Tình yêu! Một lực hút vô hình cuốn con người ta vào những vòng xoáy thực và mơ. Có những ngộ nhận, những chan hòa, những đắm say mãnh liệt. Có cả đấu tranh, cả thủ đoạn và cả những chịu đựng, vị tha. Chúng là gì? Và ranh giới ở những đâu? Con người ta dường như đi giữa cõi mê cung vĩnh cửu chẳng thể nào phân biệt được đâu là ảo, đâu là thực. Đâu là những hy sinh, đâu là ích kỷ. Đâu là thành công, đâu là thất bại? Đâu là con đường tìm đến chốn bồng lai. Để rồi những mảnh đời cứ hút mạnh vào nhau. Hững hờ, vu vơ hay là những thúc đẩy ý đồ. Kết quả cuối cùng là chẳng ai phân thắng bại. Hạnh phúc cũng chỉ là những mộng tưởng chẳng tròn. Người ta nói, yêu là phải biết thứ tha những gì không hoàn hảo của nhau. Có bao nhiêu người làm được điều đó? Những lúc yêu thương phút trước là những say mê, hạnh phúc bao nhiêu thì phút sau khi lỗi lầm va chạm thì lại lôi điểm yêu của nhau ra mà xỉ vả. " Xì, con đó là cái gì chứ!..,Thằng đểu đó á, hứ..!" còn gì đau đớn hơn, xấu xa hơn khi người hiểu mình nhất, biết rõ mình nhất, đã từng thốt ra những lời yêu thương "duy nhất", quay lưng lại và vô tình như thế, có thể còn đượm thêm chút men say, thêm chút hận, chút hờn. Làm sao không đau cho được. Nhưng những người kia, khi thốt ra những lời lẽ ấy, chẳng phải đồng thời cũng đang nhận mình là ĐỒ NGỐC hay sao? Thật trớ trêu. Gặp nhỏ bạn lâu ngày, nghe cái lạnh lùng của nó khi mình hỏi tới anh chàng, chợt thấy lòng mình sao cũng trơ ra. Yêu thương là gì để có lúc phải thế kia? Chẳng phải là để tìm một chốn bình yên sao? Yêu làm sao để dẫu có lúc chia xa cũng chỉ phải than trách số phận bạc bẽo không duyễn. Chút yêu thương đó mới là những gì đẹp nhất. Chứ yêu thương để rồi trách cứ, bới móc nhau thì để làm gì? Chẳng như mang nước đổ sông sao? Thận trọng, tôi đi những bước chân gập ghềnh và chan đầy suy nghĩ. Chợt thấy trái tim mệt mỏi quá chừng. Tâm và trí có thể hòa làm một? Nụ cười trên môi thoáng đi cho chút buông lòng ở lại. Và ngày mai lại học cách mỉm cười.
Xa vắng quá. Cảm giác như mình là một thứ bỏ đi. Nặng một điều gì đó. Mấy hôm liền rồi mất ngủ. Hôm nào cũng 1h. Cảm thấy dường như mọi thứ hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ đến được với mình, gần đó rồi xa đó. Sao mình lại có thể thấy bi quan như vậy nhỉ? Nhưng thật sự bây trái tim mình đag buồn quá. Một chút gì đó rơi loảng xoảng va vào đáy tim. Và cả thứ gì đang lạnh lùng lơ lửng vô định. Chúng đang giày vò chút hồn yếu đuối này. Sao thế mày?? Sao lại không vui? Sao mày không khóc? Khóc làm gì! Cũng có khóc được đâu.
Hỡi vô tình, hỏi đá có hồn không? Hỡi cao xanh, hỏi gió sao đi mãi? Hỡi tiếng hát, hỏi thanh âm đâu vọng? Hỡi người đời, hỏi có chút tình chăng?
Một lúc nào đó Bạn hãy thử Thử im lặng Chỉ im lặng, thế thôi Để biết rằng có một ai vẫn muốn nghe bạn nói
Một lúc nào đó Bạn hãy thử Thử lắng tai nghe, lắng tai Để thấy rằng những âm thanh tận sâu thẳm bên trong Là nhưng tiếng lòng đáng yêu và đáng thương biết mấy Điểm mềm yếu thường ẩn sâu bên trong những vỏ bọc
Một lúc nào đó Bạn hãy thử Thử nhắm mắt Nhắm mắt lại nhé Và nhìn vào sâu tận trái tim Sâu tận thế giới bên trong chính bản thân mình Để thấy rằng đã có những phút giây ta hạnh phúc
Và hãy dùng trái tim để cảm nhận Rằng có biết bao ánh mắt đang đổ dồn vào bạn Muốn biết bạn đang cảm thấy thế nào
Đôi khi con người ta nên biết dành cho mình những khoảng lặng trong cuộc sống, tạm ngưng những phút giây hối hả kia, để lắng nghe yêu thương. Có những điều ta chẳng thể nhận ra khi cứ lao vào những mục tiêu trước mắt. Đôi khi chỉ là một ngày tắt điện thoại thôi, để tĩnh lặng và nhận ra biết bao nhiêu điều. Nhưng mà đừng có quá lạm dụng nhé hok là bị coi là làm nũng đó nghen
Entry cho một ngày đẹp trời sau cơn bão, thấy yêu sao những người tôi quý mến. 26 thôi, một con số dường như vô nghĩa nhưng nó làm tôi thấy yêu
Chút thanh thanh của khí Thoang thoảng gió không se Ấm lòng vang tiếng hát Nghe đâu mùa thu về...
Nhấp tách trà gừng, một mình. Em nhẹ nâng chút cảm xúc cho nó nhẹ bay. Cơn mưa đêm qua nhỏ giọt những yêu thương và suy nghĩ. Em vẫn thấy mình được nâng niu, vẫn được gọi tên là cô bé. Xin cảm ơn anh, người anh trong những điều em có thể. Có lẽ cuộc sống là những con đường với hàng ngàn lối rẽ. Em muốn chọn cho mình một lối đi riêng, một lối đi cho những hạnh phúc mà em tin là tồn tại. Có lẽ em đã ích kỷ rồi vì để lại những định hướng của mọi người ở đằng sau. Nhưng xin tất cả hãy cho em được chọn. Em đã thử chấp nhận và cố suy nghĩ theo một lối khác nhưng sao cứ thấy mình bị ràng buộc và nhỏ bé quá. Có thể con đường kia sẽ mang em đến một nơi huy hoàng, có thể con đường này không thể làm con người em lớn hơn. Nhưng đứng trên nó em cảm thấy mình là chính bản thân em. Em sẽ không phải nằm từng đêm nghĩ tại sao mình là một con người im lặng và nhụt chí đến thế. Em sẽ vẫn sống và bên cạnh mọi người mỗi lúc cần, vẫn sẻ chia và chăm sóc những người em yêu. Thế là hạnh phúc phải không nhỉ? Nắng lên nhẹ, gió thổi cho làn khói bốc lên huyền ảo và làn hương dễ chịu làm sao. Tách trà này có chút vị ngọt của cam thảo, vị cay của vỏ cam, vị chua của chanh, vị đắng của một thứ gì đó, và cả vị mặn của ô mai... Em vẫn không thích cho đường vào tách như thể nó sẽ làm mờ đi sức đậm đà của những vị kia. Chưa bao giờ em cho đường vào cả, nhưng tách trà này cũng vẫn ngọt đó thôi, chút ngọt ngào rất riêng của nó. Chợt thấy cuộc sống này có bao nhiêu điều thú vị và hương thơm.
Tặng Thu
Một sáng sương mai đọng ven đường Yêu thương bỏ ngõ chốn đò ngang Mưa đêm tạnh ngớt ngày không nắng Chân bước một mình chẳng cô đơn.
Em muốn mùa thu xưa trở lại Nhưng gió vô tình cuốn thu xa Nên lá vàng rơi không về cội Rồi lá vẫn rơi, vẫn thu rơi.
Thu này không phải của thu xưa Bởi thu không dịu dàng đâu nữa Thu xa mà gần như mưa vậy Thu lại gọi em là bé con.
Bé con đi dưới thu, mắt ướt Gió thổi thu về mắt ướt khô Mít quá đi thôi, gì đâu khóc! Vô tư ngày mới vẫn vui kìa..^_^
Tôi đang cố để sống như chính tôi. Dường như nó không phải là một điều dễ dàng trước cuộc sống này. Cuộc sống mà lắm lúc tôi đã từng nghe nói rằng "Thật thà là cha dại", rằng "tính đa nghi tự lúc nào đã trở thành một đức tính cần và tốt", rằng nó đầy chông gai, rằng sẽ chẳng còn gì đâu nếu cho đi quá nhiều, và rằng sự dối trá vẫn luôn có trọng lượng, phần trăm của nó trong mọi câu chuyện. Nhưng rồi tôi vẫn được dạy rằng sự thật vẫn là điều quý giá, rằng chỉ có sự chân thành là tồn tại mãi, rằng sự nuôi dưỡng tâm hồn và là chính mình đừng dối trá vẫn là một điều đáng được trân trọng. Vậy là tôi lại cố thôi. Cố để đừng là một con Ngốc nhưng mà vẫn là một con Người!! Và như thế tôi đã học cách che dấu. Che dấu một phần thật của con người tôi. Đôi khi nó là một điều tôi không cho là tốt đẹp. Cũng có cả những điều tôi thấy thật xấu xa. Xin tha thứ vì tôi là một con người và cái câu nói "xấu che..." ấy vẫn hiển nghiệm đó thôi. Hơn thế có lẽ nó nên là quá khứ. Tôi không phải là một ai đó muốn "vạch áo cho người xem lưng", hay muốn thú tội cho cuộc đời mình. Đây đơn giản là nhật ký cảm xúc của tôi. Nó bắt đầu từ ngày mà tôi muốn viết nó ra. Và phần đông những gì tôi che dấu là những điều tôi không dám cho là bất hạnh, cả những điều là thầm kín trong trái tim bé nhỏ. Tôi vẫn tin rằng rồi một niềm hạnh phúc lớn sẽ đến với tôi, xóa tan đi những vụn vặt này, để lại những gì đáng yêu nhất. Đây không phải tất cả con người tôi. Nó là những gì tôi muốn được ghi lại như một đánh dấu cho những bước chân đi tìm con đường hạnh phúc của chính mình!
Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ, và hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngập mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sư nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện. Bỗng nhiên chàng trai gọi người phục vụ: - Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê! Mọi người đứng xung quanh hết sức ngạc nhiên và nhìn chằm chằm vào chàng trai. Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống. Cô gái tò mò: - Sao anh có sở thích kỳ quặc thế? - Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển- Chàng trai giải thích- Khi chơi ở biển tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình. Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái bắt đầu nói chuyện cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình qua cốc cà phê muối. Câu chuyện đến đây vẫn là có hậu, vì " công chúa" đã tìm được "hoàng tử", và họ cưới nhau, sống rất hạnh phúc. Mọi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai- nay đã là chồng cô- một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế. Sau 50 năm người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư: " Gửi vợ của anh, Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất- về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối em một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu. Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì mình đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có được em, và anh sẽ uống cà phê muối cả cuộc đời" Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối có vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".
Mưa và quán cà phê chiều chủ nhật. Những giọt mưa lạnh lùng rơi ngoài hiên vắng, vuốt nhẹ tóc phượng thu cho lá lã chã rơi. Cảnh êm lạnh và khiến lòng người se lại. Góc phố nhỏ, một quán cafe không có khách. Cái tên gợi gợi chút gì "Thời gian". Nó rẽ vào. Thứ yên tĩnh khiến nó cảm thấy thích thú. Hơi ấm làm cơ thể nó nóng lên đôi chút. Tách cafe sữa nóng cạnh ô cửa nhìn ra đường. Cảm giác dường như mọi thứ đang rơi xuống. Ngoài kia là mưa bay, lá bay cùng cơn gió se nhẹ. Và trong này mình nó đang ngồi ấm cúng với cà phê, những giọt nóng hổi cũng đang đếm nhịp thời gian. Không chuông điện thoại, không bạn, không lo âu. Chỉ có những suy tưởng mơ hồ hòa cùng điệu nhạc không lời và không gian thoải mái. Chợt hỏi: "Thời gian là gì ấy nhỉ?" "Là những thứ đang trôi đi kia chăng?" Có những thứ trôi đi trong tĩnh lặng nhẹ nhàng như những chiếc lá kia. Có những thứ trôi đi trong hư vô mà sắc lạnh như cơn gió se buốt. Có những thứ trôi đi ấm áp như những giọt cà phê này. Cũng có những thứ ướt đẫm như những giọt mưa. Và ồn ào như dòng xe cộ xa xa nữa ... Thời gian đó chăng? Nhưng dòng xe kia dừng lại ở bến đỗ. Những giọt mưa kia đọng lại trên tán cây, trên mặt hồ. Những giọt cà phê này thì đọng lại trên đáy cốc. Gió dừng lại trước những bức tường lớn. Những chiếc lá rơi đến gặp đất cũng nằm im ... Vậy thời gian? Thời gian có bao giờ ngừng lại? Có bao giờ ta chặn được nó chăng? Thế thì không phải rồi. Thời gian không phải là những thứ đang trôi kia. Thế nó là gì? Sao cứ trôi mãi thế? Mà thời gian cũng có đọng lại đó chứ. Nó đọng lại trong ký ức. Giọt thời gian chính là kỉ niệm đó thôi! Ừ nhỉ! "Muốn trôi thì mày cứ trôi đi Thời gian ạ tao không giữ. Tao cũng trôi ... trôi trên chính đôi chân này, vững vàng!!"