Skip navigation.

LỜI NÓI...

Đôi khi một vài câu nói vô tình thôi cũng làm người khác không vui...Đôi khi không cẩn thận trong lời nói sẽ làm người nghe thấy buồn...Đôi khi nói lên những điều có lẽ không nên nói làm mất lòng người khác...Mình đã nói một vài điều không phải với một người,nên bây giờ đã bị ghét rồi. Rất khó để xoá đi ấn tượng xấu về một người ,có lẽ...người đó ghét mình lắm rồi.Liệu ngàn lần nói lời xin lỗi thì cậu có tha thứ cho tớ không ?...

NGÔN NGỮ CÁC LOÀI HOA





Hoa Anh đào : Tâm hồn bạn rất đẹp

Hoa Anh thảo : Sự thiếu tự tin

Hoa Anh thảo muộn : Tình yêu thầm lặng

Hoa Bách Hợp : Sự thanh khiết

Hoa Bất tử : Dù có điều gì xảy ra đi nữa, hãy tin rằng tình yêu của chúng ta là bất diệt

Hoa Bồ công anh : Lời tiên tri

Hoa Bụi đường : Sự thờ ơ, lanh lùng

Hoa Calla (Lan Ý) : Sắc đẹp lộng lẫy

Hoa Cẩm chướng : Sao bạn lại vô tình,thờ ơ đến thế

Hoa Cẩm chướng râu : Lòng can đảm - Sự tài trí

Hoa Cẩm chướng sẫm : Lòng tự trọng , danh dự

Hoa Cẩm Nhungm: Tôi mến bạn lắm!

Hoa Cỏ chân ngỗng :Bị bỏ rơi

Hoa Cúc trắnng: Lòng cao thượng - sự chân thực, ngây thơ, trong trắng

Hoa Cúc tây :Chín chắn - tình yêu muôn màu

Hoa Cúc đại đóa :Lạc quan và niềm vui. I'm happy ^_^

Hoa Cúc tím (thạch thảo) :Sự lưu luyến khi chia tay

Hoa Cúc vàng :Lòng kính yêu quý mến, nỗi hân hoan

Hoa Cúc vạn thọ :Sự đau buồn - nổi thất vọng

Hoa Cúc zinnia :Nhơ đến bạn bè xa vắng

Hoa Dạ lan hương :Sự vui chơi

Hoa Đồng thảo :Tính khiêm nhường

Hoa Đồng tiền :Niềm tin tưởng, sự sôi nổi

Hoa Forget me not (lưu ly) :Xin đừng quên em

Hoa Huệ :Sự trong sạch và thanh cao

Hoa Huệ tây :Sự thanh khiết

Hoa Huệ thung :Sự trở về của hạnh phúc

Hoa Hướng dương :Niềm tin và hy vọng. Anh chỉ biết duy nhất có em

Hoa Hải đường ;Chúng ta hãy giữ tình bạn thân thiết

Hoa Hạnh đào :Thầm lặng, mòn mỏi

Hoa hồng :Thể hiện tình yêu bất diệt

Hoa Hồng baby :Tình yêu ban đầu

Hoa Hồng bạch :Em ngây thơ duyên dáng và dịu dàng

Hoa Hồng nhung :Tình yêu say đắm và nồng nhiệt

Hoa Hồng vàng :Một tình yêu kiêu sa và rực rỡ ( Đôi khi mang ý nghĩa, mong muốn cắt đứt quan hệ )

Hoa Hồng đỏ ;Tình yêu nồng nàn, tha thiết

Hoa Hồng phấn :Tôi yêu em theo cách đơn giản và đẹp đẽ

Hoa Hồng tỉ muội :Khi được tặng, nếu là bạn trai thì cần hiểu rằng : Bạn là 1 đứa em ngoan

Hoa Kim ngân :Lòng trung thành, tình yêu gắn bó

Hoa Lan :Tình yêu tha thiết ấp ủ trong tôi. Sự thành thật

Hoa Lay ơn :Cuộc họp vui vẻ và lời hẹn cho ngày mai

Hoa Lưu ly :Anh muốn hoàn toàn là của em

Hoa Lài :Tinh bạn ngát hương

Hoa Lý :Tình yêu thanh cao và trong sạch

Hoa Mai, hoa Đào: Một mùa xuân tràn trề ước mơ và hy vọng

Hoa Mimosa :Tình yêu mới chớm nở

Hoa Màu gà :Không có điều gì làm anh chán cả

Hoa Mao địa hoàng :Sự giả dối

Hoa Mười giờ :Hẹn em lúc 10 h

Hoa Ngô: Sự dịu dàng, tế nhị

Hoa Nghệ tây: Sự vui mừng, tươi tắn

Hoa Ngàn hương vàng: Tôi đã có chồng hãy tha thứ

Hoa Pensée: Tôi rất nhớ bạn. Tỏ lòng mơ ước

Hoa Phù dung: Hồng nhan bạc phận

Hoa Phù dung: Tình yêu không bền

Hoa Phi Yến:Nhẹ nhàng, thanh thoát

Hoa Phong Lữ:Sự ưu ái

Hoa Quỳnh: Sự thanh khiết

Hoa Rẻ quạt: Sự ngớ ngẩn

Hoa Sen hồng: Hân hoan, tươi vui

Hoa Sen trắng:Cung kính, tôn nghiêm

Hoa Sen: Lòng độ lượng và từ bi bác ái

Hoa Sen cạn: Lòng yêu nước

Hoa sim: Bằng chính của tình yêu

Hoa Sơn trà: Anh nên dè dặt một chút

Hoa Táo :Sự hâm mộ, ưa chuộng

Hoa Táo gai: Niềm hy vọng

Hoa Thiên lý: Sự trong sạch, hiên ngang

Hoa Thuỷ tiên: Vương giả, thanh cao, kiêu hảnh

Hoa Thục quỳ: Sự thành công

Hoa Thược dược: Sự dịu dàng và nét thầm kín

Hoa ti gôn trắng: Bạn đã lỗi hẹn, lần sau đừng thế nữa nhé

Hoa ti gôn hồng: Tôi mong nhớ bạn, đau khổ vì không gặp khi đến thăm bạn.

Hoa Trà mi: Kiêu hảnh, coi thường tình yêu

Hoa Trà: Duyên dáng, cao thượng. Lòng can đảm

Hoa Trà trắng: Sự thanh khiết

Hoa Tường Vi hồng: Anh yêu em mãi mãi

Hoa Tường Vi vàng: Anh sung sướng được yêu em

Hoa Tường Vi: Anh đã bắt đầu yêu em

Hoa Tử đinh hương (Lilas): Cảm thấy sao xuyến, phải chăng mình đã yêu rồi chăng

Hoa Tử Vi: Sự e ấp kín đáo

Hoa Vân anh: Khiếu thẩm mỹ

Hoa Violette (Chuông): Hãy giữ kín tình yêu của chúng ta, đừng cho ai biết

TẠM BIỆT...

Anh...Anh hay nói " nững gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim ", vậy...tình cảm xuất phát từ trái tim em có đến được trái tim anh không ?.Một lời yêu thương anh chưa từng nói với em ,em không thể nào biết được trong lòng anh có em không ? Em luôn mong chờ, dù chỉ một lần thôi được nghe anh nói yêu em ,vậy mà...anh mãi lặng im. Em...có lẽ nên rời xa anh thôi ,đợi chờ một điều không biết có đến với mình hay không thì thật ngốc.Em không muốn chỉ làm bạn với anh ,còn anh thì ngược lại...Trái tim anh và trái tim em cách xa nhau quá. Tạm biệt...

Ở nơi đó có phải anh đang chờ em

Ở nơi đó có phải anh đang chờ em

Chỉ khi mất mát con người mới học được cách trân trọng những gì mình đang có, 3 năm trước em đã đánh mất ý nghĩa sống của bản thân và anh đã giúp em tìm lại.

Giờ đây em đã mất anh và cũng tự hỏi ý nghĩa sống của bản thân là gì? Câu trả lời vẫn như 3 năm về trước: đó là tình yêu em dành cho anh! Nhiều người bảo yêu nhau là sống chết cùng nhau và em đã từng nghĩ vậy, anh cũng biết điều đó. Em hiểu những gì anh đã nói với em và hiểu cả những gì anh chưa thể nói.

- Em là 1 cô gái mạnh mẽ can đảm! Anh tin em sẽ sống tốt!

-

-Nếu em yêu anh, hãy vì anh mà sống. Sống đúng nghĩa!

-

- Hãy thay anh thực hiện ước mơ lớn nhất của anh, hãy đi đến cuối con đường của cuộc sống, thực hiện hoài bão của em và sống thật hạnh phúc. Ước mơ lớn nhất của anh là em sống hạnh phúc. Hãy tin sẽ có một câu chuyện cổ tích thứ hai. Anh vẫn luôn ở bên em,...anh sẽ chờ em ở cuối con đường, nhưng là cuối con đường.

-

- Hứa với anh! Em sẽ sống hạnh phúc!

-

- Anh mãi yêu em....tút..tút...tút...!

-

Em không nhớ mình đã ngồi bao lâu trong câm lặng, tim em như muốn ngưng đập,thế giới như sụp đổ dưới chân em, em làm mọi việc trong vô thức, em không muốn tin vào sự thật,anh đã rời xa em mãi mãi. Em cố tin rằng chưa hề có chuyện gì xảy ra, vui vẻ làm mọi việc nhưng em không dám nghe điện thoại vì em sợ. Để rồi em đã nghe,đã phải tin vào 1 sự thật rằng anh đã vĩnh viễn rời bỏ thế giới này trong tai nạn đó,trong cái ngày cả anh và em đều đang rất hạnh phúc mong từng giây phút được ở cạnh nhau.

Em đã nghe mẹ anh nói trong vô thức, nỗi đau đó như bóp nghẹn lấy trái tim em, em không thể nào thở và cũng không thể nói lên lời,em không thể khóc. Em là người có trái tim sắt đá phải không anh, mọi người đều khóc,từ người thân,bạn bè thân thiết đến cả những người bạn mới quen biết anh, còn em - người con gái anh yêu thì lại không hề rơi 1 giọt lệ mà vẫn nở một nụ cười.

Em không hiểu vì sao mình lại cười nhưng em biết anh mong em luôn cười,phải không anh? Tình yêu có cả hạnh phúc và khổ đau, có cả ngọt ngào và cay đắng! Chúng ta đã cùng nhau trải qua tất cả những cung bậc đó, nhưng đến giờ em mới hiểu thế nào là tận cùng của khổ đau và cay đắng, nó làm con người ta tê dại, nó có thể giết chết trái tim của một con người trong nụ cười!

Anh có biết lúc nghe cuộc điện thoại đó em muốn nói gào lên để níu giữ anh lại, để anh không rời xa em vậy mà cổ họng em tắc nghẹn,em không cất được lên lời. Em biết anh cũng mong được nghe giọng nói của em trong giây phút phải đối mặt với tử thần vậy mà em không thể nói,không thể nói được dù chỉ là 1 tiếng. Anh luôn là người nói lời xin lỗi,còn em thì luôn ương bướng không bao giờ chịu nhận mình sai.

Yêu nhau suốt bao năm mà em chưa từng 1 lần nói: ´´Em yêu anh´´, và ngay cả khi biết rằng em sắp anh mất em vẫn không thể nói với anh: ´´Em yêu anh!´´. Anh đã từng nói với em: ´´Em là người quan trọng nhất của anh´´, em đã bảo anh: ´´Em không tin´´.

Anh bảo: ´´Với anh sự nghiệp không là gì cả,anh có thể từ bỏ tất cả để được ở bên em. Giữa gia đình anh và em,nếu buộc phải chọn lựa anh sẽ chọn em, dù mọi người nghĩ anh bất hiếu. Em biết rõ anh không nói để nịnh em,em hiểu con người anh như thế nào.Sẽ có 1 ngày anh chứng minh cho em thấy: Em là người quan trọng nhất của anh!´´. Và anh đã chứng minh rồi đó, sự chứng minh phải trả bằng mạng sống của anh, trong giây phút đối mặt với sự sống và cái chết anh vẫn nhớ đến em, lo cho em, anh đã dùng chút sức lực cuối cùng để gọi cho em thay vì gọi một ai đó đến giúp anh, gọi cho 1 cô gái cách anh cả một đại dương chỉ để nói lời xin lỗi, anh lại thất hứa và thất hứa mãi mãi...

Valentine này cũng như bao valentine khác em vẫn một mình, nhưng đây là valentine đầu tiên em biết cô đơn và trống vắng là thế nào, em không còn được nghe giọng nói của anh, nhận những món quà của anh. Sau bao ngày anh ra đi giờ là lần đầu tiên em khóc, em đang khóc khi viết cho anh lá thư này,lá thư mà biết nó không thể được anh mở ra nữa, nhưng em tin anh đang đọc những gì em viết, phải không anh?

´´Em xin lỗi!´´, em đã quá ích kỉ khi đặt lên anh những gánh nặng quá lớn, vì em anh đã sống quá gấp gáp, không dành cho mình thời gian nghỉ ngơi, bỏ qua những phút giây bên bạn bè và gia đình để xây dựng sự nghiệp, để em không phải lo lắng cho cuộc sống sau này của chúng ta và để được về bên em, để em có thể dựa vào anh. Em luôn tự ti, em luôn cảm thấy không xứng đáng với anh nên đã luôn đẩy anh ra xa trong khi anh luôn cố gắng để có thể tới gần em. Đến bây giờ em vẫn luôn tự hỏi, tại sao anh lại chọn em?

- Một cô gái khiếm khuyết về cơ thể ngay từ khi mới chào đời, một cô gái không có gì giỏi giang. Anh là một người con trai hoàn hảo, mạnh mẽ và quyết đoán, một mẫu người mà bao cô gái mơ ước vậy mà lại là một người si tình nhất thế gian này. Anh đã bỏ mọi công việc, bỏ cả bản hợp đồng quyết định vận mệnh của anh để về bên em. Khi ca phẫu thuật của em thất bại, em phải trả giá bằng đôi chân của chính mình, em đã không bao giờ còn có thể đi lại được nữa cũng là lúc em quyết tâm phải nói lời chia tay với anh. Nhưng rồi em đã không làm được, em đã không thể thoát ra khỏi vòng tay anh. Em đã khóc, anh nói em thật ngốc, dù em có ra sao thì anh vẫn yêu em, em là người không thể thay thế.

Anh bảo em đừng hi sinh ngốc nghếch như vậy, bởi cho dù em có rời xa anh thì anh cũng không thể yêu một ai khác, em là tình yêu đầu tiên và duy nhất của anh. Anh không muốn trao em cho một ai khác, anh bảo em yêu là ích kỉ, anh muốn em hãy ích kỉ trong tình yêu, đừng rời xa anh, đừng đẩy anh ra xa em. Em hoàn toàn xứng đáng là người phụ nữ của anh, trong mắt anh em luôn là một thiên thần. Cho dù em không thể đi lại được nữa anh cũng không bao giờ rời bỏ em, anh sẽ là đôi chân của em, sẽ chăm sóc em suốt cuộc đời. Anh có biết em thực sự hạnh phúc thế nào khi nghe anh nói vậy không, em chỉ muốn những giây phút đó kéo dài mãi mãi.

Khi anh nói: ´´Anh sẽ ở lại chăm sóc em, không đi nữa´´, em rất muốn gật đầu nhưng rồi em lại đẩy anh ra, lại một lần nữa em đẩy anh ra đi, đẩy anh về thế giới của anh- một thế giới mà em không nghĩ mình có thể bước vào.

Lại vẫn lí do cũ,em đã lạnh lùng nói: ´´Em muốn anh hãy xây dựng sự nghiệp vững chắc,đừng cư xử trẻ con như vậy, em sẽ ổn´´. Em hiểu anh hụt hẫng và đau lòng thế nào, nhưng anh im lặng vì anh quá hiểu em, em sẽ không dễ thay đổi quyết định. Em biết không phải vì anh thiếu quyết đoán mà anh đã lại ra đi mà vì anh biết em sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ chỉ để ép anh phải đi. Nên anh đã đi, nhưng anh không hề bỏ mặc em.

Em biết suốt 3 năm nay, kể từ ngày em phải ngồi trên chiếc xe lăn đó anh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ em, anh vẫn luôn dõi theo từng bước đi trong cuộc sống của em. Anh biết em có lòng tự trọng cao, cho dù anh là người yêu của em thì em cũng không bao giờ chấp nhận một sự giúp đỡ nào của anh, em luôn cho rằng mọi thứ phải rõ ràng, đặc biệt về kinh tế nên anh không bao giờ nói cho em biết. Nhưng em cũng đâu phải là cô bé ngốc ngày nào, em đã biết và không muốn làm anh buồn.

Bởi em chưa bao giờ công khai mối quan hệ giữa hai chúng ta, gia đình em vẫn nhận sự giúp đỡ từ anh mà không hề hay biết, chỉ có em là cảm nhận được điều đó nhưng không thể nói ra vì trong thế giới của gia đình em anh chưa từng tồn tại. Không ai biết em đã có người yêu từ rất lâu rồi. Trong mắt mọi người em là một người con ngoan và chưa hề biết tình yêu là gì, luôn nghe lời người lớn.

Nhiều lúc anh đã cười và nói rằng:´´Anh như một tên gián điệp ấy, yêu em mà luôn phải hoạt động du kích, bao giờ cô bé của anh mới cho anh được bước vào thế giới của em đây? ´´.Giờ em mới thấy mình thật buồn cười, khi mà mỗi lần anh gửi quà tặng em em đều bảo :´´Anh giữ hộ em, sau này em sẽ nhận lại.´´

Anh cười :´´Con gái thật khó hiểu, sau này là bao giờ vậy cưng?´´.´´Sau này´´-giờ thì chắc không có sau này nữa! Nhìn lại căn phòng, em không hề có giữ một món quà nào của anh, không có một thứ gì để gợi nhớ về anh ngoài chiếc nhẫn anh đã trao cho em và em không thể không đeo nó. Nó là minh chứng cho tình yêu của hai chúng ta, là câu nói: ´´Em đồng ý đi cùng anh đến cuối cuộc đời´´.

Chiếc nhẫn vẫn còn đây, em vẫn ở đây và chờ đợi vậy mà anh không còn nữa, anh có biết em đang muốn vỡ tan ra không, em không mạnh mẽ, không can đảm, anh biết mà. Anh đã chuẩn bị mọi thứ để đón em về bên anh, sẵn sàng đối đầu với mọi sóng gió có thể xảy ra trong gia đình anh để đưa em vào thể giới của anh, để thế giới của hai chúng ta hoà làm một. Anh nói anh chỉ chờ một câu nói của em, chỉ cần em đồng ý và anh sẽ đến. Em đã im lặng không nói, em đã thực sự bị thuyết phục bởi anh nhưng sự cố chấp, tự ti trong em không cho em nói: ´´Em đồng ý´´.

Những tưởng lần này anh sẽ tiếp tục chờ đợi vì chúng ta còn quá trẻ, nhưng anh đã kiên quyết: ´´Anh sẽ không tiếp tục nhường nhịn em nữa, anh có thể chiều theo ý em trong mọi việc nhưng lần này thì không, anh sẽ xin phép gia đình em để đưa em đi.Anh sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta, anh không thể chờ đợi hơn nữa!´´. Và dù không gật đầu đồng ý nhưng em đã thuận theo ý anh, chúng ta đã dự tính rất nhiều cho tương lai, nghĩ đến những khó khăn mà cả hai sẽ phải đối mặt sau này, em những tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với em từ đây, em sẽ không đơn độc trên đường đời nữa, em không hề nghĩ một ngày nào đó không có anh em sẽ phải làm sao dù trước đây em đã từng có ý nghĩ rời xa anh.

Cuộc đời không ai học được chữ ´´ngờ´´ phải không anh? Em có ngờ đâu ngày mà anh đến đón em cũng là ngày anh ra đi mãi mãi. Em không tin có một câu chuyện cổ tích thứ hai trong cuộc đời này, anh đã dắt em vào một thế giới cổ tích rồi lại bỏ mặc em mà rời khỏi thế giới đó. Anh đã mang đến hi vọng vào cuộc sống cho em và rồi hi vọng đó lại vụt tắt ngay khi nó vừa soi sáng tâm hồn em. Anh có biết em đã mất phương hướng khi không biết mình sẽ phải bắt đầu lại từ đâu, bước đi tiếp thế nào trên con đường dài này?

Chờ đợi là một điều khủng khiếp, nhưng không có gì để chờ đợi còn khủng khiếp hơn. Chết vì người mình yêu đã là một điều không dễ nhưng sống vì người mình yêu còn khó hơn rất nhiều.Em vẫn không thể bỏ được thói quen chờ điện thoại của anh hàng đêm, nhịp thở em như gấp gáp hơn mỗi khi điện thoại rung để rồi khi mở máy một cảm giác hụt hẫng lại ùa về, em lại bấm phím từ chối.

Từ chối bởi em biết đó không phải là anh, bởi em lại phải trở về với thực tại, trở về với sự thật em sẽ không bao giờ được nghe giọng nói của anh, được nép vào ngực anh ngủ ngon lành nữa. Em đang nhớ lại những kỉ niệm của hai ta, từ khi chúng ta còn là những đứa trẻ, em luôn bảo anh cao quá, em ngước nhìn anh mỏi cổ lắm.

Anh cười lớn rồi bế em đặt lên chỗ ngồi cao hơn anh, anh bảo: ´´Giờ thì anh ngước nhìn em rồi đó!´´. Anh đã nói: ´´Nếu em không muốn bước vào thế giới của anh, thì anh sẽ bước vào thế giới của em, từ giờ anh sẽ không để em phải ngước nhìn anh mà anh sẽ cúi xuống để nhìn em!´´

Anh luôn ra sức bảo vệ em, anh không bao giờ muốn em phải chịu bất kì sự tổn thương nào, vậy mà đã có lúc em cố tình không hiểu anh. Yêu nhau nhưng thời gian được ở bên nhau của chúng ta không nhiều, những lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh có biết em khao khát được ở bên anh, chỉ để được ngắm nhìn anh, được lau những giọt mồ hôi cho anh khi anh làm việc, nhưng chính em lại mâu thuẫn với bản thân. Em đã lựa chọn cuộc sống xa anh với một suy nghĩ có thể làm tình cảm của chúng ta phai nhạt, để anh có thể quên em và bắt đầu một cuộc sống khác, để anh có thể yêu một người con gái khác- hoàn hảo hơn em, có thể chăm sóc anh suốt cuộc đời. Nhưng càng xa anh, em càng yêu anh và lại càng đau khổ, anh cũng vậy!

Sự xa cách không xoà nhoà được tình cảm của chúng ta mà nó lại làm tình yêu của chúng ta thêm sâu sắc. Anh đã nói rằng: ´´Được ở bên người mình yêu là điều hạnh phúc, anh biết việc chăm sóc một người vợ bị liệt không hề đơn giản nhưng anh muốn được làm điều đó, bởi đó là người anh yêu. ´´H à, em xin lỗi vì em luôn khiến anh buồn, khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn trong khi anh đã có nhiều áp lực, em thật ngốc phải không anh? Đáng lẽ em nên trân trọng quãng thời gian ngắn ngủi chúng ta được bên nhau thay vì tranh luận với anh về cuộc sống sau này, về việc chúng ta là người thuộc hai đẳng cấp khác nhau. Nhưng thời gian thì không quay trở lại,có lẽ mẹ anh đã đúng khi nói: Chúng ta không nên có một bắt đầu! Mặc dù vậy em cũng không hối hận khi chúng ta đã bắt đầu, em không hối hận vì đã yêu anh, đã cùng anh viết lên một cuốn tiểu thuyết tình yêu mà kết thúc của nó thật buồn! Em sẽ không để cuốn tiểu thuyết đó kết thúc bằng một bi kịch, bởi em biết anh muốn em để cuốn tiểu thuyết đó bước sang một trang mới, và không hề muốn nó dang dở.

Nơi kết thúc cũng là nơi bắt đầu, cuộc sống của em từ giờ sẽ trở nên khó khăn hơn, nhưng em sẽ không gục ngã đâu anh. Em sẽ không phụ lòng tin của anh. Em là một cô gái mạnh mẽ mà! Em sẽ học cách bước đi một mình, em đã sống trong sự che chở của anh quá lâu và giờ em cần phải đối mặt với những sóng gió của cuộc đời. Em tin rằng ở quanh đây, anh vẫn luôn ở bên dõi theo em, và muốn được nhìn thấy nụ cười của em phải không anh? Em sẽ chỉ khóc trong hôm nay thôi, chỉ khóc lúc này thôi. Em sẽ luôn mỉm cười. Cho dù chưa biết ngày mai sẽ ra sao, chưa biết em sẽ phải đi như thế nào. Nhưng em sẽ sống có ý nghĩa, sống vì tình yêu của anh dành cho em. Và em muốn nói với anh rằng:´´Em sẽ không viết câu chuyện cổ tích thứ hai, em chỉ viết câu chuyện cổ tích của em với một người, một người sẽ sống trong trái tim em,là anh đó!´´.Nhưng em sẽ sống hạnh phúc, và đi đến cuối con đường của cuộc sống này, bởi em yêu anh và bởi ở cuối con đường anh vẫn chờ em, phải không anh?

Hãy cười tươi, tình yêu của em, em sẽ thay anh thực hiện ước mơ con dang dở, thực hiện hoài bão của chúng ta. Hãy ở đó, ở nơi đó chờ em anh nhé! Em sẽ đến với anh khi em đã thực hiện xong những gì anh muốn em hứa. Chúng ta sẽ luôn mỉm cười và cùng nhau bước đi trên con đường đó, dù không thể nhìn thấy nhau, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau nhìn về một hướng.

Ở nơi đó, anh vẫn chờ em phải không?
Tác giả: Nguyễn Thị Ánh Ngọc

dễ và khó


Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó. Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình. Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình. Dễ là khi làm tổn thương một người bạn yêu thương, khó là khi hàn gán vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình. Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, khó là khi làm theo chúng. Dễ là khi thể hiện chiến thắng, khó là khi nhìn nhận một thất bại. Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, khó là khi hoàn thành lời hứa đó. Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, khó là khi làm cho người khác cảm thấy điều đó hàng ngày. Dễ là khi phê bình người khác, khó là khi cai thiện chính bản thân mình. Dễ là khi để xảy ra sai lầm, khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi nghi về một việc, khó là khỉ ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động. Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin. Dễ là khi nhận, khó là khi cho. Dễ là khi đọc những điều này, khó là khi bạn thực hiện nó.
sưu tầm

thư của mẹ chồng gửi nàng dâu mới


Cô ơi,

Thế là cô đã lọt vào nhà tôi. Do chính tay con trai tôi dắt về. Tôi không bảo rằng con trai mình ngốc nghếch, nhưng với tôi, nó vẫn còn bé dại. Mà chắc cô hiểu, một thanh niên bé dại thì rất dễ mắc sai lầm.

Thưa cô,

Xin nói ngay rằng tôi không phản đối cô. Cũng không thành kiến gì về cô. Bằng chứng là tôi có dự đám cưới và có lên phát biểu. Mặc dù hồi hai đứa quen nhau, cô rất ít đến nhà tôi, và có đến thì cũng chào tôi lý nhí rồi lẩn ngay vào phòng, cứ như tôi là người mắc bệnh truyền nhiễm. Tôi chả giận ai vì điều đó, mặc dù tôi vẫn không quên.

Nhưng kể từ hôm nay, cả hai ta nên nhìn vào thực tế. Đám cưới đã được tổ chức. Lịch sử đã sang trang. Trang đen hay trang trắng thì tôi chưa rõ.

Là một phụ nữ, tôi hy vọng như thế, vì nhiều khi thấy cô có tác phong khá ngổ ngáo, chắc cô đã nghe nói nhiều điều không tốt lắm về mẹ chồng, và sự căng thẳng giữa mẹ chồng và nàng dâu trong gia đình ở xã hội ta. Tôi chính là mẹ chồng đây. Và tôi xin chủ động nói với cô rằng tôi chả phải mẫu mẹ chồng mà thiên hạ vẫn rêu rao. Cô đừng sợ.

Tôi sẽ không soi mói cô. Tôi sẽ không rình mò cô. Cả hai đứa cứ việc ăn gì thì ăn, đi đâu thì đi, và e hèm, ngủ đến bao giờ thì ngủ. Tôi chả phải nữ cai ngục. Tôi là bà mẹ nhân hậu, thương con. Cả khu phố đều rõ điều này.

Nhưng tôi cũng có vài nguyên tắc. Và thấy chẳng hại gì khi phổ biến sớm cho cô. Gia đình, chắc cô đồng ý, cũng như một công ty, và tôi chắc chắn chả phải nhân viên quèn. Tôi giữ chức gì cô hãy suy đoán lấy. Bắt đầu từ hôm nay, khi cô bước chân vô cái nhà này, tôi xin tuyên bố trao hết cho cô một số quyền lợi chính, một số công việc đầy thú vị mà tôi đã đảm nhiệm xuất sắc nhiều năm. Đó là việc quét nhà, lau nhà, rửa bát đũa, giặt chăn chiếu, cho chó mèo ăn, đóng cửa hàng đêm, đổ rác mỗi sáng sớm.

Kể từ nay, cô toàn quyền thay tôi đi họp tổ dân phố, và được quyền tự do phát biểu, tự do ứng cử. Cô cũng tự do đi chợ theo danh sách thực phẩm tôi đã chọn, chỉ việc nộp lại hóa đơn. Cô tha hồ mở tivi những lúc tôi vắng nhà, và tha hồ tưới cây trong sân cùng trên sân thượng.

Tôi hoàn toàn tân tiến. Nên cô cứ ăn mặc tự nhiên các loại áo bà ba và quần đen kiểu mới. Khi nhà ta có đám giỗ, có cơm cuối năm, cô chả phải động tay động chân gì khi đã nấu xong và đã dọn dẹp xong.

Về con trai tôi, tất nhiên nó là chồng cô. Chồng thì phải thương vợ. Tôi ủng hộ chân lý này. Nó sẽ tha hồ chăm sóc cho cô nếu tôi không nhìn thấy. Tôi chả ghen tỵ như các bà phù thủy khác làm gì. Nó vui cũng chính là tôi vui.

Nhưng xin cô để ý tới nó một chút, vì nó còn bé và rất hay ốm đau. Đằng sau vẻ cường tráng đàn ông, nó có một trái tim nhạy cảm và một lá phổi rất dễ bị ho. Cô hãy nấu nước nóng để nó tắm thường xuyên, và đắp chăn kỹ càng khi nó ngủ. Thịt kho cho nó cần cắt nhỏ ra và áo sơ mi nó mặc đừng khi nào để ẩm.

Hai đứa cứ việc đi chơi cuối tuần. Có thể mỗi tối đi cùng và tôi thỉnh thoảng sẽ từ chối để hai đứa tự do. Tôi hiểu thanh niên khác bà già, và tôi chấp nhận mình chỉ đi ở đằng sau.

Tôi không thích ồn ào, dù tôi yêu đám đông. Do đó cô đừng mời khách khứa tới nhà chơi nhiều quá. Tôi sẽ chả nói năng khó khăn gì cả nếu khách chạy vào chào.

Cô đừng có phục vụ tôi. Điều ấy trái với xu hướng hiện nay, và sẽ làm hàng xóm dị nghị. Cô chỉ cần đấm lưng, pha thuốc và chở tôi đi tập dưỡng sinh hàng ngày, rồi lo hai bữa cơm, ngoài ra tất cả mọi thứ để tôi làm lấy. Tôi không thích bị xì xào là lạm dụng con dâu. Tôi không phải bà la sát. Tôi chỉ là mẹ chồng dễ tính nhưng nghiêm nghị và có vài chục nguyên tắc con con.

Thôi, tôi dừng bút. Nói nhiều thêm phức tạp. Mỗi tuần, tôi cùng lắm chỉ viết cho cô độ hai lá thư. Tôi hy vọng cô không làm tôi thất vọng.

Mẹ chồng yêu quý

Bà Bà

tinh yêu chưa nói

buồn

Không biết từ bao giờ em thích mưa…Có lẽ bắt đầu từ buổi chiều ấy, ngày em vô tình gặp anh…Hôm ấy em và anh cùng trú mưa dưới một mái hiên,em vẫn nhớ như in ánh mắt anh thích thú khi đưa tay hứng những giọt nước mưa chảy từ mái hiên…ánh mắt làm em sao xuyến và rồi em yêu anh.
Có bao giờ anh cũng nghĩ về em như em luôn nghĩ về anh không. Mỗi khi bên nhau có bao giờ anh nhận ra tình cảm của em…?.Đôi khi ánh mắt anh nhìn về một nơi xa xăm-làm em lo lắng…không biết nơi đó có em không…
Và rồi anh có người yêu, cô ấy xinh đẹp, giàu có. Lời yêu anh em sẽ chẳng bao giờ được nói. Ánh mắt anh đã hướng về một người khác rồi. Em đâu thể trách anh, lẽ ra em nên…
Mỗi khi trời mưa, trong túi xách có dù nhưng em vẫn vào trú mưa ở một mái hiên nào đó, và thường đưa tay lên hứng những giọt nước mưa, như một thói quen…


Hình như mưa là đàn ông

Hình như mưa là đàn ông!
Mấy hôm mưa liên miên khiến đàn ông ngại đi ra đường. Đàn ông nằm ở nhà vắt chân lên trán ngẫm nghĩ về nhiều chuyện và có thể ngẫm nghĩ về mưa.
Mưa là đàn ông hay đàn bà? Theo quan niệm châu Á, hình như mưa là đàn ông. Trong các chuyện cổ tích châu Á có những ông thần ông thánh có tài "hô phong hoán vũ" nghĩa là có tài hô gió gọi mưa. Vũ thường là tên của đàn ông. Có những cơn mưa đực đầy cá tính, cứ rõ ràng, sầm sập. Nhưng cũng có những cơn mưa cái nhẹ nhàng, dai dẳng - như thể phụ nữ
Trong đàn ông cũng có những nét của phụ nữ, có điều nét này mạnh hay yếu và người ta có bộc lộ nó hay không. Nhà văn Trung Quốc Trương Hiền Lượng có tiểu thuyết Một nửa đàn ông là đàn bà. Trong đàn ông có một nửa là phụ nữ. Trong cơn mưa đàn ông có một nửa nữ tính. Đàn ông châu Á là thế.

Có bài hát Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá... Có còn hơn không... Có còn hơn không. Chỉ có đàn ông mới đại khái vậy. Chỉ có đàn ông mới ước thà như giọt mưa rớt trên tượng đá - đá lạnh và cứng như trái tim của một người đàn bà không yêu mình. Đâu có sao, dẫu là mình có ai đó để nghĩ về, có ai đó để yêu thương là được...
Đàn ông thực ra ít khi nghĩ về mưa. Đàn ông chỉ ghi nhận có mưa hay không thôi. Cũng như đàn ông ít nghĩ về tình yêu. Đàn ông chỉ ghi nhận có tình yêu hay không. Đàn bà có trò bói tình yêu, cứ ngồi rứt từng cánh hoa ra và bói "Yêu... Không yêu... Yêu". Đàn ông chẳng bao giờ bói vậy, chẳng bao giờ cần phải đoán có yêu hay không, chẳng cần phải đoán có mưa hay không, chỉ cần nhắm mắt thò tay ra ngoài cửa sổ là biết. Nếu tay ướt là mưa mà nếu không ướt nghĩa là không mưa.

Đàn bà cứ lãng mạn hoá mưa, chứ đàn ông biết thừa thực ra mưa được tạo ra khi các giọt nước khác nhau rơi xuống bề mặt trái đất từ các đám mây. Không phải toàn bộ các cơn mưa đều có thể rơi xuống đến mặt đất. Đất chắc chắn là đàn bà rồi. Mưa rơi xuống đất như thể là gieo hạt.
Các giọt mưa rơi thông thường được vẽ trong các tranh như là "giọt nước mắt", tròn ở phần đáy và nhỏ, nhọn ở phần đỉnh, nhưng điều này không đúng (chỉ có các giọt nước nhỏ ra từ một nguồn nào đó mới có dạng như vậy ở thời điểm hình thành ra giọt nước). Các giọt mưa nhỏ là có dạng gần như hình cầu. Các giọt lớn hơn thì bị bẹt dần đi, giống như bánh hamburger (một loại bánh mì dẹp như bánh bao) còn các giọt rất lớn thì có hình dạng giống như cái ô.

Ở châu Âu, mưa thường có ý nghĩa buồn và tiêu cực, trái ngược với nắng có ý nghĩa đẹp và hạnh phúc. Ở châu Á, mưa thường được chào đón với một sự vui mừng. Nhiều người cảm nhận thấy hương vị của mưa là dễ chịu. Nguồn gốc của hương vị này là do một loại tinh dầu được cây cối sản xuất, được hấp thụ bởi đất đá, sau đó được giải phóng trong không khí trong thời gian mưa. Có bài hát: Nếu yêu hãy yêu ngay bây giờ... Nếu bao dung hãy bao dung ngay bây giờ. Đàn ông bảo: "Nếu mưa hãy mưa ngay bây giờ"... Mấy hôm mưa liên miên... quen rồi, có khi lại thích mưa. Đàn ông vốn dễ quen.
Trời mưa đàn ông vẫn đi làm. Trời mưa đàn ông chỉ ít đi chơi. Trời mưa, đàn ông ngồi nói chuyện lơi khơi. Nói chung tháng tám mùa thu, ở Hà Nội hay ở Sài Gòn đàn ông đi đâu cứ mang sẵn cái áo mưa. Mưa thu "not war, but use" áo mưa. Mưa thu không phải là chiến tranh, nhưng hãy sử dụng áo mưa.

Bệnh

Bệnh rồi.Mệt mỏi nhưng phải cố đi mua thuốc uống.Đã bảo là không được phép bệnh rồi mà,bệnh rồi lấy ai chăm sóc.Lớn rồi mà chẳng biết tự chăm sóc mình gì hết,dạo này chẳng chịu để ý đến cơ thể,bệnh là phải.Chiều nay phải nghỉ học.Buồn thật...
Những lúc thế này lại nhớ nhà vô cùng, nhưng không dám gọi về,sợ ba mẹ lại lo lắng.Lần trước bệnh gọi về đã làm mẹ lo nhiều lắm.Mỗi khi gọi điện mẹ đều dặn phải biết tự chăm sóc,lần nào cũng mẹ ơi con biết mà, con lớn rồi.Vậy mà...
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31