Hoa Violet
Tuesday, November 6, 2007 2:25:47 PM
Một số người xem hoa Violet là biểu tượng của "tính khiêm tốn", với nhiều người khác nó lại mang ý nghĩa "Sự chung thủy". Bông hoa bé nhỏ, đầy rụt rè này giữ một vị trí rất cao trong nghệ thuật bày tỏ bằng hoa. Người Hy lạp chọn bông hoa có hương thơm nhẹ nhàng cổ điển này để làm bông hoa của thần Aphrodite, nữ thần của tình yêu và sắc đẹp. Dĩ nhiên, Violet được gắn liền với "tính khiêm tốn" vì một cô gắi trẻ đẹp nhưng e lệ thường được gọi là "Shrinking Violet" (Người rụt rè, hay xấu hổ)
Napoléon Bonaparte rất thích Violet. Khi bị đày đến Elba, ngài đã chọn bông hoa bé nhỏ này như là một ám hiệu để liên lạc với thuộc cấp của mình. Nếu một ngôi nhà của người Pháp có treo một bó hoa nhỏ Violet, hay một người Pháp có mang bên mình hoa Violet, thì điều đó có nghĩa họ chứng tỏ cho người khác biết mình là người ủng hộ Napoleon.
Đối với các nhà thơ nổi tiếng, từ Homer đến Tennson, vẻ đẹp và hương thơm của Violet đã là cảm xúc của nhiều tứ thơ hay [/COLOR]
Hoa Violet thủy chung
Là niềm yêu dấu của từng lứa đôi
Trái tim em, cõi tình tôi
Người ơi xin hãy tuyệt vời như hoa
- Khuyết danh -
Violet loài hoa yêu quí
Đẹp dịu dàng như đôi mắt em
Bằng ánh nhình thật thà chung thủy
Xóa tan lòng ngờ vực nhỏ nhen.
- ELIZABETH BARRETT BRIWNING -
Hương của hoa và màu xanh của lá
Đã tràn vào ngự trị lòng tôi
Violet tặng món quà vô giá
Những phút giây của hạnh phúc tuyệt vời!
- AFRED, LORD, TENNYSON -
Chúng ta là Violet xanh tươi
Với sức sống tự ngọt ngào dâng hiến
Dẫu trong bóng râm đầy rêu lười biếng
Chúng ta vẫn hướng về màu đất tươi non
Tình yêu thắm trên mi với một nụ hôn
Là hơi thở, là màu hoa xanh bất diện
- LEIGH HUNT -[/COLOR]














mot_chut_tuong_phan # Tuesday, November 6, 2007 2:29:26 PM
Nét đẹp khiêm tốn
Chung thủy, dịu dàng
E lệ, e ấp
Một nàng thiếu nữ
Hương sắc nhẹ nhàng
Mãi là biểu trưng
Của tình yêu đẹp
CAPPUCCINOdieugiandi031206 # Wednesday, November 7, 2007 6:30:28 AM
mot_chut_tuong_phan # Wednesday, November 7, 2007 2:35:21 PM
CAPPUCCINOdieugiandi031206 # Thursday, November 8, 2007 7:19:46 PM
Lan Anhtianangmuaxuan # Saturday, November 10, 2007 5:37:30 AM
đây có fải là một loài hoa bạn rất thik khôg?
mot_chut_tuong_phan # Saturday, November 10, 2007 1:43:34 PM
XM131 # Monday, November 12, 2007 4:44:14 PM
( blog ban hay day, cho XM add fr nha ! )
mot_chut_tuong_phan # Tuesday, November 13, 2007 4:01:18 PM
XM131 # Tuesday, November 13, 2007 4:26:46 PM
mot_chut_tuong_phan # Tuesday, November 13, 2007 4:30:24 PM
PhuongChi*Tree* # Tuesday, November 20, 2007 6:12:41 AM
mot_chut_tuong_phan # Tuesday, November 20, 2007 4:04:20 PM
XM131 # Tuesday, November 20, 2007 6:09:10 PM
mot_chut_tuong_phan # Wednesday, November 21, 2007 2:39:07 PM
XM131 # Thursday, November 22, 2007 6:41:11 AM
mot_chut_tuong_phan # Thursday, November 22, 2007 2:51:55 PM
Unregistered user # Sunday, February 15, 2009 7:11:27 AM
mot_chut_tuong_phan # Thursday, February 19, 2009 2:37:16 PM
Ah, chào mừng bạn đã ghé nhà của mình.
Unregistered user # Sunday, May 10, 2009 10:34:14 AM
mot_chut_tuong_phan # Sunday, May 10, 2009 3:11:58 PM
Chào mừng bạn ghé blog của mình. Bạn cứ thoải mải bình luận nhé. Luôn chào đón bạn
Unregistered user # Friday, May 15, 2009 2:25:54 AM
mot_chut_tuong_phan # Sunday, May 17, 2009 2:29:37 PM
Chào mừng bạn đã dừng chân lại blog của này.
Unregistered user # Saturday, July 11, 2009 4:03:51 AM
mot_chut_tuong_phan # Sunday, July 12, 2009 4:20:04 AM
Unregistered user # Monday, August 3, 2009 9:11:57 AM
Unregistered user # Friday, August 7, 2009 2:26:49 PM
mot_chut_tuong_phan # Saturday, August 15, 2009 4:41:58 PM
Violet sắc màu thủy chung
Đến gây dại trong sự khiếm tốn
Để cho tôi như kẻ đa tình
Phải e lệ trước sắc của hoa
@congchua14111988:
Vì con gái luôn tượng trưng là phái đẹp và luôn có những cái gắn liền với hoa nên cũng có thể được xem như là vậy đó em.
Unregistered user # Sunday, October 4, 2009 3:22:13 AM
Unregistered user # Sunday, October 4, 2009 3:34:50 AM
Unregistered user # Friday, October 9, 2009 9:25:35 AM
mot_chut_tuong_phan # Sunday, October 11, 2009 3:25:17 PM
@yellow_rose: Chào bạn. Quả thật màu tím luôn khiến cho ta cảm giác buồn, nhưng đó lại là màu của sự thủy chung ha bạn. Mình cũng nghĩ có lẽ bạn thích màu vàng vì bạn lấy tên là yellow_rose. Và có lẽ mình đoán không lầm thì bạn cũng thích hoa hồng vàng đúng ko? (ah, nói nhỏ là mình cũng thích hoa hồng vàng, tuy đôi lúc ý nghĩa của hồng vàng hơi buồn bạn nhỉ)
Cám ơn bạn có lời khen về blog của mình.
Chúc bạn luôn vui vẻ nhé
Unregistered user # Tuesday, October 13, 2009 10:46:37 AM
Unregistered user # Tuesday, October 13, 2009 10:47:52 AM
Unregistered user # Tuesday, October 13, 2009 10:51:18 AM
VIOLETcaodungsla # Thursday, October 15, 2009 1:13:01 PM
Ở một tỉnh miền nam nước Pháp, nơi có những cánh đồng cỏ xanh rì như những dải lụa xanh thăm thẳm, lóng lánh trong ánh nắng là những dòng suối trong veo, những thảm hoa tươi thắm sặc sỡ màu sắc của sự phồn vinh, những đàn bò thản nhiên gặm cỏ, từng đàn gia súc chen chúc nhau, nơi đó có một trang trại rộng xa ngút ngàn của một vị Bá Tước đầy quyền uy & giàu có
Ông ta có tất cả mọi thứ quí giá nhất trên đời, nhưng điều mà ông ta hãnh diện nhất đó chính là cậu con trai duy nhất. Cậu chủ Anfaret là một chàng trai thật tuyệt vời, rất đẹp trai, thông minh, hào hoa phong nhã & rất tài hoa, chàng có sức hút rất mãnh liệt với tất cả các cô gái con nhà quí tộc trong vùng, chàng là niềm tự hào của cả dòng tộc. Cuộ sống bình yên trôi qua, cho đến một ngày xuất hiện cô gái làm vườn mới, tên nàng là Violeta.
Violeta là một cô gái con nhà nghèo, nhà nàng nghèo nhất trong vùng, thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong xã hội lúc bấy giờ. Nàng không có một sắc đẹp lộng lẩy nhưng vẻ hiền dịu trong trắng thanh thoát thơ ngây toát ra từ gương mặt dịu dàng nhưĐức mẹ của nàng đã khiến cả khu vườn như bừng sáng, khu vườn nhờ có bàn tay nàng càng rực rỡ sắc hoa. Và cũng chính gương mặt như thiên thần ấy đã làm cho trái tim chàng Anfaret rung động & tình yêu đã đến. Vượt qua khoảng cách giai cấp, họ đến với nhau thật nồng nàn say đắm, nhưng vào thời đó sự khác biệt giai cấp đã gây ra bao mốI tình, không ai chấp nhậ mối tình ấy và rồi TY đó đã đến tai cha mẹ chàng, sóng gió bắt đầu nổi lên cho đôi bạn trẻ.
Cha chàng trai đã nổi trận lôi đình, ông cảm thấy thật nhục nhã & ra sức ngăn cản TY của họ, mẹ chàng thì ngày càng căm ghét ra sức hành hạ nàng Violet, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng tất cả. Nhưng lẽ đời vốn vậy, TY càng ngăn cản thì càng trở nên nồng thắm, gắn bó hơn., họ vẫn lén lút gặp nhau, vẫn trao cho nhau những nụ hôn những vòng tay nồng ấm, dường như mọi thứ không thể ngăn cản được tình yêu của đôi bạn trẻ. Rồi một hôm cha mẹ chàng cũng phát hiện ra và trận bão phẫn nộxoáy trút lên người nàng Violeta . Ông ta nhốt Anfaret vào phòng rồi cho gọi Violetta đến, sau một trận đòn ông ta tuyên bố nếu nàng vẫn còn tiếp tục gặp Anfaret thì ông ta sẽ đuổi nàng ra khỏi nhà. Ông không thể chấp nhận một người thuộc tầng lớp bần cùng nhất trong XH như nàng trong nhà được, nếu nàng yêu Anfaret thì hãy rời xa chàng, vì nếu không chính nàng sẽ cản trở tương lai của chàng, nếu yêu nàng chàng Anfaret sẽ mất tất cả, sẽ không còn địa vị danh dự trong XH, ông ta còn đe doạ sẽ bắt mẹ nàng để làm áp lực. Biết là dù có khóc lóc van xin cũng vô ích trước sự sắc đá của Bá tước, vì TY nồng thắm với Anfaret, vì lòng hiếu thảo Violeta cuối đầu chấp thuận từ đó nàng bắt đầu xa lánh Anfaret…
Nhưng Anfaret là một chàng trai kiên định, chàng không vì thế mà khuất phục…chàng vẫn tìm đến Violeta dù nàng cố tình tránh mặt. Ngày qua ngay cha mẹ chàng rất tức giận, Bá tước cố tìm mọi cách ngăn cãn họ, nhưng vẫn bất lực. Cuối cùng, một hôm ông ta đã nghĩ ra một cách, bèn gọi Anfaret lại và nói :
“ – Ta sẽ không ngăn cản con nữa, nhưng con phải hứa vớI ta một đìều kiện, con phải lên Paris học thành tài, sau 5 năm trở về ta sẽ cho con cưới Violeta, nếu con không chấp nhận ta sẽ gả cô ta cho Adrey người làm vườn xấu xí, hãy vì tương lai của con cũng như của nó mà quyết định đi. Một là sau khi trở về con sẽ có Violeta, hai là hai đứa sẽ mất nhau vĩnh viễn. Nhưng khi con ra đi, nó vẫn phải ở lại đây làm việc như trước. Hãy lựa chọn đi con trai yêu quí của ta!”
Trước quyết định đó, độI bạn trẻ đành phải xa nhau & hứa hẹn ngày trở về. Đêm cuốicùng bên nhau, nước mắt nàng thấm đẫm vai áo chàng, Anfaret hứa rằng sẽ trở về để cưới nàng làm vợ, chàng hứa rằng sẽ viết thư về thường xuyên cho nàng, hãy vững tin & chờ chàng trở về, bởi TY chàng dành cho nàng mãi mãi không gì có thể ngăn cách được. Nhưng Violeta dường như linh cảm được rằng có lẽ đây là lần cuối cùng họ còn được bên nhau, nhưng nàng vẫn im lặng vì không muốn làm chàng xao lòng. Chàng Anfaret ra đi, mang theo trong lòng hình ảnh thân thương và đôi mắt đau đớn của người yêu.
Violeta ở lại trang trại chịu mọi sự hành hạ của gia đình Bá Tước, họ xem nàng như cái gai trong mắt nên không từ một thủ đoạn nào để hành hạ nàng, nhưng Violeta vẫn cắn răng chịu đựng tất cả vì TY dành cho Anfaret. Nhưng rồi ngày qua ngày, bóng chim tăm cá, nàng không hề nhận đuợơc tin chàng, ko một lá thư hay lời nhắn trở về trang trại. Nàng âm thầmmỏi mong chờ đợi, bao đêm nàng khóc ướt đẫm gối vì thất vọng…. Rồi một hôm, mẹ chàng đưa cho nàng một bức điện tín và nói rằng hãy quên Anfaret đi, vì chàng sắp cưới con gái Nam tước bạn của Bá Tứơc tại Paris . Nghe tin như sét đánh ngang mày, nàng ngất xỉu trước nỗi đau ấy, nàng đau đớn gần như chết lịm, cũng từ hôm ấy nàng trở nên câm lặng. Sự hành hạ cùa gia đình Bá tước ngày càng khắc nghiệt hơn, nàng không được ăn no, phải dậy từ sáng sớm, làm việc quần quật từ sớm tới khuya, lại thêm phần đau khổ trong lòng , uất ức vì chàng Anfaret phụ tình nên sức khoẻ của nàng ngày càng suy sụp. Và rồi một đêm mưa gió họ đã đuổi nàng ra khỏi nhà, từ đó không ai còn biết tin tức gì của nàng nữa.
Còn về phần Anfaret, 5 năm sống nơi thủ đô Paris tráng lệ, TY của chàng không hề suy chuyển, hình bóng nàng Violeta vẫn lung linh trong trái tim chàng, chưa một ngày nào chàng không nhớ về người yêu đang ở trang trại chờ chàng trở về. MỗI tuần chàng đều gửi một lá thư về cho nàng, động viên nàng hãy ráng đợi chàng trở về, tin tưởng TY của chàng, rằng cuộc đời chàng chỉ yêu duy nhất có nàng mà thôi, chàng sẽ trở về và cưới nàng làm vợ. Những hỡi ơi, cả chàng và Violeta nào có ngờ đâu, những lá thư TY ấy chưa bao giờ đến được tay nàng Violeta. Chàng có ngờ đâu khi chàng ra đi bao sóng gió đã đổ ập lên người chàng yêu dấu., chàng vẫn tin rằng bằng sự cố gắng của mình để học thật nhanh mà trở về ….Và rồi ngày cuối cùng của 5 năm đã đến, sắp đến ngày trở về. Trước ngày tốtnghiệp, chàng muốn quay về bất ngờ để báo tin cho nàng biết rằng chàng sắp được cưới nàng, rằng họ sắp được bên nhau. Nhưng hỡi ôi, khi chàng quay trở về nhà thì mọi thứ không còn như trước, nàng Violeta đã không còn ở đó nữa, gia đình chàng tìm mọi cách bôi xấu nàng nhưng Anfaret không hề tin. Chàng như điên dại chạy khắp nơi tìm kiếm hình bóng người yêu, chàng óan hận cha mẹ đã đuổi nàng , hành hạ nàng ( qua lời kể của Adrey người làm vườn, cũng là người đã đối xử với Violeta rất tốt..).
Chàng bôn ba khắp nước Pháp tìmnàng, dò hỏi người quen, chàng không tiếc gì tiền bạc đi khắp nơinhưng vẫn bặt tin nàng.Cho đến một ngày, trãi qua bao tháng tìm kiếm vô vọng, sức cạn lực kiệt, chàng lâm bệnh nặng tưởng chừng như không thể qua khỏi, cha mẹ chàng xót con nên đành phải tung tiền ra thuê người tìm kiếm lần nũa, nhưng bóng dáng nàng Violeta vẫn bặt tăm. Họ hối hận vì đã gây cảnh đau lòng để giờ đây nhìn đứa con trai yêu quí đang thoi thóp trên giường trong nỗi đau khổ tột cùng. Họ đã đưa tin khắp nước Pháp nếu ai tìm được nàng Violeta họ sẽ không tiếc bất cứ thứ gì…Hai năm trôi qua, bệnh tình chàng Anfaret ngày càng trầm trọng, cả dòng tộc gần như tuyệt vọng thì một hôm xuất hiện một cậu bé rách rưới với bộ dạng lo lắng hốt hoảng dừng lại ở trang trại đem lại tin tức về Violeta, nhưng cậu bé chỉ đòi gặp chàng Anfaret & chỉ muốn nói riêng với chàng. Nghe được tin này, chàng Anfaret chợt bật dậy, chạy như bay đến bên cậu bé, ôm chầm lấy cậu mừng rỡ mà không kịp nhìn vào đôi mắt đang rơi lệ của cậu, cậu bé ấy chính là em trai của Violeta. Cậu bé đưa tay ra cho chàng và nói : “ Cậu chủ hãy đi theo cháu!”
Dường nhu có một sức mạnh thúc đẩy, chàng Anfaret cố gượng đi theo cậu bé, đi thật xa, thật lâu, về tận một vùng thật hẻo lánh, một nơi rất xa trang trại mà không ai có thể ngờ tới,. Cậu bé liên tục thúc hối chàng đi thật nhanh, trông câu rất vội vã….Quãng đường xa khiến Anfaret như kiệt sức, cha mẹ chàng cũng gần như ko đủ sức để đi tiếp, muốn được nghỉ ngơi nhưng cậu bé vẫn không muốn dừng, cậu luôn thúc hối mọi người đi thật nhanh, cậu nói : “ Xin các ngài hãy theo cháu mau lên kẻo không kịp..”
Anfaret dường như linh cảm được điều ko lành đang xảy đến nên chàng vẫn tiếp tục lên đường. Và rồi, khuất saunhững ngọn núi kia là một vùng quê thật hẻo lánh nghèo nàn, trong một căn nhà tối tăm nàng Violeta đang trong cơn hấp hối., xanh xao gầy gò, chỉ còn đôi mắt như đang trông ngóng điều gì, đôi môi nàng trong cơn mê sảng vẫn gọi tên Anfaret không thôi. Anfaret bàng hoàng đau đớn, chàng vừa chạy đến quì bên nàng thì cũng là lúc nàng nhắm mắt, không còn kịp nhìn thấy Anfaret. Chàng bật khóc gào thét tên Violeta, van xin mọi người hãy cứu lấy nàng…nhưng …mọi người đều quay đi và rơi lệ…Violeta đã mãi mãi ra đi mà không kịp nhìn thấy gương mặt của người nàng yêu dấu và chờ đợi….
Cậu bé đã kể cho chàng nghe tất cả mọi điều, từ ngày nàng rời khỏi nhà Bá tước, đã mang trong người căn bệnh hiễm nghèo, hậu quả của những ngày bị hành hạ ngày ấy…nhưng nàng vẫn cố thoi thóp sống mong ngày chàng Anfaret trở về…nàng vẫn muốn chờ đợi ngày chàng về để nói với chàng rằng nàng vẫn yêu nàng, vẫn chờ đợi chàng…rằng vẫn không tin chàng đã phản bội lại lời thề hứa năm xưa…rồi mới thanh thản ra đi…nhưng tất cả đều đã muộn…nàng đã ra đi ko kịp nói lời trăn trối…ko kịp nhìn thấy chàng Anfaret…
Cha mẹ chàng nhìn thấy cảnh đau thương đó đã gục xuông trước mặt nàng mong nàng tha thứ…nhưng nàng nào còn biết gì?
- Cha mẹ đã vừa lòng chưa?- Anfaret gào lên thảm thiết – các người đã thoả mãn chưa? Nàng đã ra đi thật rồi, nàng bỏ ta rồi, ta còn sống để làm gì nữa” – Ánh mắt và giọng nói của Anfaret như vang từ cõi xa xăm nào đó….
Đám tang Violeta được đưa về trang trại tổ chức với những vòng hoa hồng trắng muốt, trắng tinh khiết như gương mặt im lìm lạnh giá của nàng Violeta, còn Anfaret, chàng ôm lấy linh cữu của Violeta không rời, môi chàng mấp máy gọi tên ngườI yêu như một kẻ mất trí…Ai nhìn vào đều cũng phải rơi lệ, khuyên giải thế nào chàng cũng bỏ ngoài tai. Và từ đó, chàng không hề rời khỏi nàng, ngày này sang ngày khác chàng vẫn ngồi im lìm bên mộ nàng, nỗi đau ấy không thể vơi đi, Anfaret như một kẻ mất trí, chỉ biết kêu tên nàng trong nỗi đau tột cùng, TY ấy quá lớn, TY ấy đã trở nên bất diệt trong lòng chàng. Cha mẹ chàng trở nên bất lực ko thể khuyên gì chàng được nữa vì bản thân họ cũng cảm thấy quá ân hận. Trang trại phồn vinh ngày nào giờ đây chìm trong ảm đạm u uất…
Rồi một ngày cuối Đông, vì kiệt sức và cũng vì quá đau khổ chàng Anfaret đã gục ngã trút hơi thở sau cùng tbên mộ nàng Violeta. Di chúc sau cùng chàng chỉ muốn được chôn chung cùng nàng. Mùa Đông lạnh lẽo trôi qua, mùa xuân lại trở về nơi trang trại, nơi đây chỉ còn lại vợ chồng Bá tước già hiu quạnh, ai cũng tiếc thương cho mối tình của chàng Anfaret & nàng Violeta. Một buổi sàng thức dậy, người ta bỗng chợt nhìn thấy trên mộ hai người xuất hiện một nhánh hoa màu tím vươn cao trong gió, một màu tím ngát thắm sắc cả khu vườn, cành khẳng khiu nhưng vẫn vững vàng trước gió, vươn cao mạnh mẽ như TY bất diệt của chàng Anfaret & nàng Violeta. Người ta tiếc thương cho cô gái nết na hiền dịu, tiếc thương cho một mối tình ngang trái chung thuỷ ấy bèn đặt tên cho loài hoa ấy là VIOLET, loài hoa mang tên người con gái bạc mệnh. Một màu hoa mang màu tìm thuỷ chung!
Cao Dũng Sưu tầm
VIOLETcaodungsla # Thursday, October 15, 2009 1:16:50 PM
Nhiều tuần lễ đã trôi qua. Cứ một thứ Tư, Jenny lại nhận được một bó hoa. Bây giờ cả rạp biết chuyện. Một nữ diễn viên nói với Jenny:
-Tôi đã nhìn thấy anh chàng học viên sĩ quan của chị rồi. Anh ta có khuôn mặt đẹp, trông thật lãng mạn. Một chàng trai sinh ra để diễn "Bỡn cợt" hoặc "Người bán nến"
-Sao chị biết đó là anh chàng của tôi?
-Tại vì tình cờ tôi có mặt chỗ người gác cổng khi anh ta đưa hoa đến và rụt rè nói:"Xin ông cho gửi tặng cô Jenny Soocbie." Thật cảm động. Hẳn là anh chàng này thông minh lắm. Anh ta sợ mọi người chê mình kỳ quặc, tuy nhiên lai không nén nổi lòng mình...Đã có lúc, tôi cứ tiếc là anh ta không đến vì tôi; tôi sẽ cảm ơn, sẽ an ủi anh ta. Mà chị phải nhớ là anh ta không đòi một cái gì đâu nhé, kể cả việc được gặp chị. Nhưng nếu tôi ở vào địa vị của chị...
-Chị sẽ tiếp anh chàng chứ?
-Đúng thế, một lát thôi...Đã bao năm nay. Rồi sẽ đến lúc nghỉ hè. Chị sẽ ra đi...Chẳng sợ anh chàng bám dài đâu...
-Chị nói đúng. Thật là điên rồ nếu ta rẻ rúng những người hâm mộ lúc này còn đông và còn trẻ, để đến ba mươi năm nữa ta chạy theo họ khi họ chẳng còn được mấy người và đã già khú đế ra rồi.
Tối hôm đó, khi ra về, Jenny nói với người gác cổng:
-Ông Bécna ạ, thứ Tư tới, khi anh chàng học viên sĩ quan mang hoa đến thì ông bảo với anh ta mang hoa lên chỗ tôi nhé, sau màn ba nhé...Tôi diễn vở Midăngtrốp. Tôi không phải thay trang phục. Tôi sẽ lên lô của tôi và tiếp anh ấy... Không, tôi đợi anh ta ở hành làn, dưới chân cầu thang,... hay ở trong phòng giải lao vậy.
-Vâng, nhưng cô không e ngại gì à?
-Có gì phải ngại? Mười ngày nữa tôi đã đi. Vả lại, lúc đó chàng học viên này bị nhà trường nhốt chặt rồi còn gì.
-Vâng...Tôi...điều tôi muốn nói là...
Thứ Tư sau, Jenny đóng vai Xelimen, mặc dù không cố ý, vẫn có vẻ như khao khát muốn được làm đẹp lòng con người chưa quen biết. Giờ nghỉ, khi vào hậu trường, cô có cảm giác bị cuốn hút, gần như lo âu. Cô ngồi ở phòng giải lao và đợi. Một vài người quen lượn lờ xung quanh. Ông giám đọc thì đang nói chuyện với Blăng Pecxong, lúc bấy giờ đang là tình địch của Jenny. Mãi chẳng thấy bộ quân phục màu vàng đen xuất hiện. Mỗi lúc cảm thấy một bồn chồn, ròi khong giữ nổi kiên nhẫn, cô chạy đễn chỗ người dẫn khách:
-Không ai hỏi tôi sao?
-Thưa cô, không.
-Hôm nay đúng là thứ Tư, thế mà tôi chẳng hề nhận được những vòng hoa violet. Hay là ông Bécna quên không đưa lên chỗ tôi?..Hoặc giả có sự nhẫm lẫn nào chăng?
-Nhầm lẫn? Nhầm lẫn thế nào được ạ, cô có cần tối đến tận chỗ người gác cổng để xem lại không ạ?
-Vâng, ông vui lòng đi giúp...Nhưng mà thôi. Để tôi đi hỏi ông Bécna.
"Thế quái nào mà"..cô tự chế nhạo mình. Suốt sáu tháng trời mình hấu như không hề đẻ ý đến tấm lòng thủy chung kín đáo ấy, thế rồi bỗng nhiên, vì không thể cứ hững hờ mãi, bây giờ mình lại bối rối như chờ đón người yêu...Ôi, Xelimen, cô sẽ luyến tiếc Anzét biết bao, khi chàng từ biệt cô với nỗi đau buồn.
Sau buổi diễn, cô bước vào buồng người gác cổng.
-Thế nào ông Bécna, người tình đầu tiên của tôi đâu, sao ông vẫn chưa cho anh ấy lên chỗ tôi?
--Thưa cô, cứ như thể là cố tình ấy. Hôm nay anh ta không đến...Lần đầu tiên cô nhận tiếp anh ấy, thì cũng là thứ Tư đầu tiên kể từ sáu tháng nay, anh ta không đến.
-Thật kỳ lạ! Ông có nghĩ là anh ta có thể được báo trước và sợ không dám đến không?
-Chắc chắn là không, cô ạ...Không ai biết là cô và tôi...Cô không nói gì. Còn tôi, tôi cũng không hề nói gì, ngay cả với vợ tôi...
-Thế ông giải thích việc đó như thế nào?
-Tôi chịu...Có thể là do ngẫu nhiên. Có thể anh ta nản chí. Có thể anh ta ốm...Thử chờ đến thứ Tư sau xem thế nào.
Nhưng thứ Tư sau, vẫn chẳng thấy chàng học viên sĩ quan, cũng chẳng thấy hoa violet.
-Làm thế nào bây giờ, ông Bécna? Liệu có thể nhờ đám bạn bè tìm anh ta không?...Hay nhờ ông hiệu trưởng?
-Nhưng bằng cách nào, ngay cả tên anh ta, chúng ta cũng có biết đâu?
-Ừ nhỉ... thật chán quá! Thế là hỏng hết rồi!
-Không đâu cô ạ...Năm tháng còn dài. Cô sắp đi biểu diễn ở các nơi, còn thành công nhiều...Có gì là hỏng đâu hả cô?
-Ông nói đúng. Tôi thật là một kẻ vô ơn...Chỉ vì tôi yêu những bông hoa violet ngày thứ Tư quá đấy mà.
Ngày hôm sau, cô tạm biệt Pari, Henry Stan vẫn đi cùng với cô. Ở khách sạn, buồng nào của Jenny cũng đầy hoa hồng. Khi trở lại Pari, cô đã quên chàng sĩ quan lãng mạn của mình.
Một năm sau, cô nhận được một lá thư của ông đại tá Jơnơvie nào đó, xin đựoc gặp vì công việc riêng. Một bức thư hoàn toàn đứng đắn. Không có lý do gì để chói từ cuộc gặp gỡ. Jenny mời ông đại tá đên nhà cô vào một buổi chiều thứ bảy. Ông đến với bộ quần áo thường phục màu đen. Jenny đón tiếp ông bằng vẻ duyên dáng thường thấy trên sân khấu hơn là trong cuộc sống bình thường, nhưng trong thái độ của cô, tất nhiên, vẫn toát lên một câu hỏi ngầm: "Vị khách chưa quen này muốn gì đây?" Cô chờ đợi.
-Xin cảm ơn cô đã tiếp tôi, tôi không thể nào giải thích qua thư mục đích cuộc viếng thăm này. Nếu như tôi đã tự cho phép mình xin gặp cô, thì xin cô hiểu cho rằng đó không phải là một người đàn ông có ý nghĩ táo bạo ấy, mà là một người cha... Cô trông thấy tôi mặc đồ tang đấy. Tôi để tang đứa con trai tôi, trung úy Andre Jơnơvie, chết tại Mađagasca cách đây hai tháng.
Jenny làm một cử chỉ dường như muốn nói: "Xin chia buồn cùng ông với tất cả tấm lòng, nhưng..."
-Cô không biết con trai tôi...Tôi biết mà...Nhưng nó biết và ngưỡng mộ cô...Điều này với cô, có vẻ như khó tin...nhưng tất cả những gì nói sau đây đều là sự thật...Cô là người mà con tôi ngưỡng mộ và yêu mến nhất trên đời này...
-Tôi sợ là tôi không thể hiểu được...ngài đại tá ạ. Anh ấy nói với ngày như vậy à?
-Với tôi ư? Không...Nó đã nói điều đó với chị nó, người bạn tâm tình của nó...Mọi chuyện bắt đầu vào cái hôm hai chị em nó đi xem "Trò chơi của tình yêu và của Ngẫu nhiên" Các con tôi về nhà nói đến cô một cách hào hứng: "Sự e thẹn thật là tinh tế", "Lời thơ thật là xúc động"...Hàng nghìn điều khác nữa, mà tôi tin là có thật. tôi không hề nghi ngờ một chút nào, nhưng những điều ấy chỉ có thể có với nhiệt tình của tuổi trẻ, lòng khát khao lý tưởng...Con trai tội nghiệp của tôi vừa mơ mộng lại vừa lãng mạn.
-Trời ơi! Vậy chính là chàng trai...-Jenny thốt lên.
-Vâng, thưa cô, người học viên mà mỗi thứ Tư trong cả một năm trời đã mang đến cho cô những bó hoa violet, chính là Andre, con trai tôi...Cả điều ngày nữa tôi biết được cũng là do con gái tôi...Tôi hy vọng cái trò trẻ con ấy, như một lời ca ngợi không làm cô phật ý. Nó yêu cô ghê gớm, cô, hoặc cũng có thể là hình ảnh mà nó tạo nên từ cô... Chị của nó đã phải chạy vạy vất vả để có thể kiếm thêm được cho nó những bức ảnh của cô từ những người thợ ảnh...Ở trường nó bị bạn bè chế giễu vì tình yêu này...Họ bảo nó: "Vậy thì sao không viết thư cho cô ấy đi."
-Thế tại sao anh ta không viết?
-Nó đã viết, cô ạ, tôi có mang đây cho cô một chồng thư chưa bao giờ gửi mà chúng tôi đã tìm thấy sau khi nó mất đi.
Ông đại tá lấy từ trong túi ra một bó thư và đưa cho Jenny xem. Về sau bà có cho tôi xem, nét chữ nhỏ, thoắng, khó đọc...Kiểu chữ của những nhà toán học, cách hành văn của một nhà thơ.
-Xin cô hãy giữ những lá thư này, nó là của cô... Và xin cô hãy tha thứ cho chuyện kỳ quặc này...Tôi nghĩ là vì bổn phận của tôi đối với kỷ niệm của con trai tôi...Trong tình cảm mà cô đã khơi dậy trong nó, không có gì là thiếu tôn trọng hay dễ dãi. Với nó, cô là biểu hiện của sự hoàn nảo và duyên dáng...Và tôi xin cam đoan với cô là Andre cũng xứng đáng với tình yêu cao cả của nó.
-Nhưng tại sao anh ấy không đòi được gặp tôi? Tại sao bản thân tôi cũng không tìm cách để gặp anh ấy?...Tôi thật đáng trách. Tôi thật đáng trách quá...
-Đừng tự trách móc mình, cô ạ. Cô đã không thể tưởng tượng ra...Nếu như khi ra trường, Andre xin được phân đi Mađagasca, đó chính là vì cô, chắc chắn là như vậy...Đúng thế, nó đã nói với chị nó: "hoặc là em sẽ thoát khỏi tình yêu vô vọng này do xa cách, hoặc em sẽ làm nên sự nghiệp, và khi đó..."
-Đó không phải là những điều vĩ đại sao, lòng chung thủy ấy, tình kiên nhẫn ấy, và sự kín đáo ấy!-Jenny thốt lên.
Ông đại tá đứng lên. Jenny cầm lấy tay ông.
-Tôi nghĩ là tôi đã không làm điều gì xấu, tuy nhiên... có lẽ tôi cũng phải có bổn phận đồi với người đã khuất, than ôi, vong hồn chưa được thỏa...Hãy nghe tôi, ngài đại tá, xin ngày hãy nói cho tôi biết nơi con trai ngài được chôn cất...Tôi xin thề với ngài là cho đến cuối đời, tôi sẽ đến, vào mỗi thứ Tư, đặt trên nấm mộ của anh ấy một bó hoa violet.
-Và đó là lý do tại sao-Lêông Lôrăng kết luận-lý do tại sao trong suốt cuộc đời mình, Jenny của chúng ta trở nên hay hoài nghi, cảm thấy vỡ mông, một vài người thậm chí còn nói là trắng trợn, và con người đó cứ mỗi thứ Tư, lại từ bỏ bạn bè, công việc, và đôi khi cả tình yêu để một mình đi đến nghĩa trang Môngpacnax, đến bên nấm mộ người trung úy không bao giờ quen biết...Các vị có thấy là tôi có lý không, khi tôi nói rằng câu chuyện này là quá đậm màu tình cảm đối với thời đại chúng ta.
Một phút im lặng, rôi Béctơtrăng Smit nói:
-Vẫn luôn có những điều thơ mộng trên đời này cho những ai xứng với nó.
VIOLETcaodungsla # Thursday, October 15, 2009 1:27:24 PM
Tôi gặp Hà khi còn là sinh viên. Ngày chúng tôi gặp nhau, tôi đang chạy vội xuống cầu thang thì va phải cô ấy, tay ôm một bó violet rất to. Bó hoa rơi xuống đất, cô ấy lườm tôi “cháy sém” cả tóc dù tôi đã nói lời xin lỗi.
Sau này khi yêu nhau tôi mới biết Hà thích nhất hoa violet và cô ấy tặng hoa này cho tất cả bạn bè khi đến sinh nhật họ, như muốn “truyền tình yêu” với hoa violet đến mọi người.
Hà sinh ra trong một gia đình khá giả nhưng không hạnh phúc. Bố cô ấy công khai có vợ bé và mẹ Hà - một người phụ nữ an phận - đã cam chịu sống cảnh “chồng chung” như thế cho tới lúc bà qua đời năm 55 tuổi, khi Hà chuẩn bị thi đại học.
Sau khi mẹ mất, bố đi bước nữa, Hà chuyển tới một căn hộ tập thể nhỏ sống một mình. Nhà cô ấy phủ kín màu tím của hoa violet, từ màu sơn tường tới các loại hoa, đồ trang trí. Không chỉ thế, Hà trang điểm cũng chỉ bằng tông tím: Mắt, môi và móng tay. Cô ấy đẹp như một nàng công chúa mỗi khi xuất hiện trước mặt tôi trong một bộ váy tím và đôi môi tím, vì thế tôi đặt tên cho cô ấy là “công chúa violet”.
Sau buổi va phải Hà, chúng tôi biết nhau và tôi nài nỉ xin số điện thoại cô ấy với lý do “anh mời em đi uống nước để xin lỗi”. Hà cho tôi số điện thoại ngay nhưng rất dửng dưng khi tôi mời đi uống nước và thậm chí còn từ chối với lý do “em chưa nhớ ra anh là ai”!
Tôi vẫn kiên trì gọi điện và cuối cùng Hà cũng đồng ý đi uống nước với tôi. Khi ấy tôi rất muốn mua tặng Hà một món quà gì đó nhưng nghĩ mãi không ra. Nhớ tới bó hoa violet Hà cầm trên tay, tôi nghĩ chắc là Hà thích hoa đó và cố tìm xem có gì thú vị liên quan đến loài hoa này hay không. Cuối cùng, khi ra hàng sách, tôi tìm được cuốn truyện mang tên “Hoa violet ngày thứ tư”. Tôi mua ngay quyển truyện tặng Hà. Cô ấy tỏ ra vô cùng thích. Ngay ngày hôm sau, Hà nhắn tin cảm ơn tôi. Hà kể đã thức cả đêm để đọc hết cuốn truyện này.
Tôi nói lời yêu Hà trong một buổi tối trời mưa rất to. Khi ấy tôi chở Hà về nhà và chúng tôi đều ướt sũng vì không mang áo mưa. Tới chân cầu thang nhà Hà, cô ấy xuống xe và hất tóc sang một bên. Tôi vẫn nhớ gương mặt Hà lúc đó - phủ một màu tím nhạt bởi nước mưa làm trôi màu mắt và màu môi. Tôi đột nhiên cảm thấy rất muốn ôm cô ấy vào lòng và tôi đã làm như vậy. Tôi đặt lên môi Hà một nụ hôn nhẹ, đôi môi ấm áp dưới trời mưa lạnh khiến tôi chẳng thể nào quên...
Bố mẹ tôi cương quyết phản đối việc tôi yêu và muốn cưới Hà khi biết bố cô ấy lấy vợ bé, có con nhỏ xíu ở tuổi lục tuần, mẹ thì đã mất và Hà sống một mình. Khi đó bố mẹ tôi đã ướm cho tôi một cô gái con bạn học của bố tôi. Cô ấy tên là Linh, khá xinh, sắc sảo và ngay từ khi Linh đến nhà tôi chơi lần đầu, tôi đã nhận ra cô ấy rất thích tôi.
Linh không có nhược điểm gì - ít nhất là vẻ bề ngoài - nhưng tôi không yêu cô ấy. Tuy nhiên mẹ tôi vẫn thường xuyên mời Linh đến nhà ăn tối để tôi có điều kiện tiếp xúc với Linh nhiều hơn. Biết ý bố mẹ là vậy nhưng tôi vẫn không thay đổi và quyết định mời Hà tới nhà một lần để bố mẹ biết mặt bạn gái tôi.
Tối đó cách đây 3 năm. Bố mẹ đón tiếp Hà vui vẻ và khách sáo như tất cả những người khách khác. Khi ăn tối xong, chúng tôi ra phòng khách uống nước và tôi vô tình đánh đổ cốc cà phê vào quần áo. Tôi lên tắm và thay đồ. Xuống nhà thì thấy Hà ngồi yên dưới phòng khách một mình. Trông Hà rất buồn và cô ấy nói với tôi là muốn về nhà ngay. Tôi gặng hỏi thế nào Hà cũng chỉ im lặng. Hôm sau cô ấy nhắn tin đề nghị chia tay và tôi cảm thấy vô cùng sững sờ. Tôi gọi điện cho Hà nói: “Cho anh biết lý do, sau đó em muốn thế nào cũng được” nhưng Hà từ chối nói chuyện và cô ấy tránh mặt tôi kể từ đó.
Sau khi chia tay Hà, tôi buồn và suy nghĩ rất nhiều, một vài lần tôi đứng chờ Hà ở gần nhà cô ấy nhưng đều không gặp. Cho tới một hôm tôi thấy Hà được một anh chàng rất điển trai chở về... Trái tim tôi thắt lại. Tôi về nhà, không ngủ được nhiều ngày sau đó và nhận lời yêu Linh rồi kết hôn chỉ sau vài tháng - một cuộc hôn nhân đúng như bố mẹ tôi mong đợi.
Chúng tôi nhanh chóng nhận ra không hợp nhau ở bất cứ điểm nào. Vợ tôi là người quan hệ rộng và thời gian cô ấy ở ngoài đường nhiều hơn thời gian ở nhà. Còn tôi, ngày nào tôi cũng nhớ đến Hà... nhất là mỗi khi thấy người ta bày bán hoa violet trên phố.
Tôi gặp lại Hà trong quán cà phê mà chúng tôi vẫn thường ngồi khi còn yêu nhau. Khi ấy vợ tôi vừa sinh con. Tôi đi uống cà phê với hai anh bạn còn Hà đi với một cô bạn gái. Hà vẫn đẹp như lần cuối tôi nhìn thấy cô ấy nhưng hôm đó tôi không tìm thấy chút màu tím nào nữa ở Hà.
Sau đó ít lâu, tôi gọi điện cho Hà và chủ động rủ cô ấy đi ăn tối. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, Hà kể tôi nghe cô ấy đã yêu hai người sau khi chia tay tôi nhưng hiện giờ vẫn độc thân.
Đưa Hà về trên con phố quen thuộc, bao cảm xúc cũ ùa về. Tới cửa nhà Hà, cô ấy hỏi tôi: “Anh có muốn vào uống một ly nước không?” và tôi nhận lời. Bước chân vào nhà, tôi không còn nhận ra căn phòng tôi từng yêu thích nữa: Không còn một chút tím nào, không còn một đoá hoa violet hay một bức ảnh nào về loài hoa mà cô ấy yêu thích.
Như hiểu được thắc mắc của tôi, Hà nói: “Sau khi rời xa anh, em quyết định thay đổi tất cả với hi vọng có thể quên được anh, em từ bỏ những đam mê màu tím nhưng hình như những việc em làm chẳng có ích gì và đó là lý do khiến hai mối tình của em đều thất bại. Em nghĩ có lẽ em sẽ xin ai đó một đứa con thay vì kết hôn...”.
Tôi ôm lấy Hà, nhìn vào mắt cô ấy. Đôi mắt buồn mênh mang mà tôi đã từng yêu say đắm giờ đang nhìn tôi đầy chờ đợi...
Đêm đó, chúng tôi đã trao cho nhau tất cả những tình cảm dồn nén, cất giữ bao tháng ngày.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy khá sớm, đồng hồ mới chỉ 5 giờ 30 phút. Tôi nhìn sang Hà, cô ấy vẫn đang ngủ say, những lọn tóc nâu tuyệt đẹp phủ lên đôi môi hồng nũng nịu. Mở điện thoại, tôi thấy có 4 cuộc gọi nhỡ của vợ - những cuộc gọi nhắc tôi trở về với thực tại của mình. Tôi nhìn Hà rất lâu trước khi vào phòng tắm thay đồ. Khi tôi trở ra, thấy Hà vẫn ngủ ngon, tôi bèn lấy bút viết dòng chữ: “Anh xin lỗi” lên giấy, để lên gối, rồi nhẹ nhàng xách cặp, khép cửa bước xuống cầu thang. Tôi không biết liệu tôi có đủ can đảm gặp lại Hà nữa hay không bởi nếu gặp lại, có lẽ tôi sẽ không thể xa cô ấy được nữa...
Theo N.T.A
mot_chut_tuong_phan # Thursday, October 15, 2009 4:06:38 PM
Unregistered user # Saturday, November 14, 2009 1:59:29 PM
mot_chut_tuong_phan # Wednesday, November 25, 2009 3:33:29 PM
Unregistered user # Saturday, August 14, 2010 5:51:59 AM
Unregistered user # Tuesday, August 17, 2010 2:36:04 AM
Unregistered user # Saturday, August 21, 2010 1:08:16 PM
Unregistered user # Saturday, August 21, 2010 1:09:19 PM
mot_chut_tuong_phan # Thursday, August 26, 2010 3:07:21 PM
@Lavyviolet Nguyen: Hi, nice to meet you. I see that you seem a romantic person? Alright?
@vuthuy: đọc những lời bạn viết mình cảm thấy bạn đang rất buồn phải không? Đôi lúc chôn kính luôn khiến mình day dứt nhưng đó lại là 1 mối tình cao thượng đó bạn.
Unregistered user # Sunday, October 10, 2010 2:03:52 PM
mot_chut_tuong_phan # Monday, October 11, 2010 1:00:28 PM
Mình cũng rất thik màu tím, màu sắc giản dị, có vẻ buồn man mác nhưng đầy sâu lắng và thuỷ chung ha bạn
Unregistered user # Saturday, October 30, 2010 10:52:31 AM
mot_chut_tuong_phan # Thursday, November 4, 2010 2:02:45 PM
Mình thì yêu sắc màu của hoa. 1 sắc màu nói lên tất cả bạn nhỉ?
Unregistered user # Monday, January 30, 2012 10:04:48 AM