Bình yên ta chờ nghe...

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Học làm blog

Nghề của tôi là viết nhưng rồi có những thứ chẳng dùng được vào đâu nên tôi đành nhờ đến blog, up lên để sau này già còn có cái đọc lại. Đầu tiên tôi dùng yahoo nhưng sau sự cố blog “bẩn”, tôi đành ngậm ngùi học opera. Thực ra tôi đã tìm đến opera từ lâu nhưng vì trình độ IT i tờ nên đành chịu. Kết quả trang blog này là kiến thức học được từ các thành viên trên WTT: Liênrom, Kiwi, robocon^vn… Cám ơn tất cả mọi người. Tháng 7-2009: Tôi viết những dòng này vì không muốn làm mất thời gian của mọi người. Nick của tôi là medaudo. Còn thành viên có tự truyện được nhiều người tìm đọc trong những ngày này là medaudo2008 (trên WTT) và medaudo (trên lamchame) được đăng ký sau tôi. Thế nên, tôi không phải là người nổi tiếng.
Traffic Statistics

Thế là mưa...




Năm nay mưa nhiều, mùa hè mưa, sang thu chẳng được mấy ngày đã thấy mưa rét ào đến, nhanh quá.

Mẹ nhiều việc, mà toàn những việc chẳng thích thú gì. Khổ vậy, biết làm sao bây giờ, cứ lần lữa mãi rồi cũng phải cắm mặt mà làm. Nhưng nào đã xong được đâu. Thôi thì cố mà làm cho nó nhẹ nhàng đi, cái sự không thích ấy mà. Ngồi trong phòng, cặm cụi gõ, ngoài kia, chỉ cách bức tường mỏng, tiếng loa phường oang oang, rồi ầm ào xe cộ… Oài…

A…lôôô… Dù bận đến đâu, mẹ vẫn gọi về nhà đúng giờ con vừa đi học về. Con quen rồi, nghe tiếng chuông điện thoại, nhấc máy lên, dù là bố hay mẹ, con cũng: A…lôôô… Giọng con dài ngoẵng ra, trong chiều mưa rét, làm mẹ bật cười, thư giãn lạ.

Dạo này con hứng thú với việc tìm sách trên các giá sách, tủ sách của mẹ để đọc. Con có riêng một giá sách, cỡ hơn trăm cuốn, lại có cách đọc sách kiểu cứ lấy từng cuốn, đọc trong vài chục phút, lại lấy tiếp cuốn nữa… Cứ vậy, nếu ngày nghỉ ở nhà cả ngày, giá sách của con trống rỗng. Số sách trên giá sẽ được bày đủ ở bàn học của dì, phòng dì, bàn ăn, trên tủ giày… Rồi con lại hì hụi khuân từng chồng sách đó vào phòng, để lại ngay ngắn trên giá. Nhưng chỉ được vài ba ngày, lại cứ thế… Mẹ thì thích đọc từng cuốn một, cất đi, rồi lại lấy cuốn khác… Nhắc con mãi, mà không được, đành quan sát con, thấy cũng thú vị…

Những cuốn sách đầu tiên con ngó nghiêng trên giá sách của mẹ là những cuốn hướng dẫn chăm sóc sức khỏe trẻ em, dinh dưỡng đúng cách… rồi những cuốn sách về kỳ án Bao Công, những vụ án kỳ lạ… rồi đến sách tiếng Anh… Con không hề phân biệt sách dày hay mỏng, cuốn nào con cũng đọc, say sưa và thích thú. Mấy hôm vừa rồi, lâu lắm mẹ mới có thời gian qua mấy cửa hàng sách, lại khuân về một lô. Vừa về đến nhà, con đã xách ngay túi sách vào phòng, mở ra, đọc ngấu nghiến. Đó là cuốn sách hướng dẫn các bậc cha mẹ những phương pháp rèn luyện các đức tính cần thiết cho một cậu con trai. Thực ra cuốn sách không có gì đặc sắc lắm, ngoại trừ những câu chuyện mà tác giả đưa vào để làm ví dụ. Mẹ có ý định đọc nó, để lấy những câu chuyện đó kể cho con nghe. Nào ngờ, tối hôm đó, con cứ nài nỉ mẹ cho mượn, rồi đọc một lèo, xong cuốn sách. Con thông báo là đã đọc xong, còn kể vanh vách cho mẹ những câu chuyện trong đó. Nhưng khi mẹ muốn con làm việc gì đó (là mẹ quên mất rồi, tệ thế chứ), mẹ bảo: Con đã đọc sách và biết rồi, con nên làm mà. Giọng con chắc nịch: Cuốn đó dành cho bố mẹ, con đọc để biết bố mẹ dự định làm gì mà thôi…

Thế là mưa rồi, bởi mây đen thế cơ mà… Con thản nhiên nhìn ra ban công và nói vậy.

Oài… Mẹ im lặng, trống rỗng vào khoảnh khắc đó…

Nhưng chiều nay, sau tiếng “a… lôôô…” dài ngoẵng của con, mẹ thấy tự tin hơn rồi.

Thế là mưa… Có sao đâu nhỉ? Nắng ít vẫn có thể mưa nhiều mà…
Thế là mưa… Tối nay, con sẽ lại nằng nặc đòi đắp chăn bông everon và bật quạt… Mẹ tin như thế đấy!





Ổn không? Rất ổn mà...







Lâu lắm rồi, dù đêm nào cũng đọc sách, cuốn sách đó khiến mình phải khóc.

Một câu chuyện có thật, một cảm xúc có thật. Không chỉ là khâm phục nghị lực mà hơn thế, mình hiểu, người phụ nữ đó thực sự không nghĩ bà có thể làm được điều đó trước khi bà phải sống như vậy.

Đơn giản, đó là quá trình phải tự thích nghi để tồn tại, trước khi được sống. Còn sống được, là chiến thắng. Ý thức tồn tại, nhờ tình yêu chứ không phải là sự tham sống đơn thuần. Và bà đã chiến thắng, không chỉ tồn tại, đã sống qua ba mươi năm, ở vùng đất đầy bão tuyết giá lạnh, giữa mênh mông những đồng cỏ xanh bất tận, những ngón núi thiêng ẩn hiện… Không có thời gian, chỉ có chống chọi với sự khắc nghiệt ở mọi lúc, mọi nơi…

Ở giữa miên man cỏ xanh bất tận, không thời gian, không định hướng, dù có bản đồ ở trên tay, cũng chẳng thể biết được nơi mình đang đứng là đâu? Và mỗi bước chân sẽ thành đường đi, đi bằng cảm xúc với niềm tin mãnh liệt thôi thúc, chứ không đi bằng sự định hướng cụ thể.

Sau cả tháng trời để cái bể cá trống trơn vì cứ thả chú cá nào cũng chỉ được một thời gian là nó chết. Giờ thì bể cá đủ chục chú cá, nhiều màu sắc, có sỏi, có cây xanh, nước sạch và cá thì không chết nữa. Bởi những chú cá này, đi được trong nước. Đừng cười nhé, cá mà không đi được trong nước mới lạ!. Nhưng thật thế mà, trong nước, không định hình, cá vẫn biết lối đi, để không bất chợt nhảy ra khỏi bể, để không tự dưng chui tọt giữa mấy viên sỏi. Vậy là cá sống được.

Lâu lắm lắm rồi, hôm nay có người hỏi mình: Chị có ổn không? Ổn chứ, rất ổn… Có gì mà không ổn, ổn hay không là do mình mà…

Sống là cảm xúc, cảm xúc là sống.
Sống là chiến thắng. Cảm xúc là chiến thắng.



Hãy kiên trì





Đây là sáng tác của con, không thể xếp vào thể loại nào, vì đơn giản, đó là những gì con đã học được bằng việc đọc sách, bằng việc lắng nghe ước mơ, sở thích của chính mình. Mẹ không có bình luận gì, cũng không chỉnh sửa gì, post nguyên lên đây, để đọc lại, những khi mẹ thấy căng thẳng, mệt mỏi, thèm được dừng chân... Mẹ cám ơn con, thật nhiều, con yêu ạ!



Một cậu bé tuy rất nghèo nhưng rất ham học, thông minh. Cậu là con một nhưng không vì thế mà cậu bắt bố mẹ phải nuông chiều hoặc làm nũng bố mẹ. Hồi đó chưa có ai biết về quỹ đạo của các hành tinh. Cậu thường nói với bạn bè của mình rằng cậu muốn trở thành một nhà khoa học, người đầu tiên khám phá ra quỹ đạo của các hành tinh. Bạn bè của cậu nói: “Đó là một mơ ước viển vông, dù cậu có cố gắng đến đâu đi nữa cũng không thể thực hiện được đâu". Cậu nghe những lời đó nhưng lòng không nản. Năm cậu học lớp năm, cậu thi đỗ vào trường học tốt nhất làng. Năm 11 tuổi, nhờ góp công xây cầu và nhà cho những người nghèo trong làng, cậu được ban tổ chức tặng một suất học bổng và một bộ sách gồm một sách học Toán, một sách học Văn, một sách học Tiếng Anh. Còn suất học bổng, cậu mua các dụng cụ thí nghiệm và thực hiện thí nghiệm đầu tiên về lực hút của Trái Đất. Ý tưởng này xuất phát khi cậu ngồi dưới gốc cây táo và bị một quả táo rơi vào đầu. Cậu nghĩ: Vì sao quả táo lại rơi vào đầu mình mà lại không rơi vào vũ trụ? Nhờ nghĩ ngợi và chăm chỉ học tập, cậu đã trở thành nhà khoa học nổi tiếng - Newton. Việc cậu vươn lên trong học tập là một bằng chứng cho thấy việc gì chúng ta cũng có thể làm được nếu thực sự cố gắng.




Thế nhé, thế nhé...







Tháng dài, ngày càng dài hơn. Mẹ ước ao có nhiều hơn thời gian dành cho con, nhiều thời gian để viết… Nhưng đâu có sự lựa chọn nào khác. Đường Phạm Hùng dạo này như công trường, những người quen với việc đi lại chỉ trong vòng bán kính 5km, tính từ hồ Hoàn Kiếm, nếu phải đến nhà mình một lần, đều lắc đầu… Oài, những lúc như thế, mẹ cũng tự thấy mẹ giỏi thật. Ngày nào cũng ra đường, loanh quanh từ địa điểm nọ đến địa điểm kia, không dưới 40 cây số. Hai ngày nghỉ, theo với mấy ca học của mẹ, của con, cũng chẳng kém ngày thường là mấy. Thế nên, từ lâu lắm rồi, mẹ không có khái niệm ngày nghỉ. Giờ mà có ngày nào không ra đường, có khi lại thấy… hoảng. Vì như thế nghĩa là, mẹ bị ốm, mệt đến mức không thể đi đâu…

Một buổi chiều, khi mẹ đón con trở về nhà, lúc ở trong thang máy, bất chợt mẹ nhìn thấy sợi tóc bạc của mình, qua tấm gương. Mẹ bảo: Ối, mẹ già rồi, con ạ, tóc bạc của mẹ đây này. Con im lặng. Mẹ hơi ngạc nhiên, vì những năm trước, con rất không thích, nếu không nói là sợ mẹ già. Vì con nghĩ đến điều khác, sau già… Nhưng sao hôm nay, con im lặng. Mẹ hỏi tiếp: Nếu mẹ già thì sao? Con nhoẻn miệng cười: Thì con phải chấp nhận hoàn cảnh thôi, như bạn VA ý, mẹ bạn ấy còn già hơn mẹ nhiều…

Thì ra là vậy, con có sự so sánh, đủ để thấy, không có gì là khó khăn khi mẹ có già hơn nữa…

Vì khi đã được trải nghiệm, đã nhiều lần được chạm vào, có gì là không thể giải thích được đâu...

Không có gì đáng sợ, nếu có thể chấp nhận hoàn cảnh.

Đâu có gì là khó, nếu mỗi ngày có thể nói, rất nhẹ nhàng: Thế nhé, thế nhé…

Và thế nhé, bước đi, dù đường xa, bụi cát mịt mù…

















Cơm trộn khoai tây








Ngày chủ nhật, đưa con đi học về thì mẹ lên cơn sốt. Con hí hoáy cùng bà ngoại làm cái việc giúp mẹ nhanh qua cơn cảm lạnh.

20-6, mẹ phải nghỉ ở nhà. Đi học về, câu đầu tiên con bảo: Mẹ đỡ chưa? Mai là ngày báo chí, con sẽ có món quà tặng mẹ.

Hơn 15 năm làm báo, chưa khi nào mẹ hồi hộp chờ đợi món quà được báo trước trong ngày của nghề đến vậy.

Con chọn làm món cơm trộn khoai tây để tặng mẹ. Lần nào mẹ hỏi, con cũng chỉ bảo, vì con nghĩ đó là sự lựa chọn hợp lý, món đó chắc mẹ chưa được ăn bao giờ, con cũng chưa bao giờ làm, nên giờ con làm tặng mẹ.

Khoai tây hấp, thái hạt lựu, đảo qua dầu ăn với tôm, lạc rang giã nhỏ, ăn với cơm trắng, nóng và dẻo. Con hoàn thành món ăn với sự trợ giúp của “đầu bếp” dì O. Dì kể là lúc làm xong, con nói với dì: Dì ơi, cháu sợ cháu cũng muốn ăn!.

Cả nhà được ăn món cơm trộn khoai tây, lần đầu tiên, món ăn theo thực đơn của con trai.

Trước giờ đi ngủ, con hỏi: Có phải mẹ vui vì món quà của con không? Có thể chưa ngon nhưng vì trong đó có sự yêu thương của con đấy.

Thêm một ngày của nghề, trong cuộc đời mẹ, có ý nghĩa.

Thêm một ngày, mẹ nhận ra, mọi sự kết hợp, đều có thể, dù chỉ là món ăn, nếu thực sự xuất phát từ tấm lòng.

Mẹ cảm ơn con vì món cơm trộn khoai tây nhé!.

Mẹ yêu con!







[/ALIGN]

Tóc dài









Ngày thứ bảy, mẹ đi vòng vèo tổng cộng cũng hơn 50km. Nhưng nhờ có sự háo hức của con, mẹ thấy thư thái lạ lùng. Tối thứ bảy, trên đường hai mẹ con từ lớp học tiếng Anh về nhà, con hỏi: Mẹ có biết thế nào là bình yên không? Mẹ bất ngờ trước câu hỏi của con. Không phải mẹ chưa từng nghĩ đến từ này. Cũng không phải vì mẹ không biết vì sao con hỏi về bình yên.

Mẹ bất ngờ vì cách giải thích của con. Con bảo: Bình yên là sự bình tĩnh của trái tim trước mọi khó khăn.

Mẹ hỏi: Vậy con cảm nhận cuộc sống của con hiện nay có bình yên không?
Càng bất ngờ hơn khi con lý giải về sự bình yên của con. Đó là ở lớp học, cộng đồng có 30 bạn, dù các bạn có như thế nào với con, yêu, ghét, giận hơn, chơi hay không chơi, con vẫn cảm thấy bình yên.

Hôm nay mẹ chợt thấy thích thú có một chút thay đổi với kiểu tóc. Cắt ngắn, hẳn là sẽ trẻ trung hơn nhiều. Nhưng mẹ lại là người không dễ thay đổi, dù chỉ là kiểu tóc. Mẹ hỏi con: Mẹ cắt tóc ngắn nhé. Con thấy thế nào?

Con trả lời: Con thích mẹ để tóc dài. Là mẹ thì phải là tóc dài. Như bình yên sẽ xuất hiện khi có khó khăn đấy, mẹ có thấy thế không?

Từ khi vài tháng tuổi cho đến lúc này, hơn tám tuổi, con đặc biệt thích nghịch tóc, vuốt tóc mẹ mỗi khi đi ngủ, mỗi khi con thấy vui và hào hứng.

Mẹ sẽ không cắt tóc ngắn cho đến khi nào con nói: Là mẹ thì phải là tóc ngắn.

Vì yêu sở thích của chính mình thì dễ. Yêu sở thích của người khác, khó hơn nhiều.

Mẹ yêu con, nhiều lắm! Mẹ sẽ nuôi tóc dài, dù thế nào, cũng luôn cố gắng để mãi mãi bình yên...





[/ALIGN]

Lời nhắn









Chuyện này lẽ ra mẹ phải viết từ lâu rồi nhưng vì bận quá. Mấy tuần nay, mẹ lại bị căn bệnh đau đầu quấy rầy, công việc thì quá nhiều, nghĩ nhiều lắm mà chẳng viết được chữ nào lên blog được. Đến tối nay thì mẹ không thể dừng được nữa. Cố quên đi sự đau đớn, mẹ viết.

“Con đi với dì Đ mua dưa, 15 phút nữa con về”.

Một buổi chiều bứt hết mọi việc ra, mẹ về nhà sớm hơn thường lệ. Cửa khóa, mẹ sững lại. Thoáng chút lo lắng, xen lẫn ngạc nhiên. Con đã đi học về, nhưng sao lại khóa cửa? Con đang đi đâu? Mẹ mở cửa, mới thấy ở ổ khóa có mẩu giấy nhỏ xíu. Trên mẩu giấy là lời nhắn của con, viết bằng bút chì.

Khoảnh khắc đó, mẹ thấy hạnh phúc và bình yên...

Đơn giản đó chỉ là một lời nhắn. Nhưng nhờ lời nhắn đó, mẹ biết con đã hiểu sự lo lắng của mẹ, của những người yêu thương con. Dù chỉ là ra ngoài 15 phút, nhưng nếu không có lời nhắn đó, mẹ hay dì trở về nhà mà không thấy con, sẽ lo lắng vô cùng. Dù chỉ là lo lắng trong 15 phút, thì sự lo lắng đó cũng sẽ làm mẹ thấy căng thẳng…

Mẹ vẫn thường có những lời nhắn cho con. Khi con còn bé, mẹ phải đi làm quá sớm, lúc con còn chưa dậy, mẹ sẽ viết lời nhắn để con tỉnh dậy sẽ đọc được. Khi mẹ phải đi công tác dài ngày, mẹ để lại lời nhắn, nhắc con những việc cần chú ý.

Và mỗi buổi chiều, dù bận đến đâu, mẹ vẫn cố gắng, khi con về đến nhà, mẹ sẽ điện thoại, để nhắn với con rằng: Mẹ yêu con!

Mẹ tin và hy vọng, con sẽ có thêm nhiều lời nhắn và biết cách sử dụng lời nhắn để mang lại những khoảnh khắc hạnh phúc và bình yên cho những người con yêu thương.

Mẹ yêu con! Mẹ chỉ muốn nhắn vậy thôi…











[/ALIGN]


Cảm ơn!








Con không phải là đứa trẻ thường xuyên nói: “Cảm ơn!” theo cách mà các cô giáo mầm non vẫn hướng dẫn, ngay lập tức ai cho mình cái gì, mình sẽ nói: “Cảm ơn!”. Nhưng cho đến lúc này và mãi mãi, con là người tạo cho mẹ ấn tượng sâu đậm nhất về cách nói lời cảm ơn.


Mẹ mua cho con một cuốn sách, khi mẹ đưa sách cho con, con chỉ nói: Con xin mẹ!. Nhưng có thể sau một, hai ngày, khi con đã đọc cuốn sách đó, con sẽ đến ôm chầm lấy mẹ, mắt con ngời sáng, giọng nói ấm áp: “Con cảm ơn mẹ vì đã mua cho con cuốn sách hay!”.


Mẹ tìm lớp học tiếng Anh cho con. Qua hai buổi học, con hứng thú và yêu thích lớp học vô cùng. Trong câu chuyện trước giờ đi ngủ, con sẽ nói: “Con cảm ơn mẹ!”. Từ “cảm ơn” của con đủ ấm áp và ngân vang mãi trong trái tim mẹ, mãi mãi…


Ngày nghỉ, mẹ nấu cho con món ăn mà con rất thích. Phải ăn gần hết đĩa, con mới nói, bằng giọng rất nhẹ nhàng và nụ cười thật tươi: “Con cảm ơn mẹ đã nấu món ăn ngon!”.


Lời “cảm ơn” con chỉ nói ra khi trái tim con thôi thúc phải bày tỏ sự biết ơn…

Lời “cảm ơn” của con cùng với ánh mắt và nụ cười…

Lời “cảm ơn” của con là giọng nói chan chứa yêu thương…


Mẹ cảm ơn số phận vì mẹ được là mẹ của con.

Mẹ sẽ nói: “Cảm ơn con!” trong từng khoảnh khắc…






[/ALIGN]

Bất ngờ với "5 tốt" - chuyện của những lá thư










Cả mấy tuần này, bận quá trời, mà phải tìm mua sách làm quà tặng cho các con ở lớp Đậu Đỏ. Công việc không dễ dàng, nhưng cũng khá thú vị. Mấy buổi trưa lượn lờ đủ các nhà sách, tìm, đọc, tính toán, mãi vẫn chưa tìm ra cuốn nào phù hợp. Là vì phải mua cho 30 bạn, phụ huynh khi giao nhiệm vụ thì nói chị không cần chọn giống nhau đâu. Nhưng mình thì không nghĩ thế, nên giống nhau, mà quan trọng hơn, mình muốn chọn những cuốn mà đến 80% phụ huynh chưa kịp mua cho con.
Phương án đầu tiên là sách mới xuất bản. Nhiều, nhiều vô kể, chỉ sợ chẳng có đủ tiền. Nhưng không dễ chọn. Vì tuy mới xuất bản, nhưng đa số là nội dung không mới. Giá không hề mềm, trong khi quỹ của lớp giới hạn, chẳng nhẽ chỉ mua một cuốn sách truyện tranh. Lãng phí.
Phương án sách có thể đã phát hành một thời gian. Càng nhiều hơn, càng khó chọn vô cùng, vì quá nhiều khả năng là phụ huynh đã kịp mua cho các con rồi. Giờ bố mẹ nào cũng quan tâm đến con mà. Nếu chỉ mua cho có, thì mình dứt khoát không làm.
Không nghĩ là khó đến vậy. Lớp 3, các con thích đọc gì. Quá nhiều bạn ở lớp con vẫn mê “Robot trái cây”. Đang “hot” mà. Đậu Đỏ kể, chỉ có bạn TM trong giờ ra chơi là đá bóng cùng con. Còn các bạn khác, câu đầu tiên khi đến lớp là: “Hôm qua có xem robot trái cây không?”. Để được các con hoan nghênh, chắc chỉ là truyện tranh Robot trái cây mà thôi.
Truyện dài thì vẫn còn những bạn không thích đọc, vì ngại, nhiều chữ.
Không quá ngắn, mà lại có nội dung.

Thế rồi ở một hiệu sách nhỏ thôi, thấy có cuốn “Để mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn” – những bức thư đoạt giải Cuộc thi viết thư UPU 38.
UPU thì không xa lạ với mình, nhưng lâu quá rồi, chẳng có điều kiện để đọc những bức thư như thế. Có thể sách in ít quá, chẳng phát hành đến những nơi mà mình hay ngó nghiêng, tìm kiếm.
Mua về rồi ngồi đọc một lèo, dù công việc đang ngập đến cổ.
Có mấy điều ấn tượng, đủ để quyết định mua cho tất cả các bạn ở lớp con.
Những ngôn từ hồn nhiên, những ước mơ giản dị, chân thật. Những câu văn khiến người viết như mình cũng phải suy nghĩ.
Một cậu bé 13 tuổi đã viết như thế này:
“Mình đã để ý quan sát người lớn: Phải chăng người lớn ai cũng hạnh phúc? Không, không phải tất cả đều hạnh phúc đâu thậm chí kể cả những người đã thực hiện được ước mơ của mình. Vậy có nghĩa là ngoài ước mơ ra còn cần có thêm một điều gì đó nữa chăng? Điều gì nhỉ? Mình thường tự hỏi bản thân như thế. Và mới đây khi đọc xong tác phẩm Cánh buồm đỏ thắm của A.Grin, mình mới hiểu ra rằng: cần phải có niềm tin và hành động nữa. Nhưng thậm chí như thế vẫn chưa đủ.
….
Người lớn, nói chung, đều rất bận rộn. Cậu là bạn thân nên mình thú thật nhé, mình thèm được ở bên bố mẹ nhiều hơn nữa cơ. Thật đáng tiếc vì không phải lúc nào cũng có thể được như thế. Công việc vất vả, bố mẹ có rất ít thời gian để nghỉ ngơi, điều này chẳng làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Mình mong bố mẹ có nhiều thời gian hơn dành cho bản thân và cho gia đình. Vì thế mình đưa ra công thức của riêng mình để cải thiện cuộc sống, nó được gọi là “5 tốt”.
Một là, quan hệ tốt với đồng nghiệp. Để mọi người hiểu và luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn là điều rất quan trọng. Cũng giống như một lớp học: thậm chí chỉ đôi lời động viên thôi nhưng cũng rất có ý nghĩa.
Hai là, nghỉ ngơi tốt để một ngày trôi qua không quá nặng nề, để được đi nghỉ ở đâu đó mà bạn muốn. Ngay cả ở trường mỗi khi phải học nhiều, bạn chẳng thiết làm gì ngoài nghỉ ngơi. Vậy mà người lớn còn vất vả hơn, họ có nhiều mối bận tâm hơn.
Ba là, mức lương tốt. Đừng nghĩ rằng, tiền là trên hết, nhưng nếu một khi bạn dồn tâm dồn sức cho công việc thì bạn cũng muốn được đánh giá xứng đáng lắm chứ. Có lẽ, sự khuyến khích và quan tâm và điều hết sức quan trọng.
Bốn là, sự trợ giúp đắc lực của công nghệ mới. Hiện nay có nhiều công nghệ hiện đại trợ giúp cho con người, thiếu máy tính thì chẳng làm được trò trống gì. Như ở trường của chúng mình đấy, có một cái màn hình đa năng, gần đây có một cuộc thi hát những bài ca yêu nước, khi các bạn cất giọng hát, trên màn hình chiếu những thước phim lịch sử. Cảm giác lúc đó thật kỳ lạ, thậm chí mình cảm thấy người run lên vì xúc động.
Năm là, tâm trạng tốt có được thông qua công việc. Tất nhiên, điều này lại phụ thuộc vào tất cả những cái “tốt” kể trên, nhưng ở đây có nhiều thứ do chính con người tạo nên. Tâm trạng tốt thực sự rất quan trọng, vì nó bộc lộ trong từng hành động của mỗi chúng ta, trong từng công việc được hoàn thành. Và ở đây, các điều kiện là do chính bản thân chúng ta tạo nên. Điều này hết sức hệ trọng bởi vì ngay từ thuở bé thơ chúng ta đã lao động hăng say bởi học tập cũng chính là lao động.

Chúng ta là hiện thân của những gì chúng ta đang làm bởi vì chúng ta sống trong từng hành động của mình…”

Quan niệm về "5 tốt” – để cuộc sống tốt đẹp hơn của một cậu bé 13 tuổi, bất ngờ và thú vị. Các con sẽ học được nhiều điều từ cuốn sách này, những cảm nhận về cuộc sống, cũng có thể hơi sớm với một học sinh lớp 3 nhưng sách có thể dùng trong nhiều năm cơ mà.
Hơi tiếc là sách in chưa thật đúng theo yêu cầu của “5 tốt”.
Nhưng thế là hôm nay mình cũng đã làm được một việc tốt – tìm mua được sách cho các bạn của con, lại đáp ứng yêu cầu “ngon, bổ, rẻ”...



[/ALIGN]
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29