Đi làm
Sunday, 8. November 2009, 14:21:26
|
Vậy là mình làm bên công ty Gf được có 26 ngày, vất vả quá, có ngày làm tận 15 tiếng. Đi làm về người ngợm rã rời, chỉ có ăn và đi ngủ là hết ngày. Những ngày đó nhìn mình phờ phạc như con ma, tay chân thì bẩn, lại còn bị dị ứng với vỏ hộp ở chỗ làm nữa. Làm được 10 ngày, mình đã định xin nghỉ, nhưng nghĩ tiếc cái công sức mình đi làm 10 ngày qua, nghỉ chẳng biết có được nhận lương hay không, đành cắn răng làm tiếp đến hết tháng. Mà cái số mình đúng là đi đâu cũng vất vả, vào làm đúng lúc công ty có đợt hàng lớn chưa từng có. Mà thằng giám đốc người Nhật cũng khốn nạn, có hàng về no ko thuê bốc vác, lại bắt tụi con gái bốc hàng. Có ngày bốc đến 2 congterno va 2 xe tải, bốc lên rồi lại bốc xuống, khui thùng, đục thùng, kiểm hàng, rồi lại bê chỗ nọ vứt chỗ kia, khổ như trâu. Nhiều lúc khổ muốn khóc, nhưng mà phải chấp nhận chứ biết sao được. Bố mẹ ở nhà, có lẽ cũng chẳng bao giờ biết con mình đi làm vất vả như thế, mà mình cũng không muốn kêu ca, cũng chẳng để làm gì, đến tuổi lao động rồi. Đi làm rồi mới biết quý cái công sức lao động mình bỏ ra và đồng tiền mình kiếm được. Rồi cuối cùng cùng hết một tháng lao động vất vả, mình xin nghỉ. Nữ giám đốc lúc nhiều việc thì không sao, mấy hôm chưa có việc, hàng chưa về thì mặt sưng lên như cái bánh bao. Bọn tư bản là thế, chúng nó chỉ nghĩ làm thế nào bóc lột được công sức của nhân viên một cách tối đa mà thôi. Nghỉ việc ở GF, mình ở nhà mấy hôm, thực sự không thể chịu được với việc ở nhà ăn bám. vào mạng tìm việc, toàn việc vớ vẩn. Nộp hồ sơ ở mấy chỗ, toàn gặp pjải mấy thằng điên, chẳng có hy vọng gì. Mình cũng chẳng muốn nõi với bố mẹ là đã nghỉ việc, ngày ngày phóng xe đi lang thang, lên thư viện, lên hiệu sách...mệt mỏi, cũng chán. Tiêu chí nghề nghiệp của mình ngày càng hạ thấp. Cuối năm rồi, cũng khó tìm việc. Mình quyết định nộp hồ sơ bên công ty An Thái, đây là công ty chuyên đố điện. Ngày đầu tiên di làm, mình thực sự đã thấy rất chán. Một phần vì hàng hoá ở đây toàn đồ điện, vốn rất xa lạ với con gái, nhưng vẫn bắt buộc phải hiểu về nó, rồi còn fải sắp xếp hàng hoá. Mình làm cùng với một đứa con gái nữa, khó tính như con ma, mà mình cũng ko hiểu nó là kiểu gì nữa. Chố làm thì xa nhà quả, buổi trua mà về nhà ăn cơm thì cung xa, ma ko về thì cũng chẳng có chỗ mà nghỉ trưa. Nản thật đấy. Đi làm ngày đầu tiên mình đã muốn nghỉ, nhưng nghĩ công vịêc bây giờ khó khăn, người khôn của khó, nên đành cố gắng mà làm tiếp. Bọn bạn mình, đứa thì làm ở phòng văn hoá nọ văn hoá kia, đứa thì nằm nhà đợi bố mẹ xin việc, chắc cũng chảng có đứa nào lại vất vả như mình. Nhưng biết làm sao được, tiền mình không có, quan hệ quen biết mình cũng không có, chi có hai bàn tay tráng vào đời mà thôi. Nhiều lúc nghĩ cũng tủi thân, buồn muốn khóc. Đều là con người, mà sao có kẻ sướng từ trong trứng sướng ra, lại có kẻ cả đời vất vả vẫn trắng tay, tình không có, tiền không có. Mình biết mình vẫn còn gà lắm, còn phải cố gáng nhiều, không chỉ trong công việc mà còn trong cả cách sỗng nữa. Cái mình có là gì chứ? Chẳng phải tất cả cũng chỉ có hai chữ Ý CHÍ thôi sao? Hãy luôn cố gắng từng ngày, Born to try ! Thứ 2 đi làm ở công ty in Minh anh. Cố gắng lên ! "Thất nghiệp" không có trong từ điển của mình ! |

























