Subscribe to RSS feed

Sticky post

Cổ tích Bồ Công Anh.

“Một số người thoáng qua cuộc đời ta. Một số khác thì ở lại và ghi dấu trong tim ta, làm cuộc sống ta không còn như trước nữa." M là ai nhỉ? Chỉ thoáng qua hay là ở lại đối với những người M đã gặp?


Chưa từng giữ trên tay một bông hoa Bồ Công Anh, cũng chưa từng thấy những sợi li ti của Bồ Công Anh bay trong gió. Nhưng M lại thích chúng . Thích cái cách sinh sôi, nảy nở của Bồ Công Anh. Thích cái cách đón gió của từng sợi mỏng manh. Và cả cái tên "BỒ CÔNG ANH" . Bồ Công Anh chỉ là 1 loài cỏ dại, những bông hoa chẳng có hương, cũng chẳng có sắc. Một người đã từng bảo M giống như hoa Bồ Công Anh, và M cũng bắt đầu yêu Bồ Công Anh từ đấy.

Đến mùa, những bông Bồ Công Anh nở trắng muốt, trên chiếc cuống xanh ròn mảnh mai vươn thẳng là môt quả cầu trắng đính đầy những cọng tơ trời mịn màng, mỏng manh. Chúng chờ những ngọn gió đến chấp cánh cho chúng bay lên trên bầu trời.

M mong có 1 ngày được cầm trên tay 1 bông Bồ Công Anh, để thổi bay những cọng tơ mỏng manh, mềm mại ấy. Và để biết rằng: "Có một ngày, ta chợt đứng trước những bông hoa Bồ Công Anh, bông hoa nhỏ nhoi kiêu hãnh tung mình trong gió. Phút giây ấy, ta nhận ra sự vĩnh cữu trường tồn và hư vô nằm bên nhau, nhận ra cái thiện và ác tiềm ẩn trong con người cũng chỉ cách nhau mong manh như tơ của loài hoa Bồ Công Anh.”

[/ALIGN]Chat with me...

Cuộc sống là ???

Bỏ lăn lóc cái opera chí ít cũng gần nửa năm rồi thì phải.

Bận thì cũng có nhưng chủ yếu là làm biếng nhiều hơn

Mà cũng vì không biết viết cái gì cho có hồn cả

Tâm trạng dạo gần đây bất bình thường dữ lắm

Cuộc sống của một đứa con gái nơi đất khách, có vài người thân theo đúng nghĩa thân ai nấy lo vì ai cũng có cuộc sống riêng, không thể đòi hỏi quá nhiều. Có đứa bạn thân chia sẻ vui buồn mà cũng ở hai đầu nỗi nhớ.

May mắn không khi nhận được sự giúp đỡ của một vài người không họ hàng thân thuộc?

Vì... nó không muốn làm phiền đến người khác, càng không muốn dính vào một mớ bồng bông để rồi không thoát được, càng vẫy vùng lại càng bị mắc kẹt, cuộc sống không đơn giản như kinh phật dạy “cứ cho đi nhưng hãy đừng mong nhận lại”, ở cái xứ này… rất không sòng phẳng, có thể nhận một từ người cho nhưng lại phải trả cho người ấy đến mười hoặc hơn cả thế… và đó là sự… đòi hỏi.

Nên... tự đứng trên đôi chân mình nó à.

Nó nghĩ nó đã rất khôn khéo khi thoát khỏi cái bẫy đó, nhưng hình như cái bẫy vẫn chưa chịu bỏ cuộc với con mồi là nó thì phải.

Có những đêm không ngủ, nhớ về những hồi ức đã qua. Tự dưng muốn trở về với nó, sống không ngờ vực, tính toán, ganh đua… mặc dù đã một lần bị đánh cướp niềm tin, một phần nhỏ trái tim có vết, nhưng vẫn thấy cuộc sống thật yên bình vì cơn giông đi qua mới biết xung quanh mình có rất nhiều chỗ trú, vững chãi và ấm cún.

Thế nhưng nó không thể cứ sống bằng hồi ức, khi đã lựa chọn đường đi thì dù có chông gai, thử thách nó vẫn phải đi đến nơi, về đến chốn.

Vì nó biết… ở nửa vòng trái đất, có rất nhiều ánh mắt đang dõi theo nó, và không bao giờ nó muốn bất cứ ai thất vọng về nó như đã từng.

L 18 - 19

Once when i was in high school. I had done well in literature, so my teacher selected me to be on a special academic team. I used to join it every weekend to prepare for the examination that every high school in my province would take.

However, it didn't go well. I had thought that literature needed a creative mind. There wasn't a rule about how to write. My teacher used to want us to do everything her way and i didn't like this.

When my friend asked me how i felt about her way, I answered without knowing that my teacher was behind me: "so boring". I realized she was there when she stepped in front of me.

As a result of that, she kicked me off the team. bigsmile. I'd cried, but i wasn't sad about that because I hadn't been interested in learning on a team before.

Anyway, i'd got award the literature from DMT magazine at all.

Mưa

Chưa bao giờ nó lại ghét mưa đến thế này...

Bình thường...

đường đến trạm xe bus đã xa... có mưa, đường càng xa hơn.

chờ xe bus đã thấy lâu... có mưa, xe bus càng lâu đến hơn. Đứng giữa trời mưa dưới cây dù đủ che cho khỏi ướt áo, không chỗ trú... thấy sao mà thảm.

trời mùa đông đã là lạnh... có mưa, răng môi cứ không hẹn mà va vào nhau có nhịp điệu hẳn hoi.

đến được chỗ làm để xin off hôm nay vì đã ướt như chuột lột... ngẫm lại, bỏ mất 1 ngày cày chỉ vì mưa thì đúng là phí của trời... chỉ kịp mượn đôi dép thay cho đôi giày nhúng nước rồi lăn xả vào cái lò đang hừng hực lửa... cũng thấy ấm hơn chút đỉnh.

quần áo khô lúc nào cũng chẳng hay, bị quay như chong chóng không khô mới là lạ...

nhủ lòng... bình tĩnh, nhịn nhục, chịu cực rồi sau này chịu khổ... mỗi khi muốn lên cơn điên...

mưa tạnh...

để lại gì???

1 cây dù bỏ quên trên xe bus

1 đôi giày ướt sũng

những cuốn sách bị ướt gáy

và... một mớ hỗn tạp những ý nghĩ về... mưa.

2010

Đã là ngày thứ 7 của năm 2010.

Có nhiều điều muốn nói nhưng cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Một dấu chấm hết hay một sự khởi đầu?

Nó thích gọi 2010 là năm của sự đổi mới... hơn là một sự kết thúc.

Từ bỏ con người cũ xưa trong nó

Từ bỏ cuộc sống vốn dĩ đang rất bằng phẳng để đi vào con đường lắm gian nan và đầy cám dỗ này...

Nó sẽ đi đến nơi về đến chốn chứ?

Nó tin nó sẽ làm được.

Tốt nghiệp...

27-11-2009: lễ tốt nghiệp khoa QTKD khóa 2005-2009... M không có mặt để tham dự,

sẽ không được mặc lễ phục tốt nghiệp,

không được đứng trên bụt nhận bằng,

không được nhận hoa,

không được chụp hình,

và... không có những cái "hug, kiss" thắm thiết với mọi người.

Ngày quan trọng nhất sau 4 năm mài đũn quần trên ghế giảng đường... vậy mà lại vắng bóng 1 nhân vật hết sức tầm... phào như M kể cũng buồn thiệt.

Anyway... chúc mừng những tên đã tẩu thoát an toàn, và chúc may mắn cho những ai đang muốn bon chen, đang muốn lăn xả... để đi vào cuộc đời nhiều rối ren và lắm lừa lọc này, chỉ để cố tìm một thứ gọi là... tiền. I wonder if that's true.

Xa Grand Canyon...

Shutte đưa M, Thu và Phuong rời khỏi GC được 5 tiếng hơn rồi, không biết giờ này GC bao nhiêu độ C nữa, dưới núi đã là -3 độ rồi...

Hôm nay được toại nguyện chụp hình chung với Kathleen, bà ấy làm cookies và mang đến office để chia tay với bọn M, có người khóc, có người cười... quyến luyến lắm khi phải rời xa nơi này...

Giờ thì M đang ở Flagstaff, quay lại nơi bắt đầu, 5h chiều mai bay về Cali, sẽ là những chuỗi ngày đáng nhớ khác đang chờ M phía trước.

Hôm nay học được 1 câu nói ở China Star Restaurant - "Failure is the chance to do better next time". Dù không có nghĩa thất bại nhưng sẽ là những điều tốt đẹp hơn cho chuỗi ngày kế tiếp...

February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29