> ( Độc tấu Đàn Nguyệt / NSND Văn Ty & Lê Cường )
Album / Hòa tấu Nhạc khí Dân tộc Việt Nam
Nơi nhận mọi góp ý chân thành từ tất cả các bạn
Hãy làm những người láng giềng của Blog mantico nhé ........
Láng giềng
Thứ nhất, ai cũng biết, Láng giềng là người sống cách bạn một cái hàng rào, một bức tường hoặc một cái ao chẳng hạn. Vậy, theo qui nạp, tôi có thể gọi người bạn sống cách nhà tôi một con sông là Láng giềng. Chứng minh tương tự cho các bạn Láng giềng ở bên kia đại dương...
Thứ hai, mọi người đều biết, Láng giềng là người hay mời bạn sang nhà uống trà, ăn cỗ. Người hay mang tặng cho bạn chút quà mỗi khi đi xa về. Vậy, nếu bạn mang đến cho chúng tôi đôi lời khuyến khích, một ý tưởng hay hoặc đóng góp vào Blog của Mantico vài mẩu chuyện đường xa thì bạn đã là Láng giềng tốt của chúng tôi rồi vậy.
Chủ Blog mong ước danh sách láng giềng mỗi
ngày một dài thêm.
Tương truyền ngày xưa có một người tên là Trương Viên cùng các trai tráng phải lên đường chống giặc. Trước khi đi, Trương Viên dặn vợ là Thị Phương, nếu chẳng may loạn lạc khắp nơi, thì hãy dẫn mẹ trở về quê lánh nạn. Chiến tranh càng ngày càng khốc liệt, vợ Trương Viên phải dắt mẹ trở về quê, trên đường đi vất vả, cực khổ, nhiều khi nàng phải nhịn đói để nhường cơm cho mẹ. Một buổi sáng kia, khi đi ngang qua một làng nọ, bỗng nhiên người trong làng đổ xô ra niềm nở chào đón, lại còn đãi hai mẹ con một bữa cơm thịnh soạn. Hai mẹ con nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Đợi cho hai người ăn xong, một bô lão trong làng mới nói lý do. Đó là mỗi năm làng phải tế cho hung thần cặp mắt của một người phụ nữ. Không muốn người trong làng bị móc mắt, làng bèn đặt ra lệ rằng mỗi năm đúng ngày giờ này, người phụ nữ nào đặt chân vào làng trước thì sẽ được đãi một bữa ăn thịnh soạn, sau đó thì bị đòi cặp mắt. Nay bà lão đặt chân vào trước, vậy xin cặp mắt của bà lão. Nghe vậy, vợ Trương Viên òa khóc, rồi quỳ xin được hiến cặp mắt của mình thay cho mẹ. Dân làng bằng lòng, thế là họ móc cặp mắt nàng.
Cảm động trước tấm lòng hiếu thảo đó, một bà tiên trên trời hiện ra và cho nàng cây đàn một dây, dặn rằng: "Cây đàn này sẽ giúp con nuôi được mẹ và sau này gia đình con sẽ được đoàn tụ." Nàng nhận đàn, lạy tạ bà tiên. Từ đó hai mẹ con dắt nhau đi đàn ca để kiếm tiền độ nhật.
Chiến tranh chấm dứt, Trương Viên trở về nhà thì không thấy mẹ và vợ đâu cả. Hỏi thăm mọi người thì cũng không ai biết. Đoán là hai người đã về quê, Trương Viên vội vã đi kiếm. Trên đường đi, anh cũng đi ngang qua làng có hung thần, hỏi thăm thì mọi người thuật lại lòng hiếu thảo của một nàng dâu, nhưng họ không biết sau đó hai mẹ con đi đâu nữa. Trương Viên buồn bã, đành lang thang đi tìm khắp nơi. Bỗng một hôm khi ngang qua một ngôi chợ nhỏ, Trương Viên nghe thấy tiếng đàn rất lạ, rồi lại thấy một đám đông đứng chen chúc nhau như họ đang bị quyến rũ bởi tiếng đàn đó. Hiếu kỳ, Trương Viên lách vào coi, thì giật mình nhận ra vợ mình đang đàn một cây đàn lạ, còn mẹ đang ngồi ngả nón xin tiền. Trương Viên mừng rỡ, ôm chầm lấy mẹ và vợ, cả ba người khóc như mưa. Riêng người vợ thì bao nhiêu nhớ nhung, khốn khổ vất vả, lạ còn bị đui mù nữa khiến nàng tủi thân, tức khóc mãi, khóc mãi, khóc mãi đến khô hết nước mắt, rồi thì máu mắt chảy ra. Lạ thay khi dòng máu bắt đầu chảy cặp mắt nàng trở lại như xưa.
Troy nói đừng từ bỏ mọi thứ .Tất cả những cái chết để tự hủy hoại mình đều là ngu xuẩn . Thế mà trong đầu mình đã bắt đầu cái ý nghĩ đó , nó lẻn lỏi vào cuộc sống giống như khói thuốc , giống như không khi mà mình không kiểm soát được . Cần thời gian để quên đi tất cả , đến khi nào mình mới thoát khỏi trạng thái mất thăng bằng , đến khi nào mình hiểu được mọi thứ mình có giờ hoàn toàn chỉ còn là những hạt bụi vỡ òa trong gió , ...............................Muốn khóc
Dự định phát hành cuối năm 2004, nhưng lùi đi lùi lại, trục trặc mất không biết bao nhiêu thời gian, giữa tháng 4-2006, album Năm cung chèo 2 của Thanh Ngoan mới ra mắt khán giả.
Tiếp nối Năm cung chèo 1 (đã ra mắt năm 2000), album lần này tuyển chọn nhiều làn điệu chèo cổ đặc sắc, kinh điển, lâu nay vốn ít xuất hiện trên thị trường như: Sử Bằng, Đò đưa, Tò vò, Nhịp đuổi, Du xuân, Đào liễu, Tình thư hạ vị, Ngâm bốn mùa, Vãn cảnh, Đường trường trong rừng, Tuyết sương, Sắp qua cầu.
Cùng xuất phát điểm từ chiếc nôi Nhà hát Chèo Việt Nam như Xuân Hinh, Quốc Anh, Thúy Ngần, Vân Quyền, An Chinh..., Thanh Ngoan là một nghệ sĩ đa tài hiếm có. Khán giả biết đến Thanh Ngoan, ngưỡng mộ chị ở những vai diễn đầy ấn tượng và sáng tạo trong nhiều trích đoạn, nhiều vở chèo kinh điển. Không chỉ bởi giọng ca rất đặc biệt, không chỉ âm vang, trong trẻo và đậm đặc chất chèo, mà còn ở đỉnh cao của nhiều loại hình ca nhạc dân gian khác như: hát văn, hát ả đào, hát xẩm, ca Huế... Ngoài những đóng góp xuất sắc trong hoạt động nghệ thuật, Thanh Ngoan còn là người tích cực tham gia tổ chức biểu diễn cùng nhiều hoạt động khác nhằm tôn vinh vốn nghệ thuật cổ truyền của dân tộc. Chị từng là trưởng Đoàn Chèo I của Nhà hát Chèo Việt Nam; từng giành được giải thưởng Sao Đỏ của Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam; và hiện nay, trong lúc vẫn thường xuyên tham gia biểu diễn, Thanh Ngoan còn theo học lớp đạo diễn của Trường ĐH Sân khấu Điện ảnh...