Hoa Violet

TÍNH KHIÊM TỐN - SỰ CHUNG THỦY


Một số người xem hoa Violet là biểu tượng của "tính khiêm tốn", với nhiều người khác nó lại mang ý nghĩa "Sự chung thủy". Bông hoa bé nhỏ, đầy rụt rè này giữ một vị trí rất cao trong nghệ thuật bày tỏ bằng hoa. Người Hy lạp chọn bông hoa có hương thơm nhẹ nhàng cổ điển này để làm bông hoa của thần Aphrodite, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp. Dĩ nhiên, Violet được gắn liền với "tính khiêm tốn" vì một cô gắi trẻ đẹp nhưng e lệ thường được gọi là "Shrinking Violet" (Người rụt rè, hay xấu hổ)
Napoléon Bonaparte rất thích Violet. Khi bị đày đến Elba, ngài đã chọn bông hoa bé nhỏ này như là một ám hiệu để liên lạc với thuộc cấp của mình. Nếu một ngôi nhà của người Pháp có treo một bó hoa nhỏ Violet, hay một người Pháp có mang bên mình hoa Violet, thì điều đó có nghĩa họ chứng tỏ cho người khác biết mình là người ủng hộ Napoleon.
Đối với các nhà thơ nổi tiếng, từ Homer đến Tennson, vẻ đẹp và hương thơm của Violet đã là cảm xúc của nhiều tứ thơ hay
[/COLOR]


Hoa Violet thủy chung
Là niềm yêu dấu của từng lứa đôi
Trái tim em, cõi tình tôi
Người ơi xin hãy tuyệt vời như hoa
- Khuyết danh -

Violet loài hoa yêu quí
Đẹp dịu dàng như đôi mắt em
Bằng ánh nhình thật thà chung thủy
Xóa tan lòng ngờ vực nhỏ nhen.
- ELIZABETH BARRETT BRIWNING -

Hương của hoa và màu xanh của lá
Đã tràn vào ngự trị lòng tôi
Violet tặng món quà vô giá
Những phút giây của hạnh phúc tuyệt vời!
- AFRED, LORD, TENNYSON -

Chúng ta là Violet xanh tươi
Với sức sống tự ngọt ngào dâng hiến
Dẫu trong bóng râm đầy rêu lười biếng
Chúng ta vẫn hướng về màu đất tươi non
Tình yêu thắm trên mi với một nụ hôn
Là hơi thở, là màu hoa xanh bất diện
- LEIGH HUNT -
[/COLOR]

Mỗi chúng ta là một bản chínhLạc...

Comments

mot_chut_tuong_phan Tuesday, November 6, 2007 2:29:26 PM

Hoa violet
Nét đẹp khiêm tốn
Chung thủy, dịu dàng
E lệ, e ấp
Một nàng thiếu nữ
Hương sắc nhẹ nhàng
Mãi là biểu trưng
Của tình yêu đẹp

CAPPUCCINOdieugiandi031206 Wednesday, November 7, 2007 6:30:28 AM

nhìn hoa này giống con bướm quá hen chị ?Nhưng ở VN mình nó được trồng ở đâu ạ ?

mot_chut_tuong_phan Wednesday, November 7, 2007 2:35:21 PM

chị không biết ở TPHCM có ko nữa. Nhưng hình như ở Đà Lạt có đó em gái

CAPPUCCINOdieugiandi031206 Thursday, November 8, 2007 7:19:46 PM

khi nào có dip ra đó sẽ đi ngắm ngiá cho sứong mắt chị ạ !

Lan Anhtianangmuaxuan Saturday, November 10, 2007 5:37:30 AM

sao bạn có nhiều bài thơ về violet thế nhỉ?smile
đây có fải là một loài hoa bạn rất thik khôg?

mot_chut_tuong_phan Saturday, November 10, 2007 1:43:34 PM

smile Chào bạn. Rất vui bạn đã ghé thăm nhà mình. Thật sự mình thích hoa này bởi tên gọi và màu sắc của hoa. Mình thích màu sắc đó bạn ah.

XM131 Monday, November 12, 2007 4:44:14 PM

.. àh .. thì ra ...
( blog ban hay day, cho XM add fr nha ! )

mot_chut_tuong_phan Tuesday, November 13, 2007 4:01:18 PM

tớ cũng rất vui có thêm bạn ghé thăm mà. smile

XM131 Tuesday, November 13, 2007 4:26:46 PM

smile ty n' nice 2 be a fr ov urs smile

mot_chut_tuong_phan Tuesday, November 13, 2007 4:30:24 PM

:)me too

PhuongChi*Tree* Tuesday, November 20, 2007 6:12:41 AM

bây giờ, còn ít người thích violet lắm

mot_chut_tuong_phan Tuesday, November 20, 2007 4:04:20 PM

smile vì có lẽ bây giờ ít có sự lãng mạn nhiều như xưa thôi Tree ah.

XM131 Tuesday, November 20, 2007 6:09:10 PM

smile XM thấy vẫn còn nhiều ấy chứ !

mot_chut_tuong_phan Wednesday, November 21, 2007 2:39:07 PM

Nhiều nhưng ít người tặng nhau hay nói về hoa Violet lắm đó XM131

XM131 Thursday, November 22, 2007 6:41:11 AM

smile

mot_chut_tuong_phan Thursday, November 22, 2007 2:51:55 PM

smile

Unregistered user Sunday, February 15, 2009 7:11:27 AM

kehocnghe writes: co mot cau chuyen tinh yeu ve hai nguoi gap nhau nhu dinh menh cuoi cung nguoi con gai da tang chang trai chau hoa violet mau tim nhu mot cau tra loi that cam dong

mot_chut_tuong_phan Thursday, February 19, 2009 2:37:16 PM

@kehocnghe: chắc chắn là vậy rồi ha bạn vì ý nghĩa của hoa đã nói lên tất cả, màu sắc của hoa càng làm đậm thêm những gì muốn nói wink
Ah, chào mừng bạn đã ghé nhà của mình.

Unregistered user Sunday, May 10, 2009 10:34:14 AM

Viol writes: Minh` cung~ thjch hoa violet...co' the^~ cho minh` cung` tham gia binh` luan^. dc hem?

mot_chut_tuong_phan Sunday, May 10, 2009 3:11:58 PM

smile Mình rất vui và sẵn lòng cùng bình luận với bạn.
Chào mừng bạn ghé blog của mình. Bạn cứ thoải mải bình luận nhé. Luôn chào đón bạn wink

Unregistered user Friday, May 15, 2009 2:25:54 AM

duc_hai542 writes: tui muốn tìm hoa violet màu tím để mua có ai biết chỗ nào bán ko chỉ cho tui với..tui đã tìm trên đà lạt hết oy` mà chẳng có chỉ có hat mà thôi

mot_chut_tuong_phan Sunday, May 17, 2009 2:29:37 PM

vậy nếu tớ thấy sẽ thử nhắn cho bạn ha. smile
Chào mừng bạn đã dừng chân lại blog của này.

Unregistered user Saturday, July 11, 2009 4:03:51 AM

linhle.sandiver88 writes: chào bạn, mình cũng là bạn girl thích hoa violet, thấy thik lắm?!, mình thích hoa bởi nhiều yếu tố: hương hoa, màu sắc, thiên sử về tình yêu và sự ra đời của loài hoa này?! tuyệt dịu cho một tình yêu chung thủy!

mot_chut_tuong_phan Sunday, July 12, 2009 4:20:04 AM

chào bạn, quả thật chỉ cần sắc hoa cũng cho ta thấy sự thủy chung của hoa rồi ha bạn smile

Unregistered user Monday, August 3, 2009 9:11:57 AM

hoailinhtrinh@yahoo.com writes: Có màu hoa thủy chung, màu hoa đằm thắm. Màu Violet thiên thần Hòa trong thơ anh cả ngây ngất hương thơm

Unregistered user Friday, August 7, 2009 2:26:49 PM

congchua1411988 writes: toi yeu hoa violet vi no la bieu chung cua toi ....t yen no vi no giong toi ...co phai chang cac loai hoa sinh ra la hien than cua nhung co gai ....

mot_chut_tuong_phan Saturday, August 15, 2009 4:41:58 PM

@hoailinhtrinh@yahoo.com: Chào mừng bạn đã ghé blog của mình

Violet sắc màu thủy chung
Đến gây dại trong sự khiếm tốn
Để cho tôi như kẻ đa tình
Phải e lệ trước sắc của hoa smile

@congchua14111988: smile
Vì con gái luôn tượng trưng là phái đẹp và luôn có những cái gắn liền với hoa nên cũng có thể được xem như là vậy đó em.

Unregistered user Sunday, October 4, 2009 3:22:13 AM

Cao Dũng writes: Mình nhớ ngày bé có được nghe câu chuyện kể về sự tích hoa Violet: Đó là sự tích hai chàng hiệp sỹ yêu một cô gái tên là Violet nhưng cô gái ko biết chọn chàng trai nào và họ đã đấu kiếm tiếc thay cả 2 chàng trai đều chết... và cô gái cũng đau buồn và chết đi... khi đó trên mộ của chàng trai mọc lên một cây hoa bên thanh kiếm...cây hoa đó màu phớt tím, thơm dịu dàng...người ta đã gọi đó là hoa VIOLET...' Mình đã ko còn nhớ rõ chi tiết của câu chuyện đó nữa. Nếu bạn nào biết chi tiết hơn xin hãy mail cho mình theo địa chỉ này nhé: Caodungsla@yahoo.com.vn.

Unregistered user Sunday, October 4, 2009 3:34:50 AM

Anonymous writes: HOA VIOLET Loài hoa khiêm nhường này đã được tôn vinh trong thi ca và tiểu thuyết từ thời xa xưa và rất được yêu mến do mùi hương phấn của nó. Thi hào Shakerspeare nhiều lần đề cập tới hoa Violet và gọi nó là "nở sớm" bởi vì nó nở sớm và báo hiệu mùa Hè đang đến. Loài hoa thường được mô tả là khiêm tốn vì nó luôn che giấu vẻ đẹp mặn mà của mình trong đám cỏ cao, và còn che giấu mình bằng cách nở rồi tàn rất nhanh. Có nhiều câu chuyện liên quan đến hoa Violet, song gần như chắc chắn tên gọi này bắt nguồn từ Hy Lạp - nơi mà hoa Violet được coi là hoa của thần Zeus, vua của các vị thần linh. Theo thần thoại, Zeus đem lòng yêu thương một trinh nữ tên Io và để che chở nàng trước người vợ ghen tuông là nữ thần Hera (cũng là nữ thần của phụ nữ và hôn nhân),Zeus đã biền Io thành một con bò cái dễ thương, trắng như sữa, tung tăng trên bãi cỏ xanh rờn. Và rồi để có thức ăn ngon cung cấp cho nàng, thần Zeus đã ra lệnh cho trái đất sản sinh ra một loại hoa đẹp mà ngài đặt tên là Ion (tức chữ Hy Lạp là Viola). Hera đoán biết được hành động của thần Zeus bèn giả vờ yêu quý con bò rồi tha thiết xin chồng con bò này. Zeus không sao từ chồi được đành phải chấp nhận lời thỉnh cầu của vợ. Hera giao con bò cho thần Argos có trăm con mắt trông coi (Argos khi ngủ chỉ nhắm có 50 con mắt). Thần Zeus rất đau khổ bèn cho gọi Hermes đến và ra lệnh cho Hermes giết Argos để giải phòng cho nàng Io. Hermes bay tời ngọn núi cao ngồi thổi sáo. Argos nghe tiếng sáo trầm bổng mê ly ấy bèn ngủ thiếp đi, nhắm cả trăm con mắt. Lập tức Hermes rút kiếm chặt đầu Argos. Hera biết được chuyện, nổi giận sai một con ruồi trâu khổng lồ bay đền đốt con bò. Io lồng lộng chạy, máu chảy ròng ròng. Qua bao núi cao đồng sâu, bơi qua Địa Trung Hải, cuối cùng Io đến được đất Ai Cập. Nơi đây sồ phận bất hạnh của nàng chấm dứt. Trên bờ sông Nil hùng vĩ, nàng đã được thần Zeus hoá thân trở lại thành người. Từ đó, hoa Ion (Viola) được coi là một loài hoa hiếm và được ưa chuộng khắp nơi. ý nghĩa vài loại hoa tươi..(cóp nhặt) Posted Thứ Tư, 2009-04-08 04:45 by trile Dành cho quý cậu bạn sắp hẹn hò mà không biết tặng hoa gì cho nàng và bạn cũng không biết nàng thích loài hoa gì nữa. Hãy để ý đến ý nghĩa của những loài hoa tí xíu, nó sẽ làm cho buổi hẹn hò của bạn tăng thêm phần ý nghĩa và ấn tượng hơn!Có vài loài hoa cũng chẳng biết nó là cái giống gì,quý bạn tự tìm hiểu hen! Hoa Hồng Hoa hồng: tỏ lòng ái mộ, tỏ sự hạnh phúc vinh dự Hoa hồng gai: tỏ lòng tốt Hoa hồng đỏ: một tình yêu mãnh liệt và đậm đà, tỏ sự hạnh phúc vinh dự Hoa hồng trắng: tình yêu trong sáng và cao thượng Hoa hồng BB: tình yêu ban đầu Hoa hồng bạch: ngây thơ duyên dáng và dịu dàng Hoa hồng nhung: Tình yêu say đắm và nồng nhiệt Hoa hồng vàng: một tình yêu kiêu sa và rực rỡ. Tình yêu giảm sút và sự phản bội tỏ ý cắt đứt quan hệ Hoa hồng phớt: bắt dầu một tình yêu mơ mộng Hoa hồng đậm: Người đẹp kiêu kỳ Hoa hồng thẩm: tình yêu nồng cháy Hoa hồng cam: tình yêu hòa lẫn với ghen tuông Hoa hồng viền trắng: tình yêu kín đáo, sâu sắc, sẵn sang hy sinh cho người mình yêu Hoa hồng phấn: sự trìu mến Hoa hồng tỉ muội: khi được tăng, nếu là bạn trai thì cần hiểu rằng: bạn là đứa em ngoan Hoa Cẩm Chướng Hoa cẩm chướng: tượng trưng cho tình bè bạn, lòng quí mến, tình yêu trong trắng, thanh cao Hoa cẩm chướng hồng: tượng trưng cho ngày của mẹ Hoa cẩm chướng tím: tính thất thường Hoa cẩm chướng vàng: tỏ ý khinh bỉ, coi thường, sự hất hủi, cự tuyệt Hoa cẩm chướng có sọc: tỏ ý từ chối, không tiếp nhận Hoa cẩm chướng đỏ: biểu hiện sự tôn kính, tỏ ý đau buồn, đau khổ Hoa Cúc Hoa cúc: tỏ sự cao thượng Hoa thủy cúc: tỏ sự lo xa, nhớ lại Hoa cúc đại đóa: tỏ sự vui mừng Hoa cúc vàng: tỏ ý mỉm cười, vui vẻ, tỏ sự chân thực, trong trắng Long yêu quí mến, nỗi hân hoan Hoa cúc trắng: ngây thơ và duyên dáng Hoa cúc tím (thạch thảo): nỗi lưu luyến khi chia tay Hoa cúc Ba Tư: tỏ sự trong trắng Hoa cúc vạn thọ: tỏ sự ghen ghét Hoa cúc mũi hài: tỏ ý bảo vệ Hoa cúc đồng tiền: tỏ ý chúc sống lâu Hoa Tulip Hoa tulip: tỏ tình yêu, thắng lợi và đep đẽ, biểu tượng người yêu hoàn hảo Hoa tulip vàng: tỏ tình yêu nhưng không hy vọng Hoa tulip trắng: tỏ lòng yêu quý Hoa tulip đỏ: tỏ lòng yêu chưa được đáp lại Hoa tulip xanh: tỏ lòng chân thành Hoa Tường Vy Hoa tường vi: tỏ sự yêu thương Hoa tường vi đỏ: tỏ ý muốn được yêu Hoa tường vi trắng: tỏ tình yêu trong trắng Hoa tường vi hồng phấn: tỏ lời hứa hẹn Hoa Sen Hoa sen: lòng độ lượng và từ bi bác ái Hoa sen trắng: tỏ sự trong trắng không chút tà tâm, cung kính, tôn nghiêm Hoa sen hồng: hân hoan, vui tươi Hoa sen cạn: lòng yêu nước Hoa Bách Hợp Hoa bách hợp: tỏ sự hoàn toàn vừa ý, thân ái và tôn kính Hoa bách hợp trắng: tỏ sự trong trắng và thanh nhã Hoa dã bách hợp: bày tỏ đem lại hạnh phúc. Hoa sơn bách hợp: tỏ sự nghiêm túc đứng đắn Hoa Thược Dược Hoa thược dược: sự tươi thắm và tình yêu. tỏ lời cảm ơn, đẹp đẽ nhưng không vững bền Hoa Đinh Hương Hoa tử đinh hương: tỏ mới yêu. Hoa bạch đinh hương: muốn đợi chờ Hoa đinh hương 4 lá: ý nói thuộc về tôi. Hoa dã đinh hương: tỏ ý khiêm tốn. Hoa Trà Hoa trà: tỏ sự can đảm. Hoa trà đỏ: tỏ ý tốt đẹp. Hoa trà trắng: tỏ sự thanh khiết Hoa sơn trà: tỏ ra có phẩm chất tốt Các Loại Hoa Khác Hoa huệ: Tượng trưng cho sự trong sạch, thanh cao (thể hiện sự u buồn, chia ly) Hoa hướng dương: Niềm tin và hy vọng, tỏ sự chia ly. tượng trưng cho tình cảm thanh cao, tỏ sự nhiệt tình. Hoa lan Hoa lan tiêu: tỏ lòng yêu của mẹ. Hoa lan tía: tỏ sự trung thực, thật thà. Hoa quỳnh: Sự thanh khiết Hoa đồng tiền: Sự may mắn và sung túc Hoa Layơn: Biểu hiện niềm vui và sự hẹn hò Hoa dâm bụt đen: tỏ ý cùng sống chết có nhau Hoa Penser: tỏ lòng mơ ước, nhớ nhung Hoa nhung tiên: tỏ ý nhớ nhung, kỷ mệm Hoa violet: tỏ ý đừng quên, tình yêu chân thực, biểu hiện tính khiêm tốn, giản dị, tỏ sự thẳng thắn trung thực Hoa đồng tiền: tỏ ra ngây thơ, sôi nổi Hoa anh đào: tỏ sự đẹp đẽ của tâm hồn Hoa Anh túc: biểu hiện sự sáng tạo và mơ ước Hoa mimosa: tượng trưng cho tình yêu vừa chớm nở Hoa súng: thể hiện sự thương yêu của vợ chồng Hoa xuân huyên: mong bố mẹ khoẻ mạnh Hoa mai: tỏ sự cứng rắn không chịu khuất phục Hoa mai, hoa đào: Tượng trưng cho sự vui tươi rực rỡ của mùa xuân Hoa sao nhái: Sự đơn sơ, mộc mạc, ngay thẳng Hoa Forget me not: Xin đừng quên tôi Câv si nhỏ: tượng trưng trường thọ Cây vạn niên thanh: tượng trưng sự sống lâu tinh bạn lâu dài Cây trúc đùi gà: dùng để chúc thọ Cây trúc Nhật: tỏ sự thẳng thắn thành thực Hoa mào gà: chứng tỏ lòng yêu bền vững Hoa mận: tỏ sự nghi ngờ lo lắng Hoa liễu rủ: tỏ sự buồn thương Hoa dương liễu: tỏ sự chia tay quyến luyến Hoa bạc hà: tỏ rõ đức tính tốt Dây thường xuân: tượng trưng cho sự sống lâu Hoa nghệ tây (crocus): tỏ sự vui mừng Hoa món bơ rồng: tỏ ý muốn kết bạn Quả chanh: tỏ sự yêu mến Hoa thủy tiên : tỏ lòng tôn kính tự trọng Đậu đỏ: tỏ sự nhớ nhung Cành cây thông: tỏ ý chia tay Bông mạch đổ: tỏ sự kết hợp hạnh phúc Hoa mẫu đơn: chúc thành công Cây thiết mộc: tỏ sự hi vọng Hoa kê: tỏ sự nghiêm túc Cây sồi: tỏ sự phồn thịnh Cây quế: tỏ sự vinh dự Cây quế trúc: tình bạn trong nghịch cảnh Hoa bồ đào dại: tỏ ý thân thiện Hoa đậu khấu: tỏ sự chia tay Cây thạch trúc: tỏ sự vội vã và ảo tưởng Hoa mẫu đơn: tỏ sự thận trọng và e thẹn Quả phật thủ: tỏ lòng sốt sắn Hoa Lys: Sự trong sáng, thanh cao Lá tuyết tùng: Tôi dâng hiến đời mình cho thơ ca Cây hạt dẽ: tượng trưng cho sự độc lập, bất công Hoa nhài: tượng trưng sự tử tế, vui mừng Hoa nhài vàng: sự rụt rè, khiêm tốn Hoa nguyệt quế: chúc mừng thành công Hoa xô đỏ: anh luôn nghĩ về em Hoa giọt tuyết: tượng trưng niềm an ủi và hy vọng Cây thạch thung dung: biểu hiện sự thông cảm, sự đồng cảm TẶNG HOA CŨNG PHỨC TẠP PHẾT.... !! Hoa Thược dược Màu trắng : Tôi bắt đầu yêu bạn rồi đó Màu hồng : Tôi nguyện yêu bạn mãi mãi Màu vàng :được yêu bạn tôi thực sự hạnh phúc Hoa Tường vi dạiMàu trắng : Cám ơn sự chăm sóc của bạn Màu hồng: Tôi rất sung sướng vì tình cảm mà bạn đã dành cho tôi Màu đỏ: Tình yêu của bạn là hạnh phúc cuả tôi Màu vàng: Lòng tôi tràn đầy sung sướng Hoa Mai có bạn trong mùa xuân cùng gia đình là điều tôi hạnh phúc nhất Hoa Sen tôi ko yêu bạn Hoa Lý Bạn đẹp nhưng tôi ko hợp với bạn Hoa Lan Tình yêu tha thiết ấp ủ trong lòng tôi Hoa Cẩm Quì (Mauve ) Thành thật,chỉ thành thật mơí thắng tôi Hoa Immotet ( bất tử ) tình yêu của chúng ta sẽ mãi mãi bất diệt Hoa Ðinh hương ( Lilas ) Có lẽ tôi đang yêu Hoa Cẩm Chướng Sao bạn lại vô tình,thờ ơ đến thế Hoa Cúc Tôi mong rằng tình bạn của chúng ta sẽ cao quí mãi mãi Hoa Thiên lý Phaỉ trong sạch và hiên ngang Hoa Huệ Phải cao thượng ,trong trắng. Hoa Thủy Tiên Chúc mừng,sẽ có món qùa nhỏ tặng bạn sau. Hoa Phượng Chúc thành công trong dường học vấn,thi cử Hoa Mimosa Chúc bạn bình an Hoa Anh Ðào Mong bạn bỏ qua những lỗi lầm của tôi Hoa Hồng Màu đỏ: Tình yêu nồng nàn,tha thiết Màu trắng: Tình bạn thanh cao của chúng ta sắp chuyển sang tình yêu Hồng phấn hay hồng lợt: Tình yêu đơn giản,tôi yêu em một cách đơn giản và đẹp đẻ Hoa Ti Gôn Màu trắng: Buồn và trách yêu về sự lỗi hẹn của bạn,mong bạn sẽ không tái phạm. Màu hồng: Tôi mong nhớ bạn,đau khổ vì không gặp khi đến thăm bạn. Hoa Móng Tay Bây giờ chúng ta chưa hiểu nhau,nhưng thời gian sẽ cho chúng ta hiểu nhau hơn. Hoa Hải đường Chúng ta sẽ thành đôi bạn mật thiết Hoa Mẫu Ðơn Xin chia buồn vơí bạn về sự thi hỏng vừa qua. Hoa Mười Giờ Hẹn gặp nhau lúc 10 giờ Hoa Trinh Nữ Tôi có thể bảo tôi là người đầy đủ hoàn toàn - Tình đơn phương. Hoa Violet Bạn nên im lặng là tốt Hoa Bluet Tôi là người rất e lệ-nhẹ nhàng chút. Hoa Sim Ðây,chứng cớ tình yêu của tôi Hoa Hướng Dương Tôi chỉ biết có bạn Hoa dạ Hương Em van anh đừng nghi ngờ em.Chỉ vì anh em mới nói câu này Hoa Rivoino Bạn hãy nghĩ đến thực tế mà quên tôi đi.Bạn đừng buồn,đừng buồn bạn nhé! Hoa Peser Chân thành mong bạn bỏ qua những lỗi lầm của tôi. Hoa Penser Nhớ nhung tha thiết,sâu đậm,không bao giờ quên được.Nỗi nhớ này sẽ còn mãi mãi. Hoa Tím Violet Hãy giữ kín tình yêu chúng ta ,đừng cho ai biết. Hoa Huệ Tình thương trong trắng ngây thơ. Hoa Grenadier Tôi muốn hỏi người đã thương ai chưa? Hoa lưu Ly Nhớ đừng quên tôi nhé ! Hoa Orchidéc Tình thương của tôi thanh cao và kín đáo lắm.Xin đừng ba hoa chích choè. Hoa Quỳnh Em là đoá hoa nở về đêm. Hoa Hạnh Ðào Thầm lặng và mòn mõi,khinh suất,thiếu tự tin Hoa cổ chân Ngỗng Bị bỏ rơi Hoa TáoSự hâm mộ, ưa chuô.ng Loa Kèn đỏ Sự tư. hào Cúc Tây Chín chắn , tình yêu muôn màu Ðỗ Quyên Sự chừng mực Hoa Trà Duyên dáng , cao thượng Hoa Calla ( Lan Y ) Sắc đẹp lộng lẫy Cẫm Chướng tối Lòng tự trọng ,tính danh dự Huệ Tây trắng +hoa loa kèn + bách hợp Sự thanh khiết Đóa hoa khát vọng ________________________________________ Có một nàng hoa Violet yêu kiều và ngào ngạt hương sống bình yên giữa đám bạn bè, đong đưa một cách hạnh phúc giữa muôn hoa khác trong một khu vườn vắng. Một buổi sáng nọ, khi những cánh hoa vẫn còn lấp lánh những hạt sương đêm, nàng nghiêng đầu và ngó quanh; nàng bỗng thấy nụ hoa hồng xinh đẹp vươn người lên cao một cách tự hào giống như ngọn đuốc đang cháy tỏa ánh sáng rạng ngời. Nàng hoa Violet hé đôi môi màu xanh da trời và nói: "Thật không may làm sao khi ta sinh ra trong kiếp hoa này, với một vị trí hèn mọn làm sao. Mẹ tự nhiên đã tạo ra ta sao ngắn ngủn và nghèo nàn thế này... ta sống lè tè ngay mặt đất và không thể nào vươn được lên bầu trời trong xanh, hay ngước mặt đón ánh mặt trời như những nụ hồng kia" Và khi nụ Hồng nghe những lời của người bạn láng giềng này, nàng đã cười và phê phán, "Em nói nghe kỳ lạ làm sao. Em đã thật may mắn mà em không biết vận may của mình. Mẹ tự nhiên đã ban tặng cho em một sắc đẹp và hương thơm mà bà đã không cho bất kỳ ai khác... Hãy dập tắt ý nghĩ ấy đi, bằng lòng với chính mình và nhớ rằng ai tự hạ thấp mình sẽ được nâng lên và ai tự nâng mình lên sẽ phải bị đè bẹp. " Nàng hoa Violet trả lời, "Chị đang an ủi em bởi vì chị có được điều mà em ước ao... Chị còn định làm đắng lòng em với cái ý nghĩa chị là người vĩ đại... Thật đau đớn làm sao khi thuyết giáo về sự may mắn cho một trái tim đang đau khổ! Và mạnh mẽ thay khi đóng vai một kẻ dạy đời giữa kẻ yếu ớt" Mẹ tự nhiên đã nghe thấy cuộc nói đối thoại giữa hoa Violet và hoa hồng; bà lại gần và nói: "Con gái violet của ta, điều gì đã xảy đến với con thế? Con đã từng rất ngọt ngào và khiêm cung trong tất cả những lời nói và hành động kia mà. Ðiều gì đã thâm nhập vào trong trái tim và làm cho con trở nên lạnh lùng thế kia? " Với một giọng bào chữa, Violet trả lời bà: "Ồ, người mẹ vĩ đại và nhân hậu, đầy lòng thương yêu và cảm thông, con van mẹ bằng tất cả trái tim và tâm hồn mình, hãy ban cho con một đặc ân và cho phép con được làm hoa hồng trong một ngày". Mẹ tự nhiên đáp: "Con không hề biết điều con đang tìm kiếm; con không nhận nhức được tai họa tiềm ẩn đàng sau tham vọng mù quáng của con. Con sẽ hối hận nếu con là một hoa hồng, và khi đó việc ăn năn cũng là vô ích". Violet nài nỉ. "Hãy cho con thành một đóa hồng cao lớn, bởi vì con ước mong được ngẩng cao đầu với một niềm kiêu hãnh; đây sẽ là việc của riêng con, con bất chấp số phận mình ra sao. " Mẹ tự nhiên quát lên: "Ðóa hoa violet bất trị và ngu dốt kia, ta sẽ cho mi được toại nguyện, Nhưng khi tai họa rơi xuống đầu mi, mi hãy than khóc với chính mình đấy" Và mẹ tự nhiên vươn ngón tay huyền bí và kỳ diệu ra, chạm vào rễ của Violet, Violet lập tức biến thành một đóa hồng cao lớn, vươn lên trên tất cả những đóa hoa khác trong vườn. Bầu trời chiều bỗng dầy đặc mây đen, tiếng sấm dữ dội phá tan sự tĩnh lặng, một trận mưa như trút xuống khu vườn cùng những trận cuồng phong. Cơn bão dữ làm gãy nát cành và trốc gốc những cây hoa cao lớn, chỉ chừa lại những cây nhỏ nằm sát mặt đất thân thương. Khu vườn đơn độc ấy đã hứng chịu tai ương của những trận không chiến. Khi cơn bão tan đi, trời quang mây tạnh, tất cả những cành hoa kia nằm sõng sượt và không một cây nào có thể thoát khỏi cơn phẫn nộ của Tự nhiên ngoại trừ một nhóm violet nhỏ bé, náu mình bên cạnh bức tường của khu vườn. Ngước đầu lên và nhìn thấy thảm kịch của các loài thảo mộc khác, một trong những đóa hoa violet mỉm cười hạnh phúc và lao xao với đồng loại: “Hãy nhìn cơn bão tố đã làm gì đối với những đóa hoa hợm hĩnh đây này! ”. Một nàng violet khác nói: “Chúng ta tuy nhỏ bé, và sống lè tè dưới đất, nhưng chúng ta an toàn trước cơn thịnh nộ của bầu trời”. Và nàng violet thứ ba thêm vào, “Bởi vì chúng ta thấp bé nên cơn bão kia không thể nào đánh bại được” Vào giây phút ấy, nữ hoàng của loài violet đã nhìn thấy bên cạnh mình đóa hoa violet “cải đạo” kia bị gãy gập sau cơn bão và đang quằn quại trên nền đất ẩm giống như một thương binh trên chiến trường. Nữ hoàng violet nhìn lên, gọi cả họ hàng và nói: “Hãy xem kìa, các con gái của ta, hãy suy nghiệm về những gì mà Sự Tham Vọng đã đối xử với đóa hoa Violet, kẻ đã trở thành hoa hồng trong một giờ. Hãy nhớ rằng cảnh tượng ấy là một lời nhắc nhở cho số phận tốt đẹp của các con. ” Ðóa hoa hồng đang hấp hối kia lay động và dồn hết tàn lực, khẽ nói: “Các chị là người bằng lòng với mình, nhu mì và khờ khạo; tôi không bao giờ khiếp sợ bão tố. Ngày hôm qua, tôi cũng thế, đã hài lòng và mãn nguyện với Cuộc Sống, nhưng Sự Mãn nguyện đã như một thanh chắn, chặn giữa sự tồn tại của tôi và cơn bão dữ của Cuộc Sống, giam hãm tôi trong một sự bình yên bạc nhược và thiếu sinh khí và sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Tôi có thể sống một cuộc sống như các chị đang sống bây giờ đây bằng cách bám chặt vào mặt đất với nỗi lo sợ... tôi có thể chờ cho mùa đông phủ tuyết lên mình và Thần Chết mang tôi đi, cũng như sẽ mang đi tất cả những hoa violet khác... giờ đây tôi đang hạnh phúc vì tôi đã vượt ra khỏi cái thế giới nhỏ bé của mình để khám phá được sự huyền bí của Vũ trụ... Ðiều mà các chị chưa bao giờ đạt đến. Có thể là tôi đã quá nhiều Tham Vọng, nhưng tôi đã lắng nghe sự tĩnh lặng của màn đêm, tôi nghe bầu trời nói với trái đất rằng: Khát vọng vươn lên là mục đích chủ yếu của bản chất chúng ta. Vào giây phút đó tâm hồn tôi xao động và trái tim tôi mong mỏi vươn tới một vị trí cao hơn sự tồn tại hữu hạn của tôi. Tôi nhận ra rằng ở vực thẳm không thể nào nghe được bài ca của các ngôi sao, và chính giây phút ấy tôi bắt đầu chiến đấu chống lại sự nhỏ bé của mình và thèm khát những gì đã không thuộc về tôi, cho đến khi sự nổi loạn đã biết thành một sức mạnh vĩ đại, và sự ao ước biến thành một chí hướng... Tự Nhiên, là một đối tượng vĩ đại cho những giấc mơ sâu thẳm trong con người chúng ta, đã ban cho tôi một đặc ân và chuyển tôi thành một hoa hồng với ngón tay kỳ diệu của người. Hoa hồng im lặng một chút, và bằng giọng nói yếu ớt, pha lẫn niềm kiêu hãnh và sự mỹ mãn, nàng nói: "Tôi đã sống một giờ như một đóa hồng kiêu hãnh; tôi đã tồn tại trong một thời khắc như một nữ vương; tôi đã nhìn thấy Vũ trụ bằng con mắt của loài hoa hồng; tôi đã nghe tiếng thì thầm của bầu trời bằng đôi tai của đóa hồng và hứng ánh nắng với những cánh hoa hồng. Ở đây có ai có được vinh dự như thế? ". Cao Dũng sưu tầm

Unregistered user Friday, October 9, 2009 9:25:35 AM

yellow_rose writes: Hoa violet dep thiet,nhung mau tim cua no buon wa,minh thich mau vang hon.Nhung blog cua ban cung hay day,minh thich bieu tuong chuot cua blog ban.Chac ban la nguoi rat lang man nhi?

mot_chut_tuong_phan Sunday, October 11, 2009 3:25:17 PM

@Cao Dũng: Cám ơn em về những thông tin của các loài hoa. Đặc biệt là Hoa Violet nha. Chúc blog của em sẽ phát triển và đầy sắc hoa nhé.

@yellow_rose: Chào bạn. Quả thật màu tím luôn khiến cho ta cảm giác buồn, nhưng đó lại là màu của sự thủy chung ha bạn. Mình cũng nghĩ có lẽ bạn thích màu vàng vì bạn lấy tên là yellow_rose. Và có lẽ mình đoán không lầm thì bạn cũng thích hoa hồng vàng đúng ko? (ah, nói nhỏ là mình cũng thích hoa hồng vàng, tuy đôi lúc ý nghĩa của hồng vàng hơi buồn bạn nhỉ)
Cám ơn bạn có lời khen về blog của mình. smile Còn mình, có lẽ là người lãng mạn trong cái nhìn thật tế wink
Chúc bạn luôn vui vẻ nhé

Unregistered user Tuesday, October 13, 2009 10:46:37 AM

violet_cyystal18 writes: trang web cua ban hay that do ,dac biet la nhung loi comment cua cac ban zup minh bik them nhjeu djeu th nha!!!hjhj

Unregistered user Tuesday, October 13, 2009 10:47:52 AM

violet_crystal18 writes: chjt oy viet nham nikname hjhj

Unregistered user Tuesday, October 13, 2009 10:51:18 AM

violet_crystal18 writes: nang violet ay that dung cam!!! minh cu ngo~ sau tran mua nang ay se~ cam thay hoi han khi muon bien thanh hoa hong nhung nang da~ dua ra 1 triet li khien minh cam thay rat kham fuc hjhj

VIOLETcaodungsla Thursday, October 15, 2009 1:13:01 PM

TÌNH SỬ HOA VIOLET

Ở một tỉnh miền nam nước Pháp, nơi có những cánh đồng cỏ xanh rì như những dải lụa xanh thăm thẳm, lóng lánh trong ánh nắng là những dòng suối trong veo, những thảm hoa tươi thắm sặc sỡ màu sắc của sự phồn vinh, những đàn bò thản nhiên gặm cỏ, từng đàn gia súc chen chúc nhau, nơi đó có một trang trại rộng xa ngút ngàn của một vị Bá Tước đầy quyền uy & giàu có

Ông ta có tất cả mọi thứ quí giá nhất trên đời, nhưng điều mà ông ta hãnh diện nhất đó chính là cậu con trai duy nhất. Cậu chủ Anfaret là một chàng trai thật tuyệt vời, rất đẹp trai, thông minh, hào hoa phong nhã & rất tài hoa, chàng có sức hút rất mãnh liệt với tất cả các cô gái con nhà quí tộc trong vùng, chàng là niềm tự hào của cả dòng tộc. Cuộ sống bình yên trôi qua, cho đến một ngày xuất hiện cô gái làm vườn mới, tên nàng là Violeta.

Violeta là một cô gái con nhà nghèo, nhà nàng nghèo nhất trong vùng, thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong xã hội lúc bấy giờ. Nàng không có một sắc đẹp lộng lẩy nhưng vẻ hiền dịu trong trắng thanh thoát thơ ngây toát ra từ gương mặt dịu dàng nhưĐức mẹ của nàng đã khiến cả khu vườn như bừng sáng, khu vườn nhờ có bàn tay nàng càng rực rỡ sắc hoa. Và cũng chính gương mặt như thiên thần ấy đã làm cho trái tim chàng Anfaret rung động & tình yêu đã đến. Vượt qua khoảng cách giai cấp, họ đến với nhau thật nồng nàn say đắm, nhưng vào thời đó sự khác biệt giai cấp đã gây ra bao mốI tình, không ai chấp nhậ mối tình ấy và rồi TY đó đã đến tai cha mẹ chàng, sóng gió bắt đầu nổi lên cho đôi bạn trẻ.

Cha chàng trai đã nổi trận lôi đình, ông cảm thấy thật nhục nhã & ra sức ngăn cản TY của họ, mẹ chàng thì ngày càng căm ghét ra sức hành hạ nàng Violet, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng tất cả. Nhưng lẽ đời vốn vậy, TY càng ngăn cản thì càng trở nên nồng thắm, gắn bó hơn., họ vẫn lén lút gặp nhau, vẫn trao cho nhau những nụ hôn những vòng tay nồng ấm, dường như mọi thứ không thể ngăn cản được tình yêu của đôi bạn trẻ. Rồi một hôm cha mẹ chàng cũng phát hiện ra và trận bão phẫn nộxoáy trút lên người nàng Violeta . Ông ta nhốt Anfaret vào phòng rồi cho gọi Violetta đến, sau một trận đòn ông ta tuyên bố nếu nàng vẫn còn tiếp tục gặp Anfaret thì ông ta sẽ đuổi nàng ra khỏi nhà. Ông không thể chấp nhận một người thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong XH như nàng trong nhà được, nếu nàng yêu Anfaret thì hãy rời xa chàng, vì nếu không chính nàng sẽ cản trở tương lai của chàng, nếu yêu nàng chàng Anfaret sẽ mất tất cả, sẽ không còn địa vị danh dự trong XH, ông ta còn đe doạ sẽ bắt mẹ nàng để làm áp lực. Biết là dù có khóc lóc van xin cũng vô ích trước sự sắc đá của Bá tước, vì TY nồng thắm với Anfaret, vì lòng hiếu thảo Violeta cuối đầu chấp thuận từ đó nàng bắt đầu xa lánh Anfaret…

Nhưng Anfaret là một chàng trai kiên định, chàng không vì thế mà khuất phục…chàng vẫn tìm đến Violeta dù nàng cố tình tránh mặt. Ngày qua ngay cha mẹ chàng rất tức giận, Bá tước cố tìm mọi cách ngăn cãn họ, nhưng vẫn bất lực. Cuối cùng, một hôm ông ta đã nghĩ ra một cách, bèn gọi Anfaret lại và nói :

“ – Ta sẽ không ngăn cản con nữa, nhưng con phải hứa vớI ta một đìều kiện, con phải lên Paris học thành tài, sau 5 năm trở về ta sẽ cho con cưới Violeta, nếu con không chấp nhận ta sẽ gả cô ta cho Adrey người làm vườn xấu xí, hãy vì tương lai của con cũng như của nó mà quyết định đi. Một là sau khi trở về con sẽ có Violeta, hai là hai đứa sẽ mất nhau vĩnh viễn. Nhưng khi con ra đi, nó vẫn phải ở lại đây làm việc như trước. Hãy lựa chọn đi con trai yêu quí của ta!”

Trước quyết định đó, độI bạn trẻ đành phải xa nhau & hứa hẹn ngày trở về. Đêm cuốicùng bên nhau, nước mắt nàng thấm đẫm vai áo chàng, Anfaret hứa rằng sẽ trở về để cưới nàng làm vợ, chàng hứa rằng sẽ viết thư về thường xuyên cho nàng, hãy vững tin & chờ chàng trở về, bởi TY chàng dành cho nàng mãi mãi không gì có thể ngăn cách được. Nhưng Violeta dường như linh cảm được rằng có lẽ đây là lần cuối cùng họ còn được bên nhau, nhưng nàng vẫn im lặng vì không muốn làm chàng xao lòng. Chàng Anfaret ra đi, mang theo trong lòng hình ảnh thân thương và đôi mắt đau đớn của người yêu.

Violeta ở lại trang trại chịu mọi sự hành hạ của gia đình Bá Tước, họ xem nàng như cái gai trong mắt nên không từ một thủ đoạn nào để hành hạ nàng, nhưng Violeta vẫn cắn răng chịu đựng tất cả vì TY dành cho Anfaret. Nhưng rồi ngày qua ngày, bóng chim tăm cá, nàng không hề nhận đuợơc tin chàng, ko một lá thư hay lời nhắn trở về trang trại. Nàng âm thầmmỏi mong chờ đợi, bao đêm nàng khóc ướt đẫm gối vì thất vọng…. Rồi một hôm, mẹ chàng đưa cho nàng một bức điện tín và nói rằng hãy quên Anfaret đi, vì chàng sắp cưới con gái Nam tước bạn của Bá Tứơc tại Paris . Nghe tin như sét đánh ngang mày, nàng ngất xỉu trước nỗi đau ấy, nàng đau đớn gần như chết lịm, cũng từ hôm ấy nàng trở nên câm lặng. Sự hành hạ cùa gia đình Bá tước ngày càng khắc nghiệt hơn, nàng không được ăn no, phải dậy từ sáng sớm, làm việc quần quật từ sớm tới khuya, lại thêm phần đau khổ trong lòng , uất ức vì chàng Anfaret phụ tình nên sức khoẻ của nàng ngày càng suy sụp. Và rồi một đêm mưa gió họ đã đuổi nàng ra khỏi nhà, từ đó không ai còn biết tin tức gì của nàng nữa.

Còn về phần Anfaret, 5 năm sống nơi thủ đô Paris tráng lệ, TY của chàng không hề suy chuyển, hình bóng nàng Violeta vẫn lung linh trong trái tim chàng, chưa một ngày nào chàng không nhớ về người yêu đang ở trang trại chờ chàng trở về. MỗI tuần chàng đều gửi một lá thư về cho nàng, động viên nàng hãy ráng đợi chàng trở về, tin tưởng TY của chàng, rằng cuộc đời chàng chỉ yêu duy nhất có nàng mà thôi, chàng sẽ trở về và cưới nàng làm vợ. Những hỡi ơi, cả chàng và Violeta nào có ngờ đâu, những lá thư TY ấy chưa bao giờ đến được tay nàng Violeta. Chàng có ngờ đâu khi chàng ra đi bao sóng gió đã đổ ập lên người chàng yêu dấu., chàng vẫn tin rằng bằng sự cố gắng của mình để học thật nhanh mà trở về ….Và rồi ngày cuối cùng của 5 năm đã đến, sắp đến ngày trở về. Trước ngày tốtnghiệp, chàng muốn quay về bất ngờ để báo tin cho nàng biết rằng chàng sắp được cưới nàng, rằng họ sắp được bên nhau. Nhưng hỡi ôi, khi chàng quay trở về nhà thì mọi thứ không còn như trước, nàng Violeta đã không còn ở đó nữa, gia đình chàng tìm mọi cách bôi xấu nàng nhưng Anfaret không hề tin. Chàng như điên dại chạy khắp nơi tìm kiếm hình bóng người yêu, chàng óan hận cha mẹ đã đuổi nàng , hành hạ nàng ( qua lời kể của Adrey người làm vườn, cũng là người đã đối xử với Violeta rất tốt..).

Chàng bôn ba khắp nước Pháp tìmnàng, dò hỏi người quen, chàng không tiếc gì tiền bạc đi khắp nơinhưng vẫn bặt tin nàng.Cho đến một ngày, trãi qua bao tháng tìm kiếm vô vọng, sức cạn lực kiệt, chàng lâm bệnh nặng tưởng chừng như không thể qua khỏi, cha mẹ chàng xót con nên đành phải tung tiền ra thuê người tìm kiếm lần nũa, nhưng bóng dáng nàng Violeta vẫn bặt tăm. Họ hối hận vì đã gây cảnh đau lòng để giờ đây nhìn đứa con trai yêu quí đang thoi thóp trên giường trong nỗi đau khổ tột cùng. Họ đã đưa tin khắp nước Pháp nếu ai tìm được nàng Violeta họ sẽ không tiếc bất cứ thứ gì…Hai năm trôi qua, bệnh tình chàng Anfaret ngày càng trầm trọng, cả dòng tộc gần như tuyệt vọng thì một hôm xuất hiện một cậu bé rách rưới với bộ dạng lo lắng hốt hoảng dừng lại ở trang trại đem lại tin tức về Violeta, nhưng cậu bé chỉ đòi gặp chàng Anfaret & chỉ muốn nói riêng với chàng. Nghe được tin này, chàng Anfaret chợt bật dậy, chạy như bay đến bên cậu bé, ôm chầm lấy cậu mừng rỡ mà không kịp nhìn vào đôi mắt đang rơi lệ của cậu, cậu bé ấy chính là em trai của Violeta. Cậu bé đưa tay ra cho chàng và nói : “ Cậu chủ hãy đi theo cháu!”

Dường nhu có một sức mạnh thúc đẩy, chàng Anfaret cố gượng đi theo cậu bé, đi thật xa, thật lâu, về tận một vùng thật hẻo lánh, một nơi rất xa trang trại mà không ai có thể ngờ tới,. Cậu bé liên tục thúc hối chàng đi thật nhanh, trông câu rất vội vã….Quãng đường xa khiến Anfaret như kiệt sức, cha mẹ chàng cũng gần như ko đủ sức để đi tiếp, muốn được nghỉ ngơi nhưng cậu bé vẫn không muốn dừng, cậu luôn thúc hối mọi người đi thật nhanh, cậu nói : “ Xin các ngài hãy theo cháu mau lên kẻo không kịp..”

Anfaret dường như linh cảm được điều ko lành đang xảy đến nên chàng vẫn tiếp tục lên đường. Và rồi, khuất saunhững ngọn núi kia là một vùng quê thật hẻo lánh nghèo nàn, trong một căn nhà tối tăm nàng Violeta đang trong cơn hấp hối., xanh xao gầy gò, chỉ còn đôi mắt như đang trông ngóng điều gì, đôi môi nàng trong cơn mê sảng vẫn gọi tên Anfaret không thôi. Anfaret bàng hoàng đau đớn, chàng vừa chạy đến quì bên nàng thì cũng là lúc nàng nhắm mắt, không còn kịp nhìn thấy Anfaret. Chàng bật khóc gào thét tên Violeta, van xin mọi người hãy cứu lấy nàng…nhưng …mọi người đều quay đi và rơi lệ…Violeta đã mãi mãi ra đi mà không kịp nhìn thấy gương mặt của người nàng yêu dấu và chờ đợi….

Cậu bé đã kể cho chàng nghe tất cả mọi điều, từ ngày nàng rời khỏi nhà Bá tước, đã mang trong người căn bệnh hiễm nghèo, hậu quả của những ngày bị hành hạ ngày ấy…nhưng nàng vẫn cố thoi thóp sống mong ngày chàng Anfaret trở về…nàng vẫn muốn chờ đợi ngày chàng về để nói với chàng rằng nàng vẫn yêu nàng, vẫn chờ đợi chàng…rằng vẫn không tin chàng đã phản bội lại lời thề hứa năm xưa…rồi mới thanh thản ra đi…nhưng tất cả đều đã muộn…nàng đã ra đi ko kịp nói lời trăn trối…ko kịp nhìn thấy chàng Anfaret…

Cha mẹ chàng nhìn thấy cảnh đau thương đó đã gục xuông trước mặt nàng mong nàng tha thứ…nhưng nàng nào còn biết gì?

- Cha mẹ đã vừa lòng chưa?- Anfaret gào lên thảm thiết – các người đã thoả mãn chưa? Nàng đã ra đi thật rồi, nàng bỏ ta rồi, ta còn sống để làm gì nữa” – Ánh mắt và giọng nói của Anfaret như vang từ cõi xa xăm nào đó….

Đám tang Violeta được đưa về trang trại tổ chức với những vòng hoa hồng trắng muốt, trắng tinh khiết như gương mặt im lìm lạnh giá của nàng Violeta, còn Anfaret, chàng ôm lấy linh cữu của Violeta không rời, môi chàng mấp máy gọi tên ngườI yêu như một kẻ mất trí…Ai nhìn vào đều cũng phải rơi lệ, khuyên giải thế nào chàng cũng bỏ ngoài tai. Và từ đó, chàng không hề rời khỏi nàng, ngày này sang ngày khác chàng vẫn ngồi im lìm bên mộ nàng, nỗi đau ấy không thể vơi đi, Anfaret như một kẻ mất trí, chỉ biết kêu tên nàng trong nỗi đau tột cùng, TY ấy quá lớn, TY ấy đã trở nên bất diệt trong lòng chàng. Cha mẹ chàng trở nên bất lực ko thể khuyên gì chàng được nữa vì bản thân họ cũng cảm thấy quá ân hận. Trang trại phồn vinh ngày nào giờ đây chìm trong ảm đạm u uất…

Rồi một ngày cuối Đông, vì kiệt sức và cũng vì quá đau khổ chàng Anfaret đã gục ngã trút hơi thở sau cùng tbên mộ nàng Violeta. Di chúc sau cùng chàng chỉ muốn được chôn chung cùng nàng. Mùa Đông lạnh lẽo trôi qua, mùa xuân lại trở về nơi trang trại, nơi đây chỉ còn lại vợ chồng Bá tước già hiu quạnh, ai cũng tiếc thương cho mối tình của chàng Anfaret & nàng Violeta. Một buổi sàng thức dậy, người ta bỗng chợt nhìn thấy trên mộ hai người xuất hiện một nhánh hoa màu tím vươn cao trong gió, một màu tím ngát thắm sắc cả khu vườn, cành khẳng khiu nhưng vẫn vững vàng trước gió, vươn cao mạnh mẽ như TY bất diệt của chàng Anfaret & nàng Violeta. Người ta tiếc thương cho cô gái nết na hiền dịu, tiếc thương cho một mối tình ngang trái chung thuỷ ấy bèn đặt tên cho loài hoa ấy là VIOLET, loài hoa mang tên người con gái bạc mệnh. Một màu hoa mang màu tìm thuỷ chung!

Cao Dũng Sưu tầm

VIOLETcaodungsla Thursday, October 15, 2009 1:16:50 PM

Hoa violet ngày thứ 4

Nhiều tuần lễ đã trôi qua. Cứ một thứ Tư, Jenny lại nhận được một bó hoa. Bây giờ cả rạp biết chuyện. Một nữ diễn viên nói với Jenny:
-Tôi đã nhìn thấy anh chàng học viên sĩ quan của chị rồi. Anh ta có khuôn mặt đẹp, trông thật lãng mạn. Một chàng trai sinh ra để diễn "Bỡn cợt" hoặc "Người bán nến"
-Sao chị biết đó là anh chàng của tôi?
-Tại vì tình cờ tôi có mặt chỗ người gác cổng khi anh ta đưa hoa đến và rụt rè nói:"Xin ông cho gửi tặng cô Jenny Soocbie." Thật cảm động. Hẳn là anh chàng này thông minh lắm. Anh ta sợ mọi người chê mình kỳ quặc, tuy nhiên lai không nén nổi lòng mình...Đã có lúc, tôi cứ tiếc là anh ta không đến vì tôi; tôi sẽ cảm ơn, sẽ an ủi anh ta. Mà chị phải nhớ là anh ta không đòi một cái gì đâu nhé, kể cả việc được gặp chị. Nhưng nếu tôi ở vào địa vị của chị...
-Chị sẽ tiếp anh chàng chứ?
-Đúng thế, một lát thôi...Đã bao năm nay. Rồi sẽ đến lúc nghỉ hè. Chị sẽ ra đi...Chẳng sợ anh chàng bám dài đâu...
-Chị nói đúng. Thật là điên rồ nếu ta rẻ rúng những người hâm mộ lúc này còn đông và còn trẻ, để đến ba mươi năm nữa ta chạy theo họ khi họ chẳng còn được mấy người và đã già khú đế ra rồi.

Tối hôm đó, khi ra về, Jenny nói với người gác cổng:
-Ông Bécna ạ, thứ Tư tới, khi anh chàng học viên sĩ quan mang hoa đến thì ông bảo với anh ta mang hoa lên chỗ tôi nhé, sau màn ba nhé...Tôi diễn vở Midăngtrốp. Tôi không phải thay trang phục. Tôi sẽ lên lô của tôi và tiếp anh ấy... Không, tôi đợi anh ta ở hành làn, dưới chân cầu thang,... hay ở trong phòng giải lao vậy.
-Vâng, nhưng cô không e ngại gì à?
-Có gì phải ngại? Mười ngày nữa tôi đã đi. Vả lại, lúc đó chàng học viên này bị nhà trường nhốt chặt rồi còn gì.
-Vâng...Tôi...điều tôi muốn nói là...

Thứ Tư sau, Jenny đóng vai Xelimen, mặc dù không cố ý, vẫn có vẻ như khao khát muốn được làm đẹp lòng con người chưa quen biết. Giờ nghỉ, khi vào hậu trường, cô có cảm giác bị cuốn hút, gần như lo âu. Cô ngồi ở phòng giải lao và đợi. Một vài người quen lượn lờ xung quanh. Ông giám đọc thì đang nói chuyện với Blăng Pecxong, lúc bấy giờ đang là tình địch của Jenny. Mãi chẳng thấy bộ quân phục màu vàng đen xuất hiện. Mỗi lúc cảm thấy một bồn chồn, ròi khong giữ nổi kiên nhẫn, cô chạy đễn chỗ người dẫn khách:
-Không ai hỏi tôi sao?
-Thưa cô, không.
-Hôm nay đúng là thứ Tư, thế mà tôi chẳng hề nhận được những vòng hoa violet. Hay là ông Bécna quên không đưa lên chỗ tôi?..Hoặc giả có sự nhẫm lẫn nào chăng?
-Nhầm lẫn? Nhầm lẫn thế nào được ạ, cô có cần tối đến tận chỗ người gác cổng để xem lại không ạ?
-Vâng, ông vui lòng đi giúp...Nhưng mà thôi. Để tôi đi hỏi ông Bécna.

"Thế quái nào mà"..cô tự chế nhạo mình. Suốt sáu tháng trời mình hấu như không hề đẻ ý đến tấm lòng thủy chung kín đáo ấy, thế rồi bỗng nhiên, vì không thể cứ hững hờ mãi, bây giờ mình lại bối rối như chờ đón người yêu...Ôi, Xelimen, cô sẽ luyến tiếc Anzét biết bao, khi chàng từ biệt cô với nỗi đau buồn.

Sau buổi diễn, cô bước vào buồng người gác cổng.
-Thế nào ông Bécna, người tình đầu tiên của tôi đâu, sao ông vẫn chưa cho anh ấy lên chỗ tôi?
--Thưa cô, cứ như thể là cố tình ấy. Hôm nay anh ta không đến...Lần đầu tiên cô nhận tiếp anh ấy, thì cũng là thứ Tư đầu tiên kể từ sáu tháng nay, anh ta không đến.
-Thật kỳ lạ! Ông có nghĩ là anh ta có thể được báo trước và sợ không dám đến không?
-Chắc chắn là không, cô ạ...Không ai biết là cô và tôi...Cô không nói gì. Còn tôi, tôi cũng không hề nói gì, ngay cả với vợ tôi...
-Thế ông giải thích việc đó như thế nào?
-Tôi chịu...Có thể là do ngẫu nhiên. Có thể anh ta nản chí. Có thể anh ta ốm...Thử chờ đến thứ Tư sau xem thế nào.

Nhưng thứ Tư sau, vẫn chẳng thấy chàng học viên sĩ quan, cũng chẳng thấy hoa violet.
-Làm thế nào bây giờ, ông Bécna? Liệu có thể nhờ đám bạn bè tìm anh ta không?...Hay nhờ ông hiệu trưởng?
-Nhưng bằng cách nào, ngay cả tên anh ta, chúng ta cũng có biết đâu?
-Ừ nhỉ... thật chán quá! Thế là hỏng hết rồi!
-Không đâu cô ạ...Năm tháng còn dài. Cô sắp đi biểu diễn ở các nơi, còn thành công nhiều...Có gì là hỏng đâu hả cô?
-Ông nói đúng. Tôi thật là một kẻ vô ơn...Chỉ vì tôi yêu những bông hoa violet ngày thứ Tư quá đấy mà.
Ngày hôm sau, cô tạm biệt Pari, Henry Stan vẫn đi cùng với cô. Ở khách sạn, buồng nào của Jenny cũng đầy hoa hồng. Khi trở lại Pari, cô đã quên chàng sĩ quan lãng mạn của mình.

Một năm sau, cô nhận được một lá thư của ông đại tá Jơnơvie nào đó, xin đựoc gặp vì công việc riêng. Một bức thư hoàn toàn đứng đắn. Không có lý do gì để chói từ cuộc gặp gỡ. Jenny mời ông đại tá đên nhà cô vào một buổi chiều thứ bảy. Ông đến với bộ quần áo thường phục màu đen. Jenny đón tiếp ông bằng vẻ duyên dáng thường thấy trên sân khấu hơn là trong cuộc sống bình thường, nhưng trong thái độ của cô, tất nhiên, vẫn toát lên một câu hỏi ngầm: "Vị khách chưa quen này muốn gì đây?" Cô chờ đợi.
-Xin cảm ơn cô đã tiếp tôi, tôi không thể nào giải thích qua thư mục đích cuộc viếng thăm này. Nếu như tôi đã tự cho phép mình xin gặp cô, thì xin cô hiểu cho rằng đó không phải là một người đàn ông có ý nghĩ táo bạo ấy, mà là một người cha... Cô trông thấy tôi mặc đồ tang đấy. Tôi để tang đứa con trai tôi, trung úy Andre Jơnơvie, chết tại Mađagasca cách đây hai tháng.
Jenny làm một cử chỉ dường như muốn nói: "Xin chia buồn cùng ông với tất cả tấm lòng, nhưng..."
-Cô không biết con trai tôi...Tôi biết mà...Nhưng nó biết và ngưỡng mộ cô...Điều này với cô, có vẻ như khó tin...nhưng tất cả những gì nói sau đây đều là sự thật...Cô là người mà con tôi ngưỡng mộ và yêu mến nhất trên đời này...
-Tôi sợ là tôi không thể hiểu được...ngài đại tá ạ. Anh ấy nói với ngày như vậy à?
-Với tôi ư? Không...Nó đã nói điều đó với chị nó, người bạn tâm tình của nó...Mọi chuyện bắt đầu vào cái hôm hai chị em nó đi xem "Trò chơi của tình yêu và của Ngẫu nhiên" Các con tôi về nhà nói đến cô một cách hào hứng: "Sự e thẹn thật là tinh tế", "Lời thơ thật là xúc động"...Hàng nghìn điều khác nữa, mà tôi tin là có thật. tôi không hề nghi ngờ một chút nào, nhưng những điều ấy chỉ có thể có với nhiệt tình của tuổi trẻ, lòng khát khao lý tưởng...Con trai tội nghiệp của tôi vừa mơ mộng lại vừa lãng mạn.
-Trời ơi! Vậy chính là chàng trai...-Jenny thốt lên.
-Vâng, thưa cô, người học viên mà mỗi thứ Tư trong cả một năm trời đã mang đến cho cô những bó hoa violet, chính là Andre, con trai tôi...Cả điều ngày nữa tôi biết được cũng là do con gái tôi...Tôi hy vọng cái trò trẻ con ấy, như một lời ca ngợi không làm cô phật ý. Nó yêu cô ghê gớm, cô, hoặc cũng có thể là hình ảnh mà nó tạo nên từ cô... Chị của nó đã phải chạy vạy vất vả để có thể kiếm thêm được cho nó những bức ảnh của cô từ những người thợ ảnh...Ở trường nó bị bạn bè chế giễu vì tình yêu này...Họ bảo nó: "Vậy thì sao không viết thư cho cô ấy đi."
-Thế tại sao anh ta không viết?
-Nó đã viết, cô ạ, tôi có mang đây cho cô một chồng thư chưa bao giờ gửi mà chúng tôi đã tìm thấy sau khi nó mất đi.

Ông đại tá lấy từ trong túi ra một bó thư và đưa cho Jenny xem. Về sau bà có cho tôi xem, nét chữ nhỏ, thoắng, khó đọc...Kiểu chữ của những nhà toán học, cách hành văn của một nhà thơ.
-Xin cô hãy giữ những lá thư này, nó là của cô... Và xin cô hãy tha thứ cho chuyện kỳ quặc này...Tôi nghĩ là vì bổn phận của tôi đối với kỷ niệm của con trai tôi...Trong tình cảm mà cô đã khơi dậy trong nó, không có gì là thiếu tôn trọng hay dễ dãi. Với nó, cô là biểu hiện của sự hoàn nảo và duyên dáng...Và tôi xin cam đoan với cô là Andre cũng xứng đáng với tình yêu cao cả của nó.
-Nhưng tại sao anh ấy không đòi được gặp tôi? Tại sao bản thân tôi cũng không tìm cách để gặp anh ấy?...Tôi thật đáng trách. Tôi thật đáng trách quá...
-Đừng tự trách móc mình, cô ạ. Cô đã không thể tưởng tượng ra...Nếu như khi ra trường, Andre xin được phân đi Mađagasca, đó chính là vì cô, chắc chắn là như vậy...Đúng thế, nó đã nói với chị nó: "hoặc là em sẽ thoát khỏi tình yêu vô vọng này do xa cách, hoặc em sẽ làm nên sự nghiệp, và khi đó..."
-Đó không phải là những điều vĩ đại sao, lòng chung thủy ấy, tình kiên nhẫn ấy, và sự kín đáo ấy!-Jenny thốt lên.
Ông đại tá đứng lên. Jenny cầm lấy tay ông.
-Tôi nghĩ là tôi đã không làm điều gì xấu, tuy nhiên... có lẽ tôi cũng phải có bổn phận đồi với người đã khuất, than ôi, vong hồn chưa được thỏa...Hãy nghe tôi, ngài đại tá, xin ngày hãy nói cho tôi biết nơi con trai ngài được chôn cất...Tôi xin thề với ngài là cho đến cuối đời, tôi sẽ đến, vào mỗi thứ Tư, đặt trên nấm mộ của anh ấy một bó hoa violet.

-Và đó là lý do tại sao-Lêông Lôrăng kết luận-lý do tại sao trong suốt cuộc đời mình, Jenny của chúng ta trở nên hay hoài nghi, cảm thấy vỡ mông, một vài người thậm chí còn nói là trắng trợn, và con người đó cứ mỗi thứ Tư, lại từ bỏ bạn bè, công việc, và đôi khi cả tình yêu để một mình đi đến nghĩa trang Môngpacnax, đến bên nấm mộ người trung úy không bao giờ quen biết...Các vị có thấy là tôi có lý không, khi tôi nói rằng câu chuyện này là quá đậm màu tình cảm đối với thời đại chúng ta.
Một phút im lặng, rôi Béctơtrăng Smit nói:
-Vẫn luôn có những điều thơ mộng trên đời này cho những ai xứng với nó.

VIOLETcaodungsla Thursday, October 15, 2009 1:27:24 PM

Một đêm với người xưa
Tôi gặp Hà khi còn là sinh viên. Ngày chúng tôi gặp nhau, tôi đang chạy vội xuống cầu thang thì va phải cô ấy, tay ôm một bó violet rất to. Bó hoa rơi xuống đất, cô ấy lườm tôi “cháy sém” cả tóc dù tôi đã nói lời xin lỗi.



Sau này khi yêu nhau tôi mới biết Hà thích nhất hoa violet và cô ấy tặng hoa này cho tất cả bạn bè khi đến sinh nhật họ, như muốn “truyền tình yêu” với hoa violet đến mọi người.



Hà sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng không hạnh phúc. Bố cô ấy công khai có vợ bé và mẹ Hà - một người phụ nữ an phận - đã cam chịu sống cảnh “chồng chung” như thế cho tới lúc bà qua đời năm 55 tuổi, khi Hà chuẩn bị thi đại học.



Sau khi mẹ mất, bố đi bước nữa, Hà chuyển tới một căn hộ tập thể nhỏ sống một mình. Nhà cô ấy phủ kín màu tím của hoa violet, từ màu sơn tường tới các loại hoa, đồ trang trí. Không chỉ thế, Hà trang điểm cũng chỉ bằng tông tím: Mắt, môi và móng tay. Cô ấy đẹp như một nàng công chúa mỗi khi xuất hiện trước mặt tôi trong một bộ váy tím và đôi môi tím, vì thế tôi đặt tên cho cô ấy là “công chúa violet”.



Sau buổi va phải Hà, chúng tôi biết nhau và tôi nài nỉ xin số điện thoại cô ấy với lý do “anh mời em đi uống nước để xin lỗi”. Hà cho tôi số điện thoại ngay nhưng rất dửng dưng khi tôi mời đi uống nước và thậm chí còn từ chối với lý do “em chưa nhớ ra anh là ai”!



Tôi vẫn kiên trì gọi điện và cuối cùng Hà cũng đồng ý đi uống nước với tôi. Khi ấy tôi rất muốn mua tặng Hà một món quà gì đó nhưng nghĩ mãi không ra. Nhớ tới bó hoa violet Hà cầm trên tay, tôi nghĩ chắc là Hà thích hoa đó và cố tìm xem có gì thú vị liên quan đến loài hoa này hay không. Cuối cùng, khi ra hàng sách, tôi tìm được cuốn truyện mang tên “Hoa violet ngày thứ tư”. Tôi mua ngay quyển truyện tặng Hà. Cô ấy tỏ ra vô cùng thích. Ngay ngày hôm sau, Hà nhắn tin cảm ơn tôi. Hà kể đã thức cả đêm để đọc hết cuốn truyện này.



Tôi nói lời yêu Hà trong một buổi tối trời mưa rất to. Khi ấy tôi chở Hà về nhà và chúng tôi đều ướt sũng vì không mang áo mưa. Tới chân cầu thang nhà Hà, cô ấy xuống xe và hất tóc sang một bên. Tôi vẫn nhớ gương mặt Hà lúc đó - phủ một màu tím nhạt bởi nước mưa làm trôi màu mắt và màu môi. Tôi đột nhiên cảm thấy rất muốn ôm cô ấy vào lòng và tôi đã làm như vậy. Tôi đặt lên môi Hà một nụ hôn nhẹ, đôi môi ấm áp dưới trời mưa lạnh khiến tôi chẳng thể nào quên...



Bố mẹ tôi cương quyết phản đối việc tôi yêu và muốn cưới Hà khi biết bố cô ấy lấy vợ bé, có con nhỏ xíu ở tuổi lục tuần, mẹ thì đã mất và Hà sống một mình. Khi đó bố mẹ tôi đã ướm cho tôi một cô gái con bạn học của bố tôi. Cô ấy tên là Linh, khá xinh, sắc sảo và ngay từ khi Linh đến nhà tôi chơi lần đầu, tôi đã nhận ra cô ấy rất thích tôi.



Linh không có nhược điểm gì - ít nhất là vẻ bề ngoài - nhưng tôi không yêu cô ấy. Tuy nhiên mẹ tôi vẫn thường xuyên mời Linh đến nhà ăn tối để tôi có điều kiện tiếp xúc với Linh nhiều hơn. Biết ý bố mẹ là vậy nhưng tôi vẫn không thay đổi và quyết định mời Hà tới nhà một lần để bố mẹ biết mặt bạn gái tôi.



Tối đó cách đây 3 năm. Bố mẹ đón tiếp Hà vui vẻ và khách sáo như tất cả những người khách khác. Khi ăn tối xong, chúng tôi ra phòng khách uống nước và tôi vô tình đánh đổ cốc cà phê vào quần áo. Tôi lên tắm và thay đồ. Xuống nhà thì thấy Hà ngồi yên dưới phòng khách một mình. Trông Hà rất buồn và cô ấy nói với tôi là muốn về nhà ngay. Tôi gặng hỏi thế nào Hà cũng chỉ im lặng. Hôm sau cô ấy nhắn tin đề nghị chia tay và tôi cảm thấy vô cùng sững sờ. Tôi gọi điện cho Hà nói: “Cho anh biết lý do, sau đó em muốn thế nào cũng được” nhưng Hà từ chối nói chuyện và cô ấy tránh mặt tôi kể từ đó.



Sau khi chia tay Hà, tôi buồn và suy nghĩ rất nhiều, một vài lần tôi đứng chờ Hà ở gần nhà cô ấy nhưng đều không gặp. Cho tới một hôm tôi thấy Hà được một anh chàng rất điển trai chở về... Trái tim tôi thắt lại. Tôi về nhà, không ngủ được nhiều ngày sau đó và nhận lời yêu Linh rồi kết hôn chỉ sau vài tháng - một cuộc hôn nhân đúng như bố mẹ tôi mong đợi.



Chúng tôi nhanh chóng nhận ra không hợp nhau ở bất cứ điểm nào. Vợ tôi là người quan hệ rộng và thời gian cô ấy ở ngoài đường nhiều hơn thời gian ở nhà. Còn tôi, ngày nào tôi cũng nhớ đến Hà... nhất là mỗi khi thấy người ta bày bán hoa violet trên phố.



Tôi gặp lại Hà trong quán cà phê mà chúng tôi vẫn thường ngồi khi còn yêu nhau. Khi ấy vợ tôi vừa sinh con. Tôi đi uống cà phê với hai anh bạn còn Hà đi với một cô bạn gái. Hà vẫn đẹp như lần cuối tôi nhìn thấy cô ấy nhưng hôm đó tôi không tìm thấy chút màu tím nào nữa ở Hà.



Sau đó ít lâu, tôi gọi điện cho Hà và chủ động rủ cô ấy đi ăn tối. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, Hà kể tôi nghe cô ấy đã yêu hai người sau khi chia tay tôi nhưng hiện giờ vẫn độc thân.



Đưa Hà về trên con phố quen thuộc, bao cảm xúc cũ ùa về. Tới cửa nhà Hà, cô ấy hỏi tôi: “Anh có muốn vào uống một ly nước không?” và tôi nhận lời. Bước chân vào nhà, tôi không còn nhận ra căn phòng tôi từng yêu thích nữa: Không còn một chút tím nào, không còn một đoá hoa violet hay một bức ảnh nào về loài hoa mà cô ấy yêu thích.



Như hiểu được thắc mắc của tôi, Hà nói: “Sau khi rời xa anh, em quyết định thay đổi tất cả với hi vọng có thể quên được anh, em từ bỏ những đam mê màu tím nhưng hình như những việc em làm chẳng có ích gì và đó là lý do khiến hai mối tình của em đều thất bại. Em nghĩ có lẽ em sẽ xin ai đó một đứa con thay vì kết hôn...”.



Tôi ôm lấy Hà, nhìn vào mắt cô ấy. Đôi mắt buồn mênh mang mà tôi đã từng yêu say đắm giờ đang nhìn tôi đầy chờ đợi...



Đêm đó, chúng tôi đã trao cho nhau tất cả những tình cảm dồn nén, cất giữ bao tháng ngày.


Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khá sớm, đồng hồ mới chỉ 5 giờ 30 phút. Tôi nhìn sang Hà, cô ấy vẫn đang ngủ say, những lọn tóc nâu tuyệt đẹp phủ lên đôi môi hồng nũng nịu. Mở điện thoại, tôi thấy có 4 cuộc gọi nhỡ của vợ - những cuộc gọi nhắc tôi trở về với thực tại của mình. Tôi nhìn Hà rất lâu trước khi vào phòng tắm thay đồ. Khi tôi trở ra, thấy Hà vẫn ngủ ngon, tôi bèn lấy bút viết dòng chữ: “Anh xin lỗi” lên giấy, để lên gối, rồi nhẹ nhàng xách cặp, khép cửa bước xuống cầu thang. Tôi không biết liệu tôi có đủ can đảm gặp lại Hà nữa hay không bởi nếu gặp lại, có lẽ tôi sẽ không thể xa cô ấy được nữa...

Theo N.T.A

mot_chut_tuong_phan Thursday, October 15, 2009 4:06:38 PM

@caodungsla: smile Cám ơn em về những câu chuyện về hoa violet nha. Chị có dịp được biết thêm về những gì liên quan đến hoa này đấy. Vậy là thêm vào kho tàng sưu tầm những chuyện viết về hoa rùi wink

Unregistered user Saturday, November 14, 2009 1:59:29 PM

Xuan Lan writes: minh me^ hoa Violet den noi~ ma da the` chi lay ai tang minh 1 bong hoa nay` thoi . Ngoai ra y nghia~ dang sau hoa nay ma it nguoi` biet thi day la 1 loai hoa rat kho tinh, chi song trong 1 moi truong tu do , ko thich bi go` bo' hay ep buoc, loai hoa khong bao gio lui buoc va kieu hanh. 1 loai hoa cua su tu do that su

mot_chut_tuong_phan Wednesday, November 25, 2009 3:33:29 PM

@Xuân Lan: smile xem ra bạn là người cựu kì yêu hoa này rồi. Mà nói thật mình thấy hình như mình cũng có cái giống bạn, không phải là sẽ yêu cai khi được tặng 1 bông hoa này mà là luôn hướng tới sự tự do, không chịu ép buộc như hoa này. Mình nghĩ chắc bạn cũng vậy wink

Unregistered user Saturday, August 14, 2010 5:51:59 AM

lien writes: nick cua? minh` la` luckyrainbow_violet040295.Minh` thich' hoa violet lam'!!!

Unregistered user Tuesday, August 17, 2010 2:36:04 AM

Lavyviolet Nguyen writes: I am Lanvyviolet. Violet is the species of honey. Affectionate sweet as your eyes

Unregistered user Saturday, August 21, 2010 1:08:16 PM

vuthuy writes: đến bao giơ ha anh .!!!!! em đã yêu anh trong thâm lặng vậy mà kết cục anh dành cho em tham qua ...vì sao anh lai có hành đông như vây. với một người khác mà không phải em ....a có hạnh phúc không? e yêu anh , trong đó còn có cả tinh thương nưa . em ko muốn mất anh ... nhưng anh làm em buồn , em có quá ích kỷ không anh ...em phải làm sao...chuyện tinh của chúng ta chi như vậy thôi sao...? em đã suy nghĩ nhiều ...và cho răng hành động của anh là đúng ...vâng nó đúng ...thật ,,, nhưng anh ơi việc anh làm có quá sớm không? có quá vội vang không ? ...dù thế nào tình cảm e dành cho anh sẽ dược em chôn kín trong long như đóa hoa violet kia ....em yêu anh !

Unregistered user Saturday, August 21, 2010 1:09:19 PM

vuthuy writes: đến bao giơ ha anh .!!!!! em đã yêu anh trong thâm lặng vậy mà kết cục anh dành cho em tham qua ...vì sao anh lai có hành đông như vây. với một người khác mà không phải em ....a có hạnh phúc không? e yêu anh , trong đó còn có cả tinh thương nưa . em ko muốn mất anh ... nhưng anh làm em buồn , em có quá ích kỷ không anh ...em phải làm sao...chuyện tinh của chúng ta chi như vậy thôi sao...? em đã suy nghĩ nhiều ...và cho răng hành động của anh là đúng ...vâng nó đúng ...thật ,,, nhưng anh ơi việc anh làm có quá sớm không? có quá vội vang không ? ...dù thế nào tình cảm e dành cho anh sẽ dược em chôn kín trong long như đóa hoa violet kia ....em yêu anh !

mot_chut_tuong_phan Thursday, August 26, 2010 3:07:21 PM

@lien: smile chào mừng bạn đã ghé blog của mình. Mình thì thích sắc tím của hoa, buồn man mác nhưng chất chứa nhiều tình cảm

@Lavyviolet Nguyen: Hi, nice to meet you. I see that you seem a romantic person? Alright? smile

@vuthuy: đọc những lời bạn viết mình cảm thấy bạn đang rất buồn phải không? Đôi lúc chôn kính luôn khiến mình day dứt nhưng đó lại là 1 mối tình cao thượng đó bạn. smile

Unregistered user Sunday, October 10, 2010 2:03:52 PM

violet_25X writes: chao ban minh cung rat thich violet va mau tim cua hoa minh rat vui vi co nguoi chung so thich voi minh hy vong minh co the lam ban voi ban minh yeu mau tim mot mau sac gian di nhung sau sac va lang man dung ko ban

mot_chut_tuong_phan Monday, October 11, 2010 1:00:28 PM

@violet_25X: chào bạn, rất vui được biết bạn - 1 người bạn mới có cùng tình yêu sắc tím như mình.
Mình cũng rất thik màu tím, màu sắc giản dị, có vẻ buồn man mác nhưng đầy sâu lắng và thuỷ chung ha bạn smile

Unregistered user Saturday, October 30, 2010 10:52:31 AM

violet89 writes: Mình yêu violet!

mot_chut_tuong_phan Thursday, November 4, 2010 2:02:45 PM

Chào bạn,
Mình thì yêu sắc màu của hoa. 1 sắc màu nói lên tất cả bạn nhỉ? smile

Unregistered user Monday, January 30, 2012 10:04:48 AM

??? writes: mình là con trai tặng bạn gái hoa violet dc chu hehe các bạn cho mình lời khuyên với

Write a comment

New comments have been disabled for this post.