Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

STICKY POST

Bài Thơ Thứ Hai

Lý do Miu làm thơ và viết blog

Read more...

STICKY POST

NGÔN NGỮ CỦA LOÀI HOA


Người phương Đông nghĩ về hoa
Với lòng chăm chút mặn mà yêu thương
Mỗi bông hoa giữa vườn chiều
Như cùng lá nói những điều thiêng liêng
****
Tình đầu e ấp HẠNH NGUYÊN
Là HỒNG hoa nét ngoan hiền bình minh
Trắng dịu dàng sắc tuyết trinh
Lời chim câu : Cánh hoa xinh HẢI ĐÀO
Em ngây thơ đến ngọt ngào
Trái tim trong sáng xôn xao HOA KÈN
Vì sao sáng giữa trời đêm
Là cành NGUYỆT QUẾ sóng duềnh vinh quang
Bao dung dâng hiến hiền ngoan
Cành VIOLET đoan trang lặng thầm
Thủy chung thề hẹn trăm năm
THƯỜNG XUÂN quấn quít trong ngần tình yêu
U u nấm mộ đìu hiu
Bóng trong bóng BÁCH cô liêu lạnh lùng
Niềm tin xanh đến tận cùng
Lá cùng hoa nhắc XIN ĐỪNG QUÊN TÔI
Người ơi, đã tự nghìn đời
Tình yêu luôn nói bằng lời của hoa!

Theo JAMES GATES PERCIVAL

STICKY POST

Vài lời dạo đầu!

Tại sao mình lại chọn nick là "Mot_chut_tuong_phan" nhỉ? Có lẽ, đấy là những gì mà mình luôn cảm nhận đối với những gì xung quanh mình : con người, cuộc sống, và thậm chí cả suy nghĩ nữa chứ. Hơi tiêu cực một chút nhưng mình lại cảm thấy đúng. Mà có lẽ cũng có thể là một chút gì đó nói về chính bản thân của mình.
Hôm nay, lên mạng, thấy có thể tạo blog thế là mình thử bập bẹ làm thử, thử viết, thử để đó sau này đọc lại những dòng suy nghĩ của chính bản thân, từ đó có thể hiểu rõ mình hơn. Như thế là đủ rồi.

Bí ẩn những người vô cảm...

Hôm nay vô tình đọc được bài này trên mạng thấy cũng đáng để đọc nên lượm về post để lâu lâu đọc lại và suy ngẫm :smile:

Read more...

Tương tư

Hôm nay vô tình ngồi lục lại và đọc mấy bài thơ, thấy bài này hay hay, nên post lên đây. Tuy thực tế mình không đến nỗi phải tương tư 1 ai đó nhiều và sâu lắng như vậy nhưng qua những lời thơ của Nguyễn Bính mình cảm nhận được được sự tương tư rất chân chất của một người đang thầm nhớ thương một ai đó. Và cũng muốn đọc để một chút gì đó đồng cảm với nỗi tương tư này :smile:

Read more...

Mỗi Người Là Chủ Nhân Của Chính Mình

Trong đời sống hằng ngày, chúng ta thường ít có thời gian để sống trọn vẹn cho chính mình và cho người thân của mình. Chúng ta nếu không bị những hình ảnh quá khứ lôi kéo thì cũng bị những dự tính, nhũng lo lắng về tương lai dắt dẫn chúng ta đi. Đôi lúc chúng ta đánh mất chính mình, không biết là mình đang nghĩ gì, nói gì và làm gì nữa. Bi kịch của con người thời đại chúng ta là ở chỗ: chúng ta sống mà không thật sự sống và càng ngày chúng ta càng đi xa dần sự sống. Chúng ta đánh mất phương hướng, đánh mất chính mình mà không hay. Chúng ta giao phó thân mạng mình cho hoàn cảnh bên ngoài quyết định, mặc cho tương lai như thế nào cũng được. Chính vì thế mà chúng ta cần phải thức tỉnh trở lại để nhìn lại chính mình và hoàn cảnh của mình để tìm ra con đường cho chính mình và con người của thời đại chúng ta. Chúng ta phải nắm lấy vận mạng của mình bằng chính trí tuệ của chúng ta. Như Đức Phật đã dạy: “Các ngươi hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi và cùng thắp đuốc lên để soi rọi cho nhau.”

Sở dĩ chúng ta đánh mất chính mình bởi vì hàng ngày chúng ta quá bận rộn với nhiều công việc và nhiều lo lắng.Vì muốn cho đời sống vật chất có đầy đủ tiện nghi và mức sống sung túc nên chúng ta đã không ngần ngại lao mình vào công việc, tiền tài và danh vọng lôi kéo cho đến lúc chúng ta không có khả năng dừng lại được nữa. Đến một ngày nào đó gia đình chúng ta không có hạnh phúc, con cái của ta hay người thân của chúng ta lâm vào tình trạng khủng hoảng và cô đơn, lúc đó chúng ta mới thấy được sự thật vô cùng quan trọng mà trước đây ta không thấy là: tiền tài và những tiện nghi vật chất xa hoa không thể giải quyết mọi vấn đề, đôi khi chính vì những thứ đó mà chúng ta đánh mất chính mình, đánh mất những người thân thương của mình. Hẳn nhiên là sống thì chúng ta cần phải làm việc, làm việc là một phần của sự sống, nhưng chúng ta cũng phải học cách làm việc như thế nào mà ta vẫn giữ được sự an lạc, sự tự do của mình mới được. Chúng ta phải biết sắp xếp như thế nào để sau thời gian làm việc căng thẳng tại công xưởng, tại sở làm ta vẫn có đủ thời gian để đi bách bộ, bước từng bước chân thanh thản, ngắm từng cánh hoa nở, nhìn bầu trời xanh ngắt, nghe tiếng chim hót, chơi với trẻ thơ và tiếp xúc với những gì mầu nhiệm, tươi đẹp đang hiện hữu quanh ta. Nghĩa là chúng ta vẫn có được sự an lạc và tự do, vẫn giữ được sự hồn nhiên, vui tươi và hạnh phúc của mình. Đây là điều vô cùng cần thiết mà bạn cần phải lưu tâm. Nếu không bạn sẽ đánh mất mình lúc nào mà không hay.

Để có được một đời sống an lạc thật sự, bạn cần phải biết tu tập để có thể làm chủ chính mình và không để hoàn cảnh bên ngoài lôi kéo. Hơn thế nữa, Đức Phật dạy chúng ta nên sống một nếp sống thiểu dục và tri túc, nghĩa là sống đơn giản, ít tham muốn và biết vừa lòng với những gì mà chúng ta đang có. Một đời sống đơn giản, tiêu thụ ít nhưng có một đời sống tâm linh phong phú để có thể chế tác ra nguồn hạnh phúc chân thật cho chính mình và những người xung quanh. Để làm được điều này bạn cần thực tập hơi thở, thực tập mỉm cười và biết dừng lại những mong muốn không cần thiết, những sự đi hoang trong tâm hồn, bạn mới thật sự có được một đời sống an lạc, tự do được. Chúng ta phải cùng nhắc nhở nhau nhất quyết không để cho nếp sống xa hoa phóng túng làm lung lạc mình và cũng tìm cách giúp mọi người thấy được sự nguy hại của tiền tài vật chất, của ngũ dục có thể làm cho tinh thần ta không sáng suốt, cơ thể ta bạc nhược và đời sống của ta không có được hạnh phúc.

Cuộc đời của chúng ta là do chính chúng ta quyết định. Khổ đau hay hạnh phúc, an lạc hay không an lạc đều do chúng ta định đoạt. Chính chúng ta là chủ nhân của cuộc đời mình. Vậy muốn có một đời sống hạnh phúc chân thật, bạn phải biết lựa chọn môi trường lành mạnh để thân cận sinh hoạt và tu tập. Nơi đó bạn có cơ hội để học hỏi và thực hành theo những điều hay lẽ đẹp, những kinh nghiệm quý báu trong cuộc sống từ thầy, từ bạn, từ những người đi trước. Mọi người đều đến với nhau trong tình thân ái, dưới ánh sáng chiếu soi của Tam Bảo, cùng nhau ngồi thiền, tụng kinh, đọc sách hay đi thiền hành trong chánh niệm. Những giờ phút như thế sẽ đem đến cho chúng ta rất nhiều chất liệu bổ dưỡng và trị liệu.

Cuộc đời tuy có nhiều khổ đau nhưng cuộc đời cũng có nhiều điều mầu nhiệm. Chỉ cần chúng ta mở lòng ra để tiếp nhận thì bao nhiêu phép lạ sẽ hiển bày. Khổ đau hay hạnh phúc đều do nhận thức và cách sống của chúng ta. Nếu chúng ta biết sống trọn vẹn những giây phút của mình trong tỉnh thức thì niềm vui có mặt. Ngược lại, nếu chúng ta sống trong tham đắm, trong thất niệm, mê mờ thì khổ đau sẽ đến với chúng ta.

Vậy sống như thế nào là do chúng ta quyết định và lựa chọn. Thầy, bạn hay cha mẹ, anh chị em chỉ là những người giúp đỡ, hỗ trợ cho ta một phần mà thôi. Chính chúng ta là người thừa tự “nghiệp” của chúng ta. Chúng ta là người chịu trách nhiệm cuộc đời mình, là chủ nhân của chính mình và cũng là người họa sĩ vẽ ra đời sống của mình chứ không ai khác. Cho nên bạn cần cẩn trọng trong mỗi hành động, lời nói và suy tư của mình.

Hãy là nguồn an vui, nguồn hạnh phúc cho chính mình và những người xung quanh.

- Thích Nhuận Hải -

Nguồn : Hoathuytinh.com

"Mẹ yêu"...

"Mẹ yêu" chỉ với 2 tiếng đó thôi, nhưng nếu mình thốt ra bằng chính tình cảm trong tận sâu thẳm của mình thì cũng rất ít ai nói được. Tại sao nhỉ? Vì có lẽ điều ấy quá thân thuộc, gần gũi mình quá rồi... Vã lại những gì như vậy thì lại khiến chính chúng ta ngại nói lên, vì suy nghĩ của chúng ta sẽ nói lại là sao mà "khách sáo" thế, thân thuộc quá rồi mà... Thế đấy bạn ah, và rồi 2 tiếng này càng ngày càng bị quên lãng... chỉ đến 1 lúc nào đó ta mới chợt tỉnh ra và thốt lên thôi. Mình hy vọng chính mình, bạn hãy luôn đánh thức 2 chữ này để dành cho người mẹ mà mình yêu quí nhất nha :smile:

Read more...

Ghét anh ^-^


Ơ này anh của em ơi!
Sao mà em ghét, ghét anh dịu dàng
Lo em từng chút nhẹ nhàng
Để em đôi lúc thành "hư" thế này

Ghét anh, ghét cả nhịn nhường
Nuông chiều em mãi chẳng chịu chỉ răn
Nhường em cả lúc em sai
Để em mãi cứ "thắng" anh thế này :confused:

Ghét anh, ghét tính lặng trầm
Chỉ im nhìn ngắm khi em nặng lời
Im lặng cả lúc trách anh
Chẳng một lời nói khiến em nghĩ lầm :frown:

Ghét anh sao chẳng nói ra
Bực em, anh cứ mặc nhiên giải bày
Để em sao mãi "tự hào"
Bắt anh cứ phải "phục tùng" vì đâu?

Ghét anh đến mức này đây
Chỉ mong anh đừng để em ghét lầm
Anh hãy cứ mãi là anh
Khuyên em, cứng rắn mỗi khi lỗi lầm :love:

Chập cheng....

Tự nhiên mấy bữa ở vùng xuôi nhiều đâm chán thế nên mình đành để trí tưởng tưởng ngao du lên miền cao và ở đó chơi, cùng hoà mình vào không khí ấy.
Thật sự mình chưa bao giờ được vinh dự tham dự những buổi lễ trên tây nguyên, đây chỉ là trí tưởng tượng của mình nên có lẽ không lột tả hết, nhưng hãy cùng mình thưởng thức trong trí tưởng tượng này nhé :smile:

Read more...

Mẹ...

Từ khi con mới tượng hình
Mẹ vui hạnh phúc mong con ra đời
Từng ngày mẹ đếm từng ngày
Chờ con của mẹ bước ra chào đời

Dù cho mang nặng đẻ đau
Xá chi... hạnh phúc được nhìn con yêu
Con yêu cất khóc đầu đời
Mẹ vui quên hết nỗi đau của mình.

Hằng đêm mẹ thức ru con
Ầu ơ, kẽo kẹt đong đưa võng này
Võng đưa con ngủ no say
Mong con chóng lớn tự lực bước đi

Những đêm con ốm, con đau
Mẹ luôn trằn trọc thức trông vỗ về
Mẹ mong được nhận nỗi đau
Để con của mẹ ngủ ngon suốt ngày

Rồi khi con té con đau
Tim mẹ quặn thắt như ngàn kim châm
Vỗ về con hãy đứng lên
Tự lực bằng chính đôi chân của mình

*****
Ngày tháng dần qua, dần qua
Con mẹ khôn lớn thành công ở đời
Hiếu thảo con cũng tràn đầy
Là niềm mong ước của mẹ bấy lâu :love: