Subscribe to RSS feed

Sticky post

VÔ ẢNH THƯỜNG GIAO TÂM TỰA THỦY

TÂM TỰA THỦY - có lần đọc những dòng này, mình đã phải suy nghĩ quá nhiều. Cho dù ở hoàn cảnh nào, cho dù gặp phải bất cứ điều gì, hãy cố giữ lòng mình được thanh thản, yên tĩnh, nhẹ nhàng, trong trẻo như làn nước. Tất cả rồi cũng sẽ qua đi, như có, như không, như vui, như buồn.Tất cả đều có ý nghĩa và tất cả cũng đều vô nghĩa. Giữ lại là có, trôi đi là không. Chẳng cần vướng bận điều gì.
Tất cả chỉ có ba chữ thôi, ba chữ để tự khuyên mình. Mình biết làm được điều này quả thật là một sự khó khăn, không chỈ riêng ai. Nhưng mình luôn mong mình sẽ cố gắng và mình sẽ làm được chứ, phải không người sinh dưới chòm sao DƯƠNG CƯU?yes

---------------------------------------
Do khả năng có hạn nên tớ không thể tự sản xuất được skin p. Tớ mượn tạm skin for share này của Mr Dream cho nó thay đổi không khí một chút nhé, cho màu sắc blog đỡ ảm đạm. Gửi lời cám ơn chân thành đến Mr Dream smile.

Năm tháng rồi kìa.



Mẹ từng có 1 kế hoạch thế này, khi nào có Bum, mẹ sẽ viết nhật ký cho con đều đặn mỗi ngày, chụp ảnh con hàng ngày để thấy con lớn lên thế nào. Giờ con được 5m4d rồi mà mẹ mới làm được có chút xíu. Cụ thể từ ngày con chào đời, ảnh còn chụp được 1 ít chứ viết thì chẳng viết được gì. 1 entry viết cho con nhân ngày đầy tháng vẫn còn dang dở. Phần vì mẹ muốn làm hẳn 1 blog riêng cho con mà chưa có dịp, phần vì quá bận rộn, luẩn quẩn vì con, phần vì...mẹ lười nữa. Thôi mẹ hứa từ nay sẽ chăm chỉ ghi dấu lại những điểm mốc cho con nhé.



Con 5m4d có vài điểm đáng ghi nhận. Lúc 3m con tập lẫy bên phải. Lúc đó mẹ đinh ninh con thuận tay phải. Nhưng tập gần nửa tháng mà đầu nặng, con không nhấc được đầu lên. Một hồi con chán, bỏ lẫy. Mọi người bảo con trốn lẫy.


Phía sau.


Phía trước.


Hì hụi mãi thấy thương.


Tức mình, khỏi lẫy luôn. Gặm cẳng gà còn sướng hơn.

4.5 tháng, 1 ngày đẹp trời, quần áo mỏng nhẹ, con lẫy cái bụp. Lẫy bên trái. Lẫy sành điệu luôn. Đặt con xuống cái là con lẫy bụp. Thay quần áo và bỉm cho con rất khó. Mẹ toàn phải lấy chăn chèn bên cạnh. Mỗi lần vậy là con cáu lắm nhưng con phải chịu mẹ thôi.

Bây giờ đầu con đã cứng. Bế dựng, bế ngồi quay ra đầu con đều vững vàng, không còn vẹo sang 1 bên nữa. Hú hồn, mẹ cứ lo mãi. Là do lúc trước con chưa cứng hẳn mà. Chờ lưng con cứng hẳn, có thể ngồi thì mẹ sẽ cho con ngồi ghế ăn bột và mẹ con ta cùng ăn dặm nhé.

Tối hôm qua, mẹ lại chèn nữa nên con không lẫy bên trái được. Tức mình con quay lại lẫy phải. Gớm không!!!! Cái tay con chưa quen rút ra được, con e e lên làm mẹ phì cười. Mẹ cứ kệ nằm xem con xử trí thế nào. Con không làm được, tức mình gục xuống đệm nhặng xị lên. mẹ buồn cười quá phải bến con lật ngửa lại. Cục cưng bắt đầu thể hiện cá tính rồi đây. Cấm đằng này thì con làm ngược lại hả.

Con gắt ngủ ghê lắm. Tối nào cũng ì xèo chán chê mới ngủ được. Thế là cái xe ăn bột đươc tận dụng triệt để làm phương tiện ru em ngủ. Tắt đèn, đùn xe đi lại vài lượt là con ngủ say. Ngủ sớm, đúng 9h tối đều đặn. Giữ thói quen tốt này, con nhé. Trộm vía, con đã ngủ, đèn đã tắt, ti vi tắt thì con ngủ 1 mạch tới sáng. Mẹ cũng được ngủ ngon hơn, chỉ thi thoảng tỉnh giấc bê con lên gối vì con xoay gớm lắm, tụt cả xuống khỏi gối thôi.

À, một thành tích đáng kể nữa là con đã tạm biệt cái bim bỉm được gần 1 tuần rồi. Con chỉ đóng khố vào lúc đêm đi ngủ cho ngon thôi. Bà nội thì hỉ hả lắm vì giải thoát cho con khỏi cái bọc to ở mông. Quan trọng là bà chịu xi cháu thôi. Ấm trời thì xi con được rồi. Có lúc cả sáng con không tốn cái quần nào. Có lúc 1 buổi trưa cả nhà ăn cơm thôi, con chơi tới ba cái quần. Ghê không. Như con sứa ý, con nhỉ. Có 1 điều hạn chế, vì tè liên tục, nhà chưa cất đệm nên con chỉ được bế và nằm xe, nằm nôi nên con ít được vùng vẫy lắm, ít được lẫy nữa. Tối, mẹ thương con, rửa ráy cho con sạch sẽ, đóng bỉm vào thả con lên giường cho con lẫy, ngáo ngơ nhìn xung quanh.



Em rất hay cười. Tí toét lắm. Ai cười với em là em cười lại hết. Mẹ yêu mẹ hun vào tay, vào chân, vào môi, vào má, vào trán,... em sướng lắm. Bà ngoại bảo "hôn tay bá tước nào". Em sướng cười như nắc nẻ.


P/s: toàn ảnh hồi con hơn 3 tháng. Ảnh 5 tháng mẹ chưa update. Nợ nhé. Sẽ update đầy đủ hơn vào những entry sau.
À, ai có kinh nghiệm hướng dẫn mẹ cháu chụp cho cháu đẹp hơn không? Huuu, mẹ cháu chụp lấy sự kiện thôi chứ không biết chụp đẹp gì hết cry.

Con trai



Con trai 9 ngày tuổi. Trông con iu ghê cơ flirt

Mẹ nhớ con nhiều!

Cưng cưng của mẹ!

Bây giờ đang là giữa mùa thu rồi. Trời mấy hôm chuyển tiết như sắp sang đông, ngoài đường gió rất lạnh. Ra đường, mọi người áo phao, áo gió kín cổng cao tường. Bố Bủm còn đòi mẹ tìm khăn để quấn cái cổ hay ho khù khụ nữa kia. Hình như có mỗi mẹ là vẫn chưa thấy gì của mùa đông lắm. Lúc nào mẹ cũng thấy nóng phừng phừng. Mọi người bảo "hai hơi nên thế mà". Chỉ thấy may mà có ít ngày gió lạnh nên mẹ tranh thủ diện được nốt mấy cái váy bầu mùa đông không thì phí. Mà cũng chỉ kịp diện có 1 tuần thôi, mỗi ngày 1 cái nhé bigsmile.

Tháng trước, mùa thu tháng mười đường còn nhiều hương hoa sữa. Tối, 2 bố mẹ đón nhau về, bố than "Mùi thơm quá. Năm ngoái mình còn là người đàn ông độc thân, cuộc đời thanh thản. Giờ thì...". Mẹ bảo "giờ thì, đời mình sung sướng thế này, bỗng có vợ, có con chăm sóc, yêu chiều". Bố phá lên cười hiiiiiiii. Uh, năm ngoái vẫn còn lãng mạn lắm, tối tối còn đèo nhau đi chơi, ngắm phố, ngửi mùi hương đêm dịu nhẹ. Bây giờ, ngoài giờ làm và lên bà ngoại, bố cấm tiệt ko cho mẹ đi đâu hết. Ở nhà cho đỡ mệt và ở nhà cho Bum có người chơi. Trùi, gì cũng Bum, vì Bum hết sad. Bố vui vì sự xuất hiện của Bum lắm. Lúc nào cũng hỏi "con zai của bố ơi, con zai ngoan không". Thấy con trườn, đạp nhiều thì bố bảo "vì con khỏe mạnh và hiếu động" mà không cần biết lắm lúc mẹ thấy mệt vì cái sự nghịch của con. Vì thế mà giờ mẹ không phải giặt đồ này, ko phải dọn dẹp nhà cửa này, cơm chỉ nấu thôi không phải sơ chế đồ ăn này,...Bố ép mẹ ăn thật nhiều này, nhắc ăn, nhắc uống sữa, nhắc nghỉ ngơi để Bum chóng lớn. Thật ra, bố biết mẹ đi làm đã quá vất vả rồi. Mẹ làm việc nhiều hơn bất cứ ai ở công ty. Vì mẹ ham kiếm tiền để được mua cho Bum cái này, cái kia. Không biết khi Bum ra với mẹ rồi, mẹ còn được chìu chuộng như vậy không nữa sad.

Hôm nay, Cưng cưng của mẹ được tròn 38 tuần rồi. Mai mẹ sẽ đi khám lần nữa rồi nghe bác sĩ tư vấn, chuẩn bị cho ngày trọng đại. Công việc hôm nay mẹ cũng gọn gàng, đúng kế hoạch đề ra, giao trả hồ sơ cho khách hàng xong rồi. Mai dọn nốt đồ đạc tư trang cá nhân về phòng cũ, sang tuần mẹ sẽ ở nhà nghỉ ngơi, chơi với Bum thôi. Con ngoan, ráng khỏe mạnh, lên cân cho mẹ yên tâm nhé. Sắp được gặp cưng cưng của mẹ rồi. Ôi sao mà nôn nao thế. Mẹ nhớ cưng nhiều thật là nhiều ý, biết không.

33 tuần

Con 33 tuần, đã có nhiều "thành tích" đánh dấu đáng kể. Lo con đòi ra sớm, chưa phát triển hoàn thiện, bác sĩ chỉ định phải tiêm hỗ trợ mũi trưởng thành phổi. Bố, mẹ líu ríu "đưa" con đi. Mũi đầu tiên, tất cả đều OK. Mũi thứ 2 liên kề ngày sau đó. Tối đó, con vẫn "đủ trò" cùng với mẹ. 4h sáng hôm sau thấy con ngoan hiền, im im. Mẹ tỉnh ngủ rồi không ngủ lại được nữa, quay ra khều khều con, trêu chơi. Bình thường, đó là giờ con dậy hú mẹ "ời ời". Hôm nay sao ngoan vậy con? Mẹ khều mãi. Mẹ nịnh nọt "Bum xinh, Bum ngoan, Bum yêu của mẹ". Rồi "Bum thối ơi". Rồi "con ơi con ới". Gọi mãi, gõ mãi, búng mãi mà con im re. Mẹ hoảng quá. Ngủ gì mà say vậy con. Bình thường khều phát là đạp một nhát cho mẹ khỏi làm phiền rồi mà.


Trời sáng rõ, mẹ mếu máo kêu với bố. Thế là, sáng sớm, bố, mẹ điện thoại ời ời đến bác sĩ để xem sao. Sáng thứ 7, định bụng dậy muộn chút rồi hãy đi làm, kết quả là dắt díu nhau đến bác sĩ thật sớm. Bác sĩ nghe tim thai, kêu bình thường mà. Thấy mẹ chưa yên tâm, bác sĩ cho siêu âm để mẹ thấy. Trùi, cái tim nó vẫn đập bình bịch kìa, cái mặt ngái ngủ đôi lúc trở mình nhẹ nhẹ kìa. Làm người ta hết cả hồn. Bố thì kêu "sợ vãi....cả ra quần" haizzzzz. Vậy nên mẹ nghĩ, chắc do 2 liều liên tục nên con phê thuốc. Trùi, phê lâu ơi là lâu. Một lúc sau, lại thấy lịch bịch trong bụng rồi.


Ngày chủ nhật, mỗi mình mẹ ở nhà với dì. Cả ngày quanh quẩn xem con trườn, lăn, bò. Cả ngày con cứ gồng lên gồng xuống làm mẹ phát mệt. Và lần đầu tiên có cảm giác bị con đạp cho đau đên không đứng, không ngồi được. Thật là, sau một ngày im re, để ngày hôm sau "ta đã trở lại, lợi hại vô cùng" hả con sad ?


Thật ra, mẹ mong con ngoan hiền bớt chút đi. 2 vòng quấn cổ rồi đấy con. Ai cũng kêu sao mà nghịch thế. Mẹ lo nhiêu lắm. Càng những tuần cuối cùng càng lo. Cố gắng cùng mẹ vài tuần nữa thôi. Con ra cùng bố, mẹ rồi. Nghịch bao nhiêu mẹ cũng chịu hết. Mẹ cho con đạp bụng mẹ thoải mái, cho đạp bố thoải mái hơn nữa. Con nhé. Con ơi.