My Opera is closing 3rd of March

Be coi !....

SONG CHAN THANH VA GIAN DI!!!!!

Cơn mưa qua!

]Viết một câu chuyện vui không có nghĩa là trong lòng đang phấn khởi.Nhưng để viết những lời lẽ buồn thì tâm trạng thật chẳng thể nào lại có thể vui.
.....Ào ào…..........
Mưa lại đến, một cơn mưa bất chợt lại rơi xuống đâu đây. Mưa từ đêm qua đến giờ và mưa rơi tầm tã, trời se lạnh và gió như trở mùa. Đường phố như vắng lặng, hết ồn ào, chỉ còn tiếng mưa rơi…
Tiếng của những cơn mưa đầu hạ…Không nhẹ nhàng chút nào mà nghe như nặng trịch đang từng giọt, từng giọt rớt xuống ở xung quanh. Có nhiều chuyện xảy ra quá, nó đến thật nhanh chóng, dồn dập và đến thật bất ngờ giống như những cơn mưa mùa hạ kia vậy. Mưa trút xuống ồn ào như cào xé mọi vật Mưa bất chợt làm ướt nhòe vai áo, mưa tạo cảm giác khó chịu và buồn chán miên man… Không thể nào thấy mưa mà không chạy, không thể nào không tìm một chỗ trú và lắng đợi mưa qua. Thu mình lại trong tiếng mưa rơi, chờ đợi… Nhưng cơn mưa lần này… biết bao giờ mới dứt… khi mà giông tố… vẫn không ngớt ùa về...
Suốt đêm không ngủ, lặng mình trong bóng tối ngồi nghe tiếng mưa rơi. Cảm giác mệt mỏi, u uất, nặng nề đến nghẹt thở … Nhíu mày thêm một chút… và đắng cay thêm một chút Miên man quá, sầu não quá… Quá khứ chợt như ùa về, ám ảnh và day dứt. Hiện tại thì rối bời, bế tắc và thật nan giải… còn tương lai, chẳng biết nữa, nhưng lúc này…chỉ thấy như mờ mịt và tối tăm…
Nặng nề quá, chưa bao giờ rơi vào tình trạng như này cả. Mọi chuyện như dồn dập và nhanh chóng cùng xảy ra một lúc. Mệt mỏi thật sự, đầu óc rối bời và quay cuồng trống rỗng. Đêm như vắng lặng, như u uất, nghẹn ngào…Giá như… có thể khóc mà trong lòng được nhẹ nhõm đi nhỉ…Nhưng có lẽ đã quá lâu rồi, trong đầu không còn khái niệm đấy, đã quá lâu không biết đến cảm giác rơi nước mắt là gì. Mà lúc nào cũng chỉ vậy, vùi mình trong bóng tối và suy nghĩ mỗi khi có vấn đề, không ra đường và chẳng gặp bất cứ ai.
Và đêm nay cũng vậy, trong một góc khuất dù chỉ đối diện một mình thôi, cũng không thể khóc được nữa, chỉ cảm thấy đau… rất đau…
Thời gian trôi nhanh quá, và thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Và mọi thứ sẽ dần như nhạt nhẽo…Riêng nước mắt thì muôn đời vẫn mặn…Nhưng mưa của hôm nay… Sao có vị mặn nồng như nước mắt... ai ơi....

Dã Tràng xe cát...khắc cốt khi tâm!

Comments

Vũ Ngọc Thựcvungocthuc Wednesday, March 4, 2009 6:21:38 AM

Mưa Và Nỗi Buồn....
Mưa với Nỗi Buồn là bạn rất thân. Lúc nào có Mưa là Nỗi Buồn xuất hiện .
Một ngày....

Mưa ham vui bảo Nỗi Buồn ở lại , nhảy múa một tí sẽ về ngay. Thế mà Mưa rong chơi cùng đất mãi không về. Nỗi Buồn vẫn còn ngồi đó chờ đợi, hoài nghi. Mưa đến rồi đi bất chợt. Chỉ có Nỗi Buồn ở lại gặm nhấm nỗi buồn, thấy tê tái hơn. Nó tự hỏi mình có lỗi gì chăng? Không có câu trả lời, nó xoay sang tìm một lý do nào đó để tha thứ cho Mưa.

Hy vọng nối lại tình bạn xưa.

A! Nó tìm thấy rồi! Nỗi Buốn đổ lỗi cho Đất. Thế là nó ghét Đất từ đó . Nó ganh tỵ, chê Đất vừa xấu vừa đen, chê Đất bên này nứt nẻ bên kia ngập úng...Đất im lặng. Còn Mưa thì vẫn không thấy đâu , nó thấy mình trơ trọi.

Một ngày....

Nỗi Buồn đọng thành Nước Mắt. Chẳng thích đâu nhưng Nước Mắt cứ rơi xuống Đất . Vỡ òa. Đất dang vòng tay ôm Nước Mắt vào lòng. Tự dưng Nỗi Buồn thấy nhẹ nhõm.

Nước mắt thấm sâu vào lòng Đất, cả giếng nước mát trong vỗ về nó. Gặp lại Mưa và những giọt nước mắt khác , được tâm sự và chia sẻ, nó thấy mình lớn hơn. Lạ chưa, Nước Mắt bỗng dưng hóa thành Nụ cười. Nụ Cười bay lên biến Nỗi Buồn thành Niềm Vui, Niềm Vui nhân lên thành Hạnh Phúc. Tạm biệt Đất , Hạnh phúc đi sớt chia Hạnh phúc.

Một ngày.....

Trời lại Mưa. Nỗi Buồn lại xuất hiện - bắt đầu cuộc hành trình đi tìm Hạnh Phúc....
Có lẽ nó cũng phải học tập Nỗi Buồn, biết nhận ra con đường để tìm kiếm Hạnh Phúc. Nó cũng giận "Mưa" lắm, không những tìm cách đổ lỗi cho Đất, nó còn đổ lỗi cho cả Mưa, trách Mưa không quan tâm đến mình. Nó yêu Mưa mất rồi. Nó cũng luôn tự hỏi mình có lỗi gì chăng ? Và rồi cũng như Nỗi Buồn, nó không thấy Mưa đâu, nó thấy mình trơ trọi ....



Hành trình của Nỗi buồn đã kết thúc khi tìm kiếm được Hạnh Phúc, còn hành trình của nó vẫn đang còn dang dở, nó cũng như Nỗi Buồn, đi kiếm tìm Hạnh Phúc, nhưng phải mất bao lâu? 1 tháng, 2 tháng..., 1 năm, 2 năm..., thậm chí là cả cuộc đời... không ai trả lời được câu hỏi đó.

Đến khi nào nó cũng giống như Nỗi Buồn, từ Nước Mắt biến thành Nụ Cười, từ Nỗi Buồn biến thành Niềm Vui thì khi đó nó có thể mỉm cười để bước tiếp trên hành trình đi kiếm tìm Hạnh Phúc và cho đến khi nào nó trưởng thành hơn. Tuy nhiên, có một điều nó vẫn luôn tin chắc rằng dù có mất bao lâu đi chăng nữa, cho dù hành trình đó có khó khăn, gian khổ đến thế nào thì Hạnh Phúc vẫn luôn luôn chờ đợi nó.

Xin lỗi Hạnh Phúc vì nó thật ngu ngốc đã không nhận thức được Hạnh Phúc quan trọng với nó như thế nào, bây giờ có lẽ nó sẽ phải tạm xa đường đến với Hạnh Phúc. Xin lỗi.....mặc dù nó biết ...

Vũ Ngọc Thựcvungocthuc Wednesday, March 4, 2009 6:29:30 AM

mình xin lỗi, thật sự khi đọc hai bài này xong, nỗi buồn lại ùa về bên cạnh mình. trời ở đây đang mưa, mình không biết, nhưng có lẽ cảm ơn còi nhiều, vì đã từ rất lâu hình như là 3 năm hay 4 năm gì đó, mình đã không còn cảm giác về mưa, không còn thấy những gọt nước mắt của mình vì mưa... nhưng mình đang khóc, không biết khóc từ lúc nào... tất cả những ký ức lại ùa về, những hình ảnh nơi mình lớn lên, những kỷ niệm dưới những cơn mưa,đúng hơn là về người ấy. mình đã vô tình hay có một chút gì cố ý quên lãng.. cảm ơn bạn đã đưa nó về lại bên mình.

Be coi mienthuongnho Wednesday, March 4, 2009 7:08:12 AM

bao giờ cũng vậy mưa và nỗi buồn thường gắn bó cùng nhau...ai cũng có một miền ký ức riêng khó nói .Đôi khi ta ghét mưa...vì mưa làm ta buồn.nhưng có lúc ta ước được cùng ai đi dưới mưa để san sẻ những niềm vui nổi buồn .những gánh nặng cuộc đời được cùng ai cảm thông.đôi khi ta thèm dược đi đưới mưa bởi vì ta chẳng sợ ốm..vì khi ốm ta đã có một bàn tay chăm sóc làm ta ấm lòng...và cứ như thế...mưa nổi buồn...niềm vui....sánh bước cùng nhau trong lúc đắng cay hay kể cả lúc thăng hoa nhất của cuộc đời...Còn đối với Còi mưa là một miền ký ức không thể nào quên và thật buồn bởi vì Cha của Còi đã ra đi vào một ngày mưa...một ngày mà cả thế giới trong mắt Còi nó đã sụp đổ hoàn toàn bởi ko có mất mát nào có thể lớn hơn.Nhưng rùi Còi đã đứng vững trong cuộc đời 15 năm qua nhờ có bàn tay tảo tần của mẹ...Nên bạn có nhiều đồng cảm với mình...Cầu chúc cho nổi buồn của bạn sẽ tan biến và nếu có một mùa mưa cổ tích thì mình mong rằng đó ko phải là gợi nhớ về nổi buồn mà là niềm hạnh phúc bạn nhé.`

duffy822 Friday, March 6, 2009 7:49:18 AM

"Viết một câu chuyện vui không có nghĩa là trong lòng đang phấn khởi.Nhưng để viết những lời lẽ buồn thì tâm trạng thật chẳng thể nào lại có thể vui.v">>>Mình thích câu này lắm! Rất vui đc làm quen với bạn. Chào mừng bạn ghé thăm blog của mình

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28