Võ Hoàng Khánh Tâm

Nị đội nón đi làm kiếm tiền mua sữa cho mẹ nha!

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Tự giới thiệu


Con tên: Võ Hoàng Khánh Tâm
Bí danh: Tí Nị
Ngày sinh: 24/01/2010 (1h20' ngày 10/12/2009 al)
Địa chỉ: Tổ 13 ấp 1 xã Đạo Thạnh, TP. Mỹ Tho, Tiền Giang


Read more...

3 năm 3 tháng 3 ngày!

Con 3 tuổi mẹ khất 1 bài chưa viết, hẹn con đúng 3 năm 3 tháng 3 ngày thì viết trả nợ mà rơi ngay ngày lễ nên không kịp. Nay mới rảnh rang viết bù cho con đây nè!

Hơn 1 tháng nay, sửa sang nhà cửa bỏ bê con gái thấy mà tội ghê. Con không được đi cung thiếu nhi, không được ba mẹ chở đi chơi vòng vòng. Cứ 5h chiều mẹ đón con đi học về là một mạch chạy thẳng về nhà, rồi kêu con qua hàng xóm để mẹ quét dọn, thổi bụi mù mịt. Cứ chạy về đến cửa là bị đuổi ra. Đến cơm thì cũng ăn nước tương không, tự con ngồi xúc ăn và coi hoạt hình, ba mẹ lại tiếp tục lục đục dọn dẹp. Nghĩ mà oải, cũng may hôm nay là xong rồi.

(Xí ... cái chuyện chiều cao cân nặng miễn bàn nhé!)

Nói đến chuyện học hành, nhận thức con thôi nhỉ. Con sắp được "lên lớp" rồi đấy, nhanh quá, mới ngày nào đi học nay gần 1 năm rồi.

Con đi học trộm vía đã ngoan hơn rồi, được các cô dậy bảo nhiều, con biết nhiều. Nhiều cái con không buột miệng nói lúc đang chơi mẹ cũng k biết là con được học rồi í. Mẹ chỉ nắm được những bài hát, thơ dán trước cửa lớp và trong mấy tờ giấy cô đưa cho mẹ về học cùng con thôi. Đấy nhỉ, đi học có khác nhỉ.

Con gái được cái nói không bị ngọng, phát âm khá chuẩn, sắp xếp câu từ ok, nhưng đôi khi lại nói trống không. Nhưng đợt này cũng có vài câu kèm thêm từ "dạ" - dạ không, dạ có, dạ rồi, dạ chưa.... nên cũng khá khẩm được tí nhỉ.

Đợt này lớn rồi, hỏi vặn vẹo cũng nhiều lắm, nhiều khi mẹ không biết đường mà trả lời. Mà trả lời 1 lần là lần con sau nhắc lại nên phải chính xác mới được. Ví như chạy ngang chỗ bán đùi gà chiên, con nói "Mẹ ơi mua đùi gà" thì mẹ nói "Giờ đang có dịch cúm, con gà bị cúm, ăn không được đâu, bệnh đó con" thế là nàng cũng biết và không đòi nữa. Rồi từ đó, mỗi lần đi ngang biết con thèm, mẹ cũng tính liều mua cho con ăn nhưng con nói "Thôi, không ăn đâu, con gà nó bị cúm mẹ ơi, ăn vô bệnh đó, mai mốt hết cúm rồi ăn hen mẹ" thấy mà thương ghê.

Con gái của mẹ tuy khá lì lợm, đanh đá nhưng được cái chịu khó ra trò nhé. Con thích được rửa chén, lặt rau, lau nhà, giặt đồ ... cùng mẹ lắm. Làm ra làm đấy chứ không phải kiểu chơi đâu nhé, rất bài bản, gấp đồ cũng gọn gàng lắm. Bởi nên nhiều khi mẹ không muốn cho con làm, sợ ngâm nước nước bị bệnh thì phải chờ con ngủ hoặc lén lén lúc con coi hoạt hình hoặc qua hàng xóm mới rửa chén, giặt đồ, chứ không là còn đòi làm cho bằng được cơ. Mai này lớn cứ thế mà phát huy, chịu khó phụ mẹ việc nhà nhé con!

Dạo này lại còn hay bảo "Mẹ đẻ em bé đi" rồi nói " Con đút bột cho em ăn, cho em uống sữa, thay đồ cho em, ôm em ngủ" .. khéo tưởng tượng lắm cơ

Có lẽ con đã lớn rồi, con đã biết nhiều rồi nhỉ.

Đúng là có con gái đầu lòng vẫn thích hơn nhỉ!















4 năm ngày cưới!

Tháng 3 là tháng của những ngày kỉ niệm, nào ngày 8.3, nào ngày valentine của vợ chồng 17.3, nào ngày cưới 22.3. Nhiều lúc chồng thốt lên "Ôi sao tháng 3 lắm ngày kỉ niệm thế" (cứ như là những ngày này chồng bị mất cái gì vậy đó)

Âu cũng nhờ những mốc thời gian đó mà chúng mình mới được ở bên nhau như bây giờ. 7 năm của một cuộc tình không nhiều trắc trở, cũng không có quá nhiều kỉ niệm sâu sắc. 4 năm của một cuộc sống vợ chồng.

Thời gian yêu là thời gian chúng ta được tìm hiểu, được chuyện trò, được chia sẻ, được nắm tay nhau, hôn những nụ hôn đầy ngọt ngào say đắm. Là thời gian của những ngày em lang thang trước ngõ ngóng anh đi làm về (chung nhà trọ mừ, hehe), của những buổi anh chở em đi học xa, của những ngày cuối tuần trọn vẹn mình bên nhau, của mỗi lân anh sách nước đi tắm qua phòng em là một lần nhón cao chân nghía qua cửa sổ phòng coi em làm gì, hihi .......

Chẳng biết nguyên do nào mà chúng ta yêu nhau nữa. Vì buồn chán khi ở chung nhà người quen, em đã ra ở trọ cùng khu với anh. Ấn tượng đầu tiên của em về anh là một anh chàng "quý tử" nhưng lại cực kì chăm chỉ. Nào thì nấu cơm, nào thì rửa chén, nào thì giặt đồ, tay thì làm nhưng miệng thì liên tục hát ca, thầm nghĩ "Anh chàng này cũng được phết nhỉ", hihi.

Còn với em, anh thường kể lại, mới đầu thấy tướng đi hai hàng là không ưa rồi. Nhưng người gì đâu mà suốt ngày mặc có 1 bộ đồ không à (lầm to:2 bộ nhưng vải giống nhau đó), rồi quẹt quẹt cong lưng lòi hết cả sương sống quét nước suốt ngày. Rồi lại được mọi người ở đó "dụ", nhất là bà bác "Tôi ở đây mấy chục năm chưa thấy cô nào như cô này đâu, tôi cho 2 ngàn mua đậu phộng, tối rủ người ta ra bờ kè tâm sự". Ối trời, thế mà từ đó chúng mình quen nhau, nên duyên nên nợ đấy.

Mọi người hỏi "Sao kẻ bắc người nam mà quen nhau hay được vậy?" thì chàng nhà mình hí ha hí hửng "Ở chung nhà trọ, em trên lầu, nàng ở dưới, lỡ trọi cục đá trúng chân chảy máu nên phải cưới đó ạ". Ôi đổ oan cho vợ thế không biết, cứ như mình là kẻ ăn vạ vậy đó.

22.3

Một ngày nắng nóng kinh khủng, chúng ta nên duyên vợ chồng. Xa quê, bạn bè khách mời của em chẳng có là bao. Chỉ bố mẹ, chú và 2 chị và một đứa bạn thân cùng quê, 3 đứa bạn thân đại học. Nhưng em cũng không buồn đâu, vì anh và gia đình rất tốt với em rồi. Mặc dù nhiều lúc cũng mang tâm sự của một kẻ lấy chồng xa xứ, đôi khi thấy mình cô độc nhưng ngẫm lại mình cũng còn hạnh phúc hơn ối người

Kề từ ngày đó, chúng mình từ nợ nần này đến nợ nần khác, cùng với những quả "liều" mà đến bây giờ đã có một ngôi nhà nhỏ xinh xinh. Em hãnh diện lắm, hãnh diện rằng chồng em là con một nhưng chí thú làm ăn, chăm lo tốt cho vợ con, không sống phụ thuộc vào gia đình. Từ 2 bàn tay trắng, chồng đã gây dựng nên sự nghiệp.

Có những lúc em trách anh vô tâm, ích kỉ, mê chơi tennis mà bỏ vợ bỏ con. Nhưng ngẫm lại thì thấy anh cũng lo cho gia đình quá nhiều rồi. Ngày ngày anh vẫn không quên nhiệm vụ cao cả - giặt đồ, cũng phụ vợ ít nhiều trong chăm lo nhà cửa đó chứ. Anh vẫn ngọt ngào với vợ con, những ngày kỉ niệm anh vẫn nhớ, có khi còn lãng mạn hơn cả vợ. Vậy thì còn gì bằng chứ nhỉ.

4 năm, giận hờn, cãi vã cũng nào có ít. Nhưng vợ chồng mình được cái "cãi nhau" trên mạng là nhiều, và làm lành trên ấy cũng chẳng ít. Nhưng ngộ lắm kìa, nhiều lần em rất buồn rất giận anh, muốn làm mặt giận một tuần cho bõ ghét mà sao không được. Không gặp thì thôi, mà cứ nhìn thấy mặt anh là phì cười, không thể giận được. Muốn la anh thì ngó qua chỗ khác, còn anh thì cứ chằm chằm nhìn, ghẹo ghẹo lại thì lại vừa la vừa hi hi ha ha. Bởi mới nói, sáng giận hờn khóc sưng húp cả mắt, mà trưa gặp lại thì nhăn răng cười. Nngười gì đâu tệ thế không biết, có ai có kế hay để em sửa cái vụ này với, để thử 1 lần giận lâu coi cảm giác thế nào nhỉ?

Và tài sản lớn nhất của 4 năm qua là chúng mình đã có một cô công chúa nuôi hoài mà không lớn, nhưng đó lại chính là niềm vui lớn nhất phải không anh. Thừa hưởng nhiều nét từ cả em, cả anh, cả bà nội, tính tình thì giống anh i sì đúc - bướng bỉnh, đôi khi ghê gớm, và cái chân "đi".

Tương lai phía trước còn dài dài lắm, mình hãy cùng nhau chung tay góp sức vun đắp gia đình, nuôi dạy con cái, hãy cứ mãi yêu nhau như thuở ban đầu anh nhé!

Hai lúa ra ruộng!


















Tết là tết là tết!






































Chúc mừng sinh nhật con gái!


















[/ALIGN][/ALIGN]

Lần thứ 2 về ngoại!

Tivi, báo đài, internet .... chỗ nào cũng cập nhật tin tức về rét đậm, rét hại, học sinh phải nghỉ học mới chợt nhớ chưa up hình con về ngoại hôm nọ vào nhà Ô. Lại thấy thương các em nhỏ ngoài Bắc quá, thương ông bà ngoại bây giờ lủi thủi, buồn, ra vào chỉ 2 ông bà trong khi nhà kế bên mở sân patin nhạc điếc tai từ sáng tới 10h đêm bomb
May thế chứ lị, không biết là do nhà mình may hay là dì Huyền số sướng. Trước và sau hôm cưới thì trời mưa rả rích, lạnh lạnh. Còn đúng ngày đám hỏi và cưới thì trời quang mây tạnh, có chút nắng, ấm, tha hồ diện áo váy đám cưới chứ. Làm mẹ cứ sợ trời lạnh, mang 1 vali đồ len, áo khoác tùm lum tá lả, chả có bộ đầm nào cho con, bộ thun nào cho mẹ nên con phải mượn đồ chị Trang mặc, mẹ thì diện luôn đồ của dì Huyền với cái áo dài cưới đỏ chét, hehehe.



















='http://www.giadinhnho.com/uploads_user/8000/7227/214087_preview.jpg' />



















Mừng năm 2013

Kết thúc năm 2012, cả nhà mình lại làm một chuyến về ngoại - đám cưới dì Út đấy. Ôi đầu năm về, cuối năm lại về, coi như làm hì hụi 1 năm mà vẫn không đủ chi phí "về". Mẹ nói chuyến này về thì chắc 5 năm nữa mới về quá p .
19.12 tây này, cả nhà mình "bay" rồi, up một loạt hình chào mừng năm mới 2013, và thông báo với cả nhà chứ nhỉ, hihi













Bộ bàn năm 2013




Lịch tường 2013

Clip của con!

Với cái thau và ca đồ chơi, con cũng có thể gội đầu được đấy, lại còn giả bộ hắt nước thừa đi

nữa chứ

.

Con và Bin cùng coi phim hoạt hình, bàn tán sôi nổi, biết hết rồi mà còn cứ giả bộ hỏi hoài.

Cánh gà chiên là món khoái khẩu của con, tối rồi, ăn no rồi mà con vẫn ngồi cạp khí thế luôn.

Cuối tuần con được về nội, có các cô về nữa, tha hồ vui, tha hồ chơi. Con đang cùng Ba, cô An, cô Bế và có cả bà nội nữa đang chăp tay lậy cụ đây.

Mới đi khám bệnh về, con được mẹ mua cho cây đàn. Nhân tiện chờ mọi người để cùng đi đám giỗ thì con gái đi lại nhún nhún với cây đàn mới thế này đấy!

Ba và dì Huyền đang chơi với Tí nị tại sân nhà ngoại tết 2012 

Nay rảnh mẹ ngồi up hết mấy clip còn lưu trong máy lên youtube để sau này làm kỉ niệm cho con, con coi chắc vui lắm đấy.

 Còn nữa, mẹ lưu trong đây: www.youtube.com/user/nhuongvo

 

[/ALIGN]

4 ngày nữa mình tròn 34 tháng!

Tình hình là đến ngày 24 này con tròn 34 tháng, vậy là chỉ còn 2 tháng nữa thôi con gái bước qua tuổi thứ 3, ui nhanh thật, mới đây đã 3 tuổi rồi, nhưng 3 tuổi gì mà chút nị nì ni, ra đường mọi người nhìn cứ hỏi "được 2 tuổi chưa" mới buồn làm sao, huhu
Thôi giờ mẹ up hình để dành, mẹ nợ đến ngày 24/1/2013 mẹ viết 1 bài mừng tuổi lên 3 cho con một thể nhé!























Post vài tấm tóc dài để lấy ý kiến cả nhà coi có nên để tóc dài cho con gái không, chứ tình hình ai cũng bảo nên mà mẹ lại cứ thích con để tóc ngắn, hự hự

May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31