Skip navigation.

Một vòng trái đất

Tâm sự ngày vắng em

...giờ đây khi một năm học mới bắt đầu, tất cả đều mới mẻ, tất cả sinh viên đều chào đón năm học mới với tinh thần và sức sống của thời trai trẻ. Còn anh, anh cũng không bị dừng học nữa, những cố gắng của anh đã không là những cố gắng vô ích. Nhưng trên con đường học tập dài đằng đẵng kia liệu anh có thể vượt qua được không?
Cái nắng đầu hè không chói trang không oi ả nhưng cũng đủ làm anh thấy mệt nhoài. Tâm trí anh là một buổi sớm và những u uất phiền muộn, là màn sương mù luôn bủa vây giăng kín lấy buổi sớm kia, và chính lúc này đây nó càng u uất buồn chán hơn bao giờ hết khi anh mới nhận được thông báo thi lại môn nữa, điều này có nghĩa là anh sẽ phải dừng học một năm nếu lần thi tới anh không qua nữa.

Tất cả những lý do trên đã làm cho con đường ngày hôm nay trở nên dài vô tận. Anh thấy mình lạc lõng giữa dòng người đông đúc, vốn dĩ anh đã không bắt nhịp được với cuộc sống. Năm đầu tiên trôi qua nhanh chóng vì ngày nào cũng giống ngày nào, anh khép cửa tâm hồn mình làm bạn với những đống sách báo truyện tranh. Những môn học không cám dỗ được anh nhưng những cuốn tiểu thuyết lại có sức hấp dẫn và lôi cuốn anh ghê gớm. Anh có thể quên ăn quên ngủ thậm chí quên cả đi học chỉ để ngốn chúng.

Hai năm trôi qua anh đã sống hiền ngoan như bao cậu bé tỉnh lẻ lên thành phố học theo đúng nghĩa của nó. Nhưng đến năm thứ 3 con người anh lại thay đổi hẳn, nói là thay đổi cũng không đúng mà phải nói là những tư tưởng "dã đám chợ chiều, sống chết có số" một lần nữa lại sống trong anh. Bởi vì ngày xưa khi học cấp 3 anh đã từng nghịch ngợm và biếng học như thế. Nhưng khi đó anh cũng đã sớm nhận ra cuộc sống của mình không thể ngập chìm trong đồng chiêm nước trũng như đàn vịt nơi chôn quê nghèo vì thế anh đã học và cầm được tấm bằng cấp 3 ra trường một cách êm thấm. Nhưng giờ đây giữa chốn đô thành ồn ào và khắc nghiệt đã làm cho anh thấy mình lạc điệu, anh trở nên chán nản!

Thời gian cứ trôi đi, tâm trạng anh vẫn cứ u uất và buồn chán như thế. Hôm nay dường như anh thấy choáng váng, anh suy nghĩ miên man: dừng học có nghĩa là một năm sống trong buồn chán vô vọng, dừng học nghĩa là thêm một năm nữa bòn rút những đồng tiền xương máu của bố mẹ. Và vì vậy anh không dám trở về nhà, anh không dám hình dung cha mẹ anh sẽ nghĩ sao nữa. Anh sẽ phí hoài một năm tuổi trẻ và phí hoài một năm kiếm tiền của bản thân mình. Dừng học, dừng học, dừng học...!

Mọi thứ dường như quay cuồng, đầu óc anh trống rỗng, như một tờ giấy trắng không chút tì vết. Anh muốn chạy trốn, anh muốn buông xuôi tất cả, bỏ mặc tất cả, mặc cho dòng đời xô đẩy,... mặc kệ tất... Bỗng em đến mang cho anh chút ánh sáng nơi phía cuối con đường. Anh như kẻ đang dần chết đuối bỗng vớ được chiếc cọc. Em xuất hiện giống như một thiên thần, em thật thánh thiện với nụ cười rạng rỡ như mùa thu toả nắng. Em đã mang lại ý nghĩa cuộc sống đến cho anh, mang cho anh sức sống... cho anh niềm vui nụ cười nhiều khi xen lẫn nước mắt. Dường như cả thế giới đang mỉm cười với anh, cuộc đời thật tươi đẹp biết bao. Và anh nhận thấy rằng mình phải cố gắng thật nhiều, học cho thật tốt để xứng đáng với tình yêu mà em dành cho...

Anh bước tiếp những bước chân vô hình trong suy nghĩ mông lung: "Nắng là nắng, gió là gió, cỏ cây mãi là cỏ cây vậy anh là gì chẳng lẽ anh chỉ là một cái xác không hồn đang bước những bước chân vô vọng trên con đường này hay sao?". Bỗng anh giật mình em đã không còn bên anh nữa, em đã rời xa anh nhưng ánh mắt em vẫn như đâu đây, ánh mắt như muốn nói với anh rằng: "Cái không mất thường ở trong nước mắt có một khoảng trời xanh kia đâu phải chuyện đùa!". Tự nhiên anh thấy sợ việc dừng học và hối hận vô cùng...

Và giờ đây khi một năm học mới bắt đầu, tất cả đều mới mẻ, tất cả sinh viên đều chào đón năm học mới với tinh thần và sức sống của thời trai trẻ. Còn anh, anh cũng không bị dừng học nữa, những cố gắng của anh đã không là những cố gắng vô ích. Nhưng trên con đường học tập dài đằng đẵng kia liệu anh có thể vượt qua được không? Khi mà quanh anh vẫn còn đầy rẫy những sự cám dỗ, đầy rẫy nhưng gian nan thử thách, khi mà bên anh không còn sự động viên an ủi không còn có em bên cạnh nữa...

Anh bước vào năm học mới mà không có một chút tinh thần nào cả, đầu óc anh như trống rỗng, những nỗi buồn nỗi nhớ cứ như những áng mây che phủ cuộc đời anh. Hôm nay cũng như bao hôm khác những tiết học chẳng làm cho anh thấy thích thú chút nào cả. Và rồi anh lại bỏ học, anh lại lang thang trên con đường từ trường về nhà trọ. Những bước đi trong vô vọng thất thểu và buồn bã. Nhưng bước chân bây giờ không mang nặng chuyện học hành nữa mà nó lại mang nặng một bóng hình. Anh muốn tìm lại anh muốn được gặp lại... một lần nữa... dù chỉ một lần... (st)

Gậy ông đập lưng ông

Tận dụng những ngày nghĩ hiếm hoi của mình, một luật sư nọ về miền quê để săn vịt. Anh ta bắn rụng một con nhưng nó lại rơi xuống cánh đồng của một nông dân, phía bên kia hàng rào.

Trong lúc tay luật sư trèo qua rào thì người nông dân lái xe kéo chạy tới và hỏi vị khách không mời đang làm gì.

- Tôi bắn được một con vịt. Nó rơi xuống cánh đồng này và tôi đang vào nhặt. - Luật sư đáp.

Ông nông dân trả lời:

- Đây là tài sản của tôi, và ông không được qua đây!

Tay luật sư dọa:

- Tôi là một trong những luật gia giỏi nhất nước Mỹ và nếu ông không cho tôi nhặt con vịt đó, tôi sẽ kiện và lột sạch tài sản của ông.

Ông nông dân cười nhạt:

- Chắc là chú không hiểu quy tắc của bọn ta. Ở đây, mọi tranh chấp đều được dàn xếp bởi luật "Ba cú đá".

- Nghĩa là sao? - Tay luật sư hỏi.

- Trước hết, ta sẽ đá cậu 3 cú và sau đó cậu đá lại 3 cú, rồi lại đến lượt ta… Cứ thế cho đến lúc có kẻ đầu hàng.

Luật sư nghĩ nhanh về luật thi đấu và cho rằng mình có thể dễ dàng đánh bại ông nông dân già. Anh ta liền chấp nhận tuân thủ phong tục địa phương.

Cú đá như trời giáng đầu tiên của ông nông dân nhằm vào giữa hai chân của tay luật sư làm anh chàng khụy xuống. Cú đá thứ hai gần như làm bay mũi anh ta và cú đá thứ ba nện trúng vùng thắt lưng, làm thận anh ta như muốn vỡ tung.

Thu chút sức tàn, tay luật sư gượng đứng dậy và gằn giọng hầm hè:

- Được lắm, ông già gân. Bây giờ thì đến lượt tôi.

Ông nông dân già cười mỉm:

- Không cần đâu. Ta chịu thua rồi. Chú cứ việc tự nhiên mà nhặt lấy con vịt :D(st)

Bức thư tình hiện đại

Em ah, anh không phủ nhận với em là tình yêu lúc nào cũng đẹp, nhưng em thử nghĩ lại xem, những cái đẹp ấy không phải lúc nào cũng thể hiện ra bên ngoài đâu, hôm nay ngồi lại viết cho em bức thư này, mong em hiểu những điều mà anh sắp nói dưới đây để tình yêu chúng mình hòan thiện-thực tế hơn em nhé :smile:

Chào em, người yêu dấu!

Em hay chê anh là người chẳng lãng mạn tẹo nào. Nhưng thực sự anh cũng “ướt át” lắm chứ, chẳng qua là em đã ngó lơ đó thôi. Em đã từng nói với anh, em thích được chìm đắm trong những bài thơ tình và những bông hồng đỏ thắm. Nhưng nếu anh có thể làm được những điều đó, liệu em có chê anh “một chàng vừa sến vừa khờ” không nhỉ? Em à, con trai có những cách lãng mạn riêng mà con gái sẽ không hiểu đâu! Em còn nhớ có lần anh rủ em đi xem anh đá banh hông nè? Thế mà em lại thẳng thừng từ chối vì mỗi tội “chỗ đó chẳng lãng mạn tí nào”. Ừ, anh biết mà, cô bé của anh không thích chỗ vừa ồn ào vừa nắng nóng vừa rất chi là...dơ như sân đá banh. Em biết không, khi một chàng trai mời một cô nàng cùng làm những chuyện “rất con trai đó" có nghĩa là chàng ta đang muốn dắt cô gái bước vào thế giới của riêng mình. Và điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh muốn nói với em là: “Anh muốn được gần em hơn, muốn được chia sẻ toàn bộ cuộc đời anh với em.” Hehe, anh đang hồi hộp nếu em biết được bí mật nho nhỏ này, liệu em có đồng ý đến cổ vũ cho anh ở trận đá banh lần tới. Ôi, sẽ chẳng có gì làm anh xúc động hơn thế.

Em hay trách anh không biết cách “yêu” em. Ối trời ơi, thế thì oan cho anh quá! Chắc có lẽ những cử chỉ lãng mạn của anh quá "nhẹ kí" làm em không nhận ra (buồn ghê!). Em có để ý thấy tay anh khẽ chạm nhẹ vào tay em khi chúng ta đi dạo, có thấy anh luôn là người kéo ghế cho em ngồi, hay lâu lâu lại khẽ đặt một chữ K bất ngờ trên vầng trán bướng bỉnh của em. Có thể, đối với một cô bé như em, đó là những điều hết sức bình thường, thì đối với những chàng trai “rô bốt” như anh, đó là cả một điều vĩ đại (như thể anh vừa sáng tác ra cả một bài sonnet tình yêu hay hát cho em một bài tình ca trước hiên nhà em vậy!) Nhưng cũng thú thật rằng, đây cũng là một cách an toàn nhất, nếu lỡ em từ chối anh thì sao? Cô bé của anh ơi, xin bé đừng chờ đợi một vở kịch yêu hoàn hảo mà hãy tận hưởng những điều ngọt ngào nhỏ xíu mà anh dành cho em.

Em tỏ ra hờn dỗi nếu anh có tỏ ra lơ là đôi phút trong cuộc nói chuyện một chiều của em dài lê thê cả mấy tiếng đồng hồ! Em yêu, nếu em là một cô gái khác - một người mà anh không yêu, thì có thể anh sẽ cho đôi tai đi du lịch từ lâu rùi. Nhưng vì em là cục cưng của anh, cho nên anh tình nguyện “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn chia sẻ”. Em nè, em có biết một người máy như anh đã có sẵn một lập trình riêng để dành ghi chú những điều cực kì quan trọng như là, những cái em thích và không thích, như là em thích ăn mí Ý, thích ăn phở mà không bỏ tương đen…Thế thì, khi anh muốn lãng mạn, anh sẽ cho em thấy. Ngày hôm qua, chẳng phải em đã nhảy cẫng lên vì anh đã tìm ra cho em chiếc CD mà em rất thích đó sao? Hay món mì Ý anh làm tặng em nhân ngày sinh nhật, cho dù hơi bị…khét nhưng anh vẫn có cảm giác anh và em đang rất rất gần nhau, như thể anh và em là một vậy! Thế em có "cảm" như anh không nhỉ?

Thế nhé, anh vừa giải được một bài toán khó ơi là khó mà cô bé bắt anh làm cho bằng được! Bé ơi, chỉ có những gã hay những điều ngọt như mía lùi mới thật đáng cảnh giác, vì có thể họ chẳng nói thật đâu. Cho nên, em vẫn yêu “rô bốt biết lãng mạn” như anh chứ nhỉ? (st)

Chuyện tình tôi

Tôi biết em vẫn còn yêu tôi nhưng tôi cũng biết em sẽ không bao giờ tha thứ cho những lỗi lầm của tôi. Song, tôi sẽ vẫn dõi theo từng bước đi của em trên đường đời và sẵn sàng giúp đỡ mỗi khi em cần.

Tôi thường lang thang trên các con đường quen thuộc mà ngày xưa tôi và em vẫn hay đi dạo, mong tìm lại hoặc để bắt gặp thứ gì đó mà tôi cũng không định nghĩa được nó là gì?

Ngồi nhớ lại những kỷ niệm về em, về quá khứ của một thời sinh viên, tôi chợt nghĩ ra việc viết lại mấy dòng mong một ngày nào đó ở phương trời kia nơi mà có em sinh sống - nơi mà trái tim tôi vẫn thổn thức mỗi khi đêm về sẽ đọc được. Mong em hãy sống hạnh phúc và hiểu rằng tôi đã nhận ra sự sai lầm khi vội vàng rời xa em.

Cách đây gần hai năm tôi đã rũ bỏ tất cả tình yêu thời sinh viên mà hơn hai năm trước đó chúng tôi cùng nhau xây dựng. Chỉ vì em quá mong ngóng gặp tôi, em hay nũng nịu tôi và vì gia đình tôi ngăn cản. Mãi sau khi đã mất em thật sự tôi mới nhận ra sự vội vàng đó.

Tôi vội vàng vì tôi hiểu tôi có thể thuyết phục được gia đình mình. Nhưng tôi lại xem sự nũng nịu của em là do em không hiểu tôi, em hay làm phiền tôi - để tôi lấy đó làm nguyên nhân mà hắt hủi, rũ bỏ tình yêu của em.

Nghĩ lại tôi thấy tiếc và thương hại cho bản thân tôi bởi đã để mất đi một tình yêu đẹp nhất trong đời. Còn nhớ, những buổi tan trường tôi đón em tại cổng trường ngoại ngữ, thời tiết mùa đông giá lạnh xen lẫn những hạt mưa làm cho cái rét như dao như kéo cứ gặm nhấm và cắt vụn những tấm áo tôi mặc trên người. Nhưng mỗi khi được chở em về tôi lại thấy ấm áp hẳn lên, tiếng nói tiếng cười của em làm tôi quên hết tất cả và chỉ mong con đường hai đứa đi dài đến vô tận để tôi được ở bên em nhiều hơn.

Có những buổi chiều mùa hè tôi và em đi trên những thảm cỏ theo ven đường sân vận động Mỹ Đình thật thơ mộng. Xung quanh đông đúc người qua lại mà chúng tôi cảm thấy như nơi này là dành cho chúng tôi. Em cứ tung tăng như một con sơn ca thánh thót. Nhìn em tôi cảm thấy thật hạnh phúc, thứ hạnh phúc mà chỉ có hai người yêu nhau mới nhận ra.

Giờ đây, khi công việc đã ổn định, tôi cũng đã có người khác để mà theo đuổi nhưng với tôi hình ảnh của em vẫn cứ mãi là hình ảnh người phụ nữ đẹp nhất trong đời. Còn em cũng đã có một công việc ổn định phù hợp với mong muốn của em. (st)

Bài học từ Muối

Cậu học trò của ông giáo già lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Anh ta luôn nghĩ rằng cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức, chàng trai làm theo.

- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.

Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích. (st)

November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30