Skip navigation.

(¯`·.º-:¦Vì ngày mai tươi sáng¦:-º.·´¯)

Hãy giữ những điều trong quá khứ là kỉ niệm đẹp và tiếp tục sống vì tương lai - LBT - My friend

Sinh nhật lần thứ 17

Viết thay cho ngày 14/5
Mời ghé sinh nhật lần thứ 16


Thế là đã đến tuổi "bẻ gãy sừng trâu" rồi. Thật nhanh
Ta nhận ra nhiệm vụ của mình ở trước mắt càng thêm gần và càng thêm khó nên ta phải cố gắng thêm nhiều. Năm nay không ngồi trên máy như năm trước để thông báo cho mọi người biết điều này nên lời chúc ko nhiều bằng năm ngoái, dù gì cũng có 1 số người kịp thông báo :smile:

Những lời chúc, những chiếc bánh, những cành hồng ảo, những cái hung ảo, đều đủ để ta cảm ơn họ.

Ngày ấy đã qua như thế nào nhỉ??!

1 SN ko bánh kem, không thổi nến, không hát bài Happy Birthday, nhưng có quà và những lời chúc.
1 SN của cả 3 người (hơn năm ngoái 1 người)
1 SN không thật tốn kém vật chất nhưng thật "tốn kém" tấm lòng
3 cái lẫu, 4 chai nước ngọt, mười mấy ly trà sữa, mấy cái flan 4 màu
.... cộng 2 bộ bài

Thật đơn giản nhưng thật nhiều nụ cười

Cảm ơn 2 bạn đã cùng tổ chức với mình, tài chính mình góp vào không bằng 1/2 của các bạn, các bạn chắc hiểu. Hì hì

Tổng số quà vật chất nhận được là 5 của tất thẩy là 7 bạn, cái nào cũng ý nghĩa nhưng có lẽ làm mình vui nhứt chắc là cái họp bút. Đã nhắm nó từ lâu nhưng chưa bao giờ giành dụm được đủ để mua nó cả. Và...có lẽ tốn kém nhứt là cái dây chuyền, đẹp thực, nhưng ... ko dám đeo vì thực ko xứng :D Tất thẩy, đều đã cảm ơn.

Cảm ơn chú, các anh, các chị, các bạn trên mạng đã gửi lời chúc đến Mít :smile:

Ích kỉ ? Vô cảm ?


Bạn bè, 2 tiếng nghe thân thiết thế nhưng sao trong tôi thấy nó lại xa lạ! Chắc tại tôi là 1 đứa ích kỉ chăng? Hay tôi là đứa vô cảm?

Không ít người đều nghĩ rằng tôi đc “ban cho” cả 2 tính trên.
Tôi thừa nhận, điều này ko gì là xấu cả, con người lúc thế này lúc thế khác, bạn có chắc bạn ko ích kỉ ko, ko trẻ con ko?
Tôi cũng thừa nhận tôi là đứa luôn thay đổi con người mình, ko phải vì tôi muốn thích nghi với mọi hoàn cảnh, mà vì tôi muốn có chút hương vị của cuộc sống, một chút gì đó mà trước giờ tôi ko nhận thấy đc.

Cảm ơn các bạn đã ghét tôi, đã từng bên tôi, và từng nghĩ đến tôi (xấu tốt như nhau)

Và ... cũng xin lỗi các bạn khi tôi đã làm như vậy. Hãy ghét tôi nếu bạn muốn, cái chữ ghét nặng nề ấy lần đầu tiên tôi nhận đc khi tôi 17, hãy tiếp tục như thế, để tôi cảm nhận sâu sắc hơn nữa về cuộc sống này.

Mọi người đều buồn trong cuộc chia tay nhưng sao tôi vẫn cười, mọi người khóc còn tôi thì ko? - Có người đã hỏi tôi như vậy khi nghĩ tôi là đứa vô cảm!
Thực sự là ko, nếu tôi ko cười thì không khí xung quanh trong thời điểm ấy sẽ tệ đến nhường nào nữa nhỉ! Và vì.... tôi đã trải qua đc cảm giác đau thương nhất, thảm hơn cả cuộc chia tay trên, tôi đã wen với cảm giác đau buồn hơn nữa là chai lì với nó.....

Tôi biết, bài này ko ai trong cuộc đọc nó....

Bức....

Mới chôm chỉa đc câu chuyện này bên nhà chú Phạm Lâm, đọc ko cừ chắc là 1 con ngừ mất cảm tính :D

Ba con heo , heo A tên là "Ai" , heo B tên là "Ở Đâu" , heo C tên là "Cái Gì" . Có một hôm , heo A và heo B đứng trước cửa , heo C thì ở trên gác . Sói phát hiện ra và muốn ăn thịt chúng. Thế là Sói chạy lại trước mặt heo A...

Sói : mày là ai ??
Heo A : uh !!
Sói : cái gì ??
Heo A : Cái Gì trên gác .
Sói : tao hỏi mày tên gì ??
Heo A : tôi là Ai !!

Sói lại quay sang hỏi heo B...

Sói : mày là ai ??
Heo B : tôi ko phải là Ai , nó là Ai.(chỉ sang heo A)
Sói : mày quen nó ??
Heo B : uh .
Sói : nó là ai ??
Heo B : đúng thế .
Sói : cái gì ??
Heo B : Cái Gì trên gác .
Sói : ở đâu ??
Heo B : Ở Đâu là tôi .
Sói : ai ???
Heo B : nó là Ai !! (lại chỉ sang heo A)
Sói : sao tao biết đc .
Heo B : ông tìm "Ai" ??
Sói : cái gì ??
Heo B : Cái Gì trên gác .
Sói : ở đâu ??
Heo B : là tôi .
Sói : ai ??
Heo B :tôi ko phải là Ai , nó là Ai .(tiếp tục chỉ sang heo A)
Sói : trời ơi !
Heo A+B : "Trời Ơi" là ba của chúng tôi .
Sói : cái gì là ba của chúng mày ??
Heo B : ko phải .
Sói chịu hết nỗi , lớn tiếng quát : tại sao...?
Heo A+B : ông quen ông nội chúng tôi hả ??
Sói : cái gì ??
Heo A : Cái Gì trên gác , Tại Sao là ông nội chúng tôi .
Sói : tại sao ??
Heo A : đúng rồi .
Sói : cái gì ??
Heo A : ko , Cái Gì ở trên gác .
Sói : ai ??
Heo A : tôi là Ai .
Sói : mày là ai ??
Heo A : uh , tôi là Ai .
Sói : cái gì ??
Heo A+B : nó trên gác .

...Sói cắn lưỡi tự sát

Chúng bạn ....


Ngày này 3 năm trước chúng mày cặp với nhau....

Hồi ấy. Lũng ko biết chúng mày wen nhau như thế nào, đã hẹn hò ra sao, đổi cách xưng hô từ lúc nào....chuyện tình chúng mày kín wá, âm thầm wá, cần phải chờ Lũng đi điều tra khảo sát, theo dõi mới có thể biết được đấy àh.

Ấy thế mà, bây giờ chúng mày đã được 3 năm, nghe ra thì ko biết bao nhiêu sóng gió chúng mày nhỉ!? Lũng mừng vì điều đó, chúng mày đã biết trân trọng những thứ tốt đẹp, bạn của Lũng thì phải như thế. Hìhì

Thôi thì chúc chúng mày luôn hạnh phúc và bền lâu hơn nữa nhé, ko tình yêu nào đẹp bằng tình yêu học trò đâu chúng mày ! Cùng nhau cố gắng vậy nhé!

Dồn dập....

Chuyện này tới tấp chuyện kia, tôi chưa kip xin cho tôi 1 chút thời gian thì… ập đến nữa rồi.

Tôi biết, thời gian này tôi phải đấu tranh nhiều lắm đây, nhưng tôi vẫn còn đủ lí trí để nhận ra rằng tôi cần chiến thắng bản thân tôi trước khi muốn thắng hay giải wiết 1 vấn đề nào đó.

Lúc nhỏ tôi đc đọc 1 bài có câu "lớp học là chiến trường" và bây giờ tôi nhận thấy rất rõ điều đó, chỉ vì 1 con số thôi sao, phải ganh với nhau như vậy àh, phải giận đến mực đó àh, ko nhìn mặt nhau àh, ko nói chuyện àh….. Tôi bức xúc lắm dù rằng tôi đã nhận ra tôi đã sai!

Tôi thừa nhận, luôn là người vì bạn hại mình, ko lần nào tôi lại so đo nhìu đến thế, hết lần này đến lần khác tôi không thay đổi đc, nhưng tôi ko ngờ, người bạn mà tôi thầm xem là cái gương cho tôi soi theo về độ cẩn thận và trầm tĩnh của bạn lại làm tôi thất vọng đến thế này. Tôi ko muốn phải giải thích vấn đề này, tôi muốn bạn tự hiểu ra cơ!

Có bạn ko phải ko vui mà mỗi lần có bạn tôi lại thấy mình ko ổn định. Thế thà rằng đừng ai làm bạn cùng tôi. Ít ra thì bây giờ tôi cũng có đc 2 điểm tựa lớn cho mình và điểm tựa thứ 3 là bản thân tôi.

Cuối cùng tôi hy vọng bạn có thể tự nhận ra đâu là đúng đâu là sai, bạn nghĩ tôi thế nào tôi cũng chấp nhận nhưng xin đừng, đừng làm ảnh hưởng đến mọi hoàn cảnh xung quanh, mọi người vẫn đang cần bạn hơn cả tôi đó.

Tôi chắc những dòng viết này chẳng có ai là người trong cuộc có thể đọc nó nhưng tôi muốn nói ra để sau đó dựa vào thời gian tiếp theo lấy lại tinh thần cho bản thân mình. Không nói ra thì chắc tôi ko vượt wa nổi >"<

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, nhưng tôi mong hãy chóng wa thời gian này, càng nhanh càng tốt
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31