My Opera is closing 3rd of March

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...

Để gió cuốn đi.

Cho ngày hôm nay.

Có hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.
Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những lo âu, những tội lỗi, những thiếu xót ngớ ngẩn, sự nhức nhối và những lo âu. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đêm ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể hủy bỏ một hành động chúng ta đã làm cũng như không thể nào xóa đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua cũng đã đi xa rồi.

Còn một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên lo lắng, đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hy vọng mà việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó vẫn mọc lên. Và ngay trước khi nó mọc lên vào ngày mai chúng ta vẫn chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra cơ mà.

Vì vậy, chỉ có một ngày duy nhất – ngày hôm nay- bất cứ ai đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra, chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến chúng ta lo lắng, mà đó chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến.

( Nhặt lại trong quyển sổ một thời hay sưu tầm và viết linh tinh)

Sản phẩm sau khi vào blog nhà Phương Anh! Đúng và Sai!

Write a comment

New comments have been disabled for this post.