Gửi con gái yêu quý !!!
Friday, October 14, 2011 8:51:01 AM
“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều...
Bố mẹ..."
Bố copy mấy dòng chứ này từ một bài báo,hì con đừng cười bố,vì bố nghĩ rằng tất cả nhưng ông bố,bà mẹ trên thế gian này khi đọc nhưng dòng chữ trên cũng đều copy và paste lại thui.
à hôm nay đi làm về mẹ con bắt xe vế với con luôn đây.hôm trước mất điện,bố với mẹ con đi sục sạo khắp cái đất hà nội mới tìm được hạt giống của Cải Bó Xôi cho con.hì hàng hiếm đó nha.về ông nội chồng trên mái nhà,rau sạch đó,bố cũng chả biết mùi vị của cái rau cải đó ra làm sao nữa,chỉ thấy mẹ con đọc báo gì gì đó rồi nói rau cải này tốt.ahhahha tìm có chỗ nào bán đau.ngố thế không biết.đành tìm mua hạt giống về trồng vậy,hết bố lại mua tiếp cho con.
hôm qua bán hàng tốt nhất trong 3 tháng trở lại đây.bố bán được 2,2 triệu trong một tối đấy.thế cũng lại được triệu rùi.ahhaahha.buổi sáng bố lần mò mãi mới mua được cái con thú nhựa dán vào biển số xe,cái này đang hot đấy.cả chợ mình bố bán thui,hohohohohhohohho.bố vẫn còn một mặt hàng nữa bí mật mà chằng có thằng nào cạnh tranh nổi.đợi đến khi bọn thú nhựa hết hot,bố chuyển sang bán hahahahahahahah bên cạnh mặt hàng chủ đạo là tai nghe bố vẫn bán thêm những hàng độc nữa,chứ đà này chỉ vài ngày là cũng có đứa bán thôi.à năm nay không biết thời tiêt thế nào nữa,bố định ôm một đống chụp tai mùa đông,cái này năm ngoái hot lắm,vèo cái bán được mấy trăm cái,sau đó bọn ở chợ cũng chuyển sang bán nên bố không bán nữa.a bố kể cho con nghe,lúc đầu giá là 25k một cái,sau đó lên 50k một cái mà còn tranh nhau mua mà không có hàng.thế là bố mua vật liệu về tự thiết kế,sau đó thuê người may,giá chỉ 17k một cái,cũng nhiều mẫu mã phết nhưng lúc đó loãng rồi nên bố bán thốc bán tháo may là lãi được một ít,bù lại mọi người ở chợ choáng và bị đọng hàng cũng khá nhiều.hihihi thôi kệ cạnh tranh mà,sống ở trên đời trừ người trong nhà,mình không dẫm lên đầu thiên hạ,thì nhất định sẽ bị thiên hạ dẫm lên đầu mình.con phải nhớ là không để thiên hạ dẫm lên đầu,đối thủ là kẻ thù,phải tiêu diệt phải loại bỏ,ra khỏi bước đi của mình,nhưng bên cạnh đó phải nhớ kỹ sống phải có lương tâm,đừng nghĩ đây là hai điều bất đồng nhau khi bố nói ra điều này,cuộc sống có nhiều điều bất đồng đi cùng nhau lắm,giống như bố cao hơn mẹ con rất nhiều,nhưng vẫn là chồng của mẹ con.đôi khi độc ác với kẻ này,nhân đạo với người kia,tiêu diệt kẻ này nhưng cũng có thể kiú người kia,sau này con sẽ hiểu thôi, bố đi chợ đây,nhớ con yêu nhiều lắm...
Hôn con.










