Skip navigation.

Mang đến mùa xuân

Posts tagged with "Nhật kí"

Tớ yêu ấy nhiều - cực, nhiều - cực


Đi ngang qua con đường vàng những bông cúc dại , vội hái lẹ một bông, nhìn nó tớ lại nhớ đến cái ngày mà bạn và tớ cùng ngắt hoa rồi cùng đem vào lớp học. Tớ se se cái hoa trong tay và ngắt từng cánh để bói hoa.


Một cánh hoa rớt xuống....


Sao tớ ngốc ơi là ngốc..đã thương người ta sao không nói nên lời, cố làm ra vẻ không quan tâm gì đến người ta nhưng trong lòng thì hoàn toàn khác.


Một cánh hoa rớt xuống....

Sao tớ khờ ơi là khờ..nhắn tin cho người ta, muốn nói ra thì nói đại đi, đằng này lại nhắn "Sa rang hea (tớ yêu cậu) ấy có hiểu gì đâu chứ.

Một cánh hoa rớt xuống...


Sao tớ dốt ơi là dốt..nhìn lén người ta mà cũng không biết cách , người ta phát hiện rồi tám mắt nhìn nhau không nói nên lời, cái cảm giác lạ lắm, có lẽ con tim đã lỗi nhịp mất rồi và trái tim tớ cũng đã biết bắt đầu "rung rinh" với "tần số xao động" hết sức đáng....yêu. Có phải mình đang trúng gió không ta?


Một cánh hoa rớt xuống....


Sao tớ ngu ơi là ngu..sinh nhật người ta , người ta không mời dự, ở nhà làm thiệp tặng, rồi lại thấy xí quá và không dám gửi, để rồi gửi xong ngồi chờ mãi một lời nhắn tin cảm ơn, chờ hoài mà không thấy.


Một cánh hoa rớt xuống....


Sao tớ mát ơi là mát..được nói chuyện với người ta mà nói gì đâu không, chữ được chữ mất, mặt người ta nhìn tớ..ngố chưa kìa. Cái khoảnh khắc ngưng động chỉ còn nghe tiếng gió lùa qua mái tóc và tiếng đập loạn nhịp của chính con tim mình.

Một cánh hoa rớt xuống....

Một cánh hoa rớt xuống....


Một cánh hoa rớt xuống....


Sao tớ hiền ơi là hiền..chỉ cần nói ba chữ "Tớ yêu cậu" là được rồi, vậy mà lần nào đi ngang qua chỗ ngồi của ấy tớ lại hát cái bài quen thuộc "Em ước mong một mai cung nhạc lòng em ngân lên, anh sẽ nghe và anh sẽ hiểu cho trái tim quá khờ. Em ước mong một ngày, câu hát em bây giờ ..được ngân lên cùng với anh cho tình chúng ta....." . Người ta biết vì sao không nè, vì ba chữ ấy sao thể hiện hết tình cảm của tớ được. Tớ mượn lời hát để nói tiếng lòng, người ta có biết không?


Một cánh hoa rớt xuống....


Sao tớ nhát ơi là nhát..muốn ngồi gần người ta mà không dám, muốn biến tất cả trên đời này thành hạt cát để hai đứa có một thế giới riêng (lúc này đỡ mắc cỡ).


Từ khi tớ gặp được ấy, tớ cười nhiều hơn, mắt liếc nhanh hơn, học tập cũng khá hơn, nhịp tim có phần đập mạnh hơn....nhưng sao tự nhiên thời gian cũng trôi nhanh hơn. Đến hôm nay, tớ vẫn không thể nói được câu nói đó - câu nói từ tận trái tim này......thì ấy đã là của ai rồi. Nhỏ không xinh bằng tớ, không ngốc, không khờ, không dốt, không ngu như tớ. Tớ đã mất ấy thật sự, sự thật đau lòng tớ chỉ biết khóc khi ấy đang bên ai, đã không còn cơ hội, không còn một tí cơ hội nào để nói với ấy là " Tớ - yêu - ấy - nhiều - cực, nhiều - cực" nữa rồi.

Bông hoa giờ chỉ còn lại nhụy vàng trơ trội, nó cô đơn, lẽ loi, buồn thiu và thất vọng như tớ lúc này.




Dù biết bây giờ, tớ chỉ là
Người bạn của ấy mà thôi
Làm sao tớ dám
Nói ra câu là tớ đã yêu...

Đơn giản....là.....


...mỗi buổi sáng trước khi đi học.. công chúa đứng trước gương thần và hỏi: "Gương kia ngự ở trên tường, trong trường ai đẹp được dường như ta?" Gương trả lời cô công chúa: "Thưa công chúa, Công chúa đẹp nhất trường". Ngày ngày... dù biết tấm gương thần ấy nói dối mình, nhưng cô vẫn không hề buồn. Dù cho đôi mắt không long lanh, đen huyền (có khi lại là mắt nâu), dù cho tóc không đen như mun,da không trắng như tuyết, đôi môi không đỏ như máu. Nhưng công chúa vẫn rất tự tin, rất hạnh phúc....... vì được là chính mình, đó là vẻ đẹp tự nhiên mà cha mẹ đã ban cho... cô không hề buồn và than vãn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn và gầy guộc, đôi chân bé nhỏ mỏng manh, làn da xanh tái, tóc không mượt mà. Ngày ngày nàng công chúa tự sưởi ấm lòng mình bằng những ước mơ, niềm đam mê và sự cố gắng. Cô là 1 nàng công chúa.. 1 cô công chúa nhỏ của Vị vua và Hoàng hậu.... cô sống trong 1 tòa lâu đài.... giá lạnh. Hằng ngày... cô chỉ biết có 1 mình... muốn làm gì cũng được đấy! nhưng tự do thì cô không cảm thấy được dù là 1 chút. Mọi người xung quanh , họ quan tâm đến cô rất nhiều. Ai ai cũng muốn cô thành công, muốn cô được tốt. Nhưng không ai có thể hiểu được cảm nhận của cô.... cảm nhận rằng mỗi ngày cô đều luôn cô đơn.... không có ai chia sẽ những niềm vui lẫn nỗi buồn. Cô luôn phải đối mặt với thất bại, trong cuộc sống, học tập và cả trong tình yêu. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không thể vượt qua, không thể đứng lên sau khi vấp ngã, thất bại. Những cạm bẩy, những nỗi buồn và những lần thất bại, thất vọng ấy đã dạy cô biết cố gắng, biết vươn lên. Không 1 ai biết công chúa buồn hay vui... vì có bao giờ công chúa khóc trước mặt bạn đâu... có thấy không, lúc nào cô cũng cười, dành cho mọi người xung quanh 1 nụ cười dễ mến, 1 nụ cười mà có thể nói là" Nhiều khi em đã dối lòng" Rằng em, em chẳng đau chẳng buồn. Thật ra thì em đang khóc thầm.. đằng sau những nụ cười kia" Cô công chúa ấy là ai?? Không phải là tôi đâu? cô công chúa ấy đã chết từ hôm qua rồi... Còn tôi! một con người đơn giản, bình thường đến mức như vừa mới được tái sinh. Một con người không sợ tương lai, dám đối mặt với mọi thứ hiện tại. Mọi ước mơ đều có thể trở thành hiện thực. Tôi sẽ không bao giờ ngừng yêu thương, ngừng tin tưởng, sẽ không bao giờ ngừng mơ ước.

Hạnh phúc đã đến với tôi ngày hôm nay!

Yêu gió, ghét gió


Khi bắt gặp ánh mắt của gió... tôi vừa vui lại vừa sợ. Tôi vừa yêu gió vừa ghét gió... Tôi vẫn biết gió sẽ không bao giờ thuộc về tôi.. và tôi không bao giờ có thể túm gió cho riêng mình. Không 1 dụng cụ nào tôi có thể sử dụng để giữ cho gió không bay đi... gió ở bên tôi mãi mãi... Nhiều lúc tôi cũng có 1 câu hỏi muốn đặt ra cho gió mà không hề dám nói.. Tim gió có bao nhiêu ngăn?... Gió mà..... nhiều ngăn lắm....Nhưng trong tận đáy của trái tim tôi... tôi mong muốn gió chỉ 1 ngăn thôi... và ngày cũng như đêm.... tôi hiện diện trong đấy...........Tôi quá ngây ngô, dành tình yêu này cho gió.... còn gió thì luôn đi tìm 1 ai đó vừa xinh, vừa dễ thương... cho riêng mình. Gió có mệt khi phải đi những chặn đường dài để tìm 1 chị gió nào khác nữa. Tôi không đủ dũng cảm để nói với gió rằng: Gío ơi! Đừng bao giờ rời xa mình nhé". Gió đã không hiểu hay cố tình không hiểu tấm lòng tôi.. Có những lúc gió cười đùa bên thiên sứ mà làm trái tim tôi âm ĩ nhói đau. Tôi đang ghen với thiên sứ kia ư? ko , thiên sứ ở bên gió... thiên sứ cười... cười tươi lắm. Không có gió tôi vẫn sống bình thường mà... cũng vui vẻ khi gặp gió.... dù cho gió là của ai chứ chẳng phải của tôi. Chỉ cần mỗi ngày tôi được nhìn thấy gió , thấy gió phong độ ... thấy gió giơ cái tay to lớn của gió... vuốt vuốt mái tóc...... rồi nâng nâng cái kính.........Tôi tự nhủ với lòng mình, sẽ không nghĩ đến gió nữa...... vì gió quá tự do.. gió muốn đi đâu thì đi.... thương ai thì thương..... làm đau ai đi nữa...... thì tôi cũng sẽ không buồn............ mà sẽ vẫn nhớ mãi mối tình ngây ngô nhỏ dại... quá đơn phương của tôi. Nhưng tôi vẫn biết rằng , được quen biết gió.... được thấy gió lúc mà tôi muốn được thấy ........... là 1 niềm hạnh phúc.. vừa nhỏ nhoi lại vừa lớn lao. Lòng tôi chợt có nhiều cảm xúc..... khi gió bay ngang qua tôi.... tôi vừa lành lạnh người.... vừa mát mát... tôi thương gió rất nhiều và cũng ghét gió rất nhiều......... Tôi không phải là 1 thiên sứ mà tôi là 1 con người.... trái tim tôi chưa hoàn thiện.....trái tim tôi cũng biết thương, biết ghét và biết khóc.........

Đừng để mình cuốn vào vòng xoáy nha em


Tôi sinh ra trước em 2 năm và tôi được làm chị. Cái chức trách của người chị là sao? Đến giờ tôi còn chưa hiểu. Và hình như tôi với em chưa bao giờ gọi nhau 2 tiếng :Chị em. Giờ tôi đã lớn khôn , tôi đã trải nghiệm nhiều thành công và thất bại. ..... Tôi cũng thế hệ 9x như em, nhưng chưa bao giờ tôi bước vào thế giới tâm tư của em để hiểu và thông cảm cho em về tất cả. Tôi muốn nhiều điều tốt đẹp đến với em nhưng có bao giờ tôi dạy dỗ em cách sống cho tốt chưa? Chưa bao giờ, vì ngay chính bản thân tôi còn không được gọi là hoàn thiện . Chưa bao giờ tôi ngồi cạnh em, chỉ cho em cặn kẽ từng ly từng tí bài học khó của em. Tôi nghĩ lại cái lúc mà tôi quát mắng em, khi mà em không hiểu bài , ánh mắt em nhìn tôi , cái vẻ cầu cứu thật tội nghiệp. Tôi hối hận quá , sao tôi lại nghĩ em phải là 1 người hoàn thiện như thế, hiểu được tất cả như thế trong khi tôi là 1 học sinh, tôi cũng đã trải qua nhiều gian nan trong học tập, kiến thức nông cạn và có những lúc không hiểu bài dù những bài học đó đối với người khác thì quá dễ dàng. Dù cho bị tôi quát mắng nhiều lần nhưng em vẫn kiên trì kêu tôi giảng lại. Em thật mạnh mẽ và kiên cường để chống lại những lời xỉ vả của tôi dành cho em. Tôi không ngờ tôi lại là 1 người nóng tính đến như vậy. Và tối nay, trong lúc ăn cơm, chỉ còn tôi và em trên 1 bàn ăn, em nói với tôi rất nhiều về chuyện trường học, bạn bè của em. Em kể nhiều và thật nhiều, và tôi ngồi im nghe em nói. Tôi nghe và khám phá ra được là..... ở tuổi của em...các bạn giờ đã có cặp hết rồi.. Tôi sửng sốt vô cùng ! người bạn của em, mời em đi sinh nhật ở nhà hàng, nhưng em không đi. Tôi hỏi vì sao thì em nói nơi đó phức tạp quá nên em không muốn đến.Rồi tôi hỏi em 1 cách tế nhị, hỏi em có thích bạn nào không.. em nói... Tụi nó chỉ được cái đẹp trai thôi, chứ nhà nghèo mà học dốt nữa, em không thèm.....Tôi không muốn bắt em phải dối lòng mình... nhưng tôi mong em đừng nên yêu sớm.. mẹ ba chăm lo cho em nhiều lắm... đừng phụ lòng ba mẹ... hãy học đi em để 1 ngày em thành tài.... tất cả đều tốt đẹp.Vậy đó.. Tôi càng lúc càng ra vẻ là 1 người chị, tôi già dặn quá...... Tôi đã mở lòng mình để lắng nghe tâm tư của em. Thế hệ em khác với thế hệ tôi nhiều quá. Em tự do, phóng khoáng còn tôi e dè , nhút nhát, ràng ràng buộc buộc. Nhưng em ơi đừng tự do quá mà đánh mất tính cách tốt đẹp của mình, vượt ra ngoài chuẩn mực đạo đức, hãy là 1 người tốt, ít nhất là sống đẹp, hành động đẹp và có trái tim đẹp. Tôi không mong em học giỏi nhất nhất, nhưng mong sao em luôn có ý chí vươn lên, có niềm tin và có chuẩn mực. Ngồi viết blog về em mà tôi thấy mình nhỏ bé như chính thân hình của tôi vậy. Trái tim và khối óc của toi lại càng nhỏ bé, bé nhỏ. Giờ phút này đây trong lòng tôi thanh thản, tôi xin hứa sẽ là 1 người chị tốt. Tôi sẽ tôn trọng em và không quát mắng em nữa đâu. Tôi sẽ là người chị của em như lúc nhỏ, lúc mà mỗi khi ngoại cho bánh , tôi dành cho em và đặt vào đôi tay của em. Tôi mỉm cười

Tao và mày


"Mày" - nhỏ bạn của tao từ nhỏ đến giờ. Tao không còn nhớ mày học chung với tao từ lớp mấy nữa..... Chắc từ lúc tao được mẹ dẫn đến trường mẫu giáo hay 1 lần nào đó tình cờ mày gặp con nhỏ khờ là tao trên đường đi về nhà. Rồi tao thân với mày từ lúc đó. Tao còn có 1 đứa bạn nữa.Rồi tam cô nương chơi khá thân với nhau. Tao chợt nghĩ lại, tao thấy 3 đứa mình khờ thật. Có lúc tao nghĩ chơi với mày, tao toàn nói xấu mày với nhỏ kia, rồi khi mày nghĩ chơi với tao , mày lại nói xấu tao với nhỏ đó. Lúc nhỏ chúng mình "khờ" là như vậy. Chơi chung rồi lại nghĩ chơi rồi lại xin lỗi, rồi lại chơi chung cứ thế cho đến khi học cấp 2, nhỏ đó học khác lớp , thế là chỉ còn tao với mày chơi chung.Ngày ngày, rồi lại ngày ngày mày chỡ con nhỏ ốm yếu là tao đi học, vào lớp thì ngồi chung bàn, chung tổ.. tình bạn của tao với mày ngày càng gắn bó khăn khích và hình như chỉ có 2 đứa hợp nhau thôi.. vì vậy tao và mày ít cãi nhau và nghĩ chơi.... Tao với mày học cùng tiến và cùng lùi...^^. Hồi lớp 7 đó mày còn nhớ không, thứ 7 là ngày cuối tuần, mày bị bệnh và nghĩ học. Chỉ còn tao ngồi 1 mình trên 1 cái bàn, tao giành luôn chổ của mày, thà để cặp chứ không cho đứa nào ngồi. Rồi đến tiết sinh họat lớp... vì 2 đứa mình trong lớp nói chuyện riêng quá nên cô chỉ định tao ngồi chỗ khác.Lúc đó tao nói với cô mà cô không nghe... tao đã khóc... nước mắt từ từ lăn trên đôi má.. tao gục mặt xuống bàn khóc mà vừa khóc vừa thở..vừa nén tiếng nấc trong cổ họng lại. Cô cười rồi cô không nói việc đó nữa. Tao cũng mừng..... Thời gian trôi qua.. tao và mày lên lớp 9, cứ tưởng lên lớp sẽ được học chung như mấy năm trước. Nhưng không ngờ khi nhìn vào bảng thông báo, tao học 9a1 còn mày học 9a5. Tao buồn lắm, tao thì kêu mày xin qua lớp tao, còn mày thì kêu tao xin qua lớp mày. Nhưng nhà trường không cho chuyển lớp. Tao với mày mỗi đứa học 1 lớp. Tao học tầng dưới, còn mày học trên lầu. Mỗi ngày, mỗi khi vào tiết học, tao ngồi chăm chú học bài, nghe giảng, đến khi chỉ còn 5 phút nữa là giải lao,tao háo hức lắm. Tao chỉ chờ khi nghe tiếng trồng tùng tùng.. cô đi ra khỏi lớp , nhắm thẳng hướng cầu thang chân tao chạy nhanh như chân thỏ, chạy lên những bậc cầu thang. Tao tranh thủ lắm những giờ giải lao,vì nó chỉ vỏn vẹn 10 phút chẳng đủ đã để tao tâm sự với mày, nói chuyện với mày nhiều như trước......Vậy đó , thời gian trôi nhanh qua, năm học lớp 9 cũng trôi qua mau thiệt, nhưng tao luôn vui vì ngày nào đi học, mày cũng đi chung với tao, chở tao đi học rồi lại chở tao về, chắc vì vậy mà mày đen hơn tao - Tao xin lỗi. Mùa hè đến mày nói với tao mày đi ôn để thi vào trường chuyên ở thị xã, cả 3 tháng hè tao không gặp mày... Tao ở nhà... học xuyên suốt, tao như đi "tu" rồi vậy, tao cố gắng học để nếu mày đậu vào trường đó thì tao phải xứng đáng là bạn của mày chớ. Tao buồn nhưng cũng mong mày học tốt. Đầu năm học mày về..... đi ngang nhà tao.. thấy thấp thoáng bóng mày đi qua.. tao vui mừng không gì có thể tả nỗi. Mày không đậu vào trường chuyên mà tao lại rất vui.. thôi thì học trường này cũng được mày ạ. Rồi khi người ta xét tuyển vào lớp 10... tao với mày lại bị sắp khác lớp ... Tao được học ngay lớp chọn nên mày quyết định xin qua lớp tao... Tao vui mừng dữ lắm...mày ạ. Khi cô sắp chỗ ngồi.. tao với mày lại xin được ngồi chung.... Tao với mày luôn có nhiều điểm chung.Tao thích tính cách của mày đó là vẻ ngây thơ hồn nhiên...và nó cũng giống tính tình của tao.... Không như các bạn khác... tao với mày chỉ 1 chí hướng đó là học sao cho giỏi.. đậu vào đại học, tao và mày chã thèm nghĩ gì đến tình yêu...có được tình bạn trong sáng là vui rồi. Cũng không biết có phải tại tao không, có phải tao với mày đi chung như hình với bóng không mà mày cũng như tao.. không thằng con trai nào dám tỏ ra... kì kì cả... nhưng như thế cũng tốt phải không mày.. hồn nhiên vui vẻ,,, không nghĩ đến tình yêu , vì thời gian đâu mà nghĩ chuyện đó.... Tao với mày có cùng sở thích đấy , tao thích ngắm sao trời và mày cũng vậy... nhưng mày có nhiều điều kiện hơn tao.... để nhìn thấy sao... và chưa bao giờ 2 đứa mình ngồi giữa "khách sạn ngàn sao" để cùng nhau ngắm sao..rồi kể chuyện này chuyện nọ mày nhỉ. Mỗi kì thi, mỗi kì kiểm tra.. ta lúc nào cũng lên phòng thi của mày... ngồi ôn bài với mày... và không lúc nào tao quên nói với mày câu "Thi tốt nha mạy" khi tao đi xuống phòng thi của tao... Còn mày.... mày ít lắm . Mà tao cũng chẳng trách gì mày.. không phải mày vô tâm mà mày là người không màu mè văn hoa như tao. Rồi năm nay , tao và mày học chung.. giờ thì 2 đứa đã học 11 rồi còn gì... được học chung lớp với mày, được cùng tổ với mày, được ngồi chung 1 bàn với mày.... niềm hạnh phúc của tao đó.Có nhiều lần tao và mày nói chơi.. nếu sau này không còn học chung nữa.. mỗi đứa 1 ngành thì sao? câu hỏi chưa được tao và mày trả lời, hình như cả tao lẫn mày đều không muốn nói đến nó.. chắc nghĩ còn xa. Mày cũng thay đổi nhiều ... có lẽ mày "Điệu" hơn trước.. lâu lâu cứ bắt tao phải "Face" - nhìn xem mặt mày có kì kì gì không. Tao thì lúc nào mà không nói mày đẹp... phải không mày. Rồi mày còn kêu tao xem chữ kí của mày có đẹp không, tao cũng nói đẹp, nói nó ấn tượng, tao nói giỡn:"Mai mốt tao lợi ngân hàng đem chữ kí mày ra rút tiền" hay" Xin chữ kí trước có gì mày nỗi tiếng tao nhờ".......... Năm nay mày học hơi thấp hơn trước... tao giận mình đã chỉ cho mày chat... internet.. để rồi mày như tao năm rồi.... tao hối hận quá mày ơi. Mỗi lần tao được điểm cao hơn mày.... tao đâu dám vui, không dám thể hiện niềm vui trước mày... tao sợ mày buồn... Mày nói mày lên"núi" "tu" rồi.. tao mong là vậy. Tao chúc mày học giỏi, chúc mày luôn tràn đầy niềm tin, nghị lực để vượt qua những áp lực của cuộc sống và trong học tập. Dù cho có khó khăn, có thất bại thì mày chỉ oằn mình thôi nha, đừng bao giờ ngã xuống hay bỏ cuộc.. vì đời học sinh gặp rất nhiều thử thách......tao sẽ oằn mình chịu đựng những thất bại, khổ đau, nhưng tuyệt đối không bao giờ gục ngã.... Mày luôn nhớ là mày luôn có tao nha. Nấm lùn di động của mày nè. Mãi là bạn tốt cho đến cuối đời nha mày... mãi mãi làm sao ta có thể quên được người bạn thân của ta từ tấm bé...............

Hạnh phúc đối với tôi


Hạnh phúc là gì?, nó ở đâu?

Đó là 1 câu hỏi mà ai cũng muốn trả lời, và những đáp án đó không hoàn toàn giống nhau. Mỗi người đều có 1 khái niệm về nó. Nhiều khi hạnh phúc nó lướt qua rồi vụt mất, mà ta đâu hề hay biết, lúc đó mới thực sự tiếc nuối. Hạnh phúc nó chẳng ở đâu xa, hạnh phúc nó hiện hữu xung quanh bạn, xung quanh tôi. Nó như không khí vậy, ta biết nó tồn tại đấy, nhưng có biết rõ nó ở đâu không. Và tôi đang có 1 hành trình đi tìm hạnh phúc đích thực của mình. Luôn đi song song với hạnh phúc là bất hạnh. Tôi không thể nói tôi chưa bao giờ hạnh phúc hoặc chưa bao giờ bất hạnh. Hình như đó là cái lẽ ở đời. Nhưng đối với tôi. Hạnh phúc mà tôi có được là khi cầm tờ giấy Kiểm tra, khi tôi biết mình đạt 10 điểm. Là khi ba tôi bảo tôi:"Cố gắng lên con, con không hề thua người khác". Là khi bạn nhìn tôi.. và lúc đó tôi không dám nhìn ánh mắt bạn, không dám nhìn về phía bạn.

Hạnh phúc là khi tôi biết đứng dạy sau khi vấp ngã, thất bại.

Hạnh phúc là khi tôi chỉ có 1 người bạn, nhưng người bạn ấy thật đặt biệt và sâu sắc với tôi. Cùng tôi cười và cùng tôi khóc khi cả 2 cùng cảm động về 1 điều gì đó.

Hạnh phúc là khi 1 người nào đó dành ánh mắt hết sức đặc biệt cho tôi, lúc đó trái tim đã biết rung động.

Hạnh phúc là khi tôi biết yêu và được yêu, 1 tình yêu duy nhất và chân thành.

Hạnh phúc là khi tôi biết được 1 người nào đó luôn nhớ đến mình, luôn dõi theo , ủng hộ, truyền niềm tin cho tôi.

Hạnh phúc là khi tôi có 1 ngày chủ nhật thật tự do, vừa nằm ngủ và vừa thưởng thức những bài hát mà tôi yêu thích.

Hạnh phúc là cái lúc tôi đứng trên bục nhận giấy khen, đứng trước biết bao nhiêu là bạn bè của tôi, và lúc đó tôi mỉm cười trong niềm hạnh phúc.

Hạnh phúc là khi tôi được bạn bè tôi tin tưởng, giao cho nhiệm vụ nào đó hay họ cần sự giúp đỡ của tôi.

Hạnh phúc là khi tôi có khó khăn, có thất bại và có đau khổ, vẫn thấy xung quanh tôi còn có bạn bè người thân, ko riêng lẽ 1 mình.

Hạnh phúc là khi tôi có 1 người để tôi nghĩ đến, để nhớ nhung và để có động lực học tập và hoàn thiện bản thân.

Hạnh phúc là khi tôi biết được những người xung quanh tôi đang hạnh phúc , và điều làm tôi hạnh phúc hơn nữa khi tôi là người mang đến hạnh phúc cho họ.

Hạnh phúc là khi tôi được viết entry này, nó làm tôi nhớ lại nhiều kỷ niệm.. nó xóa đi những nỗi đau, những thất bại trong đời tôi. Nó gợi cho tôi biết tôi phải làm gì vào lúc này, cái lúc mà tôi cần niềm tin, ý chí nhất. Hạnh phúc ko ở xa lắm, càng ko phải muốn là có được, và có nhiều khi tôi làm vuột mất hạnh phúc mà ko hề hay biết. Từ bây giờ và về sau nữa, tôi sẽ thật sự đi tìm hạnh phúc bằng sự cố gắng ko ngừng vươn lên của mình. Tôi tin tôi sẽ có được những hạnh phúc thật sự, những ước mơ của tôi sẽ trở thành sự thật. Có ai đó đang thầm ủng hộ tôi. Tôi tin chắc là vậy mà

Ba mẹ ơi, có hiểu.....


Chưa bao giờ con lại có cái cảm giác bức xúc và tức giận đối với ba mẹ, những người mà con trân trọng, yêu thương nhất. Người nâng niu con từ khi con còn nhỏ, và đến khi con trưởng thành, con vẫn rất cần tình yêu thương từ gia đinh. Thật, gia đình mình hạnh phúc. Ngồi ăn cơm, nhưng con không thể nào nuốt nỗi hạt cơm, ko vì cơm quá khô cứng hay thức ăn nhạt nhẽo không ngon mà vì những câu nói cay đắng, và cứng như thép từ ba mẹ. Con ngồi giữa và con lãnh đủ. Con vừa khóc mà lại vừa tức cười nữa đấy, có lẽ con quá vô lễ khi nói vậy nhưng điều đó là thật sự mà. Con cũng đã xem nhiều phim Việt Nam, chỉ vì hiểu lầm, ghen tuông mà làm tan vỡ cả hạnh phúc gia đình. Ngay cả gia đình bạn con cũng thế .., và người phải cam chịu những đau khỗ đâu chỉ có ba mẹ mà cả những đứa con của họ. Mẹ, một người mẹ trẻ - thành công trong lĩnh vực kinh doanh, một người đại biểu nhân dân, tìm được một người trẻ (38t) và đẹp như mẹ của con thì thật hiếm. Con nghĩ thế. Còn ba - Một thầy giáo .....hơn mẹ con 10 tuổi, một người thầy giáo tận tụy với nghề với trò đã hơn hai mươi năm. Ba và mẹ là hai đóa hoa tươi thắm nhất đặt trong một ngôi nhà ấm cúng. Và hai con là những chồi non trên thân ba mẹ. Ba mẹ là tấm gương sáng để con và em noi theo. Nhưng ở mỗi người cũng có những điểm ko nên mà con và em có thể nhận thấy được. Ba nóng tính, hay ghen. Mẹ dịu dàng nhưng ko hiểu tâm trạng người khác. Hôm nay chỉ một việc nhỏ mà mẹ bắt bẻ ba. Nói ba không như những người chồng khác, đến dịp nào đó thì tặng quà cho vợ. Rồi ba nói : Chồng người ta lâu ngày đi xa thì về mua quà tặng vợ, chứ ở nhà mà tặng chi cho phiền phức. Có lẽ ba dạy toán và không lãng mạn lắm. Rồi mẹ nói : Thì không tặng vẫn sống với nhau mấy chục năm còn gì. Vậy thì đến dịp nào anh mua tặng cho có gì đâu. Mẹ lại nói : Nói ra mới tặng thì làm gì. Có vậy thôi, không biết ba mẹ làm sao nữa. Có vậy mà mẹ ko ăn nữa, mẹ ngồi ghế lấy điện thoại ra bấm bấm. Cố tình cho ba biết là đang nhắn tin cho ai. Con thấy được ánh mắt ba, ba vừa nhìn vừa lùa cơm vào miệng. Mẹ ngồi quay mặt và hình như mẹ khóc. Mẹ cứ tưởng là ba sắt đá lắm nhưng ko , con hiểu ba, ba không hề khóc chỉ là khóe mắt ba đỏ lên thôi. Con bỏ đi uống nước. Khi vào lại, ba đang ngồi gần bên mẹ, ba đang sr mẹ đấy mà. Và con khóc. Ba đang lao nước mắt cho mẹ, con nghĩ chuyện đã rồi. Cứ mỗi lần ba mẹ không vừa lòng về nhau, to tiếng, cay đắng nhau, là ba mẹ lại giận cá chém thớt, con đã kiên nhẫn chịu đựng, con buồn nhiều lắm, có lẽ những lúc đó ba mẹ đâu cần biết đến cảm nhận của con. Con chỉ muốn đi đâu đó, đi xa, mong cho con đường từ trường về nhà xa hơn.....Nếu có thương con thì xin ba mẹ ngoài bổn phần làm cha mẹ, xin hãy làm người bạn của con. Lắng nghe những lời nói , suy nghĩ , tâm tư của con. Con cũng cần lắm những khi con vấp ngã, thất bại ba mẹ hiểu con và đừng trách mắng con. Ba mẹ nhé. Vì có những tình yêu thương không phải lúc nào cũng được lành lặn và hạnh phúc, nhưng thật may mắn nếu chúng ta nhận ra kịp thời để không hối tiếc ngày sau, những vách ngăn vô hình đang và sẽ có trong mối quan hệ giữa gia đình mình đấy ba mẹ à. Thật may! con đã chịu đựng được cảm giác ngột ngạt, rắc rối này. May quá!


http://www3.tuoitre.com.vn/Media/#Media,5162


Viết ơi! chị quý em lắm đó


Viết ơi! chị quý em lắm đó, điều này chắc em cũng biết mà phải không?. Chị quý em từ cái khi....nào thì chị cũng không rõ nữa. Từ lúc mà chị có em, cái ngày mà chị nhờ gió đi mua "em" cho chị, rồi gió quên mất, chị nói thì gió chạy vội đi mua. Lúc gió trao cho chị "em" và em có tên là cây Viết. Ngày nào, chị là con nhỏ hậu đậu, lơ đãng và hơi lãng đãng. Từ khi có em trong tay, chị không còn là chị ngày nào nữa. Chị cẩn thận hơn, viết chữ đẹp hơn. Em có biết không, lúc trước mỗi tuần chị mua ít nhất là ba cây viết đấy. Ghê chưa nào!. Nhưng giờ, chị chỉ muốn sử dụng một mình em, chị biết nắn nót và o chữ rồi em ạ. Chị sợ lắm nếu một ngày chị hậu đậu làm rớt em ra khỏi tay mình, lúc đó em sẽ ra sao? ..hết mực. Chị không dám dùng em để viết nháp, sợ em mau đậm . Rồi mới hôm qua đây, chị xuýt phải khóc vì em, chị xin lỗi đã lơ đãng, làm rơi em xuống nền lớp học. Lúc đó chị không dám dùng em viết chữ, sợ em sẽ tắt mực luôn rồi. Chị giũ cho em xuống mực, trong lòng vừa lo sợ, vừa cầu mong. Em không như những cây viết vô tri , vô cảm khác, mà em có hồn, có cảm xúc giống chị, em làm chị vui mỗi ngày, mỗi khi nhìn em. Chị quý em lắm đó. Sướng nha!. Dẫu người ta bảo chị là "Pé ngốc xít" thì chị cũng vẫn quý em, dù có hơi "Ngốc" thật. Có em thôi cũng được . Chị sẽ cố , cố lắm. Không để em rời xa chị, không để em vụt mất tay chị đâu. Vì chị chỉ có mình em thôi Viết à. Và chị cũng muốn nói cho em là, em còn có một người bạn nữa. Cái ô đêm giáng sinh đấy.

Chị biết "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời"....nhưng chị sẽ cố gắng đến chừng vượt mức có thể, để mãi có em. Không có em! chị chẳng biết làm gì ngòai khóc đâu em.

Ba mẹ ơi, có hiểu......






Chưa bao giờ con lại có cái cảm xúc bức xúc và tức giận đối với ba mẹ, những người mà con trân trọng, yêu thương nhất. Người nâng niu con từ khi con còn nhỏ, và đến khi con trưởng thành, con vẫn rất cần tình yêu thương từ gia đinh. Thật, gia đình mình hạnh phúc. Ngồi ăn cơm, nhưng con không thể nào nuốt nỗi hạt cơm, ko vì cơm quá khô cứng hay thức ăn nhạt nhẽo không ngon mà vì những câu nói cay đắng, và cứng như thép từ ba mẹ. Con ngồi giữa và con lãnh đủ. Con vừa khóc mà lại vừa tức cười nữa đấy, có lẽ con quá vô lễ khi nói vậy nhưng điều đó là thật sự mà. Con cũng đã xem nhiều phim Việt Nam, chỉ vì hiểu lầm, ghen tuông mà làm tan vỡ cả hạnh phúc gia đình. Ngay cả gia đình bạn con cũng thế đấy, và người phải cam chịu những đau khỗ đâu chỉ có ba mẹ mà cả những đứa con của họ. Mẹ, một người mẹ trẻ - thành công trong lĩnh vực kinh doanh, một người đại biểu nhân dân, tìm được một người trẻ (38t) và đẹp như mẹ của con thì thật hiếm. Con nghĩ thế. Còn ba - Một thầy giáo .....hơn mẹ con 10 tuổi, một người thầy giáo tận tụy với nghề với trò đã hơn hai mươi năm. Ba và mẹ là hai đóa hoa tươi thắm nhất đặt trong một ngôi nhà ấm cúng. Và hai con là những chồi non trên thân ba mẹ. Ba mẹ là tấm gương sáng để con và em noi theo. Nhưng ở mỗi người cũng có những điểm ko nên mà con và em có thể nhận thấy được. Ba nóng tính, hay ghen. Mẹ dịu dàng nhưng ko hiểu tâm trạng người khác. Hôm nay chỉ một việc nhỏ mà mẹ bắt bẻ ba. Nói ba không như những người chồng khác, đến dịp nào đó thì tặng quà cho vợ. Rồi ba nói : Chồng người ta lâu ngày đi xa thì về mua quà tặng vợ, chứ ở nhà mà tặng chi cho phiền phức. Có lẽ ba dạy toán và không lãng mạn lắm. Rồi mẹ nói : Thì không tặng vẫn sống với nhau mấy chục năm còn gì. Vậy thì đến dịp nào anh mua tặng cho có gì đâu. Mẹ lại nói : Nói ra mới tặng thì làm gì. Có vậy thôi, không biết ba mẹ làm sao nữa. Có vậy mà mẹ ko ăn nữa, mẹ ngồi ghế lấy điện thoại ra bấm bấm. Cố tình cho ba biết là đang nhắn tin cho ai. Con thấy được ánh mắt ba, ba vừa nhìn vừa lùa cơm vào miệng. Mẹ ngồi quay mặt và hình như mẹ khóc. Mẹ cứ tưởng là ba sắt đá lắm nhưng ko , con hiểu ba, ba không hề khóc chỉ là khóe mắt ba đỏ lên thôi. Con bỏ đi uống nước. Khi vào lại, ba đang ngồi gần bên mẹ, ba đang sr mẹ đấy mà. Và con khóc. Ba đang lao nước mắt cho mẹ, con nghĩ chuyện đã rồi. Cứ mỗi lần ba mẹ không vừa lòng về nhau, to tiếng, cay đắng nhau, là ba mẹ lại giận cá chém thớt, con đã kiên nhẫn chịu đựng, con buồn nhiều lắm, có lẽ những lúc đó ba mẹ đâu cần biết đến cảm nhận của con. Con chỉ muốn đi đâu đó, đi xa, mong cho con đường từ trường về nhà xa hơn.....Nếu có thương con thì xin ba mẹ ngoài bổn phần làm cha mẹ, xin hãy làm người bạn của con. Lắng nghe những lời nói , suy nghĩ , tâm tư của con. Con cũng cần lắm những khi con vấp ngã, thất bại ba mẹ hiểu con và đừng trách mắng con. Ba mẹ nhé. Vì có những tình yêu thương không phải lúc nào cũng được lành lặn và hạnh phúc, nhưng thật may mắn nếu chúng ta nhận ra kịp thời để không hối tiếc ngày sau, những vách ngăn vô hình đang và sẽ có trong mối quan hệ giữa gia đình mình đấy ba mẹ à. Thật may! con đã chịu đựng được cảm giác ngột ngạt, rắc rối này. May quá!



Một năm mới, kỉ niệm buồn...vĩnh biệt mi





Hôm nay nó ngủ nướng đấy. Đúng 7h40 tự động không ai kêu cũng thức. Nướng của nó là thế, tưởng có đi học chứ. Hôm nay ngày gì, 1/1/2007 rồi. Nó ăn sáng nhanh lắm, rồi nó ngồi máy, đọc được tin nhắn của bạn, tưởng bạn chỉ gửi cho nó tin nhắn chúc mừng năm mới thì nó phải vui biết mấy, nhưng không! gửi cho "các bạn" mà. Rồi nó lướt blog này đến blog khác, chỉ để chúc họ một năm mới an lành, hạnh phúc thôi mà...mệt nghĩ. Nhưng nó vui lắm, vui vì một năm mới đã đến, hôm nay là một ngày đặc biệt đấy chứ!. Nó nghĩ chắc không ai online đâu, nhưng nhiều thật, nhiều người đang lonely giống mình ghê, nhưng điều đó có gì vui đâu. Bắt đầu một ngày mới, một năm mới. Nó đã quyết định , cái quyết định đó nó đã nghĩ lâu lắm rồi. Nó sẽ nhấn F5 mỗi ngày, từ hôm nay. Nó sẽ thật sự được refresh . Chỉ làm tươi thôi, chứ nó sẽ không thay đổi đâu. Vì nó đang làm người tốt mà. Hôm nay , nó chỉ thích ở nhà, chat với bạn bè và viết blog thôi, mặc cho mẹ đi chợ, mẹ bảo nó đi mua đồ tết. Nhưng thôi......để biết kết quả thi cái...nếu có phụ lòng mẹ...thì tết này nó ở nhà học bài, nhưng sẽ không vì vậy mà buồn. Nhưng mẹ đi chợ về rồi, mẹ mua giày mới cho nó, cho em Thương nữa. Thiệt là! lựa khắp thị xã Bạc Liêu không có một đôi giày vừa với chân nó, có vừa thì cũng dành cho mấy bé. Chân nó nhỏ lắm, bởi vậy hiếm lắm mới có loại giày nó thích, nó mang mãi, cùi luôn cũng vẫn mang. Chắc trong một năm qua, hôm nay là nó tự do , thanh thản nhất. Ba không la nó ngồi máy tính nữa, không buồn, không vướng nợ (học bài) nên nó thanh thản đấy. Rồi nó đếm : thứ 3, thứ 4, thứ 5 , thứ 6, thứ 7 ui! ba ngày nữa là phải đi học rồi, nó cũng buồn, nhưng cũng muốn có cái "nền" để mà nhấn F5 chứ, và niềm vui sẽ là màu chủ đạo trong cái "nền" ấy. Ngồi nhớ lại một năm qua mình đã hạnh phúc như thế nào, thất bại như thế nào, đứng lên nỗi buồn như thế nào, nó mỉm cười. Lần này nụ cười không còn chua chát, hay đắng nghét nữa. Nụ cười này là nụ cười kẹo sữa, mật ong, ngon lành và sẽ nở như hoa của mùa xuân vậy, nó nghĩ vậy đấy. Miễn nó được cười là đủ rồi. Trong năm qua, kỉ niệm buồn nhiều vô kể...không blog nào chưa hết, nhưng rồi thì cũng qua, để lại sự hối tiếc và bức rứt trong nó mà thôi. Nhưng cũng đã vượt qua rồi, chỉ nhớ lại và ngẫm nghĩ lại thôi. Trải nghiệm thì nhiều mà rút kinh nghiệm thì chẳng được bao nhiêu. Rồi nó nghe nhạc, nghe loại nhạc mà nó thích, rồi nó hát nữa, dỡ lắm nhưng nghe êm êm là được rồi. Niềm vui của nó là được viết blog, blog là em nó đấy, đứa em mà nó yêu thương bấy lâu nay...lâu rồi.... Năm mới, nó lớn thêm một tuổi, cũng có thể nói là"Già đầu" rồi, nhưng sao.....nó muốn còn nhỏ mãi, nhỏ để được mãi ăn kẹo, được chú bác cô cậu lì xì chứ. Chắc không quá tham lam đâu nhỉ (hơi hơi thui mà . Nhưng nếu nó không lớn lên, thì đó là một bất hạnh mất rồi. Rồi nó ra ngoài sân, ngắm ngôi sao kìa...may quá..nhà nó còn có thể ngắm sao, một nơi bình yên..đến nỗi không ai biết đến. Rồi nó vẩy vẩy cái tay nho nhỏ....lên bầu trời, bái bai những kỉ niệm buồn, ông trăng và những vì sao đừng hiểu lầm nhé. Nó không phải bye bye mọi người đâu, nó chỉ vĩnh biệt những kỉ niệm buồn mà thôi. Gió cuốn đi tất cả dùm tớ nhé!
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31