Skip navigation.

Log in | Sign up

NGẨNG MẶT CƯỜI CHO NƯỚC MẮT CHẢY VÀO TRONG !

TÌNH YÊU VÀ GIÓ...GIÓ THỔI MÊNH MÔNG MỘT CUỘC ĐỜI...CUỘC ĐỜI LẬN ĐẬN...

Đi làm


















Vậy là mình làm bên công ty Gf được có 26 ngày, vất vả quá, có ngày làm tận 15 tiếng. Đi làm về người ngợm rã rời, chỉ có ăn và đi ngủ là hết ngày. Những ngày đó nhìn mình phờ phạc như con ma, tay chân thì bẩn, lại còn bị dị ứng với vỏ hộp ở chỗ làm nữa. Làm được 10 ngày, mình đã định xin nghỉ, nhưng nghĩ tiếc cái công sức mình đi làm 10 ngày qua, nghỉ chẳng biết có được nhận lương hay không, đành cắn răng làm tiếp đến hết tháng. Mà cái số mình đúng là đi đâu cũng vất vả, vào làm đúng lúc công ty có đợt hàng lớn chưa từng có. Mà thằng giám đốc người Nhật cũng khốn nạn, có hàng về no ko thuê bốc vác, lại bắt tụi con gái bốc hàng. Có ngày bốc đến 2 congterno va 2 xe tải, bốc lên rồi lại bốc xuống, khui thùng, đục thùng, kiểm hàng, rồi lại bê chỗ nọ vứt chỗ kia, khổ như trâu. Nhiều lúc khổ muốn khóc, nhưng mà phải chấp nhận chứ biết sao được. Bố mẹ ở nhà, có lẽ cũng chẳng bao giờ biết con mình đi làm vất vả như thế, mà mình cũng không muốn kêu ca, cũng chẳng để làm gì, đến tuổi lao động rồi. Đi làm rồi mới biết quý cái công sức lao động mình bỏ ra và đồng tiền mình kiếm được. Rồi cuối cùng cùng hết một tháng lao động vất vả, mình xin nghỉ. Nữ giám đốc lúc nhiều việc thì không sao, mấy hôm chưa có việc, hàng chưa về thì mặt sưng lên như cái bánh bao. Bọn tư bản là thế, chúng nó chỉ nghĩ làm thế nào bóc lột được công sức của nhân viên một cách tối đa mà thôi.

Nghỉ việc ở GF, mình ở nhà mấy hôm, thực sự không thể chịu được với việc ở nhà ăn bám. vào mạng tìm việc, toàn việc vớ vẩn. Nộp hồ sơ ở mấy chỗ, toàn gặp pjải mấy thằng điên, chẳng có hy vọng gì. Mình cũng chẳng muốn nõi với bố mẹ là đã nghỉ việc, ngày ngày phóng xe đi lang thang, lên thư viện, lên hiệu sách...mệt mỏi, cũng chán. Tiêu chí nghề nghiệp của mình ngày càng hạ thấp. Cuối năm rồi, cũng khó tìm việc. Mình quyết định nộp hồ sơ bên công ty An Thái, đây là công ty chuyên đố điện. Ngày đầu tiên di làm, mình thực sự đã thấy rất chán. Một phần vì hàng hoá ở đây toàn đồ điện, vốn rất xa lạ với con gái, nhưng vẫn bắt buộc phải hiểu về nó, rồi còn fải sắp xếp hàng hoá. Mình làm cùng với một đứa con gái nữa, khó tính như con ma, mà mình cũng ko hiểu nó là kiểu gì nữa. Chố làm thì xa nhà quả, buổi trua mà về nhà ăn cơm thì cung xa, ma ko về thì cũng chẳng có chỗ mà nghỉ trưa. Nản thật đấy. Đi làm ngày đầu tiên mình đã muốn nghỉ, nhưng nghĩ công vịêc bây giờ khó khăn, người khôn của khó, nên đành cố gắng mà làm tiếp. Bọn bạn mình, đứa thì làm ở phòng văn hoá nọ văn hoá kia, đứa thì nằm nhà đợi bố mẹ xin việc, chắc cũng chảng có đứa nào lại vất vả như mình. Nhưng biết làm sao được, tiền mình không có, quan hệ quen biết mình cũng không có, chi có hai bàn tay tráng vào đời mà thôi. Nhiều lúc nghĩ cũng tủi thân, buồn muốn khóc. Đều là con người, mà sao có kẻ sướng từ trong trứng sướng ra, lại có kẻ cả đời vất vả vẫn trắng tay, tình không có, tiền không có. Mình biết mình vẫn còn gà lắm, còn phải cố gáng nhiều, không chỉ trong công việc mà còn trong cả cách sỗng nữa. Cái mình có là gì chứ? Chẳng phải tất cả cũng chỉ có hai chữ Ý CHÍ thôi sao? Hãy luôn cố gắng từng ngày, Born to try !

Thứ 2 đi làm ở công ty in Minh anh. Cố gắng lên ! "Thất nghiệp" không có trong từ điển của mình !














NẾN ẤM ÁP

MP3: BI GA











BI GA ,nhạc phim Hoa bất tử.Một bài hát buồn...
Hoa bất tử là một loài hoa bất khuất trước năm tháng. Ngược lại, đó cũng là một loài hoa rất cô đơn. Gắn liền với sự cô đơn là tính kiên cường. Cho dù nhân tố bên ngoài tác động thế nào nó vẫn dũng cảm tiến về phía trước...



























Mưa và nỗi nhớ

Để nhìn thấy được cầu vồng ,phải biết chấp nhận và vượt qua những cơn mưa ...

CLIP: Mưa và nỗi nhớ

Tình yêu giống với cái jì nhất?

Có lẽ là cơn mưa rào

...Dễ đến, dễ đi...

Ào ào thật lớn rồi tạnh nhanh y như lúc nó tới...

Để lại phía sau những vũng bùn lầy lội...

...của nỗi đau và nỗi cô đơn...









































































Tháng 6,sao trời còn có những cơn mưa lạnh đến thế! Sau cơn mưa,chỉ thấy trong tim mình một cảm giác lạnh và cô đơn. Có lẽ những người độc thân thường thấy lạnh hơn những người khác. Những hạt mưa như vỡ trong tim...
Với nhiều người,sau cơn mưa trời lại sáng...Còn với tôi,sau cơn mưa chỉ là một mùa đông dài lạnh lẽo đầy sương mù...

COLD



















































•.(¯`°´¯).• ¤*•,¸.¸,•*¤*•,.• ¤*•,¸.¸, •*¤*•,¸.MERRY CHIRSTMAS 2008•*¤*•,¸.¸,•*HAPPY NEW YEAR 2009 *•,¸.¸,•*¤*•,¤*•,¸.¸,•*¤*•,¸.,•*¤*•,¸.¸,•*¤*•,¸.¸,•

Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy. Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”. Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ. Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về… Có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: “Chúc người tôi thương một Mùa Noel hạnh phúc."

Mùa đông lạnh nhưng rất lãng mạn, nắng của mùa đông yếu nhưng đủ làm ấm trái tim một ai đó. Noel là dịp bạn và những người xung quanh tận hưởng những giây phút ngọt ngào của tình yêu thương. Đừng đóng chặt trái tim mình, hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa đông mình vẫn thấy ấm áp. Chúc ban cua tui mot mùa giáng sinh vui ve

Giáng sinh lại về. Chúc cho ai đó được hạnh phúc bên nửa yêu thương! Chúc cho ai đó còn cô đơn sẽ tìm thấy một bờ vai chia sẽ! Chúc cho ai đó sẽ tìm lại được nhau sau những tháng ngày xa cách! Chúc cho ngày Giáng sinh tràn đầy niềm vui; hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều! Không chỉ là nụ cười mà đôi khi những giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc; không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu, chúc cho ai đó sẽ giữ được những giây phút ấy suốt cả cuộc đời! MERRY CHRISTMAS

Đừng để nhìn thấy một nụ cười rồi mới cười lại. Đừng đợi đến khi được yêu thương mới yêu thương lại. Đừng đợi đến khi cô đơn mới nhận ra giá trị của tin nhắn. Đừng đòi một công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm. Đừng để có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút. Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi. Hãy cho đi rồi bạn sẽ được nhận được nhiều

CẦU MONG

CẦU MONG !



Cầu mong chúng ta sẽ tìm được sự thanh thản và bình yên trong một thế giới có nhiều điều mà chúng ta chưa thể hiểu được.



Cầu mong nỗi đau mà bạn chịu đựng cũng như những xung đột mà bạn từng trải qua sẽ trao cho bạn sức mạnh để bạn vươn lên, đối diện những thử thách với lòng dũng cảm và sự lạc quan.



Bạn hãy luôn biết rằng, có một người nào đó hiểu và yêu bạn, người đó luôn ở cạnh bạn ngay cả khi bạn thấy cô độc nhất.


Cầu mong chúng ta sẽ khám phá sâu sắc lòng tốt của người khác để tin tưởng vào một cuộc sống bình yên.



Cầu mong một lời tử tế, một cử chỉ làm yên lòng, một nụ cười nồng ấm sẽ được tặng cho chúng ta hàng ngày.


Cầu mong,chúng ta có thể trao tặng những món quà như vậy cho người khác ngay khi chúng ta nhận được chúng.



Hãy nhớ mặt trời vẫn chiếu sáng, khi cơn bão có vẻ như kéo dài vô tận. Chúng ta hãy tin rằng một người yêu thương chúng ta thật sự là khi họ không có ở bên cạnh nhưng chúng ta vẫn cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm của người ấy.


Hãy nhớ rằng trong cuộc sống những va chạm và đau khổ mà chúng ta gặp phải sẽ ít hơn nhiều so với những ước mơ và hạnh phúc mà chúng ta sẽ có.



Cầu mong những điều mà chúng ta cảm thấy là khiếm khuyết trong hiện tại sẽ trở thành thế mạnh của chúng ta trong tương lai.



Cầu mong chúng ta tìm thấy đầy đủ sức mạnh tinh thần để tự quyết định trong những tình huống tệ hại mà không bị bất cứ một người nào phán xử vì kết quả đó.



Cầu mong chúng ta nhìn thấy tương lai của chúng ta như là một người đầy đủ sự hứa hẹn và những khả năng.



Và cuối cùng,cầu mong chúng ta sẽ luôn luôn cảm thấy đuợc yêu thương !





Hạnh phúc nhé! Tại sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ, khi khóc, khi cầu nguyện, khi tưởng tượng và khi hôn nhau..v.v. Bởi vì những điều tốt đẹp nhất thế gian không thể nhìn thấy bằng mắt mà phải cảm nhận bằng con tim. Khi bạn nhận được tin nhắn này....thì hãy cười đi nhé! Vì ít nhất đâu đó quanh đây...có một người luôn mong bạn hạnh phúc...vui vẻ....và luôn yêu đời. Khi đọc xong đừng ngại ngần mà gửi nó đi. Nếu không gửi cũng chẳng sao. Nhưng nếu bạn gửi thì sẽ có một vài người mỉm cười và cảm ơn bạn nhiếu lắm. Hạnh phúc nhé, bạn của tôi !

Chênh vênh




Có một con bé, từ khi mới sinh ra, nó đã là đứa yếu ớt. Ông ngoại bảo, nuôi mãi mà đầu nó vẫn bé như cái bóng đèn, sợ ko sống được. Nó vốn là đứa hay quên, kỹ ức về tuổi thơ của nó ko có nhiều. Nó chỉ nhớ, ngày trước nhà nó rất nghèo chứ ko như bây giờ. Nhà có ba người chỉ ở trong một căn nhà bé xíu chưa đầy 20 met vuông, tường xếp bằng gạch ba banh, mái lợp giấy dầu, dột quanh năm, mội lần trời mưa la nhà ngập nước, nước mưa chảy tong tong trong nhà, fải đem hết xô chậu ra hứng. Có một lần, đang đêm trời mưa to, lớp giấy dầu trên nóc nhà nó bị thổi tung lên, bố mẹ fải dậy buộc lai mái nhà giữa đêm. Cô ruột nó ở nhà bên cạnh dậy đóng cửa sổ, nhìn thấy vậy cũng mặc kệ, đóng cửa đi ngủ tiếp. Ký ức của nó, vẫn còn nhớ mang máng những đêm đang ngủ thì bị mẹ bế dậy, cho sang nhà bà nội ngủ nhờ, vì nhà dột quá. Nhà hay dột nên ẩm ướt, người nó suốt ngày bị muỗi cắn...Ngày đó, bố mẹ nó vừa đi làm, đi làm về lại tích góp gạch vữa xi măng, suốt bao nhiêu năm mới xây được một cái nhà như bây giờ nó ở. Hôm trươc trời mưa,trên mái nhà bị tắc đường ống nước, nước chảy ngược xuống ướt lênh láng hết phòng nó, nó bỗng dưng nhớ lại những ngày xưa...Ký ức...trong nó là những ngày mưa dột nước...

Lớn lên đi học, nó vẫn là đưa sống khép kín. Hồi lớp 12, viết lưu bút chia tay, thằng bạn con nhà nhạc sĩ đã bảo nó : bạn sống khép kín nên khi gặp những biến cố trong cuộc sống, bạn sẽ rất dễ bị khủng hoảng". Và câu nói đó đã ám vào trong cuộc đời nó, nó ko bao giờ quên...Nó biết nó là đứa yếu đuối, giống như cỏ dại vậy, cỏ dại mỏng manh nhưng cũng rất mạnh mẽ, khi những cây cao to ngã gục trước gió bão, cỏ dại vẫn có thể từ từ đứng dậy...Và nó, nó là một ngọn cỏ dại...

Ai cũng nói, sổ nó vất vả. Nó cũng nhận thấy thể, lúc nào cũng fải tự lo hết mọi việc. Tốp nghiệp Đại học, nó đi làm ở một siêu thị rất to. Đúng là cái gì nhìn càng đẹp đẽ thì càng chứa đựng nhiều điều xấu xa. Nó ko thích nghi được với môi trường trong đó. Chỉ có một vài người tốt, còn lại toàn đứa khôn nạn, mặt người nhưng sống ko giống người. Những ngừoi làm ở quầy bên cạnh nói fải có thần kinh thép mới làm được ở quầy nó. Thế nên dạo này nó mới uống hoạt huyết dưỡng não để ko fát điên và...đỡ mất ngủ.Đi làm ở đó đúng là một sự tra tấn, căng thảng quá mức.Một ngày nó chợt nhận ra mình đã thây đổi quá nhiều, tính toán ko kém gì những kẻ xấu xa. Con người ngày xưa đã ko còn nữa...Có đáng như vậy ko?

Học ở Hn suốt 4 năm, khi về hải Phòng, nó thấy lạc lõng và rất cô đơn vì ko có bạn bè. Nhiều lúc chỉ muốn có một ở bên cạn mình để được yêu thương và chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống. Tình duyên của nó lận đận, có những lúc sợ ế. hạnh phúc sao quá xa xôi...Đúng là kẻ ăn ko hết, kẻ tìm ko ra. Để sống được thật quá khó khăn, lúc nào cũng phải cố gắng 1 mình. Nhiều lúc nó thấy mình trắng tay, ko tình ,ko tiền, ko tương lai...Cuộc đời ko biết sẽ trôi về đâu...vẫn mong ngày mai,cuộc đời sẽ tươi sáng hơn...

Volverine

Nếu như đến 22 tuổi mà vẫn còn độc thân, bạn có cô đơn ko? Còn tôi, đã 22 tuổi mà vẫn một mình... Cũng có lúc thực sự thấy rất cô đơn khi nhìn những đôi nắm tay nhau cười nói vui vẻ. Ở chỗ làm của tôi cũng có một đứa bạn sinh năm 86 mà vẫn chưa có mối tình nào, mà mình chắc cô bạn này còn ngoan ngoãn hơn mình nhiều. Thời nay thật kỳ lạ, con gái hư còn dễ có người yêu và lấy chồng hơn con gái ngoan. Ở quầy bên cạnh, có một nàng sinh năm 86, sắp lấy chồng, dù chỉ mới quen và yêu được 2 tháng. Mình tự hỏi, hạnh phúc là gì...mà sao có người đạt đươc một cách dễ dàng, còn có người mất cả tuổi trẻ để tìm kiếm mà ko thấy đâu? Ước gì có một người để chung đường, để cùng chia sẻ những khó khăn đang gặp phải. Một mình cố gắng, một mình thất bại, rồi lại một mình đứng dậy...Có những lúc rất nản. Những hôm đi làm, trời mát, gió hiu hiu, lại càng muốn có một người để hẹn hò. Hôm trước, mình hỏi cô bạn độc thân ở chỗ làm. "nhìn những đôi nắm tay nhau, bạn có thấy buồn ko?", nó đã bảo mình "Ko được nói nữa...cũng thấy tủi thân". Giữa cái chỗ làm như cái địa ngục trần gian, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, mình và nó đã trở nên thân nhau, cũng vì có cùng cảnh ngộ nên hiểu nhau.Hôm trước mình đã nằm mơ, mình được mặc váy cưới...Lúc tỉnh dậy, mình mới chợt nhận ra rằng, mình chưa từng biết thế nào là hạnh phúc. Mình vẫn thường nói với mọi người, mình chưa muốn lấy chồng, nhưng đến lúc này mình mới hiểu rằng mình nói ra điều đó vì mình chưa tùng biết thế nào là hạnh phúc, yêu và được yêu. Ở cái tuổi 22, cái tuổi đã phải đi làm và lo toan cho cuộc sống, trái tim mình đã bắt đầu chai sạn lại vì những tình toán nhỏ nhen.Cuộc đời rộng lớn quá, mình thì quá nhỏ bé, có những lúc ko khỏi chạnh lòng và lo sợ về tương lai phía trước. Thêm vài tuổi nữa, để yêu được một ai thật là khó. Nhiều lúc thầy tuổi trẻ thật ngắn ngủi, thời gian trôi đi thật nhanh, loáng một cái mà đã đển cuối năm. Biết bao giờ mới tìm được hạnh phúc...Ký ức_nhiều khi chỉ là những góc tối trong tâm hồn, những nỗi buồn, sự tuyệt vọng, bế tắc, đau khổ...ko bao giờ muốn nhớ lại.Có những lúc tưởng rằng mình đã nắm được hạnh phúc trong tay, nhưng rồi chợt tỉnh giấc mơ, mới thấy rằng mình chỉ mới chạm được đến cái bóng của hạnh phúc mà thôi...















"Lòng mình hoang vắng phía sau tiếng cười
Rồi bàn chân mỏi xót xa lối về
Còn có ai về với ta đêm nay...
Xin chớ quay lưng về phía mặt trời
Đôi cánh tay không đo hết cuộc đời..."
(Tình hoàng hôn)

En Ausencia de Ti ( It's not goodbye)

VIDEO: En Ausencia de Ti
Lời dịch:
Những đàn sếu bay qua .
Sương mù và khói toả .
Mátxcơva, lại đã thu rồi !
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ ,
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc ai đi ngang, dù đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời :
“ Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng ! “
Ôi trái tim tôi, trái tim của một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo dài lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai, khi xuôi ngược một mình ,
Tôi có thể yêu ai, ai làm tôi vui sướng :
“ Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng ! “
Nhắc suốt đường, cũng chỉ bấy nhiêu thôi !


Nếu không có gì ao ước trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất !
Anh từng ở nơi đây , từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không ?


Tôi chẳng hiểu vì sao, cứ ngậm ngùi trong lòng
Rằng tôi phải xa anh vĩnh viễn ...
Anh – con người không vui , con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời !
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười ?
Thôi thì hãy biết kiên tâm. Mọi điều đều phải đợi ...
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thĩ lúc chia ly
Mưa tối rầm, nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá ...
Anh hãy cố vui lên, con đường hai ngả ,
Tìm hạnh phúc yên lành trong ấm áp cơn mưa !...
Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt .



Gió và cỏ







Có 1 cơn gió nhỏ hình thành giữa khoảng không. Gió bay giữa bầu trời và mặt đất. Cứ thế, hết ngày ngày này đến ngày khác gió chỉ biết thổi. Gió vốn vô hình vô tướng, vô hương vô vị, gió bất định, chả ai biết đến sự tồn tại của gió. Gió hoang mang, nó chẳng biết mình sinh ra làm gì...Rồi đến 1 ngày, gió đi qua thảo nguyên. Gió gặp cỏ. Cỏ cũng như gió. Cỏ chỉ biết đứng yên từ ngày này sang ngày khác, nó cảm thấy cuộc sống thật vô vị...

Gió chợt muốn an ủi cỏ. Gió bay sát lại với cỏ...
Cỏ chợt thấy mình rung rinh....
Gió chợt thấy mình xao động....
Cỏ và gió đang hát lên khúc hát... rì rào... rì rào...
Cỏ hạnh phúc.
Gió cũng hạnh phúc.
Chúng biết, chúng được sinh ra để hạnh phúc và làm cho nhau hạnh phúc.

Mỗi ngày của cỏ và gió trở nên ý nghĩa hơn.Gió luẩn quẩn bên cỏ, gió thổi tung những đám bồ công anh... Cỏ sung sướng ngả nghiêng theo cơn gió...Gió đến nơi này, gió vui, gió hạnh phúc, gió nhận ra giá trị của mình.
Nhưng gió là... gió. Gió thì phải bay, có bay thì gió mới tồn tại được, có thổi thì gió mới là gió.Gió từ biệt cỏ. Cỏ buồn. Cỏ muốn giữ gió ở lại. Nhưng cỏ biết gió không thể ở lại...Đôi khi cỏ ước mình được làm hoa bồ công anh, nhẹ bỗng, thả mình trôi theo gió. Nhưng cỏ vẫn là cỏ, không thể là cái gì khác...

Cỏ đành đứng nhìn cơn gió bay đi... Trong kí ức của cỏ, gió là phần tươi đẹp nhất. Nó thầm cảm ơn gió đã cho nó một kí ức không thể phai. Ngày mai của cỏ sẽ khác, dù không có gió nhưng vẫn sẽ không vô vị như trước...Gió cũng thầm cảm ơn cỏ. Chính nhờ cỏ mà gió biết ý nghĩa tồn tại của mình. Gió vẫn thổi, nhưng không còn cảm thấy trống rỗng như trước, vì nó biết, ít ra còn có cỏ luôn biết đến sự tồn tại của nó...

Trái đất thì hình tròn. Cỏ tin rằng một ngày nào đó gió sẽ quay lại đây, lại cùng cỏ hát lên khúc hát... rì rào... Cỏ chỉ không biết liệu nó có thể đợi đến lúc đó không thôi....











BÃO !!!


Hôm nay thực sự thấy rất chán. Tại sao ko dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật ,để biết rằng mình đang ảo tưởng ?Nhưng rồi biết dựa vào cái gì mà sống cho qua ngày ,lấy đâu ra niềm tin khi tất cả đã đổ vỡ ? Ảo tưởng chỉ mình ta xây đắp ,nó vốn cũng chỉ là lâu đài trên cát !...

Buổi chiều trời gió to ,sắp có mưa đây !Ta thích nhưng cơn gió báo bão ,thổi vào mặt mát lạnh.Tại sao trong cuộc sống ,ta ko thể mạnh mẽ được như thế ?Tất cả cũng chỉ là một cơn gió báo bão mà thôi ! Muốn khóc ! Ta như con rùa rụt cổ ,chỉ muốn được ngồi một quán cafe yên tĩnh để nhìn những hạt mưa rơi ngoài trời ,và ngặm nhấm nỗi cô đơn của riêng mình ! Ko fải lần đầu tiên sụp đổ ,ko fải lần đầu tiên vấp ngã ,rồi lại fải tự chữa lành vết thương của mình.Lo sợ khi nghĩ đến tương lai ,đoạn đường dài fía trước chỉ có ta với ta ...Biết về đâu ...Biết bao giờ mới có một người để chung đường ? Ta như con nhím lúc nào cũng có thể xù lông nên để tự vệ ,lúc bất cần ,lúc kiêu ngạo .Có fải những người sống độc thân tính khí hay thất thường như thế ?Chắc cũng chỉ có mỗi ta mà thôi !Soi vào đêm đen để thấy rõ chính mình.Soi vào sự cô đơn để biết mình cần gì trong cuộc sống này. Nhưng chỉ sợ sẽ chẳng bao giờ có được điều giản dị mà xa vời ấy...



















November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30