt đau sao phủ dướI cô hoa
Chiếu mờ Khóc trộm trăng kêu gió
Chớp loé cườI thầm cuộI cợt hoa
Vấn mãi suy lòng tình chữa cạn
Nhà thờ chuông đổ vẳng xa vang
MD

http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?new=1&mid=1755

MờI ngườI cùng đến vớI vần thơ
Giấy chép thơ say vận ởm ờ
Trên mạng bạn tôi cùng xướng hoạ
Trong nhà cha má vẩn hoà âm
Cánh già lẩn quẩn thờI đạI mộng
GiớI trẻ loay hoay thế kỷ mờ
Ngôn từ văn hoá vang trong nước
Tiếng nói thi thơ vọng nước ngoài
Văn chương trao chuốt thiêu như gấm
Cho nền văn học nước thêm cao
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=467

(Bài thơ đúng luật trắt vần bằng)
MD

KhảI điệu thi thơ phá luật bay

Phá luật làm thơ rãi vận nầy
Thơ Đường hóa Việt kết tình say
Đường thi biến thế cung tơ tuyệt
Lục bát, chế biên nhạc điệu hay
Tạm mượn thơ Đường vương chị cú
Vay hờ cú Pháp vướng anh vần
Cần gieo Ý tưởng cam vần lạc
KhảI điệu thi thơ phá luật bay
MD

Nổi đau
Ruột đau dạ thắc nổi u sầu
Ấm ức rầu buồn lắm chuyện cau
Liễu yếu cô thân vương khối hận
Đào tơ lẽ bạn vướng tâm xâu
Sông sầu oan trái nào ai biết
Biển khổ nhục nhằn lắm kẻ lao
Đất thấp non cao bao nước mắt
Chân chùng gối mõi suối tuôn trào
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=1671

Tư Mả chàng ôi
Cảnh trời mây nước có đôi ta
Cặp ngổng uyên ương thiếp với chàng
Trăng lặng nhìn xem chui khóc trộm
Gió vờn khóc thổi trốn bay xa
Người buồn thưởng nguyệt than cùng cuội
Kẻ khóc thương cành thẹn với trăng
Tư mả chàng ôi sao vắng bóng
Thiếp thở cùng trăng với cô Hằng
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=1584
Hỏi hoá công
Khởi đầu công việc sáng tinh mơ
Tối mịt tối mờ vẫn chữa xong
Khuya bước lên gường cơ thể rã
Sáng chờ lướt wed tứ chi rời
Ngủ gà, ngủ gật vấn cao xanh
Thức mộng thức mờ hỏi hoá công
Bởi lẽ vì đâu hay số kiếp
Cuộc đời lận đận lắm buồn lo?
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=1466
Vinh Anh TƯ ĐUI THEN
Việt Nam Trà Cú gốc anh chàng
Chẳng trắng không vàng đen bóng da
LủI đủI qua Tây xuyên ÓGióng (Oregon)
Lùi đùi đến Mỹ tót Bo Lan (TP Portlan)
Xưa danh ĐạI Tá lừng câu thét
Nay hiệu Đui Then khét chữ khà
HỏI kẻ xa quê giờ có nhớ
Quê hương nhỏ bé “bút không tà”
Mỹ Duyên (MD)

Em là gái nhỏ đất Phương Nam
Chẳng mĩa may ai chỉ biết đùa
HỏI đó chi chi giơ chưởng hắc
Em còn bé lắm mớI 'ngũ tuần'
Thời em chẳng có sao tung chưởng
HảI NgoạI “Đui Then” chớ chớ la
Mỹ Duyên
(Thơ đáp lại bài Thầy cải của anh Tư Đui Then )
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=461
CHÚC TẾT KỶ SỬU

Năm mớI đôi lờI chúa tết ta
Việt Nam lệ cũ chúc cả nhà
Gia đình khởI sắc vươn đi tớI
Cơ xưởng thịnh tài vượt tiến xa
Chú bác anh em, dòng họ phát
Cô dì cậu mợ, xóm làng sang
Cùng nhau gốp sức gom gầy dựng
Sau trước hợp đoàn rạng rỡ danh
MD
Câu đồI tết
Tiển đông , đón sửu thêm danh lợI
Nghinh xuân, giả tí xoá tai ương
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=459


Khai tâm

Học rộng cao tài thiếu chữ tâm
Vô tình Bát Nhã ngộ duyên lành (1)
Vầng trăng còn khuyết trời u tồi
Chặc đứt kim Cang sáng rực rằm (2)
MD
Bát Nhã, kim Cang: Kinh Phật
Kén chồng 1
Nghe chàng học rộng với tài cao
Hỏi đó Thư Kinh có thuộc lào (1)
Cương lỉnh Trung Dung chàng có biết (2)
Một thiên lễ ký khối cô nao (3)
MD
(1) Thư kinh: Tứ Thư và Ngũ Kinh
(2) Trung Dung: Sách Trung Dung do Tử Tư làm ra
Từ chương 1 đến trang 20 Khổng Tử dạy làm sao cho tâm được tồn, tỉnh…. Và dạy về nhân, nghĩa, lễ, trí, tín…
(3)Lễ ký: Một chương dạy Đại Học và Trung Dung trong kinh Xuân Thu

NgồI thiền
“NgồI thiền bay bổng chuyện đờI “buông”
Nhẹ trí vẩn hơn cố “chấp” buồn
“Thất tâm” chuyên niệm tìm thanh tịnh (1)
“Ngũ môn” cố thuộc ngóng hư vô(2
Pháp môn mầu nhiệm tâm luôn nhớ
Sân si ái dục trí nên tuông
“Duy tác” tỏ tường suy chợt tỉnh
Tạo nghiệp con ngườI thật thảm thương
MD


Trao cái hồn cho hòn non bộ
ooo
Giữa hồ trơ trọi một hòn non
Khô khô lồ lộ cái con con
Phơi thân nẩy nẩy thây anh ngắm
Lộ hình khum khúm mặc chị nom
Giữa trưa bụi bám người xót dạ
Đầu hôm sương đọng khách chao hồn
Gió gào chàng thấy lòng nhoi nhói
Ước chi người thiệt giũa trời hôm
MD
Tượng nằm dưới nước tượng con con
Trêu khách muôn phương ngẩn ngẩn khờ
Khiều quẹt bởn anh non lặng lặng
Toé vờn cợt chị tượng trơ trơ
Tay người khéo tạc thân trơ trọi
Mắt khách vụn dòm núi (rạch) chon von
Sinh lòng trắc ẩn bao người vọng
Thác mãi phun hòai nước mãi rơi
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=303
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=626


Sỉ tử đi thi


Thơ về Địa danh Nhạc/Phi Nhung - Phai Long Con Gai Ben Tre)

Địa danh Ba Tri(Nhạc/Phi Nhung - Phai Long Con Gai Ben Tre)





ĐỊA DANH BA TRI

Nào ai đi Bắc đi Nam
Ba Tri xứ lụa,thêm danh vườn cò
Địa lý thông biển thông đồng
Kinh rạch chằn chịt, hến, cua, ngêu sò
Cá đồng, cá biển ghẹ tôm
Du lịch gió mát phía Đông trử tình
Dừa thì các xã hướng tây
Hướng Nam muối mặn kết vầy danh thơm
Xã giàu Ba Mỹ Bắc Đông ]
Phước Tuy,Phú ngãi trâu bò thiếu chi
(1)[/COLOR
Tân xuân, Phú lễ có gì
Mỹ Thạnh giỏi dắn xuân thì gái xinh
Tân hưng đất bủn mưa dầm
Ba An nổi tiếng giáo dân nhiều vàng (2)
Bình tây An Hiệp; hai An
Nhân dân làm núm nhọc nhằn rạ rơm
Vỉnh An cho chí Vỉnh hòa
Đất giồng tươi tốt hoa mầu nuôi dân
An Thủy biển bạc, biển vàng
Bảo Thạnh làm muối tiềm tàng lắm xu
Thị Trấn nằm giữa sáu khu (3)
Buôn bán phồn thịnh ngùơi tu dài dài
Công Giáo, Phật Giáo, Cao đài
Tây Ninh, đủ hết Tin Lành nằm co
Tiềm tàng du lịch vườn cò
Lao Minh, lao bão biển sông quay về
Câu tôm, câu cá hẹn thề
Bềnh bồng kinh rạch phu thê trữ tình
Danh nhân tham khảo văn thi
Bữa cơm đồ biển, mát mình với ta
MD

(1) Mỹ Nhơn, Mỹ Chánh, Mỹ Hòa
(2) An ngãi Tây, An Ngãi Trung,An Phú Trung
(3) Sáu khu phố trong Thị Trấn




Việt Nam mến yêu

·Đất nước Việt Nam ba miền nho nhỏ
Hai đầu phìn giữa tóp lắm âu lo
Lệ pha máu đỏ con rồng
Tiên nhân để lại cháu con vẹn gìn
MD



VIỆT NAM

Việt Nam chữ S cong cong
Ba miền đất nước ước mong một lòng
Cao Miên, Lào Thái Trung hoa
Đông Nam Á luôn hoà Âu Tây
Nước mình tuy bé tuyệt thay
Bao bọc sông biển bủa vây thông đường
Bảy ba thành phố tỏ tường
Cao nguyên đồI thấp trập trùng núi cao
Mênh mông sông rạch biển thông
Miền Nam dựa lúa cánh đồng mượt xanh
Bắc Trung khoán sản ẩn tàng
Mỏ ngầm rải rác, đảo xa khó lừơng
Viết Nam nhỏ bé quê hương
Dù bao chìm nổi vẩn thương quê mình
Nơi xa có giử chút tình?
Bảy ba thành phố vẹn gìn quê hương
MD

BIỂN BA TRI

Ai về xứ biển Ba Tri
Ngày nay tôm cá hỏi đi nơi nào?
Xưa kia biển đó thật giàu
Ghe cộ tấp nập làm giàu ngư dân
Ngày nay đánh bắt bờ xa
Tôm cá đổ hết nơi nào hỏI anh?
Xưa kia phồn thịnh dân chày
Nghêu sò, ốc hến ngập bày…đổ sông
Cua gạch, cua chắc cua ngon
Rẻ sao lả rẻ ăn còn nhớ sao
Bây giờ chợ vắng hỏi nào?
Cua đi xuất khẩu cá chào hàng xa
Xứ khác đổ ngược chợ nhà
Chỉ toàn cá muối như vàng giá cao!
Vì sao, muốn hỏI vì sao?
Cá cua tôm biển nơi nao hết rồI?
MD[/
ALIGN]

Quê tôi

BaTri duyên dáng gió đưa
Mượt mà lã ngọn bóng dừa quê tôi
Lững lờ dòng nước nhẹ trôi
Xuồng ai chở khẳm nắng trưa rực nồng
Cánh đồng lúa trổ đòng đòng
Thêm duyên cô gái, bên giồng mạ xanh
Một thờI nử sĩ Nguyệt Anh
Thơ còn ghi dấu danh nhân thuỡ nào
Không tà ngọn bút xôn xao
Đui mà thi tứ vẩn nao bao ngưòi
Nguyễn Đình Chiễu mộ BaTri
Một thờI khẳng khái vẹn ghi tấm lòng
Thanh Giản Tuẩn tiết danh thơm
Cô Giang, Cô Bắc tên đường lưu danh
Kề bên, mồ cạnh Phan Thanh
Vỏ Trường Toản mộ nay vẩn còn
Tham quan, xin đến vưòn cò
Quê em có biển thuỷ triều vô ra
Lể hộI tổ chức đờn ca
Thuyền đua các huyện mỗI năm một lần
Gái xinh dáng dấp mượt mà
BaTri sóng lụa ghi danh một thờI
MD


BẾN TRE QUÊ TÔI

Em là cô gái Phương Đông
Nước Nam chữ S bên dòng Cửư Long
Quê em lúa thóc đầy bồ
Bao quanh bất tận cánh đồng mượt xanh
Danh nhân Đồ Chiễu Nguyệt Anh
Thanh Giản, TrườngToản, Cô Giang nơi này
Du lịch tôm cá chưng bày
Phú Lễ nổi tiêng rượu say không vừa!
`Quê em nổi tiếng cây dừa
Trĩu quày lã ngọn ngọt chua đất phèn
BaTri sóng lụa còn mê
Tham quan xứ biển nẽo về đường sông
Quê em bốn nhánh hàm rồng
Cổ Chiên, Cửu Đại, Hàm Luông, Lai Bà
Vòng quanh nước đổ biển nhà
Tôm cá đánh bắt tiện phà thông thương
Hỏi thăm hiện tượng lạ thường
Hửu Kiểm nổi tiếng kiện thường đất xưa
Bánh Phồng Sơn Đốc, kẹo dừa
Mỹ Lòng bánh tráng nhận đưa xứ người
An Hóa, Lao Bảo, Lao Minh
Xứ đạo nổi tiếng trử tình Cái Mơn
Quê em lắm kẻ ngắm dòm
Kinh tế phát triển nhiều cồn đảo xa
Thông thương kinh rạch tiềm tàng
Nếu biết phát triển vinh sang thật giàu
MD


Hoạ thơ xưa

HOẠ THƠ XƯA
Xuân hiểu

Mạnh Hạo Nhiên
Xuân miên bất giác hiểu
Xứ xứ văn đề điểu
Dạ lai phong vũ thanh
Hoa lạc tri đa thiểu?

mạnh hạo nhiên

Dịc h
Giậc mình giấc ngủ mùa xuân
Đề thơ trong tiếng chim vang nơi nầy
Đêm qua tiếng gió bủa vây
Biết là nhiều ít ? rụng đầy hoa thôi
MD
http://www.thivien.net/forum_viewtopic.php?ID=2071
Liễu

Xuân tứ xuân sầu nhất vạn chi,
Viễn thôn dao ngạn ký tương ti.
Tây Viên hữu vũ hòa đài trưởng,
Nam Nội vô nhân phất hạm thùy.
Du khách tịch liêu giam viễn hận,
Mộ oanh đề khiếu tích phương thì.
Vãn lai phi nhứ như sương mấn,
Khủng vị đa tình quản biệt ly.
Đường Ngạn Khiêm
Dịch
Xuân ý xuân sầu vạn nổi vương
Thôn xa bờ ngẳn gởi sấu thương
Tây Viên có gió hoà đài trưởng
Nam Nội không ngườI phất hạm thùy
Viễn khách cô liêu ôm mốI hận
Cô Oanh hót tịch ghịt nổI hờn
Tơ chiều bở ngở sương pha tóc
Chi quản đa tình biệt ly huơng
MD
Dã thự
Dã thự sơ khai cảnh tướng tân,
Phân phi đào lý tứ thời xuân.
Nhất thanh ngưu địch thanh lâu nguyệt,
Kỷ phiến nông thoa bích lũng vân.
Lộ vãn dương trường thông tử mạch,
Khê phân yến vĩ đoạn hồng trần.
Quỷ thần ám địa thâu tương ngữ,
Nhất đoạn phong quang khả ẩn quân.
(trần QuangKhảI)


BIỆT THỰ NƠI THÔN DẢ
Nhà mớI thôn quê dựng cách tân
Bốn mùa tươi tốt lý, mận phân
Lầu cao vọng nguyệt đồng thổI sáo
Ngọc biếc vờn mây, áo rách dân
Tăm tắp dương trường thông tử mạch
Hồng trần tách suốI én đuôi phân
Quỹ thần lén lút thầm thì nói
Khả ẩn nhất phân chỗ phong quang
MD
http://www.thivien.net/forum_viewtopic.php?ID=395&Page=8
biệt thự (trần QuangKhảI)

Bài dich "Vãn bạc phân thuỷ"



Bài dịch Vãn bạc phân thuỷ

Giang thần tử - Vãn bạc Phân thuỷ
Giang thần tử - Chiều đỗ ở sông Phân (Người dịch: Cao Tự Thanh)

秋風裊裊夕陽紅。
晚煙濃。
暮雲重。
萬疊青山,
山外叫孤鴻。
獨上高樓三百尺,
憑玉楯,
睇層空。

人間日月去匆匆。
碧梧桐。
又西風。
北去南來,
銷盡幾英雄。
擲下玉樽天外去,
多少事,
不言中。
Thu phong niểu niểu tịch dương hồng.
Vãn yên nùng.
Mộ vân trọng.
Vạn điệp thanh sơn,
Sơn ngoại khiếu cô hồng.
Độc thượng cao lâu tam bách xích,
Bằng ngọc thuẫn,
Thế tằng không.

Nhân gian nhật nguyêt khứ thông thông.
Bích ngô đồng.
Hựu tây phong.
Bắc khứ nam lai,
Tiêu tận kỷ anh hùng.
Trịch hạ ngọc tôn thiên ngoại khứ,
Đa thiểu sự,
Bất ngôn trung.
Gió thu vấn vít tịch dương hồng.
Khói xế dày.
Mây chiều nặng.
Hồng kêu lẻ bạn,
Núi biếc lướt muôn trùng.
Riêng tới lầu cao ba trăm thước,
Dựa hiên ngọc,
Ngắm trời không.

Tháng ngày nhân thế ngựa qua song.
Biếc ngô đồng.
Lại tây phong.
Bắc ruổi nam rong,
Mòn mỏi mấy anh hùng.
Chén ngọc ném luôn vào cõi thẳm,
Bao nhiêu chuyện,
Giữ trong lòng.



l

MD thử phốii hợp bài gốc của Giang thần tử - Vãn bạc Phân thuỷ
và bản dịch của Cao Tự Thanh xin góp vào một chút ngữ ngôn

Gió thu lẩn khuất trờI hồng
Khói lam lan toã
Mây chiều nặng hơn
Chim Hồng ngoài núi lẽ loi
Ba trăm thước lầu cao
Dựa thềm ngọc
Ngó mênh mông
Thế gian ngày tháng qua rồi..
Gió Tây lã ngọn ngô đồng
Bắc Nam gặp gỡ
Anh hùng diệt vong
Chi xiếc kể
Ngôn bất tận trong lòng

MD

http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=28317


Lương Châu từ

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi.
Vương Hàn

Dịch nghĩa
Gái đẹp rượu ngon chén ngọc ôi!
Tù bà ngựa thúc hốI ly bôi
CườI chi ngập ngụa trong men rượu
Chinh chiến xưa nay mấy ai hồI
Trăng Sao
Phong kiều da bạc cua Trương Kế
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
Dich
CuốI trờI trăng lạc quạ kêu sương
Ngư hỏa Giang Phong giấc ngủ buồn
Cô Tô thành ngoạI Hàn San tự
Chuông ngân thuyền lạ nửa đêm buông
Trăng Sao




Đầu giường trăng tỏ rạng/
Đất trắng ngỡ như sương/
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng/
Cúi đầu nhớ cố hương.
(Xúc cảm đêm trăng -
Lý Bạch)
Hoạ
Vầng trăng treo lóng lánh
Huyền ảo Trắng đêm mơ
Trời thanh trăng tỏ sáng
Giấc mộng đêm cuồng say
Thoang thoãng gió đưa hương
Tương Như chừ đưa lối?
Nhớ ai, ai nhớ tôi?
MD
THỂ NHẬP
(Vĩnh Hảo) Họạ trả lời Tậm Tịt

Trăng rơi vào tách trà
Trà loang trong lòng sư
Sư lăn trên nền chùa
Ðánh một giấc phù hư.
Vầng trăng nghêng dáng chung trà
Mơ mộng chị hằng kẹt bởi sư
Sư về sư cất trong chùa
Đêm đêm mơ mộng đem về cỏi hư
MD
bài kệ " Cáo tật thị chúng "của Mản Gíac thuyền sư, trong đó có
mây câu thơ bất hủ
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáobách hoa khai
Sự trục nhản tiền hoá
Lảo tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ Nhất Chi Mai


Xuân đi hoa nở rồi tàn
Xuân về hoa lại rở ràng đơm bông
Sự đời biến hoá khôn lường
Nhản tiền trước mắt lạ thường người ơi
Đầu lảo dù bạc thế nào
Tin tưởng cao dầy dạ lảo nao nao
Chớ nghĩ đời lảo tận là tàn
Xem kìa phía trước nhành Mai đấy kìa
MD
Bảo Đệ Tử
Thân như chớp có lại không
Cỏ cây xuân thắm rồi đông úa tàn
Sợ gì suy thịnh thế gian
Thịnh suy như cỏ bên đàng treo sương
Nguyễn Duy
MD hoạ Thân mình hạt bụi có như không
Đất trời cũng thế vô thường sắc không
Cơ trời Xuân Hạ Thu Đông
Lợi danh, bản ngã, vàng ròng hại thân
MD
Vĩnh Hảo) On 5 Tháng Sáu, 16:49
Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ
Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn.
Thơ cổ
Dù cho nứoc cạn đá mòn
Nhất thôn cộng hưởng tốI đờI mặc ai MD
Cùng non cạn nước cùng đường,
An nhàn một cỏI vợ con đề huề
MD
DƯƠI ĐÂY LÀ LIN ĐƯA BAN VÀO CÁC BÀI THƠ của HỒ XUÂN HƯƠNG http://www.vietnamsingle.com/p_tuabai.asp?TID=1013
Bài thơ bánh trôi nước cua xuân hương
Thân em vừa trắng lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son
HỒ XUÂN HƯƠNG

THƠ CỦA MD
bài hoạ
BẮP CẢI NỒI
Úp nhiều gấp xếp bắp cảI nồi
Cay nồng thêm mãi tựa đờI tôi
Xoè ra hứng nước cho tươi tắn
Một chút rồI thôi xếp lạI thôi
MD
Hoa Sen
Nhị vàng bông trắng lá khum tròn
Bảy chìm ba nổi nước cùng non
Nở búp do ngườI tay nắn nó
Mặc bùn trây trét lòng vẩn son
MD
HOA SEN CÓ THỂ BẺ MẤY CÁNH HOA ,SỪA BÚP HAY NỞ ĐƯỢC

Tiếng Vịêt giàu âm sắc/ Cách gieo vần thơ lục bát/ Ngôn ngữ và thơ/ Luận về thơ Đường luật (nhạc Ngày xưa Hòang Thụy)


ĐÂY CHỈ LÀ MỘT PHẦN SƯỜN CỦA TÂP NGÔN NGỮ VÀ THƠ, TÔI ĐANG CHỈNH SỮA VÀ TẠO THÊM SƯÒN CỘT; HY VỌNG TƯƠNG LAI TÔI SẼ GIỚI THIỆU CÙNG CAC BẠN TẬP THƠ NẦY, VỚI NHỮNG GIÁ TRỊ MỚI, CÙNG VỚI HAI TẬP THƠ KHÁC THÚ VỊ HƠN, CHẮC CHẮN SẼ GÂY BẤT NGỜ CHO CÁC BẠN



Tập thơ tặng bạn làm quà
Món quà văn hoá đậm đà tình ta
Trao nhau một chút lòng thành
Trao nhau một chút chân tâm thật thà
Thế gian vật chất bao la
Xin gom hết cả làm qùa tặng ai
MD

Ngôn ngữ và thơ

Việt Nam ngôn ngữ diệu kỳ
Cũng là chữ viết vận gì lạ sao
Khéo léo chuyễn đổi xem nào
Dù già dù trẻ cũng cũng lao xao lòng
Kết vần phong phú thêm thơ
Việt Nam vang tiếng ngữ ngôn diệu kỳ
MD
Việt Nam trang sử nước non
Dẫy đầy tranh chấp lòng son vẹn gìn
Quê hương nhỏ bé trử tình
Đường cong chữ S như hình rồng bay
Dù ai nói mĩa nói may
Hồn quê ta giữ chẳng phai trong lòng
MD

Yêu thơ hoá phép nàng thơ
Già thành ra trẻ, trẻ vơ nhận già
Lời thơ uốn éo nhiệm màu
Thơ là tất cả sắc màu gom vô
MD

NGÔN NGỮ VÀ THƠ
Ngôn ngữ và thơ
MờI ngườI cùng đến vớI vần thơ
Giấy chép thơ say vận ởm ờ
Chuyển đổi ngữ ngôn cùng xướng hoạ
Đão thay thi tứ ráp hoà âm
Cánh già lẩn quẩn thời nay mộng
Giới trẻ loay hoay thế kỷ mơ
Văn hoá ngôn từ vang khắp nước
Thi thơ tiếng vọng đến bên ngoài
Ngữ ngôn trao chuốt thêu như gấm
Cho nền văn học nước thêm cao
MD

e gờ
Hỏi đáo hay lai ngôn ngữ thơ
Chưa được phân minh hiểu lờ mờ
Thời nay giới trẻ thơ hiện đại
Các cụ ngày xưa vẽ vị lai
Thật tình mà nói câu tứ đức
Man trá nêu lên nghĩa tam tùng
Thơ tình,thơ thẩn, thơ trào phúng
Chưa hiểu lời thơ, nghĩ lùng bùng
Egờ
On 26 Tháng Mười Một, 16:39
TK
Chưa hiểu được thơ thấy lùng bùng
Hiểu rồi thì lại thấy lung tung
Giống hệt như em đầy bí hiểm
Cả đời vẫn thấy rất... chung chung.
TK
Nứơc mình có tiếng nói riêng
Có nền văn hoá của riêng dân mình
Hoà thơ cùng xướng hoạ tình
Gieo vần tứ kết hoa xinh mỹ miều
Vận thơ như dệt gấm thiêu
Dêt thành già trẻ muôn chiều sắc pha
Tô bồI văn hoá nước nhà
Trẻ già chung đắp xây nhà Việtt Nam
MD
Chữ Việt
Tiếng riêng của mỗi nước nhà
Có nền văn hoá bốn ngàn Việt Nam
Tô bồi trách nhiệm người dân
Bổn phận bồi đắp thêm trang sử vàng
MD

Tuyết Thủy Tinh
Khen thay tài nữ cất thi ca
Tự hào đất Việt dệt gấm hoa
Vẻ vang thêm trang sử nước nhà
Để cả thế giới phải phục ta!
TTT

Ép vận thơ đường
Chiều nay vào blog thả thơ chơi
Xướng hoạ thi Đường mới hởi ôi
Ép vận Hán từ tung ý rớt
Bo vần Quốc ngữ hứng câu rơi
Ngũ ngôn thất vận lề thêm thế!
Bát cú rơi niêm luật mất rồi!
Thở dài tìm mãi câu chưa đủ
Cuối cùng điệp khúc tạm người coi
MD
KhảI điệu thi thơ phá luật bay

Phá luật làm thơ rãi vận nầy
Thơ Đường hóa Việt kết tình say
Đường thi biến thế cung tơ tuyệt
Lục bát, chế biên nhạc điệu hay
Tạm mượn thơ Đường vương chị cú
Vay hờ cú Pháp vướng anh vần
Cần gieo Ý tưởng cam vần lạc
Khải điệu thi thơ phá luật bay
MD

http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?mid=403
Thể thơ Nhất Thất Lệnh

KHEN
Tâm sáng, lòng nhân
Hoạ thơ tuyệt, phóng bút nhanh
Cử chỉ khiêm cung, Vận vần trong sáng
Ẩn tâm giãng dạy đạo, ngầm ý thuyết răn tà
Kẻ trí trùm chăn che bớt, NgườI đần giở quẻ khoe thân
Giác ngộ đạo trãi tâm tuyệt bút, giải mê đồ rãi trí sáng tâm
MD
Đây là bài hoạ của MD , bài thơ được làm theo lối Nhất thất lệnh , nhân khi vào blog thấy các bài thơ trong blog của GiaoArt hay quá, thấy bài của Nhím rất có ý nghĩa nên MD đã làm bài hoạ trên

Tiếng Vịêt giàu âm sắc/
Cách gieo vần thơ lục bát
Một câu sáu chữ nằn trên
Câu dướI tám chữ lạI kề nốI đuôi
Gieo vần thứ sáu cho tươi
LạI kề câu tám ráp đuôi bắt vần
Liên thông chữ cuốI cân phân
Ráp cho liên tục thanh bằng vận gieo
MD
Ý của bạn Ngư hay lắm!

Chất xám của mình tim óc thơ
“Ai mua tôi bán, bán thơ tôi” vâng “ ai mua tôi bán bán thơ tôi”

Đã lỡ vào đây chẳng nhẻ lui
Thì thôi tui cũng thử lui cui
Khom khom cúi cúi bao ngườI ngóng
Ngẩng ngẩng rình rình lắm kẻ ui
Á á ngọng lờI sao thế nhỉ
À à tắt tiếng hẩy sao vui?
Râu ông ve vảnh nhìn không chớp
Ước mãi yếm đào, cũng rớt thui
MD
Yêu ngườI từ độ đêm rằm
Bờ môi ngọt lim ướp ngàn hương hoa
Hôm nay tình chợt vở oà
Mịt mù nhân ảnh sương hoà lệ ngân...
.....
Tóc bay nghìn sợi tóc bay
Vắng ai trong gió lắc lay sợi sầu...(1)

VớI sự phốI hợp khéo léo của ngữ ngôn, vạn vật có thể được tác giả nhân cách hoá để cho chúng ta thưởng thức mọI biến động của đất trờI, của lòng ngùơi…chỉ với 24 chữ cái và bảng dấu tạo âm thanh, ngùơi ta có thể tạo nên những vần thơ muôn điệu
Ta hảy lắng nghe những từ tượng thanh, tượng hình và nhân cách hoá, để thấy sự phong phú của âm từ tiếng Việt trong Đoạn thơ “ một đêm buồn”
……………
Cảm thương thu xót nên còn trốn
Oi nồng Cơn gió biếng không lay
Ảm đạm,trờI thương, lười Tõa sáng
Chú cuôi trên cao núp bóng than
Lặng thầm Cành cọ khua khua l á
Cây, cỏ rầu rầu, tiếng tỉ tê
Sớt chia văng vẳng.. rền giọng dế
Than thở dùm mình, nhạc ểnh ương
Thỉ thẻ, cành tre, rên rên khẻ
Thu vẩn hờn ghen chữa đến gần
Mùa hè qua đã bao lâu nhỉ
Gió chẳng buồn rung gió trách ai?
MD
hay câu khác....
Ngôi sao khóc trộm lập loè
Sớt chia sương nhỏ nhập nhoè cánh hoa

Chiếumờ Khóc trộm trăng kêu gió
Chớp loé cườI thầm cuộI trêu hoa
Chỉ sửa 2 chữ đồi ý cả cầu
Khóc trộm chiếu mờ trăng gọI gió
Sớt chia Chớp loé cuộI trêu hoa

Em như nắng hạ bơ phờ
Có anh bóng mát gió hờ ghen tuông
Mưa tuông mưa lạ mưa luồng
Cho em chợt vở chợt tuồng cơn mơ

Anh là giọt nưóc trong mơ
Cho em mát diệu những cơn bơ phờ
MD
Hoặc mượn hình tượng để tả nên một ỳ khác :

Thấy ghét em còn giận cục pin
can chi pin nọ chẳng còn rin
Pin gì chữa hết mà lu quá
Đèn mãi mò mò tối cớ chi?
Tiếng Việt nhiều hình tượng cho ta mặc sức mà tả
Chỉ cần đọc mấy câu thơ nầy ta sẽ hiểu ra được diển biến từ nó
Măt chai là mặt có gai
Anh đụng vào má gai gai cả người
Nhớ anh em ngước nhìn trời
Bởi anh chai mặt bời bời nhớ anh....

..........Tiếng Việt rất phong phú và giàu đẹp, các bạn có thể theo lin dưới đọc để thấy sự giàu đẹp của tiếng Việt
(Các) nguồn
(1)
Các ban có thể vào lin dướI đọc bài phân tích
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/ar...
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/ar

Oái oắm kinh Phật học hoài
Hai từ "buông" "chấp" học hoài chữa thông
Óai oăm cỏi thế con người
Mê mê bủa lưới con người vẩn mê
Hướng tâm, bỏ cửa u mê
Phát tâm duy tác cửa mê vẩn tầm
Phát tâm tà chánh quyết tầm
"Ngũ môn" cánh cửa khép,.. tầm sao ra
MD


Thơ của tôi

Rãi vận làm thi véo vắt thơ
Thơ lời chẳng chuốt sáng trong vần
Đơn sơ chính ấy thơ tôi đó
Hỏi khách thi nhân có thích coi

Đơn giản thi làm như nước trôi
Thơ không trao chúôt đúng thơ tôi
Không câu cứng ngắt thi nhàm chán
Mụơn gió triêu cây thút thít lời

Rãi vận làm thi véo vắt chơi
Vay câu điệp khúc nhấn thơ lời
Dùng ngôn trùng lấp đùa anh vận
Mượn chữ chồng lên cợt khách coi

Chỉnh chữ làm thi sáng dạ tôi
Bung vần đơn giản ấy thơ tôi
Thơ gì điệp khúc lung tung thế
Chính ấy MD chính ấy tôi
MD
http://groups.google.com.vn/group/MDnguyen50

Buồn thương ai bán ai rao
Thơ xào thơ nấu thế nào để xem
Thì ra đủ thứ thơ nhèm
Thơ ngông vô số thơ gièm nhiều sao
Chiều buồn ra đứng bờ ao
Đọc thơ con cóc tam sao đở buồn
Thơ nào văn vận tròn vuông
Tôi mua một tỉ trả luôn một lèo
Còn thơ viết bậy viết bèo
Mua đem đi đốt hết nghèo nước non
Cuộc đời thi sĩ thảm thương
Miệt mài năm tháng tỏ tường ngữ ngôn
Vắt tim, vắt óc ra thơ
Lưu truyền văn hoá gắng công góp vần
MD


Bình minh mộng
Nhắm mắt chờ anh rớt nụ hôn
Sương rơi ướt đẩm tóc em rồi
Khí trời nhè nhẹ mang hơi lạnh
Nắng nhẹ ghen tuông phũ ánh vàng
Chim hót véo von hoà nhạc suối
Mây hờn phơn phớt quyện hương thông
Bướm còn quanh quẩn hoa ươm nhuỵ
Gió động chao sầu rớt giọt sương
MD
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/index?l=f&id=1


http://groups.google.com.vn/group/NhatChiMai/browse_thread/thread/dde9cdac55830ec3
Kỷ thuật thơ mớI - nổi đau- Phải chi-
N ổI đau
Chàng ơi cay đắng nghẻn lời
Chuyện người bít lối chuyện đời càng đau
Chuyện yêu nào có tội đâu
Bao nhiêu nước mắt trao nhau chữa thành
Sóng xô sóng dạt trầm ma
Người ơi đau đớn lòng tà người ta!
Ai về nhắn với ai nơi ấy
Thiếp vẩn còn vương một mối nầy
Lặng câm ngày tháng tình chợt ngấy
Khóc lẽ bao đêm lặng lẽ ngây
Lục lục bát, tứ thất vây
Cuối cùng luc bát lại vầy bài thơ
MD
Hôm qua
Hôm qua em đắp bờ đê
Thấy anh đấp mặt trong khe nước luồng
Sao anh không kéo vô buồng
Nắng khô khát nước em buồn dạ em
MD
Hò Trung Bộ

Hò ơi....Nhớ anh muốn chết giả đò
Đem cho hạt muối giữa đường bỏ quên
Núi cao trùng điệp những đèo
Hình dong khô héo ....
hò ơ.. hình dong khô héo bèo nhèo vì leo
MD
Em như nắng hạ

Em như nắng hạ bơ phờ
Có anh bóng mát gió hờ ghen tuông
Mưa tuông mưa lạ mưa luồng
Cho em chợt vở chợt tuồng cơn mơ
Anh là giọt nưóc trong mơ
Cho em mát diệu những cơn bơ phờ
MD
Áo trăng ngày xưa đã mất rồi
Nắng vàng năm đó cũng đành thôi
Cuộc đời dang dỡ ai nào biết
Chút nhớ thương gầy áng mây trôi
MD

Một chút luận về thơ ca

Thơ ca là tất cả những gì huyền diệu, được nối kết nên từ ngôn ngữ, từ ngữ tiếng Việt rất phong phú, được phối kết nên từ những xúc cảm của tác giả, những rung động rất thật của người làm thơ sẽ đưa chúng ta vào một thới giới khác, thế giới của mộng mơ, của hì, nộ ái ố, hay là những rung cảm nhẹ nhàng của người và người, của hai tâm hồn hiểu nhau, cũng có thể là những thông cảm sâu sắc, đôi khi chỉ là những lời khuyên, nhưng bằng kỷ thuẫt phối hợp ngôn ngữ của vận thơ kỷ thuật gieo vần, tác giả sẽ làm phong phú hơn vốn từ ngôn ngữ vốn sẳn có của một nước

Tôi không phải là một nhà thơ chuyên nghiệp, nhưng lắm lúc tôi cũng muốn GỬI GẤM QUATHƠ CA, KHÔNG PHẢI RIÊNG TÂM SỰ CỦA MÌNH MÀ CẢ SỰ HỨNG THÚ TỪ NHỮNG BÀI THƠ CỦA NGƯỜI KHÁC, CÙNG HOẠ THƠ VỚI NHAU CŨNG LÀ MỘT THÚ GIẢI TRÍ TAO NHẢ, NHƯNG KHÔNG PHẢI AI CŨNG HIỂU TIẾNG NÓI CỦA TÁC GIẢ ĐỂ HOẠ CHO ĐÚNG, có những người không hiểi gì về thơ cũng hoạ lung tung, nhưng nhóm thơ của tôi tham gia thì không nhất thiết là lung tung hay không lung tung, miển biết cư xử ôn hoà, có văn hoá với nhau thì cùng nhau xướng hoạ, có lúc bí vận thì lại đâm ngang không cần cú pháp, nhưng chỉ những bài thơ đúng qui luât, cú pháp, đúng vận vần lại được xuất phát từ xúc động chân thành mới là những bài thơ được mọi người chấp nhận, dù ai chấp nhận hay không,có người bậu bạn xướng hoạ thi văn trong tinh thần văn nghệ cũng đủ thú vị, phải không các bạn?

ThơTả tình và nhân cáchhoá

ĐỐI ẨM ĐÊM TRĂNG

Đêm khuya canh vắng một chung trà
Một mình đốI bóng một vầng trăng
Xót xa sương đọng rơi chàng lá
Đớn đau sao rớt phủ cô hoa
Khóc trộm chiếu mờ trăng gọI gió
Sớt chia Chớp loé cuộI trêu hoa
Suy lòng vấn mãi tình chưa cạn
Chuông đổ nhà thờ vẳng tiếng vang
MD
Từ bài thơ nầy,
Ta có thể chỉnh thành hai bài đường luật đúng vần
đúng luật:
1/ Bài thơ đúng luật bằng vần trắt

Canh vắng đêm khuya một tách trà
Một mình đối bóng một vầng trăng
Xót xa sương đọng rơi chàng lá
Đau xót sao chòang phủ chị hoa
Khóc trộm chiếu mờ trăng gọi gió
Cười thầm chớp lóe cuội trêu hoa
Suy lòng vẫn mãi tình chưa cạn
Chuông đổ nhà thờ vẵng tiếng vang
MD
Bài đúng luật bằng vần bằng

Đêm khuya canh vắng một chung trà
ĐốI bóng mình tôi một ánh trăng
Xót đọng sương rơi trên chú lá
Rớt đau sao phủ dướI cô hoa
Chiếu mờ Khóc trộm trăng kêu gió
Chớp loé cườI thầm cuộI cợt hoa
Vấn mãi suy lòng tình chữa cạn
Nhà thờ chuông đổ vẳng tiếng vang
MD
Khóc trộm chiếu mờ trăng gọi gió
Cười thầm chớp lóe cuội trêu hoa
Hai câu luận nầy rỏ ràng là đối chỉnh hơn hai câu
Khóc trộm chiếu mờ trăng gọi gió
Sớt chia chớp lóe cuội trêu hoa
Nhưng tôi vẩn thích dụng “sớt chia” hơn “cười thầm”
Vì hai câu dưới trên chú cuội cùng chia xẻ với nổi đau của nhân vật trong thơ,
Còn hai câu luận trên chú cuội có tính cách triêu cợt chứ không phải là chia xẻ
Các bạn thấy không, thơ Đường luật nó khiến cho người ta khó diển tả hết ý hơn thơ tự do, vì ngòai luật vần còn luật đối, lẩn luật ý
http://vn.myblog.yahoo.com/mdnguyen50/article?new=1&mid=1755


Bài thơ lục bát cùng ý
Đêm khuya canh vắng chung trà
Một mình đốI bóng cùng trăng một mình
Trà kia chưa cạn một bình
Nhưng sao lệ đã cạn đi bao giòng
Ngôi sao khóc trộm lập loè
Sớt chia sương nhỏ nhập nhoè cánh hoa
MD

[

Ngày xưa Hòang Thụy, Thái Thanh ca nhạc Phạm Duy



October 2009
M T W T F S S
September 2009November 2009
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31