Nhớ - “cafe ngon và một chút yên tĩnh”…
Saturday, October 25, 2008 5:06:00 AM
Tôi thích uống cafe từ nhỏ. Mùi cafe thơm nồng nàn và quyến rũ, vừa ngọt ngào, vừa béo ngậy… Thế nên lần đầu tiếng uống cafe - tôi uống liền một hơi hết sạch, làm mọi người cứ mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên… Lúc đó uống, không phải vì cafe ngon mà bởi vì cái mùi thơm của nó… hấp dẫn quá, làm tôi không tài nào cưỡng lại nổi! Rồi chỉ mong đến Tết để được… uống cafe “ké” với mẹ, với bố - chứ ngày thường cafe chỉ là một thức uống sa sỉ mà một con nít như tôi còn lâu mới được đụng đến!
Ngay cả đến bây giờ, dù vẫn say cái mùi cafe ấy lắm, nhưng tôi ít có dịp được ngồi ở quán với bạn bè. Phần vì không có thời gian, phần vì thói quen sinh hoạt: ngoài học hành, công việc chẳng bao giờ ra khỏi nhà … nên nếu có gặp tôi nhâm nhi cà phê ở đâu, thì đảm bảo là… nhầm người!Có duy nhất một lần được ra quán cà phê Ý trên đường Bà Triệu - tôi đi với gia đình. Nhìn menu có đến mấy chục loại cà phê, mà toàn tiếng Ý, tôi chẳng hiểu gì, chọn luôn cái tên đầu tiên tôi nhìn thấy : Espresso. Ly cà phê của tôi… to như cốc sinh tố! Lần này tôi rút kinh nghiệm, uống từ từ, nhấm nháp từng ngụm và thưởng thức cái mùi thơm dịu dàng mà tôi hằng yêu thích… Chẳng ngờ, càng uống càng… say, loại cà phê ấy kích thích mạnh quá làm cho người tôi nôn nao, khó chịu, đúng là “say say”, “phê phê”. Lần đầu tiên được hưởng cảm giác say cà phê là như thế nào!
Và lần thứ hai, quán cà phê tôi ghé vào là Highland. Lần nào đi qua Hồ Tây hay ngã tư Starbowl tôi cũng thích ngắm nhìn cái không gian yên tĩnh lãng mạn ở đó. Ghế gỗ, chậu hoa xen vào nhau … tạo nên một khoảng lặng giữa bốn bề nhộn nhịp của thành phố. Tiếc là khi ấy lòng chẳng vui nên ngồi giữa một không gian thơ mộng như vậy tôi chỉ thấy cô đơn và lạnh lẽo…
Nếu đang đi trên phố mà bắt gặp hương cà phê thoang thoảng thì tôi sẽ giật mình rồi dáo dác tìm xung quanh… Cảm nhận mùi cà phê của gió mang tới, vừa ngọt ngào, vừa man mát, lẩn quất lúc gần lúc xa… ngây ngất lắm!
Tôi cũng thích tìm hiểu về cà phê. Càng tìm hiểu càng thấy thích thú. Cà phê là cả một nghệ thuật từ lúc rang xay đến khi pha chế. Mỗi vùng miền, mỗi đất nước lại có từng loại cà phê đặc trưng - khác hẳn cái thứ cà phê tan mà bạn chỉ mất 3 phút là pha xong (dù mùi của nó cũng thơm, nhưng nồng và không lưu lại được lâu).
Irish Coffee (Cà phê kiểu Ailen)
Ở Anh có cà phê kiểu Ailen (Irish Coffee) Đây là thứ cà phê được pha chế rất cầu kì, do đó rất đắt và chỉ có ở những quán sang trọng. Tờ Telegraph (thời báo của Anh) gọi đây là “thức uống mịn như nhung và dễ chịu, làm ta hồi phục cả sức khỏe lẫn tinh thần”.
Làm Irish coffee rất công phu, phải dùng nước nóng rửa ly thủy tinh có chân, lau khô, rót rượu whiskey vào, phải là những loại whiskey “chân chính” của Ailen như Bushmills hay Tyrconnell, thêm một muỗng đường nâu, khuấy đều cho tan đường, lấy diêm châm lửa đốt rượu vài giây để giảm độ cồn trong rượu và cân bằng hương vị giữa cồn và caffeine, đúng là “nghề chơi cũng lắm công phu”.
Rót đầy cà phê thật nóng và đậm đặc cách miệng ly đúng 1cm, chờ một lúc để hỗn hợp rượu và cà phê hòa lẫn vào nhau mới cho kem tươi (whipped cream) trắng muốt lên trên, không khuấy nữa vì bí quyết uống Irish coffee là nhấm nháp cà phê nóng xuyên qua lớp kem lạnh.
Món cà phê này làm ta chếnh choáng, nhất là những ngày mưa giăng giăng, trời se lạnh - một ly cà phê đủ làm tan đi mọi giá băng bên ngoài…
Frances Coffee (Cà phê Pháp)
Pháp cũng là một đất nước nổi tiếng với thứ cà phê thơm ngon, dễ chịu. Tuy không phải dân tộc đầu tiên uống cà phê nhưng người Pháp đã có không ít cải tiến cho thứ nước uống đã được nâng lên tầm văn hóa này, như việc cho thêm đường vào cà phê vào đời vua Louis XIV. Cuối thế kỷ 17, việc uống cà phê pha sữa trở nên phổ biến khi một bác sĩ người Pháp khuyên nên dùng café au lait (cà phê sữa) để cải thiện sức khỏe.
Ở Pháp, người ta thích dùng café vào buổi sáng sớm, trước khi đi làm. Café au lait to tướng như chén ăn cơm, gồm một nửa cà phê một nửa sữa tươi nóng bốc khói nghi ngút. Café serré đậm đặc vì chỉ có một nửa lượng nước so với cà phê đen thông thường, hay Café crème màu nâu có kem thơm và béo… Nhưng loại cà phê này không dùng để nhâm nhi - chỉ uống một hơi là họ lại tất tả xách cặp chạy ra tàu điện ngầm. Còn khi muốn ngồi lâu , họ nhấm nháp sôcôla đen hay kẹo truffle mềm, thư giãn và tán dóc với tách cà phê un noisette (món cà phê giống espresso nhưng có pha ít kem hay sữa).
Italian Coffee (Cà phê kiểu Ý)
Italia là “kỳ phùng địch thủ” của Pháp trong việc chiếm trái tim dân ghiền cà phê. Quả thật, ở quốc gia xinh đẹp này việc uống cà phê được xem như một môn nghệ thuật. Espresso bạn uống ở khách sạn năm sao có thể được người pha chế lừng danh pha từ máy espresso loại xịn, nhưng cũng không thể sánh bằng espresso đậm đặc, đắng và thơm trong tách nhỏ xíu uống tại một trong những torrefazione bên một cây cầu gỗ với những ngôi nhà kiểu Phục hưng của Ý (Đặc biệt nữa, nếu không muốn bị dân địa phương cười thầm, bạn đừng gọi espresso thành expresso, có nghĩa là tàu tốc hành)
Loại cà phê nổi tiếng nhất của Ý có lẽ là Cappuchino. Cappuccino ngon và dễ uống hơn espresso, có lẽ vì loại thức uống này có 1/3 espresso, 1/3 sữa tươi nóng để làm “mềm” bớt vị đắng của cà phê, và 1/3 bọt sữa mịn màng có rắc bột quế hay bột sôcôla xay li ti lên trên. Người Ý uống cappuccino rất nhanh nhưng khi uống xong bọt không trắng cả mép như những “người trần mắt thịt” khác (và khác hẳn với tôi hôm uống capuchino ở Highland - tôi ăn hết kem trước rồi mới uống đến cà phê )
Du khách đến Ý, đặc biệt là người Mỹ, dù có sang trọng đến mấy cũng hay bị cho là “nhà quê” vì quen gọi cappuccino sau bữa trưa hoặc bữa tối, mà theo dân địa phương là không đúng điệu chút nào. Người Ý chỉ uống món này trong bữa sáng hoặc dành thời gian riêng trong ngày để thưởng thức cappuccino như một món riêng biệt, và đặc biệt rất chăm chút bọt sữa, không bao giờ hớt bỏ hay khuấy bọt hòa lẫn vào cà phê vì làm như vậy mất hết “tinh túy” của thức uống này mất rồi.
Nếu như không quen uống cà phê, thì ở Ý còn có loại caffè hag, tức cafe không có caffeine, hoặc granita di caffè con panna - cà phê nóng pha ít đường, đổ vào khay đá tủ lạnh qua đêm cho đông lại, khi uống mới bỏ vào máy xay nhuyễn với ít nước rồi rồi đổ đầy vào ly, phía trên cho thật nhiều kem tươi ngon béo. Những ngày hè nóng nực, du khách và dân địa phương ngồi lười biếng trong cái nắng tháng bảy đổ lửa của mặt trời phương Nam, vừa uống món cà phê có cái tên dài ngoằng này vừa nhìn thế giới chậm chạp trôi qua.
Và những nơi khác…
Amsterdam là một trong những thành phố “quậy” nhất châu ÂuThủ đô nhỏ bé này có cả một hệ thống hơn 300 quán cà phê được cấp giấy phép cho khách mua và hút các loại thuốc phiện nhẹ, cần sa. Đến Amsterdam uống cà phê, hoặc là bạn sẽ shock vì người ta vào quán cà phê để hút cần sa hoặc là bạn nên vào bruine kroeg - những quán cà phê “nâu” để thưởng hết sự ấm áp, thanh bình của thành phố.
Những bruine kroeg ở Amsterdam đã có tuổi đời vài trăm năm, với cách trang trí như trong những chiếc tàu thủy xưa, xà nhà nặng trĩu, ván lót sàn và bàn ghế gỗ sẫm màu, tên gọi của nó có lẽ bắt nguồn từ những bức tường ám khói thuốc lá nâu qua thời gian, dưới sàn có cả cát biển và trải thảm Ba Tư để lau cà phê hay bia bị tràn. Trong quán còn có cả một cây kèn khổng lồ kiểu xưa để trong góc. Cà phê Hà Lan không đặc sắc lắm nên chúng tôi, cũng như hầu hết du khách vào bruine kroeg, mặc dù gọi là “đi uống cà phê” nhưng lại chọn bia, vốn là đặc sản ở đây.
Còn ở Thụy điển - cà phê là một phần không thể tách rời cuộc sống. Có một từ rất phổ biến - fika, nghĩa là đi uống cà phê - thoát khỏi những bận rộn thường ngày của cuộc sống, gặp gỡ bạn bè cũ, làm quen bạn mới, tán gẫu… Fika gần như một thứ tôn giáo ở đây, người ta có thể fika sáng, trưa, chiều, tối. Cà phê Thụy Điển hơi giống caffè Americano, đựng trong những tách dày và nặng bốc khói nghi ngút, không đậm đặc nhưng đủ độ mịn và đắng để đi kèm với các loại bánh ngọt thơm phức. Người Thụy Điển thích uống cà phê kèm với bánh ngọt - loại mềm và dẻo như tan trong miệng, chính giữa có một lớp mứt mỏng vị thanh thanh dễ chịu, trên trải kem mềm và dày làm từ một thứ trái cây ngòn ngọt màu vàng mướt.
Chỉ cách Thụy Điển vài tiếng đồng hồ bay nhưng Hy Lạp là một thế giới khác hẳn, với nắng vàng biển xanh và cái nóng Địa Trung Hải làm người ta uể oải, chỉ muốn… đi uống cà phê. Để phù hợp với khí hậu ở đây, đã có frappe, món cà phê đá đặc trưng Hy Lạp không kém bánh pita kẹp thịt nướng hay yaourt ăn với mật ong. Đâu đâu cũng thấy những quán cà phê (kafeneio) đầy khách uống frappe.
Cách làm frappe khá đơn giản, chỉ cần Nescafe, nước lọc, đá, đường, cho vào đồ trộn cocktail xốc mạnh trong vòng nửa phút, rót vào ly để đá kèm uống hút là bạn đã có thứ thức uống dễ chịu đầy bọt li ti thơm và mát lạnh làm dịu đi cái nóng mùa hè Địa Trung Hải…
Tản mạn năm bảy loại cà phê, bỗng dưng tôi lại nảy sinh ra ý nghĩ muốn du lịch các nước cho thưởng thức hết cái phong vị từng loại cà phê ấy. Nhớ một tối đi bên anh trên đường phố Huế, hương cà phê từ đâu ngào ngạt ào tới… Cả một con phố lắng đọng mùi cà phê, ngây ngất… Nhìn mãi mà không biết mùi hương đó xô từ đâu đến - chỉ trong khoảnh khắc - nhưng không gian như ngừng lại… Nhớ - “cafe ngon và một chút yên tĩnh”…
Đá Giữa Trời












