My Opera is closing 3rd of March

Tiếng Chiêm khóc buồn..??

Bóng ngày xưa

Subscribe to RSS feed

Mùa Xuân cô đơn

Mùa Xuân cô đơn magnify

Trong công viên nhỏ gần nhà lòng rối bời chẳng vui. Vui sao được khi cuộc đời nhìn tôi bằng cặp mắt hận thù và chẳng dễ thương chút nào. Thật tôi chẳng hiểu tại sao cuộc đời lại nhiều bất công và đau khổ triền miền đến thế nầy. Buồn đau nối tiếp buồn đau. Trời âm u nối dài u uất. Đã đau trong lòng mà bầu trời cũng chẳng buông rơi. Ánh mặt trời phải chăng đã „nghỉ chơi“với tôi rồi? Lòng bối rối với những khổ đau và chỉ mong có chút hơi ấm. Nhưng tìm mãi mà chẳng thấy đâu. Một ngày xuân không yên. Tối đến, đặt mình lên giường. Đôi mắt mở thật to giáng lên trần nhà. Tai bỗng dưng nghe tiếng chuông đồng hồ bên nhà thờ đổ: 1.2.3 4.. tiếng. Ối trời ơi đã hết đêm rồi! Sao hôm nay tôi không ngủ? Ngủ sao được, khi bóng mây u ám kia vẫn „bám chặt“ chẳng buông tha. Ngủ thế nào, khi lòng thao thức không nguôi. Ngủ là gì, khi đầu óc đang luẩn quẩn với hai chữ „khổ đau“, và ngủ thế nào trong đêm nay, khi cả ngày sống toàn là buồn phiền và chán nản đeo đẳng thân tôi. Một đêm xuân mất ngủ. Ngày xuân lại tới „gõ cửa“ nhà tôi. Mệt hoài nhưng vẫn lặng lẽ ra mở cửa: „Chào Bạn và mến chúc Bạn một ngày sống vui“. „Cám ơn. cũng xin chúc bạn như vậy!“ Mở lời đáp lại nhưng sao tôi thấy có vị đắng cay thế nào trong miệng. Phải chăng ngày hôm nay cũng sẽ giống như ngày mai? Công việc thường ngày vẫn thế. Cặm cụi làm nhưng chẳng thấy hứng thú chút nào. Thôi thì làm cho qua ngày, qua giờ và qua cả mùa đau. Thực vậy, hôm nay đau buồn vẫn „đến và ngồi vào chỗ“ của nó. Những bóng hình làm bao tâm hồn nặng trĩu vẫn hiên ngang vểnh mặt bước tới. Trời ơi trời, không lẽ cuộc đời này chỉ có thế sao? Không lẽ nào thế giới này vắng bóng những tâm hồn đem lại ủi an và niềm vui sống? Trưa hôm nay tới, nhưng lòng vẫn rối bời như buổi trưa hôm trước. Dù thế, chân vẫn rảo bước vào công viên quen thuộc. „Cái mặt thất tình sau một ngày còn thê thảm hơn trước. Lòng ủ rũ, chân nặng trĩu bước đi, mắt hướng nhìn trong vô định. Nhưng cảnh quen thuộc của công viên hôm nay có gì khang khác. Ngọn gió nhẹ nhàng thổi qua như muốn nói với tôi điều đó. Giật mình tôi ngước nhìn, và bắt gặp một tia sáng đang len lỏi qua áng mây đen. Tia sáng đó chiếu qua một tấm ảnh người iu hiền lành trước mặt, chạm tới những cành cây khô đã trụi hết lá của mùa Đông lạnh lẽo. Thú vị thật! Đứng lại đôi chút ngắm nhìn, lòng như từ từ ấm lại. Ấm thật không hay đó chỉ là chút an ủi chóng qua? Đã lâu rồi, tôi đâu còn để mắt tới vẻ đẹp của thiên nhiên. Mà thiên nhiên đẹp thế nào được, khi từ mấy tháng nay bóng đêm luôn bao phủ cuộc đời. Dù biết vậy, nhưng mắt vẫn „dán“ theo hướng chiếu của Ánh Sáng. Và đôi mắt dừng lại tại điểm tiếp cận của người iu hiền lành trước mặt Ánh Sáng. Tâm hình người iu hiền lành trước mặt kia được mạ vàng làm cho tia Ánh Sáng lung linh và chói rọi hơn. Nhìn một hồi tôi phải nhắm mắt lại. Trong bóng đêm của đôi mắt tôi cảm thấy có gì đó thật đẹp. Một cái đẹp đưa lại chút niềm hy vọng. Mở mắt ra tính nhìn lại người iu hiền lành trước mặt và Ánh Sáng kia lần nữa. Nhưng trong tích tắc vừa qua, ánh mặt trời đã tạm biệt ra đi mà chẳng để lại một „vẫy tay chào“. Còn Thánh Giá thì vẫn đứng đó và tiếp tục nhìn tôi. Sự an ủi ngắn ngủi qua đi và tôi trở về với thực tế cuộc đời. Nhưng khi chân vừa chuẩn bị bước đi, thì một chú Chim trên cành cây khô trước mắt cất tiếng hót, như muốn nói tôi nán lại một chút ở chỗ này. „Một chút thôi nhé!“. Đáp lời và đứng lại tôi ngắm nhìn chú Chim. Chú Chim tiếp tục hót như muốn gởi tặng cho tôi một bài hát đón mừng Xuân mới.