Mẹ từng có 1 kế hoạch thế này, khi nào có Bum, mẹ sẽ viết nhật ký cho con đều đặn mỗi ngày, chụp ảnh con hàng ngày để thấy con lớn lên thế nào. Giờ con được 5m4d rồi mà mẹ mới làm được có chút xíu. Cụ thể từ ngày con chào đời, ảnh còn chụp được 1 ít chứ viết thì chẳng viết được gì. 1 entry viết cho con nhân ngày đầy tháng vẫn còn dang dở. Phần vì mẹ muốn làm hẳn 1 blog riêng cho con mà chưa có dịp, phần vì quá bận rộn, luẩn quẩn vì con, phần vì...mẹ lười nữa. Thôi mẹ hứa từ nay sẽ chăm chỉ ghi dấu lại những điểm mốc cho con nhé.
Con 5m4d có vài điểm đáng ghi nhận. Lúc 3m con tập lẫy bên phải. Lúc đó mẹ đinh ninh con thuận tay phải. Nhưng tập gần nửa tháng mà đầu nặng, con không nhấc được đầu lên. Một hồi con chán, bỏ lẫy. Mọi người bảo con trốn lẫy.
Phía sau.
Phía trước.
Hì hụi mãi thấy thương.
Tức mình, khỏi lẫy luôn. Gặm cẳng gà còn sướng hơn.
4.5 tháng, 1 ngày đẹp trời, quần áo mỏng nhẹ, con lẫy cái bụp. Lẫy bên trái. Lẫy sành điệu luôn. Đặt con xuống cái là con lẫy bụp. Thay quần áo và bỉm cho con rất khó. Mẹ toàn phải lấy chăn chèn bên cạnh. Mỗi lần vậy là con cáu lắm nhưng con phải chịu mẹ thôi.
Bây giờ đầu con đã cứng. Bế dựng, bế ngồi quay ra đầu con đều vững vàng, không còn vẹo sang 1 bên nữa. Hú hồn, mẹ cứ lo mãi. Là do lúc trước con chưa cứng hẳn mà. Chờ lưng con cứng hẳn, có thể ngồi thì mẹ sẽ cho con ngồi ghế ăn bột và mẹ con ta cùng ăn dặm nhé.
Tối hôm qua, mẹ lại chèn nữa nên con không lẫy bên trái được. Tức mình con quay lại lẫy phải. Gớm không!!!! Cái tay con chưa quen rút ra được, con e e lên làm mẹ phì cười. Mẹ cứ kệ nằm xem con xử trí thế nào. Con không làm được, tức mình gục xuống đệm nhặng xị lên. mẹ buồn cười quá phải bến con lật ngửa lại. Cục cưng bắt đầu thể hiện cá tính rồi đây. Cấm đằng này thì con làm ngược lại hả.
Con gắt ngủ ghê lắm. Tối nào cũng ì xèo chán chê mới ngủ được. Thế là cái xe ăn bột đươc tận dụng triệt để làm phương tiện ru em ngủ. Tắt đèn, đùn xe đi lại vài lượt là con ngủ say. Ngủ sớm, đúng 9h tối đều đặn. Giữ thói quen tốt này, con nhé. Trộm vía, con đã ngủ, đèn đã tắt, ti vi tắt thì con ngủ 1 mạch tới sáng. Mẹ cũng được ngủ ngon hơn, chỉ thi thoảng tỉnh giấc bê con lên gối vì con xoay gớm lắm, tụt cả xuống khỏi gối thôi.
À, một thành tích đáng kể nữa là con đã tạm biệt cái bim bỉm được gần 1 tuần rồi. Con chỉ đóng khố vào lúc đêm đi ngủ cho ngon thôi. Bà nội thì hỉ hả lắm vì giải thoát cho con khỏi cái bọc to ở mông. Quan trọng là bà chịu xi cháu thôi. Ấm trời thì xi con được rồi. Có lúc cả sáng con không tốn cái quần nào. Có lúc 1 buổi trưa cả nhà ăn cơm thôi, con chơi tới ba cái quần. Ghê không. Như con sứa ý, con nhỉ. Có 1 điều hạn chế, vì tè liên tục, nhà chưa cất đệm nên con chỉ được bế và nằm xe, nằm nôi nên con ít được vùng vẫy lắm, ít được lẫy nữa. Tối, mẹ thương con, rửa ráy cho con sạch sẽ, đóng bỉm vào thả con lên giường cho con lẫy, ngáo ngơ nhìn xung quanh.
Em rất hay cười. Tí toét lắm. Ai cười với em là em cười lại hết. Mẹ yêu mẹ hun vào tay, vào chân, vào môi, vào má, vào trán,... em sướng lắm. Bà ngoại bảo "hôn tay bá tước nào". Em sướng cười như nắc nẻ.
P/s: toàn ảnh hồi con hơn 3 tháng. Ảnh 5 tháng mẹ chưa update. Nợ nhé. Sẽ update đầy đủ hơn vào những entry sau.
À, ai có kinh nghiệm hướng dẫn mẹ cháu chụp cho cháu đẹp hơn không? Huuu, mẹ cháu chụp lấy sự kiện thôi chứ không biết chụp đẹp gì hết

.