Mình còn nhớ năm 97, bắt đầu internet nở rộ nhưng lớp học trò của mình năm xưa ko phải là ai cũng có máy tính và không phải là ai cũng biết xài nó. Nhà mình cũng có 1 máy tính để bàn, cũng có internet xài qua cáp điện thoại bàn nhưng không phải dành cho mình

nên cũng mù tịt.
Email thì biết xài năm 2000 lận, cái email mình lập đầu tiên là xài yahoo!mail. Google thì trời ơi mình dốt đến nổi đến tận năm 2004 mới biết xài công cụ đó hihi.
Còn blog hay diễn đàn thì đến khi sanh thằng Bin 2008 mới biết đến, hihi, chưa ai dốt như mình, thiệt tình. Và diễn đàn đầu tiên mình tham gia là webtretho và cũng từ đó trình độ i-tờ của mình nó tăng lên nhờ những chia sẽ của các bạn trên đó. Và cũng từ đó mình lại tham gia thêm 1 diễn đàn nữa đó là Hội Bông Sen

Và ngoài cái mình học hỏi được, thì còn tình người, mạng do con người tạo ra dĩ nhiên nó cũng tải được cái tình của con người. Có cái tình chung thủy và cũng có cái tình phụ rẫy.
Hôm nay mình log in vào Multiply, lâu nay cũng chỉ mình lòng vòng vài nhà quen bên đó, mình như quên bẵng đi 1 nhà. Bỗng dưng hôm nay thấy nhà ấy cập nhật trong inbox là có ai đó post trong soundbox của người ấy. Rồi mình click chuột vào mà tim mình đập mạnh ơi là mạnh, tay thì run. Ko biết có phải là bạn ko? Mà ko phải là bạn, chỉ là 1 ai đó post quảng cáo thôi. Mình thở dài, vậy bạn và con gái ra sao? 1 năm rồi chuyện của bạn ra sao? Đã nhiều lần mình định đi tìm bạn nhưng tìm ở đâu bây giờ? Mình quen bạn qua webtretho, bạn cũng là người mẹ như mình mà lại còn bằng tuổi, con trai mình lại sinh cùng tháng cùng năm với con gái bạn, ngày 9/1 này là sinh nhật con gái bạn, ngày 16/1 là con trai mình. Mình đã dành tình cảm cho bạn thiệt là nhiều vì bạn là người phụ nữ cũng chịu nhiều bất hạnh, cha mẹ ly hôn khi bạn còn rất nhỏ, cha bạn phủi sạch hết mọi trách nhiệm sau cuộc chia tay đó, mẹ bạn phải bươn chải ăn nhờ ở đậu để nuôi bạn lớn và đi học. Rồi bạn có chồng, chồng ở Hà Nội, chồng ban đầu đồng ý vào SG sống vì bạn nhưng khi bầu Ruby được 7 tháng tuổi thì chồng lại muốn trở về HN sống. Bạn cũng đồng ý về HN nhưng sống ko được vì bạn ko có việc làm ở HN và ngay cả chồng cũng ko có việc làm nốt, chỉ dựa vào ông bà nội. Mặt khác bạn còn 1 mẹ đang ở SG nên bạn cùng Ruby quay về SG khi con gái bạn 1 tuổi. Rồi bạn và chồng bạn rạn nứt từ đó. Khi con gái bạn gần được 3 tuổi thì bạn gọi cho mình vào đêm khuya. Bạn khóc, bạn nói bạn cần tiền, có thể cho bạn vay được ko? Hỏi ra thì biết được bạn làm kế toán của công ty bạn, bạn thu tiền và ko nộp đủ theo sổ sách, mà lấy tiền đó đưa cho chồng bạn làm ăn. Giờ công ty phát hiện nên cty cho bạn 1 tuần để bù cho đủ vào số tiền 200 triệu đã thâm hụt. Nếu ko bạn sẽ bị công an bắt. Mình rụng rời tay chân khi nghĩ đến cảnh Ruby phải xa mẹ khi mẹ bị bắt lúc Ruby mới 3 tuổi. Mình dành hẳn 1 ngày để chở bạn đi đủ thứ nơi vay tiền. Mình có mấy mối quan hệ bên ngân hàng nên chở bạn đi liên hệ. Thời gian này năm trước, mình sấc bấc sang bang vì lo cho bạn. Rồi một số bạn ở trong hội cùng tuổi cũng gọi điện hỏi thăm mình là có nên cho bạn mượn tiền ko? Mình lúc đó cũng đã nói thật lòng là " nếu mấy bà có dư chút đỉnh thì cho luôn bạn đó chứ đừng cho mượn" vậy là người góp 1 triệu, 2 triệu, 3 triệu cho bạn để bù vào số nợ đó. Mình thì cũng cho bạn mượn nhưng nhiều hơn những người khác. Mình thật sự thương bạn lúc ấy và lúc này mình cũng thấy thương bạn, thấy tiếc cho bạn vì bạn đã đánh mất nhiều thứ, trong đó có mình. Bạn đã tắt điện thoại, bạn dời chỗ ở và bạn ... ra sao mình cũng ko có 1 chút thông tin gì về bạn. Bạn ra đi ko một lời nói với mình. Mình tự hỏi, bạn có bị công an bắt không? Con gái bạn ra sao?
Mấy tháng sau Ngân hàng nơi bạn vay tiền có gọi cho mình vì trong hồ sơ bạn điền tên mình chỗ " Biết đến NH do đâu?", họ nói rằng muốn tìm bạn nếu biết bạn ở đâu thì báo cho bạn đến NH, rồi tháng vừa rồi NH gọi thêm lần nữa nói rằng 1 năm qua bạn ko thanh toán cho NH khoản vay đó, NH sẽ kiện ra tòa. Thật sự mình ko biết bạn ra sao?
1 năm rồi đó, mình biết tìm bạn ở đâu bây giờ, mình chỉ cần biết bạn và con gái khỏe thôi, chứ tiền thì mình ko đòi đâu. Mình cũng ko cho là mình bị lừa. Mình ko nói cho ai nghe vì ko muốn làm tan mất đi lòng thương yêu giữa con người với con người, ko muốn cho lòng tin vào con người vào tâm Phật trong mỗi con người ngày càng bị bào mòn.
Mạng internet mở mang cho mình nhiều kiến thức và cũng nhiều bài học. Nếu ko có mạng internet thì làm sao mình biết đến Hội Bông Sen yêu thương chứ. Nên mình ko bao giờ cho rằng mạng là ảo. Và vì mình theo đạo Phật nên càng ko cho là mạng internet là ảo. Vì tất cả mọi thứ có thật hết đâu mà có cái ảo? Mà cái người ta cho rằng thật thì thật được đến bao giờ? Vì sắc thân này có còn sống mãi ko? Lỗ tai nghe lời thị phi thì đâu phải lời thị phi có hình tướng mà đậu hay đeo hay dính trên lỗ tai? Lời thị phi đâu có rờ được, cầm được, ngửi được đâu? Lời thị phi ko có thật, vì mình chấp cho là nó có thật do Lỗ tai mình nghe được nên nó có thật. Nếu lỗ tai bị điếc thì lời thị phi cũng là số 0 tròn trĩnh. Nhưng nhiều lúc chính cái lỗ tai này của mình làm cho trái tim mình đau ghê lắm, vì những lời nói bâng quơ thôi, nhưng đau tận trong tim.
Rồi mình dùng phép mà Phật dạy : Bát Chánh Đạo để tìm lại cái an lạc cho tâm hồn mình. Và mình thấy mình bình an.vChỉ có cái tâm Phật trong mỗi người là thật và tồn tại mãi mãi.Là bất di bất dịch. Nên mình quý trọng tâm Phật của tất thảy. Và mình tôn trọng tâm Phật nơi bạn, vẫn mong bạn vì lý do nào đó ko thể nhắn cho mình 1 tin nhắn vào điện thoại chứ ko phải bạn cố ý phớt lờ đi tình cảm của mình dành cho bạn. Mình sẽ là đất, im lìm chờ bạn gõ nhịp.
Mong bạn bình an để nuôi con nên người.