Skip navigation.

what 's life ?

limit of where I ?

what a wonderfull world

cam xuc lan lon
cam giac mo ho
moi thu van on
co loi o 1 phan nao do
moi chuyen van tot
can phai lam dieu gi do de can bang

Manh nặng ^^

ô vik như thế làm tui nhớ thằng tú quá :cry: nhớ thằng chó chết đó thiệt,Tú bà chết bần,TRT kia.Ko còn ai để quánh lộn,ko còn ai để tui bắt cõng cho khii run tay,mà tình bạn của 2 ô kỳ lạ thiệt và cả tui nữa,cả 3 đơn giản chỉ đi bên nhau,nói cười nham nhở,kể chuyện khùng điên và đánh lộn như khùng.Hai ô lúc thì là e của tui,lúc thì là a của tui,cả 3 chơi với đúng là hội nhảm nhíDù sao tình bạn của cả 3 thật tuyệt.

Mạnh ui.cuộc sống này là 1 cuộc hành trình,và mỗi người đều có 1 con đường riêng dành cho mình.Trên con đường đó ta sẽ gặp những con người,họ có thể chỉ lướt qua để đủ ta bik nhưng lại có những con người đi cùng ta 1 đoạn chia sẻ với ta,nhưng rồi họ cũng pải đi con đường của mình và ta pải để họ đi dù ko muốn.Dù bi giờ có như thế nào thì mỗi đứa đã có con đường của mình rồi,mỗi đứa đã chọn và đang bước đi nhưng tất cả luon quan tâm về nhau luôn giúp đỡ,có thể ko còn được nhiều như xưa và có lẽ nó thiếu đi nhưng chúng ta bik là sẽ 1 ngày chúng ta lại gặp nhau và cùng nhau.Tuổi trẻ mới bắt đầu mà,con đường ta đang đi những bước đầu mà.Vậy hãy vui vẻ lên nào,vẫn còn nhiều điều bất ngờ,thú vị và cả khó khăn đang chờ chúng ta,mọi thứ chỉ luôn mới bắt đầu thôi.
Có lẽ bi giờ chúng ta cũng ko cần quan tâm nhìu đến chuyện tình cảm của con dung và tú nữa,tụi nó đã đủ hiểu và bik tình cảm của đối phương dành cho mình rồi.Như ô nói,nếu tụinó đến tạn cùng thì chúng ta chúc mừng tụi nó,còn nếu ko mà 1 trong 2 muốn níu jữ thì ta giúp còn cả cùng muốn như thế thì chúng chỉ bik thế thôi,điều chúng ta cần làm là ở cạnh tụi nó là đủ,con dugn ko pải đến nỗi ngốc quá và cả thằng tú cũng ko pải ko bik làm j để tốt nhất cho cả 2 đâu,ô đừng lo nhìu,lo chuyện của ô đi,lừa tình nhìu zô rùi bị họ lừa lại hồi mô ko bik hỉ.
Có lẽ thời gian này đối với ô là mệt mỏi và cô đơn trống vắng đâu đó,nhưng ô hãy nhìn đi.Đúngnhư lời thằng tú nói đó,hãy nhìn xung quanh ô mà gần ngay đây thôi,chính là gia đình ô đó,bà ngoại,bà nội,ba má,em ô và cả cô chú cậu mợ của ô.Ô có bik là tui đã thấy ánh mắt tự hào và phấn khích như thế nào trong mắt cô ô khi nói về ô ko? Ánh mắt đó! Ô có 1 đại gia đình thật tuyệt vời.Tứ thánh thiên của ô nữa,dù bi jờ mỗi đứa đã những điều quan tâm mới nhưng sinh nhật thì chỉ có 4 đứa con trai thui mà,dù có dẫn bạn gái đi thì vẫn mãi chỉ có 4 thằng con trai đúng ko? Thằng tân vẫn qua nhà ô quậy mà,thằng lân vẫn nói chuyện khùng điên với ô mà.Và tụi tui nữa,thằng việt té nồi vẫn zô nhà ô nhảy tưng tưng mà,con kim thảo vẫn lên nhà ô chơi,đọc truyện mà,con mém,con thảo,con hạnh,con dung,con ninh và cả tui vẫn ở đây mà.Cả lũ luôn ở cạnh ô đấy thui và sẽ chạy đến ngay khi ô cần đúng ko? Ngay cả con Quyên mcb ngoài hcm nữa kìa.Tất cả luôn bên ô đó thôi.Dù ô có làm j như thế nào thì ô ko pải lo ko có ai bên cạnh ô đâu,gia đình và bạn bè sẽ luôn mãi bên ô.Vậy hãy vui lên,đứng dậy,vươn vai và chứng minh cho tất cả thấy những j họ tin ở ô là ko sai những j ô nói sẽ làm được,những j ô muốn sẽ có được,mơi 18 tuổi thui mà,ăn chơi chưa ra chi mà nói nhìu quá,đi thực hiện,hành đọng ngay đi,vấn đề là thời gian nhưng thời gian ko có chờ chúng ta.:cool:

Vĩ cầm im lặng


Tiếng Vĩ Cầm im lặng một buổi chiều cuối Thu vang lên trên căn phòng nhỏ yên tĩnh và cũng câm lặng trong những khoảng khắc riêng tư. Cuộn len đan dở rơi xuống sàn nhà bằng gỗ, hờ hững lăn một vài vòng buồn tẻ và rồi cũng chết lặng trong cái im lặng dang dở của căn phòng. Đôi tay buông lơi trên đôi mũi kim đan mệt mỏi và hoài nhớ, chiếc khăn đan lặng lẽ như một tiếng thở dài. Chiều đang xuống, êm đềm trên những căn nhà của con phố nhỏ. Hàng cây cuối Thu se sắt và rơi rụng những chiếc lá đỏ nâu như những giọt nước mắt âm thầm. Khu vườn xào xạc tiếng gió, đó là bài ca của mùa Thu – bài ca với những tiếng Vĩ Cầm im lặng vang lên từ quá khứ, từ một cõi mơ xa vời…
Ngày trước, cách đây hơn hai năm, cũng một buổi chiều cuối Thu trong trẻo như buổi chiều này, căn gác của ngôi nhà cũ kỹ trước mặt tôi có đón một người chủ mới. Đó là một cậu sinh viên năm thứ 3 của học viện âm nhạc nào đó - một chàng trai cao dỏng, mái tóc rối bù nhưng không theo kiểu của một người nghệ sỹ mà theo kiểu của một người lười chải tóc, gội đầu, gương mặt bất cần giống như cái cách mấy gã gió lang bạt thỉnh thoảng có ghé qua chỗ tôi, vài cái áo kẻ tối màu, mấy cái quần bò rách gối, cậu ta chỉ giống nghệ sỹ khi chơi Vĩ Cầm. Thế nhưng chàng trai Vĩ Cầm mà tôi kể thường thì không kéo đàn bằng vĩ. Cậu ta gẩy nó bằng tay như một chiếc Guitar và hát theo điệu nhạc với một chất giọng khàn đặc biệt, lạnh lùng và buồn bã. Đôi khi, cậu ta có nhìn ra ngoài ban công và huýt sáo với mấy con chim xanh thỉnh thoảng đến làm tổ trên những cánh tay của tôi, nhưng chưa bao giờ nói chuyện với tôi cả. Tuy nhiên, tôi rất thích kể từ ngày cậu ta đến sống ở căn gác tẻ nhạt ấy. Cậu ta làm tôi ưa thức khuya để nghe cái tiếng Vĩ Cầm gẩy và tiếng hát khẽ khàng như sợ đánh động bà hàng xóm nặng 71kg có cái cổ họng “thôi rồi” ở tầng ba nhà bên cạnh. Thỉnh thoảng bà ta cảm thấy mình bị làm phiền và dội thẳng một xô nước lớn xuống cái mái ngói nâu đỏ đầy rêu nhà cậu sinh viên này. Mấy anh rêu cũng được vài lần sung sướng thế! Mỗi lần như vậy, tôi lại bật cười khi nghe tiếng cậu lẩm nhẩm một mình: “Tốn nước quá bác ơi!”.






Tưởng rằng cậu ta không chú ý đến tôi nhưng hơn ba tháng sau, cậu có hát một bài hát nói về cây bàng mùa Thu với những lá rơi màu đỏ thẫm rất buồn. Tôi đã nhìn thấy cậu vừa gảy đàn, vừa viết lời hát và thỉnh thoảng có nhìn về phía tôi. Điều đó làm tôi rất vui thích. Có thể lắm chứ, cậu ta tặng bài hát đó cho cây Bàng bạn mình!? Cho đến giờ tôi vẫn còn nhớ được một câu trong bài hát đó. Giá những chiếc lá còn lại trên cánh tay tôi còn xanh và đủ sức lực, tôi đã hát lại cho các bạn nghe. Chỉ tiếc là đến chúng cũng sắp lìa tôi mà đi rồi.

Quay trở lại chuyện cậu sinh viên. Một đêm nọ, một đêm giữa mùa Xuân im lặng, mưa khẽ rơi, cô hoa Sưa cuối phố đã đánh rơi những bông trắng đầu tiên, tôi vẫn thức và nghe chàng trai Vĩ Cầm của tôi chơi đàn với một niềm thích thú vô hạn! Bỗng nhiên, tôi phát hiện ra cái điều mà suốt một thời gian dài, mải quan tâm đến cậu chàng luộm thuộm, tôi đã không để ý đến, không nhận ra: Gác hai của căn nhà ngay gần cạnh tôi mặc dù đã tắt đèn nhưng có một cô gái vẫn ngồi im bên cửa sổ, lắng nghe tiếng Vĩ Cầm và giọng hát trầm mặc của cậu sinh viên nọ. Điều đó trong khoảnh khắc đã làm tôi rất không hài lòng, giống như phải chia sẻ số nước ít ỏi trong một ngày khô nóng với ai đó. Nhưng thoáng chốc, khi bất chợt nhìn thấy giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gò má của cô, sự ích kỷ của tôi tan nhanh như một giọt nước trên lá bốc hơi trong nắng chiều giữa mùa Hè. Vì thực ra, bài hát lúc ấy cậu ta hát là một bài hát thật buồn. Bài hát về một thánh đường, về một người con gái ra đi… “Người tôi yêu giống như bài ca, mà lời xa dở dang chưa hát, bỗng nay nhạt nhoà thiên thu…”. Thế là đêm đó, chúng tôi thức thật khuya nghe cậu hát đi hát lại những giai điệu này. Tiếng Vĩ Cầm lẫn vào mưa và vương lên những bông hoa Sưa rơi trắng đêm…

Có một ngày, khi mùa Hè đã đến từ rất lâu, trong một buổi chiều tắt nắng, tôi mỉm cười ngắm cậu sinh viên ấy nhoài người ta ban công, ngơ ngẩn nhìn theo bóng chiếc áo trắng của cô gái đó. Đêm đến, cậu ta hát “… dấu phố em qua, hàng cây xưa hé nụ - một loài hoa thơm dấu vết ngây thơ một tình yêu, em nhớ chăng…”, còn tôi, lắng nghe và lén nhìn sang cửa sổ nhà cô gái nọ, vẫn đang im lặng nhìn về phía bên này…

Thấm thoắt chàng trai Vĩ Cầm của tôi cũng đã ở đây được gần một năm. Cậu ta và cô gái ngồi bên cửa sổ vẫn chưa một lần nói chuyện. Có phải với nhau, họ đặc biệt đến nỗi không dám ngước mắt nhìn nhau mỗi khi đi qua đường, không dám mỉm cười chào nhau mà chỉ len lén quay lại khi người kia đã bước vào nhà. Họ, một người vẫn cứ lặng lẽ ngồi bên khung cửa mở thâu đêm, bồi hồi nghe tiếng Vĩ Cầm và trìu mến nhìn về phía gác hai của ngôi nhà bên này; một người vẫn nhoài ra trên cái ban công gỗ rêu mục cũ kỹ, ngẩn ngơ nhìn theo một bóng dáng quen thuộc. Còn tôi, chẳng thế làm gì giúp họ. Tôi chỉ là một cây Bàng…

Một buổi chiều Thu rất êm, tôi nhìn thấy cô gái đó ngồi im bên cửa sổ, chăm chú đan một chiếc khăn mà tôi đoán là để tặng cho cậu sinh viên của tôi, vì màu của nó hợp với cả hai chiếc áo khoác mà cậu thường xuyên mặc. Hôm đó, tôi đã rất vui. Có lẽ đó sẽ là món quà đầu tiên và cũng sẽ là khởi đầu cho một mối tình siêu lãng mạn. Mấy chiếc lá xào xạc nói cười và khoe với tôi về những gì chúng nhìn thấy: “Chị ấy đang đan!” “Chị ấy vẫn cứ ngồi đan thế!” “ Sắp được một hình vuông!” “Giờ là hình chữ nhật rồi đấy!”… Và thế là cô gái ngồi đan. Mấy làn gió đi qua khung cửa sổ, tò mò nán lại, nghiêng ngó một vài mũi kim, gật gù rồi hài lòng bay tiếp. Thế nhưng, vài ngày sau, khi tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa hơi mệt mỏi và bất an, tôi nhìn thấy một người phụ nữ trung tuổi, mặc toàn đồ đen, gương mặt buồn rầu với đôi mắt đỏ hoe và nhiều ánh nhìn đau đớn đang thu xếp lại đồ đạc trong phòng cậu sinh viên Vĩ Cầm. Qua mấy lời trao đổi và những giọt nước mắt vỡ oà khi bà nói chuyện với bác chủ nhà, tôi bàng hoàng nghe tin cậu ấy đã qua đời trong một tai nạn giao thông trên đường về nhà. Làm sao, làm sao tôi có thể diễn tả với các bạn cảm giác của tôi lúc đó, khi cậu bạn thú vị nhất mà tôi từng biết lại không còn trên đời khi vẫn còn quá trẻ!? Làm sao tôi có thể đếm hết được những giọt nước mắt mà tôi đánh rơi trong đêm, làm sao có thể nói bằng lời nỗi nhớ tôi dành cho cậu!? Và tôi cũng không thể thốt lên cái cảm xúc khi nhìn cô gái ấy cầm chiếc Vĩ Cầm sót lại vì cậu sinh viên của tôi đã để quên ngoài ban công đêm qua, với bàn tay run rẩy và nỗi đau ngập tràn trong đôi mắt. Tâm hồn tôi – tâm hồn của một cây Bàng dường như tan nát khi nghe tiếng gảy Vĩ Cầm vụng về phía bên này khung cửa. Tôi đã nhìn thấy nước mắt cô rơi trên chiếc khăn len đan dở. Những giọt nước mắt sáng lên, lấp lánh trong ánh nắng cuối chiều. Và đêm ấy, phía bên ngoài khung cửa sổ vẫn để ngỏ, gió mùa se sắt thổi về…



Đây là mùa Thu thứ hai kể từ khi chàng trai Vĩ Cầm của tôi từ giã cuộc đời. Những ngày như thế này, tôi vẫn thấy cô gái đó ngồi lặng lẽ bên khung cửa để ngỏ, buồn bã đưa một vài đường kim rồi để mặc tay mình ngủ quên trên chiếc khăn đan dở, cô nhìn ra ngoài, phía căn gác bên kia đường như chờ đợi một ánh sáng lạ kỳ nào đó sẽ mang thương nhớ quay về.

Chiều qua, tôi có gặp lại người phụ nữ từng đến thu dọn đồ đạc của chàng trai Vĩ Cầm. Trông bà có vẻ mệt mỏi với khuôn mặt vẫn còn hằn rõ nỗi đau mất mát. Bà đến gõ cửa căn nhà của cô gái nọ. Cô đã trao lại cho bà cây Vĩ Cầm mà cô gìn giữ suốt hai năm nay, hẳn vì đó là kỷ vật quan trọng nhất của cậu sinh viên đó - người rất thân yêu của bà. Khi người phụ nữ kia ra về, cô gái lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bên khung cửa sổ, chậm rãi đưa vài đường kim đan rồi mặc cho cuộn len khẽ rơi xuống sàn nhà bằng gỗ, cô nhẹ thở dài và nhìn về căn gác bên kia. Tôi biết cô có nghe thấy, như tôi đang nghe thấy, tiếng Vĩ Cầm êm đềm vang lên từ quá khứ, giọng hát khàn khàn đầy cá tính và hơi trầm mặc, bài hát về một thiên đường đã xa vời…

Vậy là, tôi - một cây Bàng và người con gái đó đã cùng rất yêu thương một người với hai thứ tình cảm khác nhau. Giờ đây, khi người đó không còn, chúng tôi vẫn sẽ còn lưu giữ tiếng Vĩ Cầm của cậu, để chúng mãi mãi thật đặc biệt và mãi mãi vang lên, im lặng đến sống động trong trái tim mình!



Tôi biết có những điều đến rồi ra đi nhưng cũng có những điều đến rồi ở lại mãi mãi. Tôi có biết một bí mật nho nhỏ về ánh mắt bên kia con phố nhiều ngày nay nhìn về phía khung cửa sổ nơi cô gái của tôi đang ngồi.Và tôi cũng biết một điều rất quan trọng nữa: Ngày mai, tất cả những gì của ngày hôm nay sẽ chỉ còn là “ngày hôm qua”; ký ức theo thời gian chỉ còn là một cậu gió với ước mơ rong chơi, thật đáng yêu, đáng nhớ nhưng như một lẽ dĩ nhiên sẽ lùi sâu vào quá khứ. Khi bạn bước chân đi, bạn chỉ có thể không ngã, không va vấp khi đôi mắt bạn nhìn về phía trước, thế nên hãy cố giữ cho đôi mắt bạn luôn nhìn về phía trước. Còn tôi, thật tiếc, tôi không thể đi, vì tôi chỉ là một cây Bàng. Nhưng “ngày hôm qua” của tôi sẽ ngưng đọng lại trong những mùa thay lá. Và tôi có thể khẳng định với bạn một điều vô cùng tất nhiên, tôi – và loài cây nói chung đều có một ngày mai! Còn đây là thông điệp cuối cùng: Làm ơn, hãy bảo vệ Môi trường!!!

Ko bik >)(<

Ko bik nó sinh giờ j,mà sao làm con người ta khóc hoài zậy,làm người này khóc làm người kia cũng khóc,nó mang đầy tội lỗi,chỉ cầu mong tha thứ
Bộ mặt nó ngố lắm sao,ai cũng nhìn nó như người ngoài hành tinh hết,đi zô lớp là ai cũng nhìn,mặt con gái ai cũng nói sao giống con trai hết à,nó 18 rùi mà nói giống con trai là sao ?????????
Cả ông chú cũng gọi nó là BĐ mới đau chứ,ọc ọc ọc.
Mà quái gê ta,mỗi lần chụp hình là mỗi khuôn mặt hè,đi thi lái xe,chú giám thị nhìn 3 cái hình rồi nhìn nó bik là mệt rùi hem.Chừ đi lấy bằng,ông chú đó cũng nhìn đi nhìn lại còn hỏi:" coi thử có đúng ko,sao khác nhau thế????" ọc ọc ọc.

Lập loè


trời lạnh rùi,làm bài hổng ra--> rảnh rỗi sinh nông nỗi
thiệt ra những thứ nó đang thấy bi giờ giống như thế đó,mọi thứ nó mờ mờ,nhạt nhạt,ko dịnh hình,ko rõ j cả
trời lạnh,bàn tay nó lạnh,chân nó lạnh và hình như trong tâm nó cũng đang lạnh 1 cái j đó
lập loè,loè lập,lấp lánh,lung linh,nhèo nhạt, úi trùi sao mà mà thế này,cái kiếng đi đâu rùi ta


True Colors - Emi Fujita

You with the sad eyes
Don't be discouraged
Oh I realize
It's hard to take courage
In a world full of people
You can lose sight of it all
And the darkness inside you
Can make you feel so small

But I see your true colors
Shining through
I see your true colors
And that's why I love you
So don't be afraid to let them show
Your true colors
[ Find more Lyrics at www.mp3lyrics.org/DunN ]
True colors are beautiful,
Like a rainbow

Show me a smile then,
Don't be unhappy, can't remember
When I last saw you laughing
If this world makes you crazy
And you've taken all you can bear
You call me up
Because you know I'll be there

And I'll see your true colors
Shining through
I see your true colors
And that's why I love you
So don't be afraid to let them show
Your true colors
True colors are beautiful,
Like a rainbow

We live We dream

không biết nữa ><

2 con bạn thân,1 đứa thì đang bắt đầu 1 chuyện tình với những thương nhớ,buồn giận,còn 1 đứa thì mới chia tay 1 cuộc tình với bao tiếc nuối,mệt mỏi awww
Còn nó thì với những khúc mắc ????? có nên tin hay không ????? :mad:
Sao mà cái pà tình củm này tùm lum thế hè,mệt quá,suy nghĩ tổ già,chưa yêu nên khoẻ,hêhê,sống đời tự do cho đã,mắc j vướng zô tổ mệt óc,ẹc ọc :cool:
Cái j đến thì đến,lo đống bài đã :cheers:

Chị bé,Su,Mít


Về hết rồi.
Chị Bé về,đó có pải nhà chị nó ko nhỉ? Biết bao giờ chị mới thoát ra khỏi cái nhà đó,biết hồi nào chị mới có ngôi nhà của chính chị.Nó không muốn chị nó về,nó quen sáng nào cũng pải phơi đống tả + quần áo của 3 mẹ con chị,trưa nào cũng ôm Mít,hun má Mít đến phệ ra,nó thik cái mùi sữa của Mít.Nó thấy bình yên khi tối nào cũng pải dẫn Su ra nhà anh Hai cho nó ăn,tắm và chơi với nó rồi tung tăng đi về hát bài cả nhà thương nhau.Dù chẳng còn thời gian ngủ,đi chơi với lũ bạn hay làm những j nó thik nhưng nó thấy bình yên lạ.

Dù ngày nào chị và má cũng ca bài ca con gái đảm đang
Dù ngày nào Su khóc và phá tung phòng của nó
Dù ngày nào cũng phải năn nỉ,hát hò,kể chuyện cho Su ngủ
Dù ngày nào phải ẵm Mít mỏi cả tay để nó ngủ
Dù ngày nào cũng bị la vì con Bi ỉa,đái lung tung,sủa ỏm tỏi ko cho Mít ngủ và bắt pải đem cho người khác
Nó thương lắm.

Bi jờ về hết rồi.Không bik hồi nào Mít mới về ngoại đây,chắc tết quá,tới tết Mít mới có 4 tháng.Hồi nào nó bằng chị Su nó nhỉ?.Không bik về rồi chị nó xoay sở như thế nào đây ???? Má cũng ko muốn cho về nhưng ko về thì ko được ,nó càng tức cái người đó.Mong Mít ngoan ko khóc đêm nữa,Su ăn nhìu,ngủ ngoan.
Hết ù oa,ù oe rồi.Hết em có ba là em có má với Su rùi.
Học
................................

Nothing

starring role or not important because this life is the relationship of mutual support with different purpose
Here, I'm there.
all will be together always in the need
Always listen to the heart
problem is time
assert themselves
:cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool: :cool:

gỉa tạo và thật

Những gì nó để cho mọi người bik chỉ là 1 cái màng,1 cái màng hoàn hảo để nó trốn kỹ trong đó.Nó đánh mất chính nó.NÓ vik,nó trả lời chỉ lấm liếm đi,nó giả tạo một cách tinh khôn, ngay cả 2 con bạn thân và MN cũng ko thể bik,tất cả chỉ là giả dối,giả tạo thật sự.
Nó cười nhạt
Nó hát
Và nó không thể khóc dù thật sự có khóc cũng ko pải chính từ con người nó,đó cũng chỉ là giả tạo
.................................................
Nó trượt dài trên cái thất bại của nó,nó chỉ giá như
Giá như ...............
Nhưng để làm j ????????????????????????????????????????????
Nó không bik
Nó bik đấy nhưng nó ko làm mà thôi
NÓ ko hiểu vì sao nó cứ lần lại dù bik nó đâng đi ngược dòng nước
Hohohohohohoohohohohohohohohohohohohoho
Sao nó không thể ngừng cười chính bản thân nó
Cười như con khùng
Nó đi dạo,nó đi lang thang
Nó khuyên bảo,động viên,quan tâm người khác,làm tất cả cho người khác thấy vui và cười
Còn chính nó thì lại tự ko như thế,jống như 1 sự thể hiện ngoài mặt
Nó mạnh mẽ
Nó yếu đuối
Nó giả
Nó thật
Nó im lặng
Nó nhìn
Đơn giản nó đang cô đơn
Không nó đang tự nhốt nó
hoho
Note:Đây cũng chưa chắc là thật mà cũng không pải là giả
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31