một tuần làm việc của năm mới đã đến, ôi sao tôi mệt mỏi quá, bao nhiêu con tàu đang chờ tôi nghiệm thu, nhưng thời gian nghỉ phép đang đến gần rùi, mong sao thời gian trôi nhanh một tí để tôi được nghỉ ngơi, để làm gì ư, để ngắm nhìn bình minh, ngắm nhìn mặt trời buổi ban mai, thật tuyệt, đã gần 1 năm rồi tôi chưa có đủ thời gian để ngắm nhìn nó nữa....
hôm này là ngày không phải hết năm nhưng là ngày gần như cuối cùng của năm rồi, chỉ còn duy nhất ngày mai nữa thôi là cái năm cũ sẽ hết với bao điều làm mình suy nghĩ về công việc và cuộc sống của mình trong năm qua, vui có buồn cũng có, hi vòng sang năm mới 2009 thì niềm vui sẽ nhiều hơn niềm buồn tí xíu , hiii, mình đã ở TP này gần 9 năm còn gì, thời gian trôi nhanh thật, nghĩ lại mình thấy chưa làm được điều gì cả, đang viết tự nhiên n
sau những ngày buồn phiền là những ngày bận rộn với công việc cơ quan, và tất nhiên sẽ kèm theo những cảm giác đau đầu và mệt mỏi, cần gì bây giờ, đóng cửa phòng, bật thật to Volume và nghe nhạc là tuyệt nhất....
nhưng sao em không hiểu cho tôi hả , cả mấy ngày nay làm việc mà tâm trạng của tôi nó cứ đi đâu đấy, tâm hồn tôi đã đi đâu rồi, đi đâu mất rồi, sao tôi chẳng thấy nó còn hiện diện trong cơ thể mình.... Em chẳng hiểu tôi, chẳng nghe những điều tôi nói, em nghĩ đó chỉ là sự đùa cợt, là phút nông nổi của tôi, rằng tôi chẳng như em nghĩ. Sao em không cho tôi một cơ hội chứ, tại sao thế?????????
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo hàng ngày. Cậu bé rất yêu cây táo và cây táo cũng yêu cậu bé rất nhiều. Thời gian trôi qua…
Cậu bé lớn lên và không còn đến chơi với cây táo nữa. Một hôm cậu bé quay lại chỗ cây táo, trông cậu rất buồn. Cây táo nói: “Hãy lại đây chơi với tôi!” nhưng cậu bé trả lời: “Bây giờ tôi không còn là một đứa trẻ nữa, tôi không muốn chơi quanh mấy cái cây nữa. Tôi muốn có đồ chơi. Tôi cần tiền để mua đồ chơi.”
“Xin lỗi vì tôi không có tiền… nhưng cậu có thể hái những trái táo của tôi và đem bán.”
Cậu bé nghe thế liền hái hết táo một cách vui vẻ và không quay lại chỗ cái cây nữa. Cây cảm thấy rất buồn.
Đến một ngày, cái cây lại thấy cậu bé quay lại. Lúc này cậu đã trở thành một chàng trai và đã lập gia đình. Cái cây lại bảo: “Lại đây chơi với tôi!”
Chàng trai trả lời: “Tôi không có thời gian. Tôi phải làm việc để nuôi gia đình mình. Chúng tôi cần một chỗ để trú thân. Anh có thể giúp tôi không?”
Cây táo trả lời: “Xin lỗi, tôi không có nhà nhưng cậu có thể cắt những cành cây của tôi để về làm nhà.” Chàng trai làm theo lời cây táo bảo và cũng không quay lại nữa kể từ hôm đó.
Cây táo hết sức cô đơn và buồn tủi.
Rất lâu sau, một ngày mùa hè, cậu bé lại quay lại, lúc này đã thực sự là một người đàn ông trung niên. Nhìn thấy cậu bé của mình, cái cây hết sức phấn khởi. Nó lại nói: “Lại đây chơi với tôi!”
Cây táo hết sức cô đơn và buồn tủi.
Rất lâu sau, một ngày mùa hè, cậu bé lại quay lại, lúc này đã thực sự là một người đàn ông trung niên. Nhìn thấy cậu bé của mình, cái cây hết sức phấn khởi. Nó lại nói: “Lại đây chơi với tôi!”
Người đàn ông trả lời: “Tôi đang già đi và cảm thấy rất buồn chán. Tôi muốn có một chiếc thuyền để đi khắp nơi. Anh có thể cho tôi một cái không?”
“Hãy dùng thân tôi mà làm thuyền, cậu có thể đi thật xa và cảm thấy thật hạnh phúc,” cái cây nói.
Người đàn ông liền chặt cây táo, đóng cho mình một cái thuyền và đi thật xa, thật lâu không quay về.
Một hôm, nhìn thấy cậu bé quay về, lúc này đã là một ông lão, cái cây liền bảo: “Xin lỗi nhưng tôi chẳng còn gì để cho cậu nữa đâu. Không còn táo nữa…”.
“Tôi cũng không còn răng để ăn nữa,” ông lão nói.
“Tôi không còn thân cây để cho cậu trèo lên nữa. Cái duy nhất tôi còn lại là bộ rễ đang chết dần của mình,” cái cây nói trong nước mắt nghẹn ngào.
Cậu bé trả lời: “Bây giờ tôi cũng không cần nhiều nữa, tôi chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi thôi. Sau những năm qua tôi đã mệt mỏi lắm rồi.”
Nghe thấy vậy cây táo liền nói: “Rễ của một cái cây già nua là một chỗ nghỉ ngơi rất lý tưởng cho cậu. Hãy lại gần và ngồi lên đây.” Ông lão làm theo lời của cây táo. Cái cây cảm thấy vui sướng hơn bao giờ hết, nó nở một nụ cười có lẫn cả những giọt nước mắt sung sướng.
Đây là câu chuyện dành cho tất cả mọi người. Cái cây chính là bố mẹ của chúng ta. Khi còn nhỏ, chúng ta rất thích chơi với Bố và Mẹ… Còn khi lớn lên, chúng ta rời xa họ… và chỉ quay về khi gặp chuyện buồn. Cho dù như thế nào thì bố mẹ ta vẫn ở đó, sẵn sàng cho chúng ta tất cả những gì họ có để mong chúng ta được hạnh phúc. Khi đọc câu chuyện này bạn có thể nghĩ rằng câu bé đã đối xử thật tệ với cái cây nhưng trên thực tế đó chính lại là cách bạn đang đối xử với bố mẹ mình.
Hãy yêu thương cha mẹ, cho dù họ đang ở đâu đi chăng nữa
05. Tinh ta bien bac dong xanh (Hoang Song Huong) - Tan Nhan & Anh Tuan.wma -
Em viết tặng anh một bài thơ
Vào một buổi tối trời mưa, còn em thì bị ốm
Chẳng biết làm gì, chỉ biết nằm và nghịch ngợm
Chợt nghĩ về anh.
Nghĩ về anh với dào dạt biển xanh
Với những con tàu mênh mang sóng vỗ
Những con tàu chở đầy thương nhớ
Mang tên Tổ Quốc mình, mang hơi thở quê hương
Anh đã đi qua bao dặm hải đường
Góp bàn tay nhỏ giữ gìn biên giới
Em có thể thấy biển trong anh vời vợi
Và sóng reo đùa trong đôi mắt hiền khô
Em cảm ơn cuộc sống bất ngờ
Đã vô tình khiến xui mình gặp gỡ
Cho em hiểu biển thêm nhiều nữa
Qua bạn của mình - Người con trai Hải quân
Bạn của em ơi! Mong anh hãy vững tâm!
Dẫu đường anh đi còn nhiều gian khổ
Chỉ có một điều mong anh ghi nhớ
Em và đất nước mình luôn biết ơn anh.
( Hay quá đi mất, xúc động thật, một bài thơ mang rất nhiều ý nghĩa đối với anh đấy )
chào bạn ! Blog của bạn rất đẹp ! chúc bạn và mọi người có một ngày cuối tuần vui vẻ ! Merry Christmas! http://TheGioiTriThuc.vn -- http://my.opera.com/TheColorOfLife/blog/