Tuesday, 3. June 2008, 05:23:56
Có những ước mơ vẫn chỉ là ước mơ cho dù ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày.
Có những lời hứa vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi người hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hy vọng và chờ mong.
Có những ước hẹn sẽ mãi là ước hẹn nếu một mai một người bỏ đi, nhưng nhờ có nó ta đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.
Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.
Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó ta bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim thật sự cảm nhận.
Có những lần tình cờ gặp nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra: vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.
Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen nhưng nhờ có họ ta chợt nhận ra rằng tên của những người bạn thân thật tuyệt vời làm sao.
Có một người sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới với một người.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta nhận ra rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn nhận ra nhau.
Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ biết ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ đã có những ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ đã có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.
Tất cả là cuộc sống.
Thursday, 29. May 2008, 08:45:20
Thursday, 29. May 2008, 07:30:05
Tuesday, 27. May 2008, 04:51:31
Em 23. Anh 28.
Cả hai đều tự do, thoải mái, vô tư, tươi nồng như những trang blog mới, hào hứng, tinh khôi, chưa đầy Friends List, không quá say mê với những “thủ thuật” khai thác thông tin hot để gây chú ý, không mặn mà với những entry giật gân, chắp vá “chất liệu” từ ti tỉ nguồn khác, hay những trò vô bổ “câu” pageview.
Có thể nói không sai chúng ta cùng là những “tín đồ” ăn blog-uống blog-ngủ blog, chơi blog-làm blog, say blog-nghiện blog, sống trong blog chết vùi trong blog của làn sóng “cô đơn trên mạng”, với những nhu cầu tình cảm thiết thực.
Em quen anh bắt đầu bằng câu làm quen của anh, giọng trêu tức rất cổ điển: “Em xinh thật, hay là avatar của em đã nhờ photoshop xử lý đến mòn hết cả ảnh ra?”.
Em ngoan nết như thói thường: “Em xinh thật đấy, anh ạ. Có khi ngoài đời em còn xinh hơn ảnh nữa cơ!”.
Vậy rồi anh đề nghị add blog em: “Để xem ngoài chuyện xinh ra thì em có còn gì hay ho hơn nữa không!”.
Từ khi em accepted cái invitation không-nguyên-mẫu của anh, chúng mình đọc nhau đều đặn. Nỗi đợi chờ comment của nhau đã thành hò hẹn.
Đến nỗi như thành thói quen: nếu anh/em chưa comment cho entry đó, thì em/anh sẽ cương quyết không post entry mới.
Đa phần trong các entry em, anh thường kiếm chuyện chọc em đủ thứ. Nhưng em không giận, lại còn khen anh đùa rất có duyên.
Có điều bí mật chỉ riêng em biết, song song với những chê bai “lộ thiên” và công khai kia, anh gửi cho em cơ man là message trong mailbox, thủ thỉ hàng lô hàng lốc những lời ngọt ngào, dễ thương, nồng nàn, âu yếm.
“Bài” hay nhưng quen, tuy quen mà vẫn hay, y như các cụ đã đúc kết từ xưa: “Mật ngọt chết ruồi”. Em con gái nên đã say mê “chết ngập” bằng “tai”.
Thật ra chúng ta đã có rất nhiều điểm chung, cùng thích hay cùng không, cùng chê hay cùng ghét, cùng yêu hay cùng chán, cùng ưa hay cùng dị ứng trong rất nhiều điều.
Từ khi chúng mình add thêm Y!M để chat với nhau thì em bắt đầu khó chịu, em không thích những nick là female có avatar xinh đẹp trong FL anh. Nếu mà không xa xôi đến thế thì chúng ta đã gặp và em đã không phải lo, phải nghĩ, phải băn khoăn. Thậm chí em còn nghi ngờ cả việc có thật anh đang ở rất xa em không? Internet là chốn mênh mông, giả giả thật thật-sắc sắc không không, ai mà biết...
Anh cũng bực mình, không thích em Wink hay Flirt với ai khi quick, bởi thế nên em chỉ đành ý tứ Smile suông hay Dude! thật ngầu, nếu không thì cứ quick sơ sơ không cần icon minh họa. Nói thật với anh điều này khiến em không thoải mái, cảm giác như anh không thật tin em hơn là anh ghen vì yêu, muốn giữ.
Nhưng em cũng chẳng hiền. Em “theo chân” anh đi các blog, xem anh “thì thầm” những gì với các cô. Trời ạ, theo thì theo vậy, nhưng em cũng chẳng yên tâm. Nếu anh mess gì trong mailbox cho “thiên hạ xôn xao” thì em cũng đâu có biết. Anh lãng mạn, đưa đẩy, ân cần như thế, nếu anh chơi lá bài hai mặt (như với em ngày trước) thì em cũng chịu thua thôi.
Anh khó chịu khi em post những entry có những anh A, B, C nào đó viết tắt, lại chú thích thêm đó chỉ là chuyện (tình) cũ từ hồi xửa hồi xưa (ai biết em bây giờ đã hết?). Anh không thích khi em than, em tủi rằng em đang buồn, đang cô đơn, đang chán nản, đang trống rỗng, đang lơ lửng, đang âu sầu. “Thôi đi, anh biết quá! Em “đong đưa” với các male trong FL của em phải không? Đã có anh mà em vẫn chưa đủ vui sao!”.
Cãi nhau triền miên, giận nhau triền miên, nghỉ chơi nhau triền miên.
Em bắt đầu chê anh vô duyên. Anh bắt đầu nói em thấy ghét.
Rồi anh “đóng giả” thành một nick khác (anh làm thêm blog yahoo khác) để thử lòng em.
Anh dùng những bài quá “xuya”, tuy xưa mà vẫn thấm, nói ngọt lọt tới xương, nước chảy đá mòn, em à em ơi, em em em, anh anh anh, cưng cưng cưng, hay hay hay, thương thương thương. Toàn ngay những lúc chúng ta đang giận hờn, đang nghỉ chơi nhau. Tấn công cấp tập, ráo riết.
Em ngây thơ khờ dại, lại thêm cái thói liêu xiêu trong cơn mềm yếu, đuối hơi, hụt hẫng, nên em “chết tươi” ngay qua “phép thử”. Giận điên nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh, anh tỉnh bơ không nói gì thêm sau khi đã “lật mặt” em.
Bị ép vô chân tường, em cũng mon men chơi trò “phép thử” lại anh.
Ôi, em. Em thêm lần nữa khờ dại ngây thơ, anh thông minh giăng bẫy, buông câu là dính tới hàng thúng cá, đời nào anh mắc bẫy, vướng mồi câu non nớt của em. Em thật ngốc! (em có “trá hình”, giả dạng, vẽ mày che mặt tới đâu thì anh cũng sẽ nhận ra em thôi).
Vẫn nguyên cái vẻ bình tĩnh (ẩn chứa đầy sóng gió), anh tỉnh bơ sau khi đã “lật mặt” em cay đắng lần thứ hai.
Cơn phân rã kéo dài trong u ám, em xao xác đổi theme (màu tối thẫm), có khi buồn em xóa cả avatar (hiện lên làm chi nữa?). Blast em chỉ còn ba chấm, lơ lửng giống như tâm trạng em. Lòng trống toang, mệt mỏi em đóng blog, chán nản và hoang mang.
Rồi trong những ngày buông thả rong rêu, em mơ màng bắt được cọng rơm khô. Cọng rơm vàng, ngỡ mỏng manh nhưng ai dám tin lại yên ả, kiên cường, vững chãi.
Em bắt đầu thấy nhạt dần với những quick đơn điệu, nhàm chán, lặp đi lặp lại như công thức mỗi sáng, mỗi trưa, mỗi chiều, mỗi tối của anh. Chẳng có nội dung gì đặc biệt, tệ hơn cả những icon vô hồn. Ít quá những tình cảm yêu thương. Mà giống như anh đang canh chừng, đang nhắc nhở một blogger đã thuộc tay anh sở hữu, một “tín đồ” mà anh có trong FL. Gần như anh đang “ban phát” cho em chút tình dửng dưng sau những say mê, thích thú. Em chạnh nghĩ: thôi thà anh bỏ quách em đi cho xong. Cứ dằng dai lấp lửng như thế này...
Thưa dần những message anh trong mailbox, thưa dần những comment anh trong entry em post, cho dù chỉ là chê bai hay “gây gổ”.
Thật ra chúng ta đã có rất nhiều điều không hợp, chúng ta lệch pha, mà do lúc đang thích nhau thì đương nhiên quá dễ bỏ qua.
Rồi điều gì phải đến cũng đến, chúng ta remove nhau trong FL. Em đã can đảm “ra tay” delete anh trước và anh cũng thấy không có gì tha thiết. Giờ đây thì chuyện anh hay em có invisible hay visible lúc online đã chẳng còn quan trọng nữa.
Anh có thế giới bloggers chằng chịt những “dây mơ rễ má” của anh, tất nhiên em cũng vậy.
Và chúng ta có những bạn bè chung, có những khoảng thời gian online, blogging chung.
Thảng khi gặp nhau chung trong một entry, gặp nhau khi quick gần nhau trong blog của một ai đó, em và anh cứ thản nhiên như chưa từng quen.
Chúng ta cứng cỏi dần lên, trở thành những blogger “lâu năm” của Yahoo! 360o, chứng kiến bao nhiêu mùa khủng hoảng, bao nhiêu thăng trầm của “lão già” Yahoo điên loạn. Chúng ta đã add tới đầy FL. Bạn bè quan tâm, hỏi han, ủng hộ, vỗ về khi đau, khi buồn, khi khổ... tình thân ấm áp có đủ khi ta cần. Chúng ta có nhiều nguyên nhân lẫn lý do để lãng quên. Blog có đủ “thuốc thang”, môi trường, hoàn cảnh... để chữa lành vết thương cho cả hai.
Cũng lâu em không đọc blog anh, vì vậy em giật mình khi thấy invite mới của anh trong mailbox em. Có gì đâu mà em phải băn khoăn quá vậy. Hay đơn giản vì em đã có người khác?!
Người mới không cần phải “hai mặt” với em, bao giờ cũng chỉ quan tâm, ngọt ngào, dịu dàng, chia sẻ, hỏi han, ân cần như chính bản thân anh ấy.
Anh ấy comment trong entry, ở quick hay trong message cho em đều cùng một kiểu. Em đã chat qua Y!M với anh ấy nhiều lần, rồi đã cho số phone và hai bên đã nhắn tin, gọi điện. Rồi bọn em đã offline, anh ấy dễ thương lắm, anh ạ.
Gần nhất, khi em có những chuyện không hay (cả trong công việc lẫn trong cuộc sống), chính nhờ sự nâng đỡ, bảo bọc của anh ấy mà em đã có thể vượt qua. Em bình tĩnh, tự tin hơn với tình yêu mà không cần qua những “phép thử”. Và em hạnh phúc được là người có thể chia ngọt sẻ bùi với anh ấy trên từng bước chân của con đường mà anh ấy đã chọn và đang đi.
Em không cố ý tìm tình yêu qua blog, chẳng qua có duyên nên mới gặp được thôi. Bây giờ thì em tự kiểm soát mình, em không đong đưa, lơi lả với ai, vì em đã có người yêu. Anh ấy của em không cần đợi em ghen, tự anh ấy cũng biết điều chỉnh bản thân sao cho em thấy anh ấy đáng được tin tưởng nhất. Em thấy mình may mắn quá. Em đã rao cả trên blast rằng em muốn bay lên, khi em được tình yêu chắp cánh.
Nhưng anh thì vẫn chưa biết, anh cứ tưởng rằng việc anh “xin” add lại em đã làm em vui đến vậy. Anh ngấm ngầm hả hê. Anh lại bắt đầu cuộc hành trình từ những ngọt ngào bên trong, lạnh tanh, nhạt nhẽo, xã giao, hay cay đắng bên ngoài.
Em bây giờ thản nhiên lắm rồi. Thấy anh “chơi trò ú tim” như vậy, em chỉ muốn bật cười. Anh có cần em để avatar là anh ấy của em không? Để cho anh “vỡ mộng” hiểu ra...
Nhưng nghĩ lại thì em cũng không muốn làm cho anh buồn đâu.
Blog có khi là ảo, có khi là thật, ai cũng nói điều đó với em và em biết thế. Yêu ghét của blog, có khi chỉ add hay remove nhau gọn lỏn là xong. Bằng như thích nhau quá thì mess, quick, còn ghét nhau quá thì ignore, giới hạn trong setting, cuối cùng là đóng blog hay xóa blog...
Nhưng với em, blog là “tài sản tinh thần” của những con người bằng xương bằng thịt giữa đời, có tâm hồn, tình cảm, tâm tư, nguyện vọng hẳn hoi. Những con người tốt hay xấu, đáng yêu hay đáng ghét, bên ngoài blog và net. Em trân trọng blog, trân trọng những bè bạn chân tình của em.
Nếu biết chuyện của em bây giờ, anh có chúc mừng cho tình yêu và hạnh phúc của em không?
Monday, 26. May 2008, 14:51:29
Chuyện kể về một mối tình thầm lặng
Lá nguyện cầu được sánh bước bên cây
Cây dẫu biết vẫn tỏ ra vô cảm
Mặc Lá buồn với mối tình đơn phương.
Qua đời Cây bao chuyện tình rực lửa
Lá dẫu buồn nhưng vẫn rất yêu Cây
Còn Cây ơi sao vô tâm đến vậy?
Để Lá sầu , Lá cay đắng xót xa !
Có một ngày Cây bất chợt nhận ra
Trong đời mình cần bóng hình của Lá
Nhưng trong hai chẳng một ai nói cả
Cây ngại ngùng đành né tránh con tim.
Bao năm qua Cây vẫn cứ lặng im
Tìm lời giải cho tình yêu Cây - Lá
Bỗng xuất hiện Gió trong đời của Lá
Người sẵn sàng dám bày tỏ tình yêu.
Lá yếu mềm còn Cây thì nhu nhược
Lá đành lòng theo Gió để quên Cây
Lá lìa Cây là vì Cây không giữ
Hay là vì Gió thổi Lá bay đi?..........
Monday, 26. May 2008, 09:54:25
Saturday, 24. May 2008, 15:08:39
Cuộc sống xung wanh mình có lẽ có rất nhiều điều làm cho ta bất mãn. Chẳng hạn về gia đình, về xã hội, tình yêu, tình bạn, hay la những vấn đề nhức nhối của cuộc sống… Có rất nhiều điều làm ta suy nghĩ, có rất nhiều điều làm ta bất mãn, cảm thấy những sự việc đó không như ý mình mong muốn, cảm thấy những sự việc đó quá ép đặt chúng ta. Nó làm ta không thể nào thoát ra khỏi vỏ ốc của sự tự ti, làm ta không thể nào khẳng định chính bản thân mình…
Một người bạn của mengu đã rất tự ti với chính bản thân nó. Nó hòan toàn quá sợ mọi việc đi nó cứ luôn nghĩ đến những chuyện ….[có thế là tưởng tượng mà thôi] … Nó là một đứa bạn thân trong nhóm mengu, qua những khi tiếp xúc mengu biết nó không phải là một người yếu đuối, nó có thể làm rất nhiều việc, nó có thể giải quyết rất nhiều việc ngoại trừ tình cảm và gia đình. Đầu tiên nói về tình cảm. Khi biết nó, mengu đã biết nó đã quen một người từ năm lớp 9, tình cảm khi này thì rất tốt, không hề hần gì. Càng về sau, mengu thấy nó khóc nhiều lắm, buồn nhiều lắm. Nó đã nói nó muốn thoát ra khỏi người đó, nó không muốn sống phụ thuộc vào người đó… thế mà nó không làm dc. Nó không đủ tự tin, không đủ dũng cảm để làm việc mà nó muốn làm,… khuyên nhiều vào thì được gì, nó cũng không làm được. Nhưng thật may, cuối cùng nó cũng đã dứt khoát được chuyện tình cảm của nó. Nhưng vấn đề quan trọng ở đây là có một người xuất hiện, làm nó phân vân tình cảm của nó. Nó muốn đến với người mới nhưng lại lúc nào cũng nghĩ về người cũ … vậy thì làm ăn dc gì chớ ..? Sao nó không đủ dũng cảm để giải quyết những chuyện này cơ chứ … ??? Tiếp theo, chuyện gia đình. Ai đời đứa con gái 16, 17 tuổi chả dám cắt tóc. Hứa cho đã tính cho đã đời cuối cùng lại dc phán cho một câu là không dám cắt tóc sợ gia đình la. Úi chịu nổi không chứ, nó muốn thay đổi bản thân nó mà nó ứ làm dc. Sao chứ, sao lúc nào cũng mang cái tư tưởng con nít, sợ sẽ bị ba la, ba mắng. Ai đời lại lôi đứa con gái 16-17 tuổi đầu ra cầm roi đánh. Lớn rồi ứ phải con nít, phải biết suy nghĩ cho bản thân. Không nên tối ngày chui đầu vào cái vỏ ốc cổ hũ của gia đình. Phải biết vùng lên để mà thoát ra sự “cai trị tàn bạo” của gia đình chứ. Nếu bây giờ không đủ can đảm làm việc đó thì biết đến bao giờ sẽ làm được đây..? Chẳng lẽ 10-20 năm sau muốn cắt một kiểu tóc mới phải thưa ba con muốn cắt tóc. Úi, thời đại càng ngày càng đổi mới, phải biết sống thích nghi với thời đại. Làm gì thì làm nhưng làm những gì cho có mức chứ hem phải làm bừa làm bậy. Tiếp, nó muốn quên hết mấy cái chiện tình cảm hiện giờ. OK. Giúp ngay, Nhưng vấn đề ở đây là nó đưa ra 2 cái lí do cực nhảm, ah không, chỉ một thôi. Thứ nhất, gia đình gắt gỏng hem cho đi chơi nhìu . OK chịu . Thứ 2, vẻ bề ngoài không đẹp. Cái này mới nực cười. Tại ai, tại nó ko biết sửa soạn, sao nó cứ gòng ép mình vào vỏ ốc đề rồi nói mình không đẹp như người ta. Nó đâu phải không đẹp mà là do nó không tự trau chuốt mình. Nó cứ sống quá ư là “cổ hũ” theo lối sống của gia đình. Nó phải biết bùng lên và khẳng định chính mình. Gia đình ai lại chẳng thương con, chỉ cần nó làm đúng thì ai làm gì được nó thế mà vẫn sợ. Hết cách.
Thật sợ cái kiểu gia trưởng của các gia đình “phong kiến” còn sót lại trong thế kỉ 21 này. Sao họ sống trong thế kỉ mới, xã hội mới mà họ không có một chút nào gọi là tiên tiến cả. Mãi nghĩ về những gì của thời tiền sử rồi ép con cái vào cái khuôn khổ chán ngắt ấy. Như thế làm dc j` cơ chứ, làm cho con cái cảm thấy thêm áp lực mà thôi, chẳng dc xíu gì gọi là lợi ích. Ở cái thời đại này tuy có rất nhiều tệ hại xấu nhưng nếu biết cách dạy dỗ con cái đúng mức thì chúng sẽ chẳng hư hỏng gì. Còn mà đem cái kiểu gia trưởng ấy ra thì … thôi thôi … cho xin đi , càng làm nó càng thấy tự ti, không chừng có người càng làm cho bản thân họ trở nên thật xấu xa để trã đũa cho cái sự giáo dục không đúng cách của gia đình. Có thể mengu viết cái bài này đã dùng lời quá nặng, nhưng đó là những gì mengu thấy và nghĩ. Nếu như cứ còn mãi cái sự quản thúc kiểu này thì than ôi, tương lai của con em sẽ ra sao đây, khi nào mới theo kịp thời đại chứ…??? Cứ mãi chui rúc trong nhà, không được ra đường, không được ăn mặc model, không dc cắt tóc model, úi úi … mệt… chỉ cần gia đình có sự quan tâm thì được rồi, ăn mặc model nhưng không lố lăng ai cấm? Cắt tóc model nhưng không ngứa mắt … ai cấm??? Xã hội không cấm mà, có cái luật nào cấm mấy cái chiện này đâu cơ chứ. Mà cũng đừng mãi để cho con cháu lạc hậu theo cái xã hội cổ xưa kia nữa, đừng có mà 7-8h tối là ở nhà không được đi đâu, không được giao tiếp bạn bè, … những gì đại loại thế, đó là cái luật xưa kia rồi không phải của cái thời đại này. Đi sớm nhưng không phải là về quá muộn, không phải là qua đêm mới là hợp thời đại. Chính những người thế hệ 8x-9x như tụi mình vẫn biết phải về nhà sớm, không nên về quá muộn. Nhưng chính cái sự “quan tâm, chăm sóc” quá đặc biệt của các gia đình “lạc thời đại” mà những người trẻ mới có cái suy nghĩ ra khỏi nhà rồi thì như chim sổ lồng đi cho thật đã vào rồi khi nào chán quay trở về. Đã nói đến cái sự quản thúc của các gia đình gia trưởng ngày nay thì thiếu gì để nói, nhưng thôi lần sau tiếp tục, hum ni mệt quá, nghỉ một chút thôi.
Lưu ý: Đọc xong bài này đừng chửi mengu nhá … please…!!!! Bài viết lung tung lắm vì tâm trạng hem tốt, hì đọc hem hiểu cũng đừng la, tội nghiệp mengu lắm .. hi`hi`
Saturday, 24. May 2008, 03:40:07
Tôi là kẻ quét rác, xén cỏ trong công viên. Cái nghề ít ai để ý, chỉ có tự tôi hay để ý mình. Người ta gọi đó là mặc cảm, chẳng biết có đúng không.
Nơi tôi làm, đã thành nếp, sáng sớm các cụ vô tập thể dục. Khi các cụ về thì khách thập phương tới. Trưa, họ kéo nhau đi ăn và chiều, lại các cụ và các cháu nhỏ. Mãi tới tối thanh niên mới vào. Cái chu kỳ chỉ bị phá vỡ vào dịp lễ Tết hoặc chủ nhật. Thi thoảng cũng có ngoại lệ, ấy là vào giờ nghỉ trưa, các cặp tình nhân tới đây hú hí vài giờ, rồi lặng lẽ rút. Đôi khi có một bố già xấu tính, kiếm đâu được cô bồ nhí, đú đởn trong lùm cây, hoặc có gã choai choai ôm eo mụ nạ dòng mập ú. Những ngoại lệ ấy tôi nhổ nước miếng, bỏ qua. Nhưng có một trường hợp khiến tôi day dứt mãi, đó là bà lão, nhìn vẻ ngoài chẳng có gì đặc biệt. Bà xách cái giỏ nhựa, ngày ngày tới ngồi trên ghế đá lặng lẽ têm trầu với cái vẻ lơ đễnh của người vô cảm, không ra buồn, cũng chẳng ra nhàn hạ. Dáng bà thanh mảnh, nhưng không phải cái thanh mảnh của người thành phố. Nghĩa là hơi thô và cứng. Cái cách bà ngồi đó, không ra người giàu, cũng chẳng thể nói bà nghèo. Đôi lúc bà cũng đi dạo, nhưng những bước chân tự chúng đưa bà đi đâu đó chứ quyết không phải bà chủ định tới cái đích nào. Rồi bà ngồi thẫn nhìn vào khoảng không. Tôi đã từng mon men tới gần quét dọn, hy vọng được bà bắt chuyện. Nhưng bà lảng sang chỗ khác ngay.
Cái ghế đá ấy, cả năm nay, dường như chỉ dành riêng cho bà. Khi bà về, không còn dấu vết gì, kể cả bã trầu.
Bẵng đi hàng tháng không thấy bà tới, lòng tôi bồn chồn lo ngại. Chỉ sợ bà đau ốm thì khổ lắm. Nhưng bà lại xuất hiện. Sự xuất hiện của bà làm tôi mừng rỡ. Mặc dù nom bà có vẻ gầy hơn, xa vắng hơn. Bà vẫn mặc bộ đồ lụa thẫm giản dị với búi tóc bạc, khoác hờ chiếc chăn nhung mỏng màu đen và vẫn xách giỏ nhựa, âm thầm như cái bóng.
Một lần. Hai lần... Bà đến rồi đi, tựa hồ có sự phân định nhịp nhàng giống như công việc đơn điệu của tôi, tháng tháng lãnh lương, ngày ngày cặm cụi, riết rồi thành quen, thành ra yên phận. Nói là nói thế, những lúc đẩy cái máy xén cỏ rù rì, tôi cũng hay rù rì nghĩ ngợi, rằng chẳng biết thế nào nhỉ? Con người ta có số phận thật. Bà lão ấy ngày ngày ra công viên, chơi một mình, về một mình, chắc hẳn đời sống thanh nhàn lắm? Mà biết đâu chẳng phải thanh nhàn!? Tôi từ tấm bé lận đận, ba má mất sớm, học hành bỏ dở, chỉ biết lo kiếm sống, xin được việc làm ở đây, rồi lấy chồng, sinh con, được cái chồng hiền, con ngoan, thế là mãn nguyện lắm. Có lẽ vì thế tôi ít ước mơ, ít nghĩ ngợi. Hễ thấy ai nghĩ ngợi là tôi to, tôi sợ, mặc dù chẳng biết lo cái gì và sợ cái gì. Sự hiện diện của bà lão khiến tôi bối rối. Thương chẳng phải thương. Hình như tôi bị ám ảnh. Sáng ra làm việc, đã thấy bà lão ngồi đó nhai trầu. Tôi thầm theo dõi bà. Bà nhai trầu cho có cái để nhai, rồi lẩn thẩn lục lọi trong giỏ, sau đó ngồi im phắc. Trưa, bà lủi tủi xách giỏ về. Chiều bà lại tới. Sự lặp đi lặp lại ấy dai dẳng đến nỗi, tôi không chịu nổi. Một hôm tôi quyết định theo bà, khi cơn dông chiều ập xuống. Bà lập cập xách giỏ, lập cập bước, lập cập cúi chào ông gác cổng rồi men theo lề đường, tới góc phố có ngôi biệt thự, bà dừng bước, mở khoá, lách vô. Tôi chưng hửng quay lại, chợt thấy có tiếng ôtô con, kiếng màu, cũng rẽ vào ngôi biệt thự. Tôi cảm thấy vô duyên cho nỗi day dứt bấy nay của mình. Ngôi biệt thự ấy ngày nào tôi chả đi qua, bốn bề kín cổng cao tường, hoa tigôn nở rộ, um tùm. Các cửa sổ trên tầng lầu đóng im ỉm, như thể nó đã đóng từ thời xa lắm rồi. Rõ ràng đây không phải là nhà của dân thường. Bà lão cũng không phải là dân thường! Nhà dân thường chẳng ai chịu đóng kín thời kinh tế mặt tiền.
Thế nhưng, từ hôm phát hiện ra bí mật ấy, không hiểu vì sao chẳng thấy bà lão ra công viên nữa. Ngôi biệt thự vẫn đóng kín, chiều chiều chiếc xe con vẫn lọt vô. Có tới 2 tháng vẫn vắng bóng bà. Lòng tôi se buồn. Bỗng một buổi sáng, hai ngả đường giáp ngôi biệt thự xe con đậu kín, có cả xe ca và xe tải, chiếc nào cũng ngờm ngợp vòng hoa. Từng đoàn người trang trọng nối đuôi vào viếng. Tấm hình bà lão dán trên góc bảng cáo phó, trước cổng ngôi biệt thự, báo tôi biết bà không còn nữa. Tự dưng tôi cảm thấy bơ vơ. Ông già gác cổng đứng nhìn sang đám tang chép miệng:
- Tội nghiệp bà lão, chết không được một tiếng khóc.
- Hoa nhiều quá, chắc bà làm gì to lắm? - Tôi nói.
Ông già nhìn tôi vẻ thương hại:
- Con bà làm to. Hoa cho người sống đấy, cháu ạ.
Tôi quay người, lau nước mắt.
Saturday, 24. May 2008, 03:33:34
Saturday, 24. May 2008, 03:30:14
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để dành quyền độc lập. Và vị anh hùng chỉ huy người dân của quốc gia này đã được dân chúng tôn lên làm vị vua đầu tiên.
Sau thời gian dài chinh chiến, họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyền lợi của cá nhân mình. Vị hoàng đế kia cũng vậy, ngất ngưỡng trên ngai vàng và hào quang của quyền vị, ông đã bỏ bê việc nước, quên cả chăm sóc cho dân và để mặc lũ bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng. Vì muốn hoàng đế lảng quên với việc triều chính, bọn tham quan đã chọn một thiếu nữ đẹp tuyệt vời để vua lập làm hoàng hậu . Nhưng trái với ý muốn của bọn quan lại, hoàng hậu lúc nào cũng hết lời khuyên răn nhà vua nên lo cho dân chúng và chỉnh đốn việc triều chính. Lũ quan lại rất ghét hoàng hậu, nhưng không làm gì được vì nhà vua quá thương yêu nàng.
Cho đến ngày kia, sau một thời gian thụ thai, hoàng hậu sinh ra một đứa bé thật kháu khỉnh, dễ thương. Lạ lùng thay, thân thể của đứa bé trai đó lại trong suốt như pha lê, đến độ thấy rõ từng đường gân, mạch máu và trái tim. Thấy cơ hội đã đến, bọn tham quan bèn dèm pha với nhà vua rằng hoàng hậu là một phù thủy trá hình và tuyên truyền tin này ra ngoài cho toàn dân.
Trước áp lực của bầy tôi và sự phản đối của dân chúng, nhà vua đã truất phế hoàng hậu ra khỏi hoàng cung cùng với đứa bé lạ lùng kia. Trở thành một thường dân, hoàng hậu đem con đi khỏi hoàng cung. Đi tới nơi đâu cũng bị dân chúng chửi mắng và xua đuổi. Suốt con đường tìm nơi ẩn trú, hoàng hậu đã bị bao kẻ ném đá, dùng gậy đánh đập mà chỉ biết cắn răng dùng thân thể mình để che chở cho đứa con thơ. Với bao vết thương trên mình, hoàng hậu bồng con đến khu rừng già và ngã ra vì kiệt sức. Nhìn hài nhi mới ra đời trong lúc biết mình sắp chết, hoàng hậu không biết làm gì hơn là đưa tay vuốt ve con mình vài lần, nước mắt tuôn ra và trút hơi thở cuối cùng.
Đứa bé nằm bên mẹ không ai cho ăn nên khóc lên thảm thiết vì cơn đói. Tiếng khóc vang lên tận chín tầng trời làm Thượng Đế động lòng ngó xuống trần gian. Khi thấy hoàn cảnh thương tâm đó, Thượng Đế nổi giận vì lòng tàn ác của người dân vương quốc kia. Ngài bèn sai thiên thần mang đứa bé vô rừng chăm sóc cho nó lớn lên trong tình thương của thiên nhiên và muôn cầm. Sau đó, ngài ban một lời nguyền khiến cho toàn thân thể của từng người dân bị gai nhọn mọc đầy người, để suốt đời không ai được gần gủi ai cho đến khi mọi người biết thương yêu nhau. Từ đó người dân của quốc gia nầy đều mang trên mình một lớp gai, từ vua tôi cho đến hạng bần cùng. Nhưng dù cho lớp gai trên mình ngày một dài và cứng nhọn theo lòng tham ngày càng to lớn, họ cứ sống cho cá nhân mình mặc dù phải trả giá cho lòng vị kỷ đó bằng sự cô đơn khủng khiếp dằn vật tâm linh.
Một ngày kia, nghe tin vương quốc này đang trở nên yếu thế, một quốc gia khác bèn đem quân sang xâm lấn lãnh thổ. Khi quân xâm lăng tràn qua bờ cõi, toàn dân trong nước ai cũng tự lo thân và trốn tránh nghĩa vụ. Nhà vua lúc đó đã lớn tuổi mà vẫn bị lũ bầy tôi tham sống sợ chết làm áp lực bắt đem một toán quân ra chiến đấu. Sức mình thì yếu, sức địch thì mạnh. Sự thất bại đến với nhà vua thật nhanh chóng. Dẫn tàn quân chạy về hoàng thành thì mới hay lũ tham quan đã đem dâng cho giặc tự bao giờ. Phẫn chí, nhà vua quyết liều mình đem quân cố chiếm lại thành trì nhưng cuối cùng phải ngã ngựa vì một mũi tên có tẩm thuốc độc. Nhà vua được một số quân trung thành cứu thoát và chạy trốn đến bên bìa rừng. Nhìn lại binh sĩ lớp bị thương, lớp bỏ mình chung quanh, nhà vua lấy làm hối hận rằng mình đã không nghe lời hoàng hậu khuyên ngày trước. Nhớ đến hoàng hậu, nhà vua lại nhớ đến đứa con thơ vô tội của mình ngày xưa. Rồi nhà vua ngã bệnh vì vết thương hành hạ. Bên ngoài thì địch quân vây khốn, trong rừng thì binh sĩ liều mạng để tử thủ với quân thù. Nhà vua lập đồn trong rừng làm chiến khu và để tập luyện binh sĩ.
Ngày qua ngày, dưới ách đô hộ nghiệt khắc của quân xâm lăng, người dân của vương quốc đó càng nghe đồn thêm về một quốc gia trong khu rừng già huyền bí nọ. Dần dần, người dân tìm cách trốn đi và tìm vào rừng để gia nhập. Phía quân xâm lăng cũng điêu ngoa, họ cho người trà trộn vào trong rừng nhưng kế hoạch không thi hành được vì không thể nào giả mạo được lớp gai cứng mọc trên thân thể của người dân bản xứ. Người dân đã biết đoàn kết để tạo cho khuyết điểm trên thân thể mình thành ưu điểm để chống giặc ngoại xâm. Một ngày kia, với binh hùng tướng mạnh, nhà vua bắt đầu công cuộc dành lại quê hương. Lần nầy, với đoàn quân thiện chiến và với lòng tin thống nhất, nhà vua đã chiếm lại được thành trì và xua đuổi quân xâm lăng ra khỏi lãnh thổ.
Không may, trong trận chiến cuối cùng nhà vua lại bị thương. Vốn đã yếu sức vì tuổi già, lại còn lao lực trong trận chiến dài đăng đẳng, nhà vua bệnh ngày càng thêm nặng. Toàn dân trong nước chưa kịp reo mừng dành lại độc lập đã phải mang nỗi buồn cho tình trạng ngày càng nguy ngập của nhà vua. Biết mình sắp chết, nhà vua trong cơn sốt đã thốt lên rằng:
"Ta chết cũng đành lòng, nhưng trời ơi, sao ta thèm được một lần ôm đứa con mà ta chưa hề biết mặt !..."
Bỗng nhiên có tin báo từ bên ngoài thành có một người thầy thuốc nói sẽ trị hết bệnh cho nhà vua. Cửa hoàng thành rộng mở. Người thầy thuốc bước vào hoàng cung với tấm vải thô che kín thân thể mà không ai nhìn thấy mặt. Khi đến gần giường bệnh, người thầy thuốc đứng lặng yên thật lâu bên nhà vua mà không nói tiếng nào. Khi nghe nhà vua gọi con trong cơn sốt, người thầy thuốc rơi lệ. Giọt lệ nhỏ xuống trên gò má nhăn nheo của nhà vua làm nhà vua thức tỉnh và mở mắt nhìn người đang đứng bên cạnh mình. Khi nhà vua đua tay lên vói, người thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống bên cạnh người và nói rằng:
"Thưa phụ hoàng, con đây !".
Rồi người thầy thuốc hất tấm vải thô che mình xuống đất để lộ ra một thân thể trong suốt như pha lê. Để chữa bệnh cho cha, vị hoàng tử nâng vua cha lên và ôm người thật chặt vào lòng, mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu. Và máu chàng đã chảy ra. Lạ thay, khi máu của chàng thấm lên thân thể của nhà vua thì nhà vua cũng thấy mình khỏe lại . Và kỳ diệu hơn nữa, lớp gai nhọn trên thân thể nhà vua cũng tan biến dần theo từng giọt máu của vị hoàng tử đổ xuống.
Sau đó vị hoàng tử bèn đặt nhà vua nằm lại trên giường để dưỡng bệnh. Từ từ đứng dậy và bước đến người đứng gần mình nhất, vị hoàng tử ôm lấy người đó và nói:
"Chúng ta hãy thương yêu nhau. Bất cứ hình phạt nặng nề nào của Thượng Đế cũng đều được giảm bớt nếu chúng ta biết chân thành yêu thương nhau".
Rồi cứ thế từ người này sang người khác, chàng đi khắp thành mà ôm từng người một, từ ông lão nghèo nàn đến người thương gia giàu sang, từ em bé tật nguyền đến chàng thanh niên khỏe mạnh. Và cứ thêm mỗi người được ôm thì vị hoàng tử càng yếu dần theo từng giọt máu ứa ra trên thân thể họ. Cho đến lúc kiệt sức, chàng quị xuống bên đường. Tuy vậy, chàng vẫn mở rộng vòng tay kêu gọi mọi người đến cùng chàng mà chia sự sống. Mọi người nức nở khóc trước tình thương bao la của chàng. Những người sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên chàng mà nói:
"Chúng tôi xin hoàng tử đừng lao lực thêm nữa. Chúng tôi thành tâm nguyện mang lớp gai này trên mình để người còn được sống cùng chúng tôi".
Lạ thay, từ trên thinh không bỗng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lời truyền của Thượng Đế phán rằng:
"Lành thay ! Các người hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị hiềm, ích kỷ. Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu thương vậy".
Rồi cùng với thinh âm tan dần vào không gian, các lớp gai trên thân hình của những người còn lại đều biến mất đi. Khi người ta nhìn lại thì vị hoàng tử đang khép mắt lại với lời nói thật hiền hòa thoát ra theo làn hơi thở sau cùng:
"Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống. Yêu thương là biết sống làm sao để ta có nhau ngày mai. Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải là của riêng ta để cho đi hay lấy lại. Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó..."
Rồi chàng lìa đời sau câu nói đó. Ngày hôm sau, dưới sự hướng dẫn của nhà vua, toàn dân trong thành đã đưa di thể của chàng xuống lòng đất muôn đời, bên cạnh khu rừng nọ. Lạ thay, khi xác của chàng vừa được chôn dưới lòng đất xong, người ta bỗng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thành đoàn từ trong rừng ra nằm quanh ngôi mộ của chàng thật lặng yên và buồn bã. Một năm sau, người ta thấy trên ngôi mộ của chàng và chung quanh khu vực đó mọc lên những bông hoa đỏ tươi như máu với thật nhiều gai nhọn từ gốc đến ngọn. Người ta cho đó là sự kết tinh lại của tình thương của chàng hoàng tử để nhắc nhở cho người đời bài học cao cả nhất về yêu thương và hạnh phúc. Và người ta gọi loài hoa đó là hoa Hồng.
Và mãi mãi đến ngày nay, dù mang nhiều màu sắc khác nhau, loài hoa đó vẫn tượng trưng cho sự yêu thương.
« Prev 1 2 3 4 Next »
Showing posts 21 -
30 of 37.