Skip navigation.

Mỗi người một giấc mơ

"Mỗi người một giấc mơ thầm kín, hai người cùng giấc mơ nồng ấm, …”

Nó ơi, đừng ngốc nghếch nữa nhé !!

Nó đã quay đi mà dường như vẫn chờ, chờ câu trả lời... Dù có thể sẽ chẳng có câu trả lời từ con người ấy. Hoặc có thể rồi câu trả lời ấy với nó chả có ý nghĩa gì cả. :frown:
Sau 3 năm chờ đợi, cuối cùng nó nhận ra anh chẳng hề có tình cảm với nó một tý tẹo tèo teo nào. Thất vọng. Chán trường. Sau 2 tuần ngẩn ngơ khiến sếp mỗi lần giao việc lại phải hỏi xác nhận lại một lần, ý như “hồn em còn nằm trong xác không thế?” Nó cũng dần lấy lại cân bằng.

Chỉ có điều nó thực sự không thể hiểu nổi sau bao nhiêu năm tháng như thế anh không có chút tình cảm nào giành cho nó. Vậy mà nó vẫn tưởng anh sẽ là bến đỗ của đời nó. Hai tuần trước cái bến đỗ ấy đã biến mất dạng chỉ vì một cái bưu thiếp điện tử khá “mùi mẫn” mà nó gửi cho anh. “Đau thương” nhất là đây là những lời ngọt ngào dễ thương (dù chỉ qua bưu thiếp) đầu tiên được nó gửi cho một người con trai. Vậy mà nó đã phản tác dụng đến thế.

Có thể coi đây là thất bại đầu đời của một cô gái xấp xỉ tuổi tam thập như nó không nhỉ? Có quá đi chứ. Gần 30 tuổi đầu mà nó chưa hề có một anh bạn trai nào dẫn về nhà để các cụ nhà nó đỡ mang mối lo ôm bom nổ chậm. Cái sự vui mừng vì con gái rất biết nghe lời người lớn rằng “lo học hành chăm chỉ không yêu đương lăng nhăng” giờ đây đang thành nỗi lo nơm nớp vì tốt nghiệp ra trường, đi làm 3 năm mà con gái cứ quán triệt nguyên cái tư tưởng ban đầu. Chẳng ai biết đó là vì con gái đang chờ đợi một người. Mà theo như “ngu ý” của nó thì là nó chờ anh phấn đấu để ổn định sự nghiệp. Nhiều lúc nó thấy cũng may mà không ai biết chứ nếu không cái thất bại ê chề hiện tại của nó chắc còn phải được diễn tả bằng từ “thảm hại” cũng chưa hết nghĩa mất.

Nhiều lúc nó nhớ lại cái tạm thời gọi là các “mối tình” đã đi qua trong đời nó.

Đó là một anh chàng nó quý mến thời còn học cấp 3. Anh chẳng đẹp trai hay dễ thương như hai “mối tình” cấp 1 và 2 của nó. Nhưng anh học rất giỏi. Thế là nó phục và quý lắm. Anh và nó quen nhau qua cái trò thư ngăn bàn. Nhờ cái trò đó mà lớp buổi sáng của anh và lớp buổi chiều của nó đã se được ngót chục “đôi”. Hồi nó học lớp 11 thì anh có bạn gái cùng học đại học với anh. Nó cũng buồn như hồi “mối tình” cấp 2 của nó chuyển nhà và nó không còn gặp lại cậu đó nữa.

Rồi nó vào đại học. Nó lại quen và quý mến một anh cùng xóm trọ. Cũng chẳng cao to đẹp trai nhưng dưới con mắt của một con bé năm đầu đại học thì những người như anh là tài giỏi lắm. Chưa ra trường mà anh đã đi làm, tự kiếm tiền nuôi thân ăn học. Anh năng nổ nhiệt tình, nói chuyện hài hước và hòa đồng với tất cả mọi người xung quanh. Anh lại còn học chung trường với nó nên thỉnh thoảng cái vốn tiếng Trung bập bẹ của nó lại được phen mắt chữ o miệng chữ ô kinh ngạc vì khả năng tiếng Trung đã như gió của anh. Nhưng khi đó nó không thể hiểu rằng “chuyện hai người” không đơn giản như thế.

Chỉ có người lớn là anh khi ấy nhận ra thấy rằng nó và anh không hợp nhau. Cả tính cách và hoàn cảnh. Vậy là sau hai tháng có ý định “tìm hiểu”, sau một buổi cafe và một bộ phim tại rạp, mọi chuyện kết thúc. Nó chưa hết ngỡ ngàng cho đến năm thứ 3 đại học nó mới nhận ra rằng người mà nó yêu mến là người không có thật hay đó chỉ là “một nửa con người thật”của họ mà thôi. Từ đó nó đã chấp nhận dễ dàng cái ý nghĩ anh đó và nó là bạn. Bạn thực sự.

Nhưng xem ra chuyện liên quan cái xóm trọ của nó chưa kết thúc vì từ xóm trọ ấy nó đã quen anh của hiện tại. anh mới vừa “mất hút” chỉ vì một cái bưu thiếp “tỏ tình” của nó.

Thực ra thì nó cũng không nhận là tình cảm nó dành cho anh có thể coi là “tình yêu” chưa. Nhưng anh khác với những “mối tình” trước đó của nó nhiều rồi. Vì nó quý mến anh không phải chỉ vì cái tốt mà nó chấp nhận cả cái xấu trong con người anh. Trong đời nó đã khóc lần đầu mà lý do không phải vì bị bố mẹ đánh mắng hoặc điểm xấu là vì thương một anh chàng quá lụy tình vì nó. Nhưng tất cả những lần sau nó khóc đều là vì anh.

Anh khiến nó tủi thân, khiến nó buồn, nó hận anh rồi sau đó lại xí xóa tất cả. Nó vẫn quan tâm và thương anh. Chính con người anh chứ không phải những con người “ảo mộng” của những “mối tình”ngày trước. Anh khác vì anh là người đầu tiên nó để cầm tay, người đầu tiên nó kề thật sát khi ngồi sau xe. Dù mỗi năm số lần anh và nó gặp nhau chỉ đếm trên số ngón một bàn tay.

Có lẽ với anh nó chỉ thân mật đến vậy thôi nhưng với nó thì đến nay anh là nhất. Vậy mà… Nó vẫn không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh không có tình cảm với nó sao lại khiến nó nuôi hy vọng và chờ đợi. Anh không có tình cảm với nó sao vẫn khiến nó có cảm giác nó là đặc biệt đối với anh. Giờ thì hình như anh đang thực hiện lại cái“chiến lược im lặng” ngày xưa, cái chiến lược khi đó đã “tiễn” bạn gái ngày ấy của anh đi lấy chồng. Vẫn cái chiến lược ngày xưa ấy.

Cũng có thể là thế lắm nhưng dù sao cũng không quá quan trọng. Chỉ cần anh sống tốt, vui vẻ là nó cũng vui. Nó vẫn luôn cố lạc quan và vô tâm thế mà. Chỉ có điều nó thực sự muốn hiểu, trong đầu anh đang nghĩ gì nhỉ? (st)

Bất ngờ đêm Noel

Hai năm trôi qua...Cứ vào ngày 24 mỗi tháng, nó lại ra sân bay ngó dáo dác, kiếm tìm...Nó biết, và hiểu rõ, có thể, vâng, có thể sẽ chẳng bao giờ gặp hắn lần nào nữa...Là gì của nhau chứ? Hai năm trôi qua, không liên lạc, không thư từ, không một tin nhắn, nick cũng không có lấy một offline message...Trông chờ vào cái gì :confused:
Điện thoại rung. "Noel di choi khong, anh dua em di. Dung bat anh phai ngoi cung em hang gio o san bay nhu nam ngoai nha. Di choi thu vi hon nhoc oi".

Là tin nhắn của anh.

Anh đã "chụp mũ" nó trước rồi. Um, thế thì Noel năm nay, vẫn đến sân bay như thường lệ, chỉ có điều, không cần anh đi cùng. Thế thôi.

2 năm trước, đầu tháng 12...

Nó gặp hắn đúng một lần cũng ở tại sân bay này. Thật ra thì nó thường dạo ở sân bay không mục đích, lúc thì bước sang khi trong nhà nóng nực, cần một chút gió, lúc lại qua chỉ để mua thanh socola về nhà nhấm nháp. Lần đó chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào mà chiếc taxi gần đó chạy với tốc độ chóng mặt, nó thì mải nhìn đâu đâu, chỉ đến khi nghe tiếng la í ới cùng một cái kéo tay thật mạnh khiến nó té nhào sang một bên, nó mới hoàn hồn.

Hắn vừa cứu nó.

"Đi đâu mà thơ thẩn vậy bạn? Đón ai à?"

"Không, nhà mình gần đây. Xin lỗi, phiền bạn quá..." - Nó nói hờ hững.

"Không sao. Đâu thể lường trước được chuyện gì" - Nói rồi hắn nháy mắt, rồi lao đi cùng đống hành lý chất chồng sau khi vào một chiếc taxi, không thèm ngoái đầu nhìn nó nửa giây. Một tấm thẻ học sinh rơi ra, kèm theo là một số điện thoại di động được ghi sẵn trên đó. "Có thể là số của hắn" - Không chần chừ, nó gọi thử, đầu dây bên kia, một giọng trầm lạnh lùng vang lên. Nó cúp máy ngay. Chính xác là hắn!

"Phạm Gia Kỳ. Du học sinh tại Úc. Chà, tên đẹp, người cũng "tạm được". Làm thế nào trả hắn tấm thẻ này nhỉ? Chậc, bây giờ nếu "xưng danh" và bắt chuyện trước thì thế nào hắn cũng tưởng bở. Gặp nhau một lần chẳng nói lên được gì cả. Vậy phải làm sao?" - nó đắn đo.

Một con bé ương ngạnh và đầy kiêu hãnh như nó chẳng bao giờ chịu phục tùng hoặc làm quen trước với ai. Vì thế, để trả ơn "cứu mạng", ngày nào nó cũng nhắn tin một cách âm thầm đến số điện thoại của hắn. "Hắn mới về, ắt hẳn sẽ ở Việt Nam ít nhất một tháng, nếu tinh ý, ắt hẳn hắn biết mình đang giữ tấm thẻ. Và tìm mình đòi lại.

Thế là, thỉnh thoảng nó lại nhắn tin vào số máy đó, lúc thì chúc ngủ ngon, khi thì kể những chuyện vặt ở lớp, ở trường, khi thì "Hello ngày mới". Chẳng bao giờ nó hỏi hắn là ai, và cũng chẳng bao giờ hắn đáp lại tin nhắn.

Hơi hụt hẫng, những tin nhắn của nó thưa dần...Nhưng vẫn theo kiểu "cầm chừng". Sự kiêu hãnh không cho phép nó nói: "Tôi đang giữ thẻ học sinh của bạn. Bạn muốn lấy lại chứ?". Không, không bao giờ. Hắn nghĩ hắn là ai? Là ai mà chẳng bao giờ gặng hỏi mình một câu, dù một tin nhắn chưa đến 500 đồng.

Và mình thì cứ chờ đợi điều gì đó một cách ngu ngốc. Chỉ một cái nắm tay cứu mạng mà nó phải "chịu ơn" khổ sở một cách lặng thầm? Từ bỏ thôi nhóc ơi!

Noel năm đó, đúng vào hôm đó, nó nhận được tin nhắn từ hắn: "Ra san bay đi".

"Hừm? Hắn là ai mà dám ra lệnh mình kiểu đó? Đã thế cho biết tay!"

"Khong ra thi lam gi duoc nhau"

....

"Minh sap roi khoi Viet Nam, muon gap ban lan cuoi".

Khoác vội chiếc áo ấm, vẫn còn mang đôi dép lông đi trong nhà, nó cuống cuồng chạy ra sân bay, tấm thẻ học sinh dường như bị uốn cong...

Hắn. Ngồi đó. Vẫn cái vẻ trầm tư. Đội nón len, áo khoác, khăn choàng...

"Tại sao không bao giờ trả lời tin nhắn. Để rồi giờ bắt người ta ra đây chứng kiến cảnh ra đi. Hả?". Nó nói trong tiếng nấc, lòng bực cùng cực. Tại sao hắn chẳng có mối liên quan gì, mà nó lại bị ràng buộc bởi tấm thẻ học sinh đáng ghét. Để rồi giờ phải buồn khi không còn được nhắn tin cho hắn, để rồi đây là lần cuối cùng thấy mặt hắn. "Tại sao?"

"Vì mình...không muốn làm bạn bận tâm suy nghĩ quá nhiều. Nếu lỡ nảy sinh tình cảm thì bất hạnh lắm!"

Nó cười thật lớn. Trời! Hóa ra tưởng bở còn hơn mình nghĩ! "Sao không thử nghĩ trong sáng xíu đi! Trời ơi! Đâu phải cứ nhắn tin cho bạn liên tục là thích bạn đâu! Chẳng qua là chỉ muốn "đền ơn cứu mạng" thôi mà! Thôi nào anh bạn. Tấm thẻ học sinh đây! Đi vui vẻ nhé, và chờ mình quay về nhà, bởi mình không muốn bị bỏ lại. Tiễn bạn ở đây được rồi. Noel vui vẻ". Nói rồi nó ôm hắn, và tháo sợi dây chuyền đang đeo, đặt vào tay hắn. "Hãy giữ lấy".

"Bạn là một cô gái đặc biệt và kì lạ nhất mà mình từng biết. Mình sẽ lấy lại tấm thẻ học sinh này sau".

"Khi nào?"

"Một ngày không xa. Có thể chính vào ngày 24 đấy, nhưng không nhất thiết là tháng 12".

"Mình sẽ đợi".

Hắn ôm nó, đặt vào tay nó một mảnh giấy, rồi quay lưng, nói lạnh lùng: "Bây giờ thì bạn về đi!"

Về nhà, nó bắt đầu mở mảnh giấy...

Anh bực bội vì cái tính cách kì lạ của nó. Cứ ngồi ở sân bay vào mỗi tối 24. Cũng phải thôi, dù anh rất giống hắn về vẻ bề ngoài, nhưng tính cách thì dường như không có gì bí ẩn, chẳng cần tốn sức khám phá... Nó không có ý so sánh, nhưng thật ra nó đến với anh cũng chính vì anh quá giống hắn...

Noel năm nay cũng buồn như năm trước. Chắc cũng vô vọng. Nhưng vì đã là thói quen, nên nó vẫn ra, mua một thanh socola. Gió lồng lộng, nhưng lạnh lắm. Ai cũng vui vẻ đi chơi Noel kìa, sao nó buồn thế kia...

Nó ôm vai. Vì lạnh. Khi nãy đi vội nên quên mang áo khoác. Dòng nước mắt bỗng chảy dài, không ngăn ra được. Bỗng dưng một chiếc áo ấm được khoác lên người nó, một chiếc khăn giấy lướt trên má nó. Nó không cần biết đó là ai, nhưng đó có thể là người nó tin tưởng. Ôm chầm người đó, nó òa khóc.

"Sao lại thế. Mình về để lấy thẻ học sinh đây"

Nó tròn xoe mắt, nhìn chằm chặp vào hắn. Phải hắn không? Hay là anh? Biết đâu chừng, anh đã biết tất cả và giả bộ làm nó vừa lòng? Không. Đây chắc chắn là hắn. Giọng của hắn không lẫn vào đâu được.

"Món quà Noel năm nay của mình đây sao?" - Nó rưng rưng.

"Không. Món quà Noel dành cho bạn còn đặc biệt hơn nữa". Nói rồi anh bước ra, đứng bên cạnh hắn, nó ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời.

"Đây là anh sinh đôi của mình. Vì ba mẹ chia tay nên anh sống với ba, mình sống với mẹ bên Úc. Thẻ học sinh là của mình, nhưng số điện thoại là của anh mình. Anh ấy không bao giờ trả lời tin nhắn, vì biết đó không phải là tin nhắn dành cho anh ấy! Tờ giấy mình đưa cho bạn vào cái ngày cuối cùng là do anh ấy viết. Không phải mình"

Nó nhìn anh. "Tại sao bấy lâu nay anh lại không cho em biết? Anh biết hết sự thật rồi, sao lại còn giả vờ như thế với em?"

"Bởi vì anh không đủ can đảm...để nói rằng...Anh thích em vì những tin nhắn mà em gửi, vì tính cách độc đáo mà em có...Hơn nữa, anh đến sau Gia Kỳ. Thật sự, Gia Kỳ không cố ý để em buồn, mà cậu ta không muốn làm "chướng ngại" khi biết anh thích em".

Biết được sự thật nó cảm thấy bất ngờ, rồi nhẹ nhõm, sau đó vui lạ kì. Thì ra, người mà nó chờ đợi, yêu thương, lại là người gần nó nhất mà nó không hề biết. Vậy mà cứ đi kiếm tìm điều gì đó viễn vông xa vời...

Trả thẻ học sinh cho Gia Kỳ, nó mới biết thêm được một điều nữa. Hắn ta là du học sinh, nhưng chuyện này xảy ra...3 năm về trước cơ! Nên dù không có thẻ, cũng chẳng hề hấn gì!

Một Noel đầy bất ngờ, nhưng cũng tràn ngập hạnh phúc. Khi nó được kéo ra khỏi sự mộng tưởng, và trở về với thực tại cùng với hai người mà nó thương yêu...

Tờ giấy 2 năm về trước mà Gia Kỳ đặt vào tay nó, rơi ra và bay đi...Mực đã nhòe, giấy đã nhàu nát nhưng vẫn thấy rõ chữ: "I love you"... (st)

Mưa..

Em đã yêu mưa, rất yêu. Mưa đem anh đến bên em. Nhưng rồi em sợ mưa, mưa mang anh đi.. :worried: .Mưa gắn cuộc đời em với anh, anh nhỉ? Em gặp anh trong chiều mưa ấy, không thể nào quên, em đã thích anh ngay từ giây phút đó.

Chỉ là ánh mắt của một thanh niên đeo đàn trên vai đang vội vã tìm chỗ trú mưa mà làm em rạo rực. Lần đầu đấy anh ạ, anh là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng trong suy nghĩ của em suốt ba năm qua. Em mơ mộng, em đã hi vọng, đã tự xây trong tim mình một tương lai hạnh phúc. Nhưng rồi sụp đổ, tất cả biến mất chỉ trong một cơn mưa.

Đó là mùa mưa lạnh giá nhất trong cuộc đời em, anh biết không! Từng giọt mưa làm tay anh lạnh toát, làm màu đỏ độc ác ấy cứ lan rộng ra tới tận cuối con đường. Em đã chẳng thể làm gì, chỉ lặng yên và khóc. Tại sao anh lại làm thế với em, sao bắt em nhìn thấy mắt anh khép lại, bắt em cứ nắm chặt tay anh khi bàn tay ấy đã chẳng còn cử động, sao bắt em phải hứng những giọt mưa lạnh buốt, đắng chát? Mãi mãi mất anh, em chưa từng nghĩ đến. Thế mà sao, tại sao em vẫn phải cố sống với cả thế giới, có mọi thứ trừ anh?

Em đã yêu mưa, rất yêu. Mưa đem anh đến bên em. Nhưng rồi em sợ mưa, mưa mang anh đi. Em chẳng dám đối mặt với những cơn mưa nữa, chỉ cần thấy mây đen là em lao về nhà tự nhốt mình. Em sợ, sợ mưa làm lạnh vai em, làm lạnh con tim em và em sợ mưa lại lăn trên má em vì giờ không còn anh ở bên giúp em lau đi những giọt mưa ấy.

Ba năm rồi, em vẫn sống như thế, vẫn tránh né, tránh né mưa, tránh né tình cảm từ nhiều người. Trong tim em chỉ hiện hữu ba từ: anh, mưa và đớn đau thôi.

Và rồi năm nay, vẫn là mưa, mưa rửa trôi trong em những đớn đau quá khứ, mang đi nỗi ám ảnh về sự ra đi của anh, mưa lại đem đến cho em hạnh phúc.

Cám ơn mưa đã mang đến cho em một chàng trai sẵn sàng cầm ô che cho em trong lúc em đang trân trân nhìn về quán cà phê ngày xưa chúng mình thường ngồi. Chàng trai ấy luôn im lặng chờ đợi em. Chàng trai đã chỉ cho em nhìn thấy những giọt vàng hạnh phúc, đã lâu lắm rồi em mới có lại những cảm giác đó.

Anh biết những giọt vàng hạnh phúc ấy là gì không? Mưa đấy, những giọt mưa đổ xuống đường dưới ánh đèn vàng cao áp, lung linh lắm, đẹp lắm. Những giọt vàng hạnh phúc ấy cứ rơi xuống em, em ngước nhìn, cảm nhận, không còn vị đắng, mưa giờ ngọt ngào thật. Anh ấy nắm tay em: “Hạnh phúc luôn hiện hữu, quan trọng chỉ là ta có nhận ra hay không mà thôi”.

Giờ em cười nhiều hơn, lại thích mưa như ngày xưa em từng thích. Cám ơn mưa, cám ơn anh - kỉ niệm đẹp của em. Ở nơi xa, chắc anh đang chúc phúc cho em, hay phải chăng anh chính là cơn mưa đã một lần nữa mang đến cho em hạnh phúc? (st)

Tình yêu

Mình là bạn học anh nhỉ. Tình yêu có đẹp và lãng mạn không? Đôi khi em thấy chán anh đấy, vì anh không đẹp trai, vì anh không nhiều tiền, vì anh đi làm rất xa, không ở bên khi em gặp chuyện.. :worried:
Năm nay lớp cấp ba mình lại họp lớp, em cũng có tham gia. Anh không đến đón em vì anh không có xe. Rất lâu rồi mình không đi cùng nhau, kể cả những cuộc tụ tập bạn bè. Hoặc anh đi với bạn anh, hoặc em đi với bạn em.

Em không biết đường đến chỗ hẹn, gọi điện mãi đến mức chán muốn bỏ về nhưng cuối cùng cũng tìm ra, anh đang đứng đợi em trước ngõ vào. Lẽ ra em đã mong điều gì đó tình cảm hơn… Anh mượn xe về đón em chẳng hạn?

Mình yêu nhau được bao lâu rồi anh nhỉ? Chắc là 5 năm hoặc hơn nữa. Lâu quá và tình yêu có lẽ đã nhàm nhạt quá mà em không nhớ được. Bạn bè cũng đã quá quen với việc anh em mình gặp nhau mà nói chuyện bốp chát, nói những chuyện chia tay cứ như không. Nhưng thực tế em thích mình tình cảm hơn thế. Em thích nghe anh dịu dàng và quan tâm em.

Có được khoảng 20 người đi họp lớp thôi. Đi ăn tại nhà hàng và sau đó đi hát. Trước bạn bè, và thêm chút rượu, có vẻ như anh muốn thể hiện. Anh liên tục hôn em, ôm em như không có ai ở đó. Như thế có phải là chứng tỏ anh yêu em nhiều đến thế nào, hay chỉ là một minh chứng rằng anh đang sở hữu? Em chỉ biết rằng em không thích, rất không thích.

Mẹ muốn chúng mình cưới sớm, nhưng sao em không thích. Mặc dù em đã vượt qua giới hạn với anh rồi. Đôi khi em cảm thấy mình không hợp với con người của gia đình, nhưng chắc không phải đâu. Chỉ là em cảm thấy chán. Chán anh. Chán cái cách anh ra vẻ ta đây và sĩ diện, “mình đến chỗ này chỗ kia đi, để tao gọi điện đến xem sao”, “quán này là quán ruột của tôi mà, ông cất tiền đi, chúng nó không lấy tiền của ông đâu”… Anh có cần phải như thế? Hay anh thích như thế? Có lẽ với đàn ông cái tôi và cái sĩ là rất lớn. Những lúc thế này, em chỉ thấy anh là một kẻ thật lố bịch và hợm hĩnh. Và thông thường thì em rất khinh những con người đó.

Em thích anh dịu dàng, thích anh nói ngọt ngào với em. Cách anh âu yếm, cách anh hỏi em mỗi khi em mệt, thích cả những lần được anh bóp vai cho nữa. Những thứ ồn ào phù phiếm, nó làm em cảm thấy chán anh, làm em cảm thấy mình chọn nhầm người, và đôi khi là xấu hổ. Có lẽ thế mà em chẳng thích đi ra ngoài với anh, em thích mình ở nhà thôi. Để em mãi yêu anh như ban đầu, không so sánh, không mệt mỏi. Để không phải nghe anh văng tục và chửi bậy, vì anh không văng tục và chửi bậy với em, chứ không phải vì có mặt em mà anh không văng tục và chửi bậy.

Mình là bạn học anh nhỉ. Tình yêu có đẹp và lãng mạn không? Đôi khi em thấy chán anh đấy, vì anh không đẹp trai, vì anh không nhiều tiền, vì anh đi làm rất xa, không ở bên khi em gặp chuyện. Em thấy cô đơn. Đôi khi em thấy hai đứa mình không hợp, em dịu dàng và hiền lành. Còn anh đôi khi lại đầu gấu và hư đốn quá. Liệu anh có phải là sai lầm của cuộc đời em?

Nhưng hôm nay đây, em gọi điện cho anh và thấy anh vẫn chưa về. Em lo và đếm từng giờ phút anh gọi lại. Vì sao em yêu anh, vì sao tình yêu lại nhiều cảm xúc mâu thuẫn và trái ngược thế? Anh có thể vì em mà thay đổi một chút thôi được không? Em không muốn tình yêu bị bào mòn theo thời gian và cuối cùng chẳng còn gì cả. Mà anh thì vô tâm quá… (st)

Friend forever

Bỗng một ngày đẹp trời, thằng bạn học chung lớp tự nhiên nói thích mình. Nhưng vẫn đề là mình lại không hề rung rinh tí tị tì ti gì cả và muốn được là friend forever thui. Vậy cách giải quyết sao ta, tham khảo thử xem Homer: Doh!

1. Giả thiết là…đằng ấy… tỉnh bơ như quả mơ, coi như…chưa từng nghe thấy gì, coi như hắn chưa từng nói gì và không hề đả động gì đến vấn đề ấy. Kết luận: “Cách giải” này sai bét rùi!

Nghe chứng minh nè: Đằng ấy không nói rõ ràng sẽ khiến hắn tưởng là đằng ấy còn đang…cân nhắc và suy nghĩ để đưa ra quyết định. Tiếp đến hắn sẽ…hồi hộp cộng… chờ đợi và nếu tiếp tục không thấy phản ứng gì thì hắn sẽ…tỉnh tò tậo 2 trong một ngày không xa cho mà xem. Mà trong thời gian ấy thì hắn sẽ không ngừng…quan tâm đặc biệt đến ấy (thì để… ghi điểm mờ), đối xử khác hẳn chứ khônng hề giống thằng bạn thân từ trước đến nay của đằng ấy nữa đâu!

2. Giả thiết là…đằng ấy từ chối thẳng thừng và…hét vào mặt hắn: “Cậu điên à? Sao tự dưng lại bảo…iu tớ”, sau đó chả thèm để ý gì đến cảm giác của hắn. Kết luận: Ôi, hỏng rồi…

Nghe chứng minh nè: Hắn sẽ…ngượng và sẽ nghĩ là đằng ấy không tôn trọng tình cảm của hắn, coi đó như là một trò đùa đấy. Tụi con trai không thích nói ra cảm xúc của mình nên chắc chẳng bao giờ đằng ấy biết là hắn đang buồn và bị tổn thương lắm đâu. Sao đằng ấy không khéo léo và tế nhị hơn một chút nhỉ, tặng hắn một nụ cười thật tươi và một cái xiết tay thật chặt của tình bạn xem sao, hắn sẽ…cảm động và sẽ lại…như cũ thôi mà, vì hắn muốn mãi mãi ở bên ấy, dù là bạn thân thôi cũng ổn lắm rồi!

3. Giả thiết là…đằng ấy… lắc đầu (dĩ nhiên) và từ đó thay đổi hẳn thái độ: ít gặp hắn hơn, ít rủ hắn đi chơi, đi xem phim, đi mua sách…cùng hơn. Có chuyện gì cũng không kiếm hắn để tỉ tê và buôn dưa lê nữa. Đằng ấy nghĩ rằng làm thế để hắn…hết thích đằng ấy mà… Kết luận: Hic, nhầm lẫn tai hại…

Nghe chứng minh nè: Trước thái độ đó của đằng ấy, hắn sẽ nghĩ là đằng ấy…ghét hắn và không muốn làm bạn của hắn nữa rồi. Thêm nữa, nếu có một người khác bỗng dưng thay thế sẽ khiến hắn…tự ái đấy, dần dần hai người càng ngày càng cảm thấy thật…xa lạ, không thoải mái và tình bạn thì không còn được như trước đâu!

4. Giả thiết là…đằng ấy nghỉ chơi với hắn luôn vì tin vào cái lý do vô cùng vớ vẩn: Không iu thì không thể làm bạn được… Kết luận: Cây tình bạn héo mất rồi…

Nghe chứng minh nè: Nếu cứ nghĩ như đằng ấy thì chắc chẳng bao giờ có thể tồn tại được hợp chất X3Y đâu. Vài hôm nữa nếu mà có tiếc hùi hụi bởi để mất tên bạn hợp cạ và thân thiết hơn 10 năm nay, thấy…thiếu thiếu khi không còn ai nhắc mai đi học mặc thêm áo ấm, tuần sau kiểm tra một tiết hóa, không còn ai kiên nhẫn ngồi hơn…2 tiếng đồng hồ chỉ để giảng lại bài toán ấy chưa hiểu hay dẫn đi uống trà sữa trân châu khi có chuyện buồn…thì cũng…ráng mà chịu và ngồi chờ xem hắn có rộng lượng mà bỏ qua cho hành động ẩm ương của đằng ấy không mà thôi…

5. Giả thiết là...hay là…nhận lời nhỉ? Từ chối hắn sẽ giận thì sao? Biết đâu sau này mình cũng sẽ…iu hắn? Mình cũng rất quý hắn mà… Kết luận: Đằng ấy đúng là… ngốc xít nhất quả đất!

Nghe chứng minh nè: Quý và iu, bạn thân và người iu khác nhau nhiều lắm đấy. Từ chối chưa chắc hắn đã giận, nhưng nhận lời rồi sau đó hắn biết là đằng ấy chỉ… quý hắn như một người bạn thôi thì hắn sẽ…giận thật đấy. Đừng ẩm ương thế nhé.

6. Đây là đáp án đúng nè. Không nhất thiết cứ phải nói ra đâu, hãy tặng hắn một tấm ecard tình bạn, một dòng tin nhắn hay là một cái mail nói cho hắn biết là bạn yêu quý hắn đến thế nào và hắn quan trọng, khiến bạn vui vẻ, hạnh phúc ra sao khi hắn ở bên cạnh bạn như một -người-bạn-thân thực sự, để hắn hiểu rằng mối quan hệ giữa bạn và hắn trong hiện tại là mối quan hệ đẹp nhất và bền vững nhất. Chắc chắn hắn sé hiểu ra và sẽ mỉm cười ngay ấy mà… (st)
Natural Breast Enlargement pills
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31