Before leaving...
Thursday, 29. October 2009, 05:19:50

Thời gian trôi qua nhanh thật… mới đó mà đã hơn 3 tháng, chỉ còn 2 ngày nữa thôi là phải xa Grand Canyon, xa Yavapai East, xa Kathleen, xa cabin của M,… xa những nơi chừng như đã thân quen lắm.
Không biết đến khi nào mới có cơ hội quay lại nơi này…
Sẽ nhớ rất nhiều...
Nhớ những ngày chân ướt chân ráo đến US
Nhớ ngày đầu tiên đứng trước vực thẩm Grand Canyon
Nhớ cái mệt đừ người khi hiking xuống và lên vực
Nhớ cái lạnh về đêm khi sương xuống, nhưng giờ thì cái lạnh đó chẳng thâm thía vào đâu so với cái rét của những ngày đầu đông.
Nhớ cảm giác đau nhức đến thấu xương mỗi buổi sáng bước khỏi giường
Nhớ sự mệt nhoài sau 1 ngày làm việc
Nhớ cảm giác của người đi xa
Và còn nhớ nhiều lắm…
Không biết nên mừng hay vui...
Vì... 4 ngày trước khi rời khỏi GC, M đã được nhìn thấy tuyết, tung tăng trong tuyết để... chụp hình ^^ và cảm nhận cái lạnh khi tuyết chạm vào da.
Chỉ tiếc 1 điều là trước khi rời xa nơi này không chụp được 1 bức hình kỷ niệm với Kathleen, 2 ngày làm việc cuối cùng của M lại là 2 ngày off của bà ấy. Ngày có schedule next week thì M lại off, chiều hôm nay đến YE tìm bà í thì section của bà ấy close sớm. Xa nơi này... người M nhớ nhiều nhất là bà, 1 người vui vẻ và tốt bụng, rất may mắn được bà ấy bắt làm lính.
Kế họach tiếp theo khi rời khỏi GC là về Cali chơi vài ngày sau đó bay sang New york và cuối cùng là đến Washington DC. Hy vọng mọi chuyện sẽ như M mong đợi...




Bồ Công Anh chỉ là 1 loài cỏ dại, những bông hoa chẳng có hương, cũng chẳng có sắc. Một người đã từng bảo M giống như hoa Bồ Công Anh, và M cũng bắt đầu yêu Bồ Công Anh từ đấy. 
Chúng chờ những ngọn gió đến chấp cánh cho chúng bay lên trên bầu trời. 
Phút giây ấy, ta nhận ra sự vĩnh cữu trường tồn và hư vô nằm bên nhau, nhận ra cái thiện và ác tiềm ẩn trong con người cũng chỉ cách nhau mong manh như tơ của loài hoa Bồ Công Anh.” 













