April 29, 2008
Tuesday, April 29, 2008 6:07:00 PM
[Deleted]
Haizzzz...
If only…
is only If only…
What if…
is only What if…
...........................................................
Còn nhỏ…
[Deleted]
Thật là chán…
...........................................................
Dạo này cứ thế nào ấy… hình như nó không còn vui vẻ tí tởn như hồi trước nữa thì phải… hình như bắt đầu từ những chuyện xảy ra từ hè năm ngoái… rồi vài chuyện gần đây… Nhận ra nhiều điều… đánh mất nhiều điều… Cảm thấy bất lực và mất lòng tin vào nhiều thứ… Cái cảm giác cứ muốn níu kéo 1 thứ gì đó mà không được… muốn quay về quá khứ của nhiều năm về trước… quá khứ đối với nó luôn là nơi đẹp đẽ và yên bình nhất thì phải… thật sự đẹp đẽ và yên bình…
Ước gì có thể như hồi bé… vô tư cười thỏa thích khi vui và òa lên ăn vạ bất kỳ lúc nào nó muốn… Không như bây giờ… buồn thì đóng cửa phòng bật nhạc ngồi một mình… vui cũng chỉ nhăn răng cười vẩn vơ một mình… Nhạt nhẽo… Dạo này thậm chí gặp con Bảo cũng chả biết nói gì… hỏi hỏi vớ vẩn, giỡn giỡn vài câu vớ vẩn rồi cười gượng gạo… trong khi tháng 8 này nhỏ đi rồi… Rồi thì mỗi lần đứng nhìn bé Tú với Siu ù cười giỡn cũng nhếch mép cười theo… chả hiểu cười cái gì… thấy cái mặt mình cứ ngu ngu thế nào…
Hôm nọ tự nhiên ngồi del hết gần nửa mớ friends trong Y!M… nhàm… có vài đứa bạn cũ add nick xong mấy năm trời cũng chả nói ch câu nào… vài đứa khác thì tự mình add xong lại tự mình hỏi kô hiểu bản thân add để làm gì... còn có đứa không quen biết tự nhiên add nick mình cho đã rồi 5 lần online thì 5 lần nhảy vô: ‘222222222222 bạn là ai vậy?’ Vớ va vớ vẩn…
Có điều... trong FL bây giờ không còn cái nick của 1 đứa nó đã từng gọi là ‘bạn thân’… Chán… Thời gian thay đổi nhiều thứ thì phải… Cũng phải qua những chuyện như thế mởi hiểu đâu thật sự là Bạn… Trước đây cứ nghĩ... Giờ mới hiểu… Tất cả chỉ là Ảo thôi… Giả tạo và vô nghĩa hết…
Dù sao thì... hỉnh thoảng bị tạt vài gáo nước lạnh vào mặt như vậy cũng tốt… vì mỗi lần như thế là mỗi lần tỉnh ra… dù mấy ngày sau đó có thể hắt hơi sổ mũi nhức đầu chóng mặt... nhưng mà bệnh nào thì rồi cũng hết mà... quan trọng là sau mỗi lần bệnh là mỗi lần ngta khôn ra và mạnh mẽ hơn... Bây giờ suy nghĩ thay đổi nhiều… Càng ngày càng dứt khoát và vô tình hơn thì phải… Nhưng vậy đâm ra lại hay… chẳng phải bận tâm nhiều nữa…
Hôm qua chat với papa Tùng… ngoài vài chuyện hơi bị bực mình ra thì có cài này khiến nó vui vui…
[...]
=[M]eomo=: uh huh
=[M]eomo=: ba noi con mới để ý
=[M]eomo=: hình như dạo này con càng ngày càng lãnh đạm...
=[M]eomo=: 
Papa Tung_0703: vậy sao?'
Papa Tung_0703: ko wan tâm đến tui à?
=[M]eomo=: kô chỉ ba mà nhiều ng khác
=[M]eomo=: cũng hok hẳn là hok wan tâm
Papa Tung_0703: mà là ko care?
Papa Tung_0703:
)
=[M]eomo=: nhưng cứ sao sao áh
=[M]eomo=: 
=[M]eomo=: hôm nọ thì ngồi del gần hết nửa cái friends list
=[M]eomo= với cả
=[M]eomo=: ...
=[M]eomo= con del nick XYZ luon rồi
=[M]eomo=: 
Papa Tung_0703: XYZ là thằng nào?
=[M]eomo=: cái thằng mà trước giờ con thân nhất íh
=[M]eomo= có 3 đứa con trai con thân nhất
=[M]eomo=: 1 là thằng Jok, 2 là XYZ, với cả ba
=[M]eomo=: 
=[M]eomo=: đại khái là dạo này cũng có 1 số chuyện
=[M]eomo= dùng dằng 1 hồi con wuyết định end up luôn cho xong
Papa Tung_0703: uh i see
Papa Tung_0703: đúng là phong cách Nga Linh
=[M]eomo=: 
=[M]eomo=: ý ba là sao? 
Papa Tung_0703: nghĩa là lạnh lùng, dứt khóat .....
Papa Tung_0703: kind of.
=[M]eomo= ...
=[M]eomo= 
=[M]eomo= chắc vậy
=[M]eomo=: lúc trước thằng bạn bảo con vô tình, giờ nghĩ cũng thấy đúng
=[M]eomo= :-?
Papa Tung_0703: ko sao
Papa Tung_0703: con gái vậy cũng dc
Papa Tung_0703: chả sao cả
Papa Tung_0703: ko nhất thiết phải đeo bám ai làm gì
=[M]eomo= kô phải ch đeo bám hay kô
=[M]eomo= chỉ là cảm thấy không tôn trọng nhau nữa
=[M]eomo=: thì tốt nhất là end up thôi
Papa Tung_0703: uh
Papa Tung_0703: hi vọng con ko del nick ba nhỉ
Papa Tung_0703: ^ ^
=[M]eomo=: 
=[M]eomo= con cũng mong là kô
Papa Tung_0703: con sẽ KO del đâu
Papa Tung_0703: bởi vì ba vẫn sẽ tôn trọng con
Papa Tung_0703: mặc dù đôi khi cũng nói tục ....
Papa Tung_0703: TD ....
Papa Tung_0703: hay "ko wan tâm"
=[M]eomo=
)
Papa Tung_0703: nhưng .... kệ con chớ
=[M]eomo=: happy to hear that
=[M]eomo=:
)
=[M]eomo=: đúng là ba con
Papa Tung_0703: cùng 1 ruột mà
Papa Tung_0703:
)
Papa Tung_0703: khốn nạn như nhau
=[M]eomo=
)
=[M]eomo= nhờ ba đào tạo thôi
Papa Tung_0703: <cám ơn>
=[M]eomo= kô có chi
[...]
Hìhì… Thấy vui vui…Có vài người Bạn thật sự hiểu, và chấp nhận nó như chính con người nó vậy... 
..........................
............
Nghĩ vẩn vơ...
Ờ... Có những khoảnh khắc thấy ấm lòng như thế…
Giống như khi mà…
Đọc một cái entry của thằng bạn, viết rằng…
‘Trong 2 tháng vừa qua ... tui phải nghĩ rất nhiều chuyện ...
Siu ù là 1 trong những người tính tới bi h vẫn còn ... lì khi luôn bên cạnh tui , Trong khi những người khác, khi tui không còn tỏ ra thân thiện nữa, là y như rằng đi wa cái nhánh phải của parabol (a<0).
[…]
Ù mập ù ...
Vẫn thích siu ù nhí nhảnh tí tởn hơn Hay ít ra là vẫn thích tụi mình thân như hồi trước hơn…’
[Bây giờ thì thân hơn hồi trước rồi đó Ù àh…
]
Hay là khi…
Vào cái lúc tưởng chừng khôg thể chia sẻ được với ai… thì cái người không ngờ nhất, lại ở bên cạnh bảo với nó rằng ‘Cười lên sẽ vượt qua mọi chuyện’…
Hay khi…
Ngồi lắc đầu [bó tay] nghe nhỏ bạn thân liên tu bất tận về đủ thứ chuyện điên điên khùng khùng… rồi thò tay bóp cổ rồi trợn mắt ‘Cái con điên này!!’...
Hay…
Sau một hồi móc qua móc lại, ông papa kết thúc bằng 1 câu quen thuộc ‘Mất dại!!’ hay 'Nín!!' [minh chứng cho cái sự móc hok lại nên tức =))]
Hay khi...
Lặng lẽ uể oải xếp hàng lên cái xe buýt chật cứng ngươi, đảo mắt một vòng tìm chỗ trong vô vọng thì một bà cụ tự nhiên đưa tay ngoắc ngoắc rồi chỉ vào cái ghế phía trong bên cạnh rồi cười móm mém… Bao nhiêu người lên xe như thế… không hiểu sao lại dành chỗ cho nó nhỉ… 
Và khi...
Mệt mỏi về đến nhà, mở cửa thì phát hiện đèn bên trong đã sáng… Có ai đó đã về… Cái cảm giác ai đó đang chờ mình ở nhà…
Thành ra luôn thích mỗi lần Vân heo về nhà chơi.... Ngày nào đi học về cũng thấy Vân heo ngồi ôm cái ctrình MTV chờ sẵn ở nhà.... Hì... Mai hắn lại về roài...
Rồi cũng có những khoảnh khắc khiến người ta cứ suy nghĩ mãi…
Như khi…
Trời sắp chuyển mưa, đường đông nghẹt… ai cũng nôn nóng muốn về nhà nhanh chóng… đèn đỏ… một người phụ nữ ăn mặc khá sang trọng luống cuống tấp sát vào bên lề, gạt chân chống… vội vã mở cốp xe lấy ít tiền trao cho bà cụ ăn xin ngồi ven đường… trước khi lên xe còn kịp cúi xuống ‘Bà ơi bà về đi, sắp mưa lớn rồi, mai lại ra tiếp’… Ai cũng ngoái lại nhìn…
Hay…
Ở Sing, tại khu ăn uống đông đúc của 1 trung tâm mua sắm lớn… trong số các nhân viên dọn dẹp… có một ông cụ… lớn tuổi lắm rồi thì phải… tóc bạc… da nhăn nheo… tay vịn chặt vào thành của mấy chiếc ghế, chân lê những bước nặng nề, chậm chạp thu gom mấy thứ chén bát đũa muỗng rồi lau dọn lại mặt bàn… vô tình ông đi ngang qua sau lưng nó… và nó giật mình… khi cảm nhận được cánh tay ông tì vào lưng ghế nó rất nặng nề… Thật sự rất nặng nề…
Và, cũng ở khu ăn uống đó, 1 thanh niên cao lớn, da trắng, mắt xanh… bên hông đeo 1 chiếc túi bằng thổ cẩm khá lớn… anh bình thản đi đến từng bàn một, lặng lẽ đặt lên trên 1 chiếc móc khóa kèm theo 1 mẩu giấy nhỏ có mấy dòng chữ giải thích ngắn gọn… anh đến từ 1 hiệp hội nào đó của Anh dành cho những người câm điếc… những chiếc móc khóa được làm bằng tay và bán với giá $3/each. Sau khi phát hết một vòng, anh lặng lẽ quay trở lại những bàn ban đầu… một số mỉm cười… một số chẳng hề quan tâm… một số lắc đầu… còn một số tỏ ra khó chịu… [không hiểu họ khó chịu vì cái gì...] Người thanh niên vẫn giữ nguyên một vẻ bình thản cùng cái cười mỉm đầy nhẫn nại… Khu ăn uống ồn ào và đông đúc… nhưng thế giới của anh dường như chỉ là những vòng quay lặng lẽ…
Well, that's life...
P.s: cực kỳ thích nghe Triệu Vy hát...

