Skip navigation.

--..MaiPhuong® - Bin béo ú 's blog

"The longest day must have an end ".

:|

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Dung hoi vi sao x(

Viết 1 bài thật dài này!

Nằm nghĩ nằm nghĩ.. Vẫn là về chuyện học hành.. 20 năm nay hình như mình chỉ học, học và học.. Không nói đến chuyện ăn và ngủ vì nó là mặc định rồi.. Tuần sau, cái tuần mà mình sẽ vất vả đây. Chuyển trường thôi nào! Gần 20 năm chúi đầu vào sách vở mà vẫn bị long đong lận đận thế này đây. Quyết tâm có cái bằng tốt nghiệp ngon ngon tí, tìm 1 công việc nhẹ nhàng ổn định, thiếu thốn đâu bố mẹ chồng và chồng nuôi tiếp. Bố mẹ mình không phải nuôi mình nữa là oke rồi. Hehe.
Mấy hôm ngồi làm quiz trong FB, nhiều Quiz hay ra trò.. Nó bảo chồng mình sau này tên D, àh không lần trước mình làm Quizz khác nó ra tên chồng là M, lần này ra D.. Lúc nó bảo mình 45 tuổi mới lấy chồng, lúc thì nó bảo 25 tuổi. THế nên mình dự đoán 25 tuổi lấy anh M và 45 tuổi tăng 2 lấy anh D. Xem sau này thế nào. Loanh quanh thì bây giờ vẫn I'm so lonely.. Wait 4 a true love.. Hà hà.. Trước tiên là cứ học cái đã.. Mình thề là nếu cái trường QG nó còn làm khó mình thì mình sẽ đốt trường.. Không phải ngợi.. Khổ những đứa bạn mình, cứ phải học ở cái khoa Pháp chán ngắt đấy.. Tối tăm nhạt nhẽo, không có cái gì gọi là vui vẻ cả.. Học ở cái nơi cái chốn mà buồn ngủ đến kì lạ.. Thôi quit nó đi..
Dạo này nắng nóng.. Mưa suốt thôi.. Ngập nữa. Sao không ngập luôn 1 trận như năm ngoái đi. Năm ngoái mình về VT không có cơ hội hưởng thụ..
Viết cái gì nữa cho dài bây giờ..
Mình đã cố tình nhạt nhẽo đến mức không thể nhạt nhẽo hơn nữa mà cái con người tên là LD, cái con nười tên là HT, cái con người tên là DB không tha cho mình.. Quanh quẩn quanh quẩn.. CHán ngắt.. Bao nhiêu còn người nữa. Vui vẻ bình thường thoải mái xem nào, toàn làm mình khó xử.............................
Không thíchhhhhhhhhhhhhh... Thích nhí nhảnh con cá cảnh thôi. Không thích gò bó....... Unders??? Hope soooo........... Chắc là mình ngu xi quá đây....... Thôi mặc kệ.. Let it be.. Chậm nhưng chắc.. Slowly but firmly..
Ước gì giờ có 1 khoản tiền khá khá.. Mình sẽ mua quả điện thoại mới.. Mua quả computer display mới.. Mua cái điều hoà, cái tủ lạnh...... Thích nhất là điện thoại.. Ước mơ quả 6 tr thôi :frown::frown: Có cao sang gì đâu mà đời ko cho.. Toàn phải dùng đồ rẻ tiền, lại còn có cả đồ second-hand mới tủi nhục.. làm em khổ thế đấy. Mình tòi ra trước có phải đc bố mẹ sắm sửa cho toàn đồ mới không?? Tủi quá oaoaaaa.. Bảo sao mà dạo này lại xấu xí thế này.. Mất hết cả tự tin.. Nói chung là toàn đồ xấu.. nản quá đi mất thôiiiiiii..........
Dưng mà chẳng dám đòi hỏi.. Sắp tới chuyển trường lại tốn ối tiền.. Oaaaaaaaaaa
Chán òy, không viết nữa.
Mà đấy, dạo này lại phớt lờ mình rồi.. mà hình như thỉnh thoảng lại thế.. Không hiểu nữa.. hic hic.. Unbelievable.. Let it be..
Edit: Vừa làm trắc nghiệm về giấc mơ. Kết quả là :
Giấc mơ cho thấy bạn đang đối mặt với một số thay đổi trong đời sống. Có thể bạn mới chuyển nhà, chuyển trường hoặc đơn giản chỉ là bạn đang lớn lên, cơ thể và tâm lý có những thay đổi mà bạn chưa từng trải qua. Cũng có thể bạn có một cảm xúc khác lạ nên luôn cảm thấy mình đang lạc vào một lãnh địa mới. Bạn đừng lo lắng vì những giấc mơ gặp gỡ người lạ hay lạc lối chẳng qua là cách cơ thể bạn dò tìm phương pháp đối phó với những thay đổi này thôi.
... Thấy cũng đúng :smile:

...Bài này viết lâu rồi mà tự nhiên lại nhảy lên đây. ko hiểu >"<...

Nhật kí ngày 2 tháng 10 năm!

10 ngày nữa đi học. Vừa viết vào quyển NK từ hồi cấp 3. Giờ type lại vào đây!

18 tháng rồi mới viết lại, hơn 1 năm rồi,chính xác là 1,5 năm. Hôm trước đọc lại quyển nhật kí này thấy hồi xưa ngây thơ trong sáng thế,lúc nào cũng chỉ có học,học và học. Dần dần lớn lên,cái tuổi ham chơi,có ham chơi,cái tuổi cần suy nghĩ,có suy nghĩ. Mình đã chững chạc,chín chắn hơn. Mình vốn là đứa chín chắn mà. Lâu rùi không viết mỏi tay quá. Vậy là đã bao lâu rồi nhỉ,minh đã vượt qua 1 thời kì vô cùng khó khăn,mình thấy vui,vui vì đã vượt qua nó,mọi người nói mình táo bạo. Đúng là táo bạo thật,chính mình cũng không thể biết chính xác được tại sao lúc ấy mình lại có thể mạnh mẽ như vậy,nhưng cuộc nói chuyện nghiêm túc với bố mẹ, với các anh các chị... Gồng mình lên để sống, để chọn cho mình 1 con đường đúng đắn. Mình đã làm đc, đạt đc ước mơ, được học cái mình thích. Mọi thứ mới mẻ đang bắt đầu,mới chỉ là 1 sự khởi đầu thôi, mình sẽ lại tiếp tục gồng mình lên, làm gì cũng phải tới nơi tới chốn thì mới là MP chứ, MP của bố mẹ, MP luôn khiến bố mẹ tự hào. Thời gian sẽ cho mọi người thấy mình đã không sai. Mình không phải là 1 đứa yếu ớt, không phải 1 đứa đc bố mẹ quá chiều chuộng và không biết làm gì,1 đứa vì quá đc chiều mà không để ý đến những người xung quanh, không phải 1 con lật đật trong tủ kính. Mình biết mọi người vẫn thường nói như vậy. Vì mìhn ít nói, ít tiếp xúc với mọi người, ít khi thể hiện mình. Ai nghĩ sao thì nghĩ nhưng mình tin vào bản thân mình, vẫn luôn quan tâm đến mọi người, ko thích nói ra, mình thích sự yên lặng.
Những gì trong Quá khứ, mình không cố quên và cũng chẳng muốn nhớ. BUồn thì buồn thật nhưng... nhờ có quá khứ ấy mình mới có ngày hôm nay, ngày đc trở lại là chính mình,lại có ước mơ, lại có hi vong, có mục tiêu để phấn đấu.
Phía trước đường còn dài lắm. Mình đang đứng tại điểm xuất phát, bắt đầu 1 cuộc hành trình. Mình tin đó là con đường đúng đắn, 1 sự lựa chọn đúng đắn. Cố lên nhé MP!
***
Tự nhiên thấy nhớ! Nhớ thời còn bé tí, khoảng thời gian ở Vân Phú thân yêu, khoảng thời gian học sinh, thời gian ở trọ bên Cầu Giấy, nhớ những người bạn đã từng xuất hiện trong cuộc đời mình. Nhớ nhà cũ!!!
.........

(Type đc 1 nửa, mỏi tay)


Hic

Nhớ bố quá huhu:cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry: :cry:

Những mẩu chuyện hay!

WWW


Có một vị quốc vương, khi ra ngoài đi săn không may bị đứt một ngón tay, mới hỏi vị đại thần thân cận nên làm thế nào? Đại thần nói với giọng lạc quan, nhẹ nhõm: “Đây là việc tốt!” Quốc vương nghe vậy giận lắm, trách ông hí hửng khi thấy người khác gặp nạn, vì thế ra lệnh nhốt ông vào đại lao. Một năm sau, quốc vương lại ra ngoài đi săn, bị thổ dân bắt sống, trói vào đàn tế, chuẩn bị tế thần. Thầy phù thủy đột nhiên phát hiện quốc vương khuyết mất một ngón tay, cho rằng đây là vật tế không hoàn chỉnh, bèn thả quốc vương ra, thay vào đó viên đại thần tùy tùng làm vật hiến tế. Trong niềm vui thoát nạn, quốc vương nghĩ tới viên đại thần vui vẻ từng nói rằng mất ngón tay là việc tốt, liền ra lệnh thả ông, và xin lỗi vì đã vô cớ bắt ông chịu nạn 1 năm trong ngục tối. Vị đại thần này vẫn lạc quan nói: “Cái họa 1 năm ngồi tù cũng là việc tốt, nếu như tôi không ngồi tù, thì thử nghĩ, vị đại thần theo người đi săn mà bị lên đàn hiến tế kia sẽ là ai?”

Khi Tô Đông Pha bị giáng về đảo Hải Nam, sự cô tịch, hoang vu trên đảo, so với thời kỳ đầu ông mới được thăng chức vùn vụt, đúng là hai thế giới khác nhau một trời một vực. Nhưng sau đó, Tô Đông Pha nghĩ, giữa vũ trụ này, sống trên hòn đảo cô độc này, thực ra, không chỉ có một mình ông, Trái đất cũng là một hòn đảo cô độc giữa biển cả, giống như con kiến giữa chậu nước, khi leo lên một phiến lá, đây cũng là một hòn đảo mồ côi. Vì thế, Tô Đông Pha cảm thấy, chỉ cần có thể biết hài lòng là có thể vui vẻ.

Ở trên đảo, mỗi lần ăn một món hải sản địa phương, Tô Đông Pha lại thấy mình thật may mắn vì đã được đến đảo Hải Nam này. Thậm chí, ông nghĩ, nếu trong triều có vị đại thần nào đến đây sớm hơn ông, ông làm sao có thể được tự mình nếm những món ăn ngon lành như thế? Vì vậy, nghĩ đến mặt tốt của mọi chuyện, là sẽ cảm thấy cuộc đời hạnh phúc không gì sánh nổi.

Tầng 80

Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng khi nhận ra thang máy của chung cư bị hư; họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.

Sau khi vất vả lên đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để những túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong những túi xách đã để lại ở tầng 20.

Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta … Nhiều người trong chúng ta sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi còn bé. Chúng ta hiếm khi thực hiện những gì mình thật sự muốn, luôn ở dưới rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi đến năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi.

Chúng ta sống một cách năng nổ và có những ước mơ lớn. Nhưng khi đến 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nhìn và những giấc mơ của mình, cảm thấy không thỏa mãn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích. Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra mình không còn nhiều thời giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong sự bình an, thanh thản. Chúng ta nghĩ không còn điều gì làm mình thất vọng nữa. Và rồi chợt nhận ra rằng không thể nào ngơi nghỉ trong sự bình an vì chúng ta còn những giấc mơ chưa thực hiện được - những giấc mơ mà chúng ta vứt bỏ cách đây 60 năm.
Vậy ước mơ của bạn là gì?

1. Cái quý nhất trong hành trang của Đức Phật Thích Ca.
Có rất nhiều đệ tử học Đức Phật Thích Ca, nhưng mãi không đắc đạo. Một lần học họ đánh bạo hỏi xin Đức Phật truyền cho bí quyết.
- Được rồI ! Ngày mai ra sẽ nói.
Sáng hôm sau, các đệ tử có mặt rất sớm. Đức Phật Thích Ca sai chú tiểu đồng bê cho mình một chậu hoa. Ngài ngắt một bông hoa đưa lên, rồi nói.
Toàn bộ bí quyết thành công của ta nằm ở đây !
Trong khi các trò khác đang còn ngơ ngác thì có một trò mắt tự nhiên bừng lên… Đức Phật liền bảo :
Trò kia hiểu được ý của ta. Từ mai ta cho phép ngườI thay ta truyền đạo.

Ý nghĩa thật thâm thuý đến khôn cùng, nếu bạn yêu thích câu phương ngôn “Kẻ nào tặng ngườI khác bông hồng trên tay kẻ đó phảng phất mùi thơm” . Và coi đó như một nguyên tắc đối nhân xử thế.

Mài

Có một thanh niên khỏe mạnh đến tìm gặp ông chủ xưởng gỗ để tìm việc làm và anh đã được nhận vào làm
một công việc phù hợp với khả năng: đốn gỗ. Tiền lương được trả thật sự cao và điều kiện làm việc rất tốt. Chính vì lý do đó mà người thanh niên đã cố làm việc hết sức mình.

Ông chủ đưa cho anh một cái rìu và chỉ anh nơi để đốn gỗ. Ngày đầu tiên, chàng thanh niên mang về 18 cây. "Thật tuyệt vời, hãy tiếp tục như thế, anh sẽ được tăng lương", ông chủ khích lệ.

Nghe những lời khuyến khích của ông chủ, anh càng gắng sức làm việc trong ngày tiếp theo nhưng chỉ mang về có 15 cây. Ngày thứ ba anh cố gắng làm việc hơn nữa nhưng cũng chỉ mang về được 10 cây. Những ngày tiếp theo số cây anh mang về ngày càng ít hơn.

"Ta đã đánh mất sức mạnh của mình", chàng thanh niên nghĩ thế. Anh tìm đến gặp ông chủ để nói lời xin lỗi và giải thích rằng anh không hiểu được tại sao lại như thế.

"Lần cuối cùng anh mài cái rìu của anh là khi nào?", ông chủ hỏi.

"Mài rìu ư? Tôi không có thời gian để mài nó. Tôi đã rất bận trong việc gắng sức đốn những cái cây!". Chàng thanh niên trả lời.

Lời bình: Cuộc sống của nhiều người trong chúng ta cũng giống như chàng thanh niên kia, đôi lúc bạn rất bận rộn để hoàn tất công việc nhưng có vẻ như nó ngày càng tệ hơn. Hãy nghỉ ngơi và tìm cách mài lại "vũ khí", bạn sẽ tìm thấy được sức mạnh của mình...


Hồ nước

Một ông chủ người Hindu lớn tuổi mệt mỏi vì người thợ học việc cứ tối ngày phàn nàn nên một buổi sáng nọ ông bảo anh ta đi mua một ít muối. Khi người thợ học việc quay về, người chủ bảo anh chàng kém vui vẻ này bỏ một nhúm muối vào cốc nước rồi uống.

- Anh thấy thế nào? - Người chủ hỏi.
- Mặn lắm ạ - anh thợ thốt lên.

Người chủ tặc lưỡi rồi sau đó bảo anh bỏ một nắm muối tương tự vào trong hồ. Cả hai lặng lẽ đi đến hồ nước gần đó. Khi người thợ học việc khuấy nắm muối vào nước hồ, ông chủ bảo anh:

- Giờ anh uống thử nước trong hồ xem sao.

Anh thợ làm theo lời ông.

- Thế nào? – Ông hỏi sau khi chàng trai đã uống xong một ngụm nước hồ.

- Mát lắm ạ - chàng trai nhận xét.

- Thế anh có nếm thấy muối không?

- Không ạ!

Lúc này, người chủ ngồi bên cạnh chàng trai, nắm tay anh nói:

- Những phiền muộn trong cuộc sống là muối nguyên chất, không hơn không kém. Số lượng những nỗi muộn phiền trong cuộc sống chúng ta cũng vậy. Tuy nhiên, số lượng những đắng cay chúng ta nếm tùy thuộc vào nơi mà chúng ta đặt nỗi phiền muộn ấy vào.


Điền Nhu được vua nước Nguỵ tin dùng. Huệ Tử bảo Điền Nhu:

- Ngươi phải khéo ăn ở với cận thần nhà vua mới được. Này xem như cây dương, giồng ngang cũng mọc, giồng ngược cũng mọc, bẻ cành mà giồng cũng mọc. Giả sử mười người giồng cây dương, một người nhổ lên, thì không cây dương nào sống được. Thế cho nên nhiều đến mười người giồng giống thứ cây dễ mọc, cũng không lại được với người nhổ là tại làm sao? - là tại giồng thì khó mà nhổ thì dễ! Nay ngươi muốn được vua tin dùng lâu dài, nhưng có nhiều người muốn bỏ ngươi, thì ngươi nguy mất.

Bách Tử toàn thư

Lời bàn: Được vua tin dùng thế là vua đã có lòng yêu, mà vua đã có lòng yêu, thì lại còn lo chi không giữ được địa vị vững chắc. Thế mà vị tất. Vua yêu, tuy vua là chủ nữa, nhưng cũng chỉ là một người, còn bao nhiêu người bên cạnh vua, nếu ai ai cũng ghét mình cả, thì mình không thể đứng lại được. Nên cái lẽ trồng khó, nhổ dễ của Huệ tử nói với Điền Nhu rất là phải. Bài này có ý lo xa trừ bỏ cái hại gièm pha.

Một hôm có người bạn nghèo, đến người bạn giàu vay một số tiền. Hôm sau, anh nhà giàu gặp người bạn mượn tiền đang ngồi tại quán ăn trước một món ăn rất sang. Anh bạn giáu đến trách:

- Anh vừa mượn tiền của tôi, lại rồi ra đây ăn uống sang thế à! Vậy, thì anh mượn tiền để đi ăn ngon sao?

Người bạn nghèo đáp:

- Tôi không hiểu anh muốn nói gì cả. Tôi không tiền, nên không thể nào thưởng thức được món ăn ngon này. Vậy khi có tiền, lại cũng không được ăn món ngon này, vậy xin hỏi anh, đến chừng nào tôi mới được ăn món ngon này?

Anh nhà giàu cười, vỗ vai anh bạn nghèo rồi bỏ đi.

Sô Kỵ, người nước Tề, tướng cao, mặt mũi khôi ngô. Một buổi sáng soi gương, hỏi vợ:

- Ta đẹp hay Từ công đẹp?

Vợ đáp:

- Tướng công đẹp, Từ công sao sánh được?

Kỵ không tin, hỏi lại người thiếp, thiếp nói:

- Từ công sánh gì nổi Tướng công!

Có khách đến, Kỵ cũng hỏi thế. Khách đáp:

- Từ công đẹp sao bằng ngài!

Hôm sau Từ công đến chơi. Kỵ nhìn kỹ, biết mình không bằng. Lại soi gương càng thấy mình kém xa"

Ngẫm nghĩ rồi vào triều, tâu với Tề vương:

- Thần vốn biết dung mạo không bằng Từ công, vậy mà vợ thần vì yêu, thiếp thần vì sợ, khách thần thì muốn cầu cạnh, đều nói thần đẹp hơn. Nay nước Tề, đất vuông ngàn dặm, thành quách trăm hai, trong cung không ai là không yêu đại vương, bốn phương không ai là không mong chờ đại vương. Như vậy, đủ thấy người ta đã che mắt đại vương rất nhiều rồi vậy!

Chỗ u mặc của Sô Kỵ, là biết lấy các việc mình bị "che mắt" hoặc tự tạo ra để cảnh tỉnh sự bị "che mắt" của người khác, không riêng gì là của một ông vua, mà tất cả mọi người.


Thần thoại Hy Lạp có câu chuyện u mặc sau đây: Midas, vua xứ Phrygie, vì làm phật lòng thần Apollon nên bị vị thần này cho mọc hai cái tai lừa. Ông đã giữ kín việc này, nhưng không sao giữ kín được với tên thợ cạo của ông. Ông bắt tên này phải thề độc với ông là cho tới chết không được tiết lộ việc bí mật này. Sợ mắc lời thề, nhưng không sao giữ mãi sự bí mật ấy nó giằng dập tâm tư anh đến phát đau. Anh bèn nghĩ ra một kế: Đào một lỗ dưới đất, rồi kê miệng thì thầm bí mật: Vua Midas có lỗ tai lừa! Bấy giờ anh thấy lòng mình thơ thới nhẹ nhàng... Nhưng, nơi lỗ sâu mà anh đã cẩn thận lấp đất, lại mọc lên một đám sậy... Mỗi khi gió hiu hiu thổi, chúng sậy lại thì thầm tâm sự với nhau: Vua Midas có lỗ tai lừa!!!

(ST)



29/09/2009.

29/09/2009
Hôm nay hơi buồn. Nói mà có người chẳng tin nên chẳng thèm nói nữa. Mình ko nói đùa. Nghe nó hơi hâm dở tí nhưng mình thích như thế! Oaoaaa... Sao mà lại ko tin tôiiiiiiiiiiiiii.......... Rồi chú sẽ biết! A Bỏ qua chú. Nói với chú lâu ngấm lắm! Xong rồi ko vui cho lắmmm vì 1 vài người ko hiểu kiểu gì nữa. Abc... xyz... Nhiều lúc phải nhẫn nhịn... Nói chung là cái chữ NHẪN nó hay ra trò. Lúc nào cũng phải "NHẪN". Mọi lúc, mọi nơi, dưới mọi hình thức. Hồi xưa mẹ mà cứ dạy bảo dặn dò liên quan đến chữ này là mình nổi đoá lên, giờ mới thấy ngấm hic hic.. Nhưng mà vẫn nóng tính. Đang cố gắng cải thiện cái sự kiên trì nữa. Cuộc sống là cả 1 mớ hỗn độn.

...

Hôm nay 2 chị em giữa trưa đi mua sắm. Mua đc 3 cái túi chẹp.. Không còn muốn mua gì nữa.Tháng này lại nhịn ăn òy hehe. Nhưng mà thích :X:X
Tối qua 11h30 papa gọi điện. Chắc lại đang suy nghĩ lo lắng gì mới gọi muộn như thế. Khổ! Lúc nào cũng lo! Nhưng papa bảo cứ tiêu tiền đi hôm nào papa cho tiếp :smile:) Không biết điêu hay thật! Hay nói điêu lúm! Sướng quá sướng quá! Hôm nào đi mua quàn áo sách bút để còn đi học. Yeah!