
SG, nó làm mình ngột ngạt khó thở, nhộn nhịp xô bồ gây stress nặng nề...mình chỉ mong có đc sự bình yên...
Và 2 ngày nay, khoảng thời gian ngắn ấy đã cho mình những cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản, và dịu êm mà bấy lâu mình vẫn ao ước.
Lái xe về quê baba, nơi mà mình được đến từ nhỏ cho tới bây giờ với số lần ít ỏi, nhưng giờ đây mình mới thật sự cảm nhận được nó bình yên đến nhường nào,...
Quy Nhơn nắng gắt, nóng khô khan bao nhiêu thì nơi này gió lồng lộng từ sáng đến tối mát mẻ bấy nhiêu, đồng xanh bát ngát, rộng mênh mông, không thấy đường chân trời, chỉ thấy những rặng cây đằng xa....17h là thời điểm lý tưởng để phác nên bức họa tuyệt đẹp mà mình ko thể tả này, rất tiếc....mình không là họa sĩ. Chỉ quơ quơ tay giả bộ, rồi lại hét lên "Bé Út lấy cho chị giấy và màu để chị mày vẽ bức tranh thiên nhiên này xem sao", lũ em chỉ phá lên cười, ngượng thật !!!!
Gần với lũ em mình thấy nhẹ nhàng cái tâm hơn, nhiều lúc những câu hỏi của chúng làm mình cũng "bấu rấu" để trả lời nhưng rồi chính những câu hỏi đó giúp mình nhận ra....mình đã suy nghĩ quá nhiều và chưa hề biết "đơn giản hóa" như mình muốn.
Trời về đêm, không điện đường, ngà ngà bóng trăng, leo lắt ánh sáng chiếc gắn máy chạy ngang, vắt võng nằm, cùng chiếc đài radio, nhạc Xone FM sôi động thế mà vẫn không đủ để phá tan cái suy nghĩ vớ vẩn nào đó trong đầu mình, mắt cứ nhìn lên trời, vài ngôi sao, anh trăng của đêm "Ngưu Lang - Chức Nữ", mình đã nghĩ gì mà đến giờ vẫn ko nhớ đc, hay lúc ấy đầu xáo rỗng...???
Chiều ngày hôm sau mình lại về với biển, mình ko quên lượn 1 vòng ngửi mùi gió biển, và lại miên mang những cảm xúc rất lạ, đôi khi lại thở dài, rồi lại hít thật sâu....
Mình đã thật sự bình yên !!!!