sống trong đời sống cần có một tấm lòng

simple

Subscribe to RSS feed

chiều mưa....



khoảng khắc..




"nước" và "hoa"



giữa những điều bình dị



"thập toàn"...?



đẹp ..

bạn tôi yêu




Nhìn khuôn mặt của ku bạn cùng học cấp 3 tươi tắn hơn hẳn mọi ngày. Từ A - Z đều tinh tươm hết cả. Tôi tự trách mình sao thiếu nhạy cảm tới thế khi không sớm nhận ra sự thay đổi đó. Lý do đơn giản bởi, nó vừa được nhận lời yêu của đứa cùng học trong lớp. Nói lới chúc mừng với nó khiến lòng tôi cũng bớt phần hưu quạnh, như thể là cho chính bản thân tôi nữa.

Tôi cầu mong tình yêu ấy có thể đơm hoa kết trái, vượt qua những thác ghềnh cập bến bờ hạnh phúc. Bởi bạn ơi, nếu ...thì mất mát sẽ là cấp số nhân !?


Thật buồn khi người ta có thể đưa thứ tình cảm thiêng liêng ấy để đánh đó với số phận. Khi người ta bước vào cái tuổi hình thành ý thức tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Có nghĩa là mình đã lớn hơn rồi chứ.

Chứng kiến con đường tình yêu của bạn bè, tôi tự thấy mình cũng có phần hạnh phúc trong đó. Đứa bạn cùng phòng có thể ngồi ngơ ngẩn kể chuyện say sưa về hotboy trong mắt nó. Người mà nó gọi là tình yêu. Thần thái của kẻ đang yêu khó lòng mà dấu diếm nổi.

Với tôi ư!

Những ngày cuối tuần đã trở thành mô tuýp cứ tái diễn như đã được lập trình sẵn. Internet, cà phê, tụ tập cùng mấy đứa bạn cùng học cấp 3 là the end...Tâm trạng trống vắng đôi khi chợt ào tới không báo trước. Bởi trên dòng đời tôi vẫn là con thuyền độc mộc cứ nhẹ trôi êm đềm.


Cô đơn ư? - có chứ!

Trống trải ư? - làm sao có thể không được.

Còn hối hận ? - chắc là không.



Tự bản thân ý thức những gì mình đang làm và cái đích mình cần hướng tới. Con thuyền " tôi" sẽ cập bến bờ hạnh phúc muộn hơn những người khác ư, có sao đâu nhỉ và tôi thấy bằng lòng với điều đó. Tôi hướng tới một nền tảng vững chắc, những giá trị đích thức của cuộc sống.


hjjjjjjj.yes

Hay thật đấy.

Mặc dù thân ốc vẫn chưa vào đâu cả nhưng ốc ta vẫn tự hào lắm vì bạn bè của ta đều có nơi có chốn. Và sẽ phải thúc gấp mấy đứa còn phòng không xúc tiến nhanh nhanh. Cái con bé đồng hương lãng mạn là thế, xinh xắn là thế vậy mà cũng chưa đâu vào đâu. Nó tỉ tê rằng con trai thời nay khó tin quá. Chỉ cần gõ từ khoá " con trai thời nay" hay những từ đại loại như thế là đã ra một loạt những thông tin khá phong phú và đa dạng rồi. Sự thiếu niềm tin đang làm mi thờ ơ với tình yêu phải không H nhỉ ! Cũng đâu tới mức khó hiểu cho lăm, nhưng nếu thế thì khó sống quá. IÍ nhất cũng phải cố tìm cái gì khả quan nhất chứ nhỉ.

p



bất ngờ và tình cờ...






Cuộc sống thật thú vị khi có những điều bất ngờ và tình cờ . Một cuộc hội ngộ không hẹn trước. Một bài học ý nghĩa cho ta những suy tư về cuộc sống xung quanh, những gì đã - đang và sẽ diễn ra.


Lòng tự hỏi tại sao người kia trông quen tới vậy, từ cái ngờ ngợ khó tả, những hoài nghi cứ dồn dập ...và rồi ta có thể nở nụ cười với điều bất ngờ trước mắt, rằng trí nhớ của ta không đến nỗi tồi. Tất cả những cung bậc tâm trạng đó thật là thú vị biết bao. Những điều bất ngờ và tình cờ mang lại niềm vui cho chúng ta và những người khác chính là những món quà vô giá được cuộc sống ban tặng.


Người ta yêu không phải bởi có thể nói với nhau 3 từ " wua ai nì " mà hơn thế là những " giá trị tinh thần " khi hai tâm hồn đồng điệu cùng hoà nhịp trái tim.


Ta yêu cuộc sống không phải bởi ta có thể nói với mọi người rằng: bạn ơi! tôi yêu cuộc sống nhiều lắm." mà bởi ta cảm nhận được những gì cuộc sống mang lại thật ý nghĩa và đáng trân trọng. Một ngày mới sẽ thật sự là một ngày vui nếu ta tìm được niềm vui trong mỗi công việc, thấy được vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong những người bạn quanh ta cùng vô vàn những điều thú vị khác.

jacko...

Nhắc tới Jacko chắc hẳn điểm chung trong tâm trí mọi người đó là một khoảng trống khó có thể khoả lấp.


Những dư âm mang tên Michael Jackson.

Và một lần nữa người ta không thể phủ nhận sức lan toả và ảnh hưởng của âm nhạc. Xoá nhoà mọi khoảng cách về không gian và địa lý.

Tôi không phải là một fan của The king of pop,tôi không hề quan tâm tới cái tên Michael Jackson.Và Có thể tôi không thông thạo ngoại ngữ, không thể hiểu tất cả những ý nghĩa của ca từ trong các bài hát của nhưng chỉ lắng nghe qua giai điệu thôi, tôi không thể ngồi yên. ?!


Lý do không hẳn ở sự sôi động, dữ dội của bài hát.

Người ta có cảm nhận M.J không đơn thuần thể hiện một ca khúc mà đang giãi bày nỗi niềm của bản thân mình.


..............


Hãy sống hết mình đến từng giây


để không phải hối tiếc khi nhìn về ngày hôm qua


cuộc sống mà...

IMG=http://files.myopera.com/mottamlong-ht/blog/DSC03273.JPG]

cuộc sống cho người ta nhiều.

dạy cho người ta những bài học đi từ lý thuyết qua thực hành.

Cuộc sống giúp người ta biết nhìn lại.

để biết cần làm gì tiếp theo.

cuộc sống như viên kim cương lấp lánh.

Nhiều góc cạnh.

mang trong mình giá trị " vật chất " và " tinh thần" của cuộc sống.
[/COLOR][

30.07



cheers Làm được một việc gì đó hết mình thật là vui.

Không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

Trong khả năng bản thân cho phép là ok.

Cứ tiến về phía trước, đặt những bước đi vững vàng.

Niềm tin là hành trang.

Sông có thể cạn, núi có thể mòn
Chân lý đó không bao giờ thay đổi.

Một tâm trạng gần như xa lạ nhưng không đến nỗi khó thẩm thấu.

Chắc đây chính là lý do tại sao những người sống cùng với sự đam mê lại có thể có phong cách sống cởi mở, phóng khoáng đến như vậy!!!!!!!

Cuộc sống thật tuyệt vời
lol

Con người ...


hướng tới mặt trời


Chiếc đòn bẩy sẽ không thể bật xa nếu thiếu đi một điểm tựa vững chắc.

Bao nhiêu câu hỏi tại sao cứ chạy dài trong tâm trí tôi, dù cái tôi đã cố gắng tự nhủ hãy cố hiểu … nhưng sao khó quá !Tại sao người này có thể không coi trọng điều đã hứa? Tại sao một người có học hành lại cư xử một cách thiếu lịch sự như vậy ? Tại sao một phút đặt bản thân mình vào vị trí của người khác lại trở nên xa xỉ đến thế ?…

Đã có người từng khuyên tôi rằng, cần có cái nhìn nhân văn với mọi người, không có ai thập toàn. Mỗi người đều có những điều đáng trân trọng và cần cầu thị để học hỏi. Để có niềm tin vào một điều gì đó đã không hề đơn giản và để giữ gìn được nó lại càng khó khăn hơn.

Con người đôi khi thật “thú vị “.

Từ những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, bài học niềm tin vào con người khiến tôi trăn trở nhiều hơn cả. Là người học để làm báo trước hết cần học cách đặt niềm tin. Liệu bạn có tiếp thu những ý kiến từ một người mà bạn không có lòng tin ?!Nhưng tin thế nào? bút xa gà chết, tin người mà hại mình thì thật là tai hại . Lợi ích là động lực để con người ta có thể bất chấp tất cả ( dĩ nhiên, không có gì là tuyệt đối).


...Với người khác: Niềm tin cũng như thương yêu, người ta không thể thương yêu người khác nếu không thể thương yêu chính mình, cũng thế, người ta không thể tin vào người khác nếu chưa tin vào chính mình. Và càng tin vào chính mình, chúng ta càng tin vào người khác, ngược lại, càng nghi ngờ mình thì càng nghi kỵ người khác. Khi cuộc đời chúng ta bắt đầu dựa trên khả năng tự hoàn thiện mình và cảm thấy nơi mình có sự hiện diện của hạt giống tự hoàn thiện ấy, và khi chúng ta bắt đầu có sự tin yêu đối với chính mình và cuộc sống của mình, tất nhiên chúng ta thấy mọi người khác đều có khả năng ấy. Tất cả mọi con người đều xứng đáng sống để khai thác khả năng tự hoàn thiện, đều đáng được tin yêu như Phật giáo quan niệm: “Tất cả chúng sinh đều có Phật tính”.Tin rằng mọi người đều có khả năng tự chuyển hoá, tự cải thiện, tự hoàn thiện là một điều rất quan trọng. Sở dĩ tôi khoan dung, nhẫn nhục, kiên nhẫn với anh mặc dù anh rất sai trái, rất xấu xa, rất tệ hại, rất tàn ác là vì tôi không cắt đứt hoàn toàn với anh, và bởi tôi vẫn tin rằng nơi anh cũng có hạt giống của sự tự chuyển hoá, tự hoàn thiện mà đến một lúc hội đủ những duyên lành khác sẽ nứt mầm và lớn lên. Lịch sử nhân loại cũng có lúc đi vào ngõ cụt tưởng không có lối ra, như Đại chiến thế giới thứ hai với 6 triệu người chết trong các trại tập trung và phòng hơi ngạt, và với hàng chục triệu người chết vì giết nhau, nhưng rồi sau đó, nhân loại vẫn tiến tới… Chính niềm tin yêu con người bất chấp trở ngại, bất chấp thời gian đã làm nên cốt lõi đời sống lạc quan của con người.

Niềm tin yêu mỗi người là một hoa sen, dù trong bùn dưới nước, chưa nở hay đã nở cũng là một điểm quan trọng trong truyền thống Phật giáo Việt Nam.

Tin vào chính mình và vào người khác là tin vào sự chiến thắn tối hậu, sự vinh quang tối hậu, sự tốt đẹp tối hậu của mỗi con người, và những khuyết điểm, xấu ác đều có thể chữa lành vì chúng là nguyên nhân sinh ra chúng là vô minh, vô thường. Từ niềm tin này, chúng ta mới có thể phát khởi được tâm từ bi với mỗi con người.

Với một thế giới đã giữ gìn và cưu mang cho sinh mạng và sự phát triển tinh thần của chúng ta như vậy, chúng ta kông những không nên tiêu phí quá đáng cho nhu cầu vật chất để làm cho nó hư hoại, còm cõi đi, mà chúng ta còn phải nuôi dưỡng nó, làm cho nó tốt đẹp như chính sự sống của chúng ta.

Chúng ta có những niềm tin: tin vào chính mình, vào người khác, vào thế giới và vào cứu cánh rốt ráo của ba cái đó. Chúng ta cũng được dạy rằng cứu cánh rốt ráo của ba cái đó nằm ngay tại đây và bây giờ, không chờ một lịch sử xa xôi nào hay một đấng tạo hoá nào sẽ ban phát cho chúng ta. Ba niềm tin trên tương tác với nhau, hoà trộn với nhau, cái này nâng cấp cái kia, để thành một niềm tin duy nhất: tin yêu toàn bộ đời sống, tin yêu toàn bộ hiện hữu. Niềm tin ấy là một cuộc cách mạng cho mỗi một đời người. Vì chính từ đây người ta mới bắt đầu trả lời cho câu hỏi tối hậu của mỗi người: Sống để làm gì? Đâu là ý nghĩa của đời người? Và cũng chính từ đây mà con người có hoà bình thực sự, không còn thù hận, chiến tranh, giành phần thắng về cho mình, không còn vì điều lợi cho mình còn người khác thì sao cũng mặc. Chính từ đây mà chúng ta mới thực sự biết hai chữ đơn giản “tin yêu” là gì, vì hiện giờ, đời sống của chúng ta vẫn nằm trong vòng vây của nghi kỵ, sợ hãi, tham tàn, hiếu chiến và ích kỷ.

Toàn bộ đời sống, toàn bộ hiện hữu là cái còn lâu xa chúng ta mới biết được trọn vẹn. Nhưng trên con đường đi đến sự thấu biết tất cả và thương yêu tất cả - biết và thương là điều mà hiện giờ, ngay cả những người hàng đầu của xã hội cũng còn lờ mờ - thì chỉ sự tin yêu và mong muốn học hỏi, khám phá thôi cũng đã đủ ý nghĩa cho một kiếp người.


Một con người lý tưởng (Bồ tát) có những tính cách sau: “Không lìa bỏ tình thương và lòng bi, chỉ dạy cho người khác không hề mệt chán, tâm rộng rãi (bố thí), lời nói dịu dàng (ái ngữ), hành động vị tha (lợi hành), cùng làm việc với người khác (đồng sự), trồng các căn lành không hề nhàm mỏi, cầu chân lý không lười biếng, diễn đàn chân lý không tiếc giữ, với vinh nhục không mừng hay lo, không khinh thường người mới học, kính trọng người đang tự hoàn thiện, không ham cái vui của mình, vui theo cái vui của người, thấy người không đạo đức khởi tưởng cứu độ, luôn luôn trang nghiêm cho thế giới để thành một cõi sạch đẹp, thoát khỏi các ràng buộc mà gánh vác chúng sinh, điều phục thân khẩu ý do đó tiến bộ thường trực, dùng nhẫn nhục để nhiếp độ sân hận, không sợ hãi trước khó khăn của thế giới sinh tử, dùng các thiện căn để cứu vớt những người ít phước đức…


( Theo: Tạp chí Văn hóa Phật giáo )

coi chơi bà con...

suy ngẫm ...


Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và
nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi,
lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng;
cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản
năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy
những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững
chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng - cái năng lực tiềm ẩn trong
từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài,
vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn
cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.

Tuổi trẻ - tự bản thân nó đã là một tài sản, tự bản thân nó đã hàm
chữa ánh sáng và hạnh phúc, khi bị dúi xuống bùn, cơ hội để nó vẫn toả
sáng và thăng hoa sẽ lớn hơn so với khi bạn già đi. Lúc đó là lúc phép
thử còn màu nhiềm, con tốt đỏ trong tay có thể còn phong Hậu; bạn có
thời gian làm hậu thuẫn và chân trời vẫn còn gợi nhiều thôi thúc. Còn
khi bạn đã lớn tuổi hơn, những xây xước đằng trước sẽ làm cho bạn ngần
ngại, nếu bạn bị dúi xuống bùn thì rất có thể bạn sẽ tặc lưỡi nằm đó
một mình, hoặc sẽ cố gắng vùng vẫy sao cho người khác cũng vấy bẩn lem
luốc giống với bạn.

Tuổi trẻ có một thứ vốn ngầm rất đáng quý mà không phải ai cũng biết:
sự cô đơn. Trái tim là một giống loài dễ hư hỏng. Nếu nó được no đủ,
nó sẽ đổ đốn ngay lập tức. Hạnh phúc làm cho con người ta mềm yếu,
người ta vui tươi với mọi thứ, người ta quên mất việc phải làm, người
ta còn bắt đầu tặc lưỡi nhiều hơn với những thói quen xấu. Tình yêu là
một giống dây leo khó chiều. Nó cần được thử thách và bị tấn công. Nếu
bạn mớm cơm cho nó hàng ngày, chăm sóc nó quá no đủ, nó sẽ chết yểu.

Cô đơn ơi, tên của mi hàm chứa nghị lực. Nhưng sự cô đơn này không đơn
thuần là “một mình” theo nghĩa đen của đúng từ này. Cô đơn là một
trang thái tổng hoà rất đặc trưng của tuổi trẻ. Cô đơn vì thấy mình
quá bé nhỏ, và ngộp thở trước sự rộng lớn của vũ trụ, của hàng hà tinh
tú trên đầu mỗi đêm hè ta ngẩng lên. Cô đơn vì thấy mình bất lực trước
một sinh vật ngang bằng mình, tồn tại cạnh mình, cần cho mình mà mình
không sao sở hữu nổi nó. Cô đơn vì thấy có quá nhiều tiếng gọi mà
không biết sẽ đi đâu. Cô đơn vị sự giằng xé giữa những ước mơ thời bé
và những thực tế vừa mới đến. Cô đơn vì vừa buồn bã, vừa kiêu hãnh và
khoái trá đi lại tung tăng, ngạo ngược trong thế giới riêng của mình,
chỉ thỉnh thoảng hào phóng mời vào một hai vị khách, rồi lại mời họ ra
ngoài để ta đóng cửa lại.

“Hạnh phúc làm con người mềm yếu và quên mất việc phải làm”. Rất nhiều
người đã nói thế. Rất nhiều người đã được dạy cần cảnh giác với hạnh
phúc. Nhưng “việc phải làm” ấy là để làm gì, nếu không phải để mang
lại hạnh phúc? Và mục đích cuối cùng của mọi việc là gì nếu không phải
hạnh phúc?
Vì thế có lẽ chăng nên nuôi dưỡng trái tim như nuôi con mèo dùng vào
việc bắt chuột: để mặc nó đói, nó sẽ phải tìm đường săn mồi. Con mèo
đói đến lúc săn được mồi đã quá hao sức vào việc săn, đã quá đói, nên
nuốt vội con chuột mà quên mất hưởng thụ thành quả. Và con chuột (hạnh
phúc) chui tuột vào dạ dày mà chẳng để lại dư vị gì.
Trái tim là một con mèo, đừng thử thách hay tấn công nó nhiều quá. Nó
sẽ tự tìm được một khoảnh sân để duỗi dài sưởi nắng.
Trong cái sân nắng ây, có lẽ cô đơn không phải là người bạn tốt.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa sợ hãi. Bởi dù theo nghĩa nào đi chăng
nữa, cô đơn có nghĩa là khoanh riêng mọt vùng đất cho mình, đặt tên
cho nó là “tôi”, rồi xây lên một thành trì bao bọc. Mà đã xây thành,
có nghĩa là đứng trước nỗi sợ xâm lăng.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa khổ đau. Bởi để giữ thành, thì phải chiến
đấu. Nếu không giữ được đó là khổ đau. Nếu giữ được, thì một mình
trong cái chiến thắng hoang tàn đó, chiến thắng trở nên 3 lần vô
nghĩa.

Cô đơn - tên của nó hàm chứa mất mát. Khi đã xây nên một thành trì
khoanh thế giới của mình lại, có nghĩa là đã đánh mất thế giới bên
ngoài kia.

Mặc dù vậy, cô đơn dường nhu là một trạng thái mặc định cho mọi người.
Tuy nhiên, cũng như một đưa trẻ chỉ lớn nếu cai sữa để ăn cơm, một
người trẻ phải chối bỏ và thoát khỏi sự cô đơn để lớn lên.

Nhưng trước khi chối bỏ, người đó phải ý thức được nó. Ngày xưa có một
câu chuyện về người cha trong ngày sinh nhật của đứa con 3 tuổi. Đứa
con khư khư giữ những quà tặng, không cho các bạn chơi cùng. Người cha
quyết định dạy con mình biết chia sẻ bằng cách giật đồ chơi khỏi tay
đưa con cho những đứa khác. Có một điều mà người cha đó quên: trước
khi học cách chia sẻ, đứa bé phải học cách sở hữu. Người ta không thể
cho đi cái gì người ta không có. Cũng vậy, người ta không thể thoát
khỏi bức tường mà người ta không nhìn thấy.

Thời gian để tự ý thức đó có thể là rất lâu. Để kiêu hãnh về
thế-giới-riêng-tư không thể lặp lại của mình. Để thù địch với tất cả
những gì không phải là nó. Để chiến đấu bảo vệ nó. Để thấy nó là chật
hẹp và quyết tâm thoát khỏi.

Thoát khỏi không có nghĩa là đánh mất, không có nghĩa là để cho thế
giới của mình bị xâm lăng bời thế giới ngoại lai. Thoát khỏi có nghĩa
là cho đi, là đem cái thế giới riêng tư ấy chia sẻ và hợp nhất với
những thế giới khác thành một thế giới rộng lớn hơn. Thoát khỏi, có
nghĩa là học cách sống với các sinh vật ngang bằng mình, tồn tại với
mình, cần cho mình mà không đòi hỏi phải sở hữu. Những giấc mơ, khi
đó, không mất đi. Chúng chỉ ít viển vông hơn. Khi đó người ta không
còn mơ tung cánh giang hồ.

Cô đơn có thể do khách quan hoặc chủ quan, nếu do khách quan thì đó
quả thật là sự sợ hãi, khổ đau và mất mát. Nêu như cô đơn do tự ta tìm
đến, nó sẽ không còn là sự sợ hãi khổ đau hay mất mát nữa. Nó sẽ là
nơi mà thực sự cảm thấy an toàn, một nơi yên tĩnh vô cùng, nơi mà ta
có thể bình tâm đánh giá mọi việc trên thế gian này, nơi mà ta có thể
nhận thức được cái hay, cái dở …, và cũng có thể là nơi để tâm hồn
ta chìm vào quên lãng. Và chính nhũng thời điểm như vậy, chúng ta sẽ
cảm thấy lớn hơn rất nhiều, sẽ thay đổi cách nhìn của chúng ta về thế
giới xung quanh, và sẽ trở nên hoàn thiện hơn rất nhiều.

Mảnh đất tình yêu – Sưu tầm –


Tiền không phải là tất cả! Ngoài tiền ra còn có...Vàng,ngân phiếu,thẻ tín dụng.!
kt: http://my.opera.com/manhdatmangtentinhyeu/blog/

tuổi 22, chào thân ái !




2009 - 1988 = 21. Đúng chưa nhỉ? các bạn đừng cười nha, có lý do cả đấy. Nếu theo toán học thì không phải bàn nhưng vấn đề tuổi tác thì hơi khác bởi đấy. Mọi người vẫn quan niệm rằng, tuổi đời của mỗi người phải cộng thêm cả thời gian 9 tháng 10 ngày khi baby còn trong bụng mẹ nữa mà. Nhưng xét cho cùng thì hơn kém một tuổi thì cũng đâu phải vấn đề đáng kể. Tôi vẫn nhớ,năm thứ nhất học cao đẳng, mấy đứa cùng ở phòng ký túc xá đã từng tranh luận ác liệt về vấn đề tuổi tác này.Đứa thêm đứa bớt, bây giờ nghĩ lại thấy đến là buồn cười!
Từ ngày mai ta sẽ bước sang tuổi 22 rồi đấy. Ta đã thực sự không còn trẻ con nữa nhưng cũng đâu dám nhận mình là người lớn đâu. Người lớn đâu có kiểu làm việc gì cũng tuỳ hứng, tâm trạng xoay chuyển như chong chóng, rồi lại buồn vu vơ khi xem chuyện tình cảm xứ sở kim chi kia chứ. Giờ đây, ta đã 22 rồi.
Tuổi 22 nghĩa là không còn trẻ con nữa. Cái tuổi lắm mộng mơ, trong sáng mà cũng nhiều nông nổi đã ra đi từ bao giờ, ta cũng không biết nữa. Ta không còn những ngày tháng mộng mơ, nông nổi. Ta không còn những ngày bé bỏng vô tư vô lo trong vòng tay chở che của bố mẹ, cái tuổi con nít bị bạn đánh liền chạy về mách về kể tội ngay, sẵn sàng dùng vũ lực khi thằng bạn hàng xóm dám mon men trước tới cái làn của mẹ mới đi chợ về ...Cái tuổi con nít sao hồn nhiên tới vậy.
Ta đã bước qua 21 mùa ve kêu gọi hè, một khoảng thời gian tuy không dài với tuổi đời của một con người nhưng cũng đủ để ta tự - nhìn - lại - để hiểu chính mình. Ta thấy lòng buồn mang mác khi nhận 1 mùa hạ nữa đang tới. Ngoái đầu lại ta mang bao hối tiếc cho ngày - hôm - qua, tự trách mình đã sống hoài sống phí . Nhưng lòng thầm nhủ cần phải bước tiếp, con đường phía trước còn dài lắm, còn nhiều chông gai thử thách đang chờ đợi ta. Trên cuộc hành trình ấy, sẽ có lúc ta sẽ trùng bước, sẽ có lúc ta tự nhủ tại sao lại có một con người kém cỏi như mình, tại sao? tại sao? hàng trăm câu hỏi tại sao mà không dễ gì tìm ra lơì giải đáp.Nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn và chúng ta vẫn phải sinh tồn thích nghi với những gì mình đang có. Ta vẫn cần đền đáp công ơn cha mẹ đã cho ta một hình hài, cho ta được có mặt trong cuộc đời này. Ta cần sống cho xứng đáng với những gì ta được hưởng, những may mắn ta được nhận và có - trách- nhiệm với chính bản thân mình. Ta cần sống cho cả phần của những "người khác...". Rồi đây, theo thời gian ta sẽ lớn không lên, vững vàng hơn, thực hiện được nhiều điều ý nghĩa để khi mỗi mùa ve kêu gọi hè ta không phải tiếc nuối về những gì đã thuộc về ngày hôm qua.
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29