Gửi lên thiên đàng
Friday, 13. November 2009, 13:19:17
Gần đây không hiểu sao cứ nhớ ba, nhớ mỗi đêm, 2 3 giờ sáng vẫn không thể để con ngưi đứng yên 1 chỗ. Cứ hình dung ra ba trên bức tường hay bất cứ đồ vật nào trước mặt....
Con biết nhớ ba là hiển nhiên, nhưng sao lại nhớ nhiều đến thế trong khi con có nhiều việc phải nhớ hơn, con nghĩ lúc này con đang trống vắng, trống 1 vị trí trong con (ngoài vị trí của ba), đó là nơi chứa tình bạn....
Con giống ba, luôn đặt tình bạn trong khoảng dễ thấy, tin cậy và tôn trọng tất cả bạn bè, con biết như thế cũng chẳng tốt đẹp gì, vì ba làm cái gương trước mắt, chuyện ngày ấy con không biết, nhưng giờ con biết tất cả, má kể trong nước mắt, thương má, nhớ ba, kinh nghiệm cho con, đúng là giờ đây đối với con "bạn bè" là từ vô nghĩa, kinh nghiệm rút từ ba, nhưng như thế này làm con suy nghĩ nhiều hơn, khó sống hơn. Con không biết phải trân trọng 2 từ ấy theo cách nào, để mọi chuyện bình thường được thì hay quá ba nhỉ !
Thằng Huy Còi bên cạnh nhà năm nay lớp 1 rùi, nó cũng bảo nhớ ba đấy ba àh, nó kể những chuyện ngày trước ba và nó, nó kể mà con càng nhớ ba hơn, con cứ nghĩ nó chẳng nhớ gì.... Dạy cho nó đánh cờ con cũng nhớ ba, đá banh với nó con cũng nhớ ba,.... bởi, ngày trước với con ba cũng đã làm việc ấy, và nhiều hơn thế
Nhiệm vụ chính bây giờ của con là học, con biết mong muốn của con cần đạt được cũng chính là điều mong muốn của ba, mọi người hy vọng vào con nhiều làm con cảm thấy mình đầy áp lực, đến một ngày chính con làm họ thất vọng thì sẽ thế nào đây ???!! Nếu còn có ba, con chắc ba chỉ im lặng và không nói gì trong sự lựa chọn của con, trong cách xử lí mọi việc của con, và trong những suy nghĩ của con nữa......
Nhớ ba....



















