Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

Mr.Giản dị

Khi tình yêu không thể

Nhóc chỉ là một cô bé, có thể những tình cảm của nhóc chỉ là rung động đầu đời mà thôi. Còn anh, anh chỉ có thể là người anh trai. Anh không muốn làm nhóc phải buồn đâu, bởi bây giờ với anh chỉ tồn tại có công việc mà thôi, anh sợ khi nhóc nói yêu anh, thực sự rất sợ. Anh rất bối rối không biết phải xử trí ra sao nữa, lần đầu tiên một cô gái nói yêu anh cũng là lần đầu tiên anh đã từ chối.

Nhóc ơi những ngày qua anh rất vui khi được ở bên em. Anh biết là nhóc tin anh, rất tốt với anh, nhưng như vậy là chưa đủ để được gọi là tình yêu, anh không đươc tốt như những gì mà nhóc nghĩ đâu.

Anh biết nhóc rất buồn và giận nhưng nhóc hãy hiểu cho anh, anh không thể làm nhóc tổn thương. Nhóc bảo anh giải thích, làm sao giải thich được, có những điều mà với anh suốt đời này không thể nói ra được, hãy hiểu cho anh. Anh cầu chúc nhóc học giỏi và vượt qua được những kỳ thi sắp tới, vào dược ngôi trường mà nhóc mơ ước từ nhỏ. Đừng nghĩ tới anh nữa nhé, anh vẫn mãi là chú hề của cô. (st)

Bạn thân

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, tất nhiên không ai ngăn được nó chảy rồi, nhật kí của anh đã chặt kín những trang viết về em, anh cũng không biết có khi nào em sẽ đọc... :rolleyes:
" Em giọt cà phê không đắng
Ngấm vào tôi...
Thức trắng cả cuộc đời!"
Anh lẩm nhẩm mấy câu thơ trong khi khuấy cốc cà phê trên bàn một cách vô thức, không biết lần thứ mấy rồi mà chưa nhấp ngụm nào, anh còn đang mông lung nghĩ về em - về " thứ cà phê không đắng" của anh. Mà nói của anh cũng không đúng, đã bao giờ em là của riêng anh đâu...

Nghĩ đến đây lòng anh nhức nhối! Ngồi một mình ở góc trong cùng của quán cà phê quen thuộc nghĩ về em, lúc nào em cũng thích chỗ này, em đùa bảo góc này khuất em giấu được anh, không thì thiên hạ ngắm mòn anh mất, hi nếu anh có mòn đi ít nào thì em thích đấy là do em.

Em lúc nào cũng ngỗ ngược và hài hước, anh chỉ biết cười làm theo ý em, biết là đùa nhưng sao lòng anh thấy vui vui. Rồi anh tự nhủ "con tim" anh hao gầy là vì em, liệu em có biết không? Hay em biết nhưng cố tình lờ đi, cố tình nhìn anh đau khổ.

Anh và em chơi thân, chơi rất thân là đằng khác, em kể cho anh nghe mọi chuyện của em, anh hiểu tính cách của em, lúc nào bên cạnh anh em cũng thấy lòng mình thoải mái, cũng thấy vui vẻ, thấy lòng mình bớt cô đơn, có lần em nói với anh: "anh là một phần không thể thiếu của đời em vì thế cấm anh rời xa em, em gọi đi cà phê mà từ chối là em cho quit đó!". Anh lại cười trừ, biết là em đùa mà.

Mỗi lúc em cô đơn hay stress hay đơn giản là em muốn ăn kem thì anh liền có mặt, em không gọi ai khác ngoài anh. Đôi lúc em làm anh bối rối, anh không biết trong lòng em anh chiếm vị trí thế nào, băn khoăn nhưng anh không bao giờ hỏi, anh chỉ lặng lẽ đi bên em, anh nghĩ với anh that's enough! Anh share cho em những bài hát anh thích, mặc dù là loại nhạc kén người nghe nhưng em luôn có những cảm nhận tinh tế khiến anh thấy mình bớt cô độc, thấy anh được thấu hiểu bởi em (nếu nói đúng như kiểu văn phong tiếng Anh), chính điều này lại càng lôi cuốn anh hơn.

Đấy anh và em cứ ở bên nhau như thế, thậm chí chủ cái quán cà phê nhỏ đã quen với sự có mặt của hai đứa vào tối thứ 3 và thứ 6, em bảo thứ Bảy tha cho anh, để anh đưa bạn gái đi chơi, anh cười, em biết thừa anh làm gì có bạn gái, lại đùa rồi, anh với em đi với nhau cũng không phải là hẹn hò, cũng chẳng biết thế này gọi là gì nữa. Em không hề vô tâm với anh, với em anh cũng không phải là mối quan tâm ở mức độ "đặc biệt" như mức độ của một người yêu, ở mức độ chơi thân đơn thuần cũng không đúng, nhưng với cuộc sống của em anh không thể thiếu... Mà thôi ở mức độ nào thì anh vẫn luôn bên em cơ mà...

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, tất nhiên không ai ngăn được nó chảy rồi, nhật kí của anh đã chặt kín những trang viết về em, anh cũng không biết có khi nào em sẽ đọc... Anh bắt đầu viết từ khi em xuất hiện, em làm thay đổi anh, làm con tim anh xao động, làm tâm trí anh rối bời. Trong nhật kí có những ngày vui vẻ bên em, có nỗi đau triền miên khi em từ chối tình yêu của anh, em nói mình cứ thế này mãi nhé anh, lòng anh nặng trĩu, từ nơi sâu thẳm anh gào thét tại sao tại sao em không thể yêu anh? Anh là gì trong mắt em? Bạn thân?

Anh đau đớn cười một mình, ngay từ đầu em trong anh đã là vô cùng đặc biệt và quan trọng, không gì thay thế được, anh cảm nhận được từ lần đầu gặp em, phải chăng cuộc đời này đang đùa cợt với anh. Anh đau khổ, anh thành ra chạy trốn em, anh sợ đối diện với em, anh sợ mình không thể quên em, không thể coi em chỉ là bạn, với anh điều này quá khó! Thế là anh chọn phương sách " everything or nothing", anh và em ít gặp nhau hơn, ít nói chuyện với nhau hơn, chỉ gặp trong những bữa tụ tập nhóm bạn thân, trong những ngày họp lớp. Anh đang cố xóa em ra khỏi tâm trí của mình, anh tự nhủ anh và em là những món quà đặc biệt mà cuộc đời sắp đặt ta giành cho nhau, được mở ra ngắm, được chạm tới sâu thẳm tâm hồn nhau nhưng không được sở hữu, cuộc đời thật chớ trêu em nhỉ?" (st)

Anh không tin vào truyện cổ tích

Đã một năm mình qua lại thư từ. Bên này thời tiết đã lại trở lạnh, mọi người đang chuẩn bị đón Noel và Tết, nghe thật nôn nao. Ước gì giờ ở Việt Nam, nhất là ở quê em. Mình sẽ làm gì đây em nhỉ :smile:
Anh gửi mail cho bạn, nhầm một chút xíu, may mắn sao nó lạc vô hộp thư của em. Em đã mau lẹ báo anh hay, cách viết với lời nhắc nhẹ nhàng ấy khiến anh thấy là lạ. Vậy là từ đó anh gửi mail cho em còn đều đặn hơn cho bạn.

Anh sống cách em vài giờ bay quốc tế, ở đất nước Hoa Anh Đào xa xôi, nơi rất đỗi tươi đẹp song thời tiết cũng khắc nghiệt hơn nhiều lần Việt Nam. Kỳ nghỉ đông, Internet là cứu cánh tuyệt vời để lưu học sinh như anh có thể để tâm và cất tình cảm vào đó, hỏi thăm bè bạn, người thân…

Kỳ nghỉ năm vừa rồi quả thực có ý nghĩa khi vô tình anh được biết em, cô bé nhân hậu, điềm đạm, sống có chừng mực. Qua mail em viết, anh cảm nhận trong đó dấu ấn một nàng tiên đang thảo những nét bay bổng gửi đến yêu thương, giúp cõi lòng anh bớt lạnh giá khi tiết trời có lúc xuống âm độ.

Anh mong mỏi tin em mỗi ngày. Vừa về đến nhà việc đầu tiên anh làm là bật máy tính, check mail như một thói quen. Các câu chuyện của em và anh ngày nối ngày, như một chân trời rộng mở giúp anh hiểu thêm về em, khoảnh khắc ấy thật quý giá.

Anh tâm sự hết với em về cuộc sống của mình kể cả việc không hiểu sao anh tin vào truyện cổ tích, vào nhân duyên giữa thời đại công nghệ cao này. Và lạ làm sao, niềm tin về một gia đình anh lại trao cho cô gái mà anh chưa một lần gặp mặt.

Anh lại kể về một người, cô ấy có vẻ quan tâm đến gia cảnh, thu nhập của anh (ra cô ấy muốn giới thiệu… em gái ruột cho anh). Anh thật thà "khai" hết. Ba anh trước làm ở Sài Gòn nên gia đình anh cũng ở đó. Từ năm 1990 sau khi bà nội mất, chỉ còn mình ông nội nên ba đã xin nghỉ và tất nhiên kéo cả nhà về ở cùng ông. Anh rất thất vọng, tại sao đang ở chốn đô thành tốt đẹp vậy mà lại về quê chịu nghèo khó, ngày trước anh rất tự ti về điều này. Nhưng giờ nghĩ lại mới thấy thế thật đúng, sẽ không thể có mình nếu không có ông bà, ba mẹ. Nếu mình không tốt với ông bà thì thử hỏi sau này chính con cái mình có tốt với mình không, hơn nữa tuổi càng lớn càng không thích ở thành thị.

Học xong THPT, anh thi vào trường nghề, ra trường anh tính sẽ đi làm thêm kiếm tiền phụ gia đình. May sao lúc đó anh thi đỗ đại học nên đã quyết định đi học tiếp, vừa học vừa làm. Tốt nghiệp, cơ hội đã đến với anh, khi được suất đi Nhật theo chương trình tài trợ của một tổ chức quốc tế.

Và hiện tại khi đã gần ba mươi anh vẫn nuôi trong mình nhiệt huyết được cống hiến, dẫu đang là tay trắng. Anh giãi bày hết và rồi không ai còn nghe thấy cô bạn nói gì về việc mai mối. Anh hiểu, chẳng ai muốn để em gái mình yêu và lấy một người quê nhà xa xôi mà tương lai chưa biết thế nào như thế.

Anh kể xong, em đã luôn khen và tỏ lòng khâm phục, khiến anh cảm thấy cuộc sống thật đáng sống vì có người thấu hiểu mình. Anh có cảm giác chúng ta thân quen và biết nhau từ lâu. Ta sống cách xa cả ngàn trùng khoảng cách, lại quen được nhau, chẳng phải là có duyên sao?

Em đã cười thật nhiều khi nghe anh nói vậy, tựa như anh nhận được sự ấm áp trong mỗi mail em gửi. Anh mơ từng ngày được đến bên em, anh sẽ không phải lụi cụi một mình, tự mua thức ăn giữa đất trời Tokyo cô đơn. Anh trông chờ từng giờ được về nước, thưởng thức món do em nấu.

Em tả về cuộc sống quanh mình, anh thấy em có tinh thần lạc quan, yêu đời và cũng tin tưởng anh như anh đặt trọn vẹn niềm tin nơi em. Anh muốn nói đến sự chân thật trong mọi việc. Em biết không, anh cảm ơn em thật nhiều, cảm ơn em vì đã quan tâm đến anh trong những ngày qua. Anh hi vọng mình sẽ gặp nhau. Em là người tốt, rất tốt và anh sẽ đến với em bằng những gì tốt nhất mình có.

Đã một năm mình qua lại thư từ. Bên này thời tiết đã lại trở lạnh, mọi người đang chuẩn bị đón Noel và Tết, nghe thật nôn nao. Ước gì giờ ở Việt Nam, nhất là ở quê em. Mình sẽ làm gì đây? Có lẽ em sẽ chiêu đãi anh nhiều món ăn ngon, em còn hứa làm hướng dẫn viên du lịch, để anh nghĩ xem trả công cho cô hướng dẫn dễ thương này thế nào?

Ngày 18/1 tới, 2h chiều anh sẽ có mặt ở Việt Nam, làm thủ tục xong khoảng 3h thì rời sân bay. Giá hôm ấy em có mặt ở sân bay nhỉ? Nói vậy thôi, anh sẽ là người ra Bắc thăm em trước chứ. Anh sẽ được ngắm người một năm qua đã chắp cho anh đôi cánh để anh thêm tin yêu vào tương lai. Nghĩ đến đó anh thấy hạnh phúc ngập tràn con tim. Mong gặp em lắm!

Thế rồi, tối nay anh về sớm, check mail và háo hức mở file ảnh em gửi kèm. Chao ôi, đó là một tấm thiếp cưới em mời anh tết này, về dự đám cưới em với một người mà chưa bao giờ em kể. Anh đã cầu mong cho mình nhìn lầm, hay của ai đó gửi nhỡ vô hộp thư của anh. Nhưng không, tất cả là sự thực. Anh thấy đau lòng quá! Không hiểu bao niềm tin bấy lâu thêu dệt, liệu có còn đẹp để giúp anh vững bước trên con đường sắp tới? Nhưng chắc chắn rằng, anh sẽ không còn tin vào những câu truyện cổ tích. (st)

Đến khi nào anh sẽ hết yêu em

“Lẽ ra anh sẽ giữ những tâm sự này trong lòng mãi mãi. Thế nhưng nếu không nói cho em hiểu, anh cứ phải lừa dối bản thân mình :love:
Cô không đẹp. Cô tự nhận thấy mình như vậy. Anh hiền lành và nhân hậu, giống như những nhân vật trong truyện cổ tích mà cô biết.

Cô không nổi bật. Cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường. Anh không quá xuất sắc, nhưng cũng đủ tháo vát để chiều theo những đòi hỏi đỏng đảnh của cô.

Cô không tham vọng. Tất cả những gì cô mơ ước là một cuộc sống bình dị và một tình yêu không nhiều sóng gió. Anh bình lặng, nhưng chiều chuộng cô.

Anh yêu cô thầm lặng.

Cô coi anh như một người anh trai - tin tưởng và gần gũi.

Anh - không một lời tán tỉnh ngọt ngào.

Cô - không một bí mật nào cô không nói cho anh. Từ chuyện “ Tức chết đi được đứa bạn em...” Đến chuyện “Bọn em chia tay cũng gần 1 năm rồi. Vậy mà đôi khi, vẫn chạnh lòng nhớ...” Trên trời dưới bể, không chuyện gì cô không kể anh nghe - trong trẻo và sinh động.

Anh giống như một chiếc máy thu âm - chỉ biết lắng nghe.

Cô giống như một đứa trẻ - chẳng bao giờ biết giấu giếm cảm xúc.

Anh chiều cô - giống như một người anh trai chiều em gái vậy. “ Em thích nghe nhạc à? Bài nào thế?” Vậy là ngày hôm sau, cô có ngay một chiếc CD chỉ toàn những bài hát cô thích. “ Em đang làm gì vậy? Ôi trời ơi, chừng ấy dữ liệu của bao nhiêu công ty, copy đến bao giờ cho hết?” Vậy là anh thức suốt đêm download cho cô toàn bộ website của cả Công ty chứng khoán ấy.

Cô nhõng nhẽo. Ừ thì anh nói cô trẻ con mà. Cô thích bắt bẻ anh cái này cái kia. Cô thích hỏi đủ thứ trên đời. Cô thích anh là người đầu tiên nghe cô kể về một ngày của cô. Cô gọi điện cho anh lúc nửa đêm chỉ để khóc rưng rức và nói: “Tự dưng dở hơi, mở cuốn nhật ký ra xem lại, rồi bỗng thấy nhớ người ấy da diết…”.

Cô cứ hồn nhiên đi bên cuộc đời anh, như một bản nhạc sôi nổi giữa cuộc sống vốn bình lặng của anh.

Anh cứ lặng lẽ đi bên cuộc đời cô, đau đớn chịu đựng những đớn đau của cô. Êm ái xoa dịu những vết thương của cô.

Rồi một ngày anh nói yêu cô - sau hai năm quen biết.

Cô choáng váng. Cái cảm giác ấy đúng là choáng váng. Vì cô chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Cô đặt tên cho tình cảm giữa anh và cô là Tình bạn. Có nhiều khi nó gắn bó hơn cả tình yêu, nó tin tưởng hơn cả tình yêu.

Nhưng… nó không phải là tình yêu!

Anh chưa bao giờ tán tỉnh cô, cũng chưa bao giờ dành cho cô những lời ngọt ngào cả. Lúc nào cũng là anh lặng im lắng nghe cô nói hay có chăng chỉ là những cuộc tranh luận như trẻ con.

Biết rằng chỉ có tình bạn lớn lên thành tình yêu, chứ chẳng tình yêu nào mất đi lại giữ được tình bạn. Cô hiểu rằng tình bạn giữa anh và cô đang chênh vênh trên bờ vực thẳm.

Cô sợ hãi. Nỗi sợ mất anh ập đến như một cơn giông giữa ngày hè oi bức. Dồn dập và mạnh mẽ. Hình như cô chưa từng sợ mất ai - như sợ mất anh. Cô cuống cuồng tìm cách giữ anh, nhưng, tuyệt đối không phải là bằng cách yêu anh.

Biết rằng nếu yêu anh, cô sẽ hạnh phúc, nhưng trái tim bướng bỉnh của cô không đập chung nhịp với trái tim anh.

Sao anh lại như vậy? Sao anh lại mạo hiểm mang một tình bạn trong lành đến vậy để đánh đổi lấy một thứ tình cảm mơ hồ, một thứ tình cảm mà theo cô là không thể tồn tại mãi mãi, thứ tình cảm mà theo cô, nó sẽ phôi phai theo thời gian. Cô đã hỏi anh như vậy, và cô biết anh không thể trả lời. Chính cô cũng vậy mà. Cô nhớ anh, cô cần anh, cô gắn bó với anh, nhưng cô vẫn khăng khăng đó không phải là tình yêu. Chính cô cũng không giải thích nổi những xúc cảm của trái tim mình.
Chắc hẳn anh sẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ với cô, nếu như không vô tình đọc được những vần thơ trong blog của cô, cô đoán vậy.

“Anh đã mất em - lẽ ra là được - Anh chẳng có em - lẽ ra có được
Bởi vì cần nói - với em một câu - Thì anh lại sợ - âm thầm nuốt trôi
Bởi vì cần đến - tìm em trước nhà - Thì anh lại sợ - đứng nhìn từ xa
Bởi vì cần hiểu - những lời lặng yên - Thì anh lại sợ - cái điều anh tin
Thế là hoa nở - khi mùa nở hoa - Thế là xuân đến - khi mùa đông qua
Và anh chẳng kịp - nói ra một lời - Và anh giữ lại - nỗi lòng chơi vơi ...”

“Lẽ ra anh sẽ giữ những tâm sự này trong lòng mãi mãi. Thế nhưng nếu không nói cho em hiểu, anh cứ phải lừa dối bản thân mình. Đối mặt với em, anh không còn là anh nữa. Gặp em, nói chuyện với em không sao, nhưng cứ khi ra về là anh lại thấy tiếc nuối một cái gì đó...”

Những lời nói của anh cứ ám ảnh cô. Thức trắng mất một đêm. Sáng hôm sau cô dậy sớm, viết cho anh một lá thư - một lá thư thật dài. Cô nói nhiều thật nhiều, nhưng cuối cùng thì vẫn chỉ là “Em cần một tình bạn hơn là một tình yêu”. Nhấn nút “ send” và cô nhủ bụng, có lẽ lá thư sẽ chấm dứt tất cả. Chấm dứt những ngày tháng vô tư giữa anh và cô, chấm dứt những cuộc điện thoại thâu đêm suốt sáng, chấm dứt những vụ cá độ mà lúc nào người thắng cũng là cô... Gục mặt xuống bàn, cô khóc nức nở. Khóc dữ dội như ngày cô chia tay mối tình đầu. Khi vết thương trong trái tim cô còn chưa lên da non, thì chính cô đã lại mang đến cho một người rất mực yêu thương cô một vết thương sâu hoắm.

Cô cần anh trong cuộc đời của cô. Nếu vắng anh, giống như căn nhà thiếu mất cánh cửa. Mùa đông gió lùa, chắc là cô sẽ lạnh lắm. Nhưng...ngàn lần vẫn không phải là tình yêu.

Buổi chiều, cô nhận được email của anh. Không tin vào mắt mình, cô vội vã mở ra xem.

“...Anh thực sự xin lỗi vì anh đã làm cho em buồn. Em yên tâm, anh cũng không hề muốn mất một người bạn như em. Nhưng để có thể nói chuyện với em vô tư như trước đây, thực ra là chưa bao giờ vô tư, chắc phải cần một thời gian để anh có thể rũ bỏ hết tình cảm anh dành cho em mà em không muốn kia...”

“...Em nói nếu yêu anh em sẽ được hạnh phúc, nhưng anh nghĩ em xứng đáng được hưởng hạnh phúc hơn thế nhiều. Em xứng đáng được yêu và yêu một người hơn anh rất nhiều...Thực ra nếu em yêu anh, anh cũng cảm thấy như thế là không công bằng với em...”

Sao anh lại nói như vậy? Sao anh lại tự hạ thấp mình như vậy khi chính cô mới là người cảm thấy không xứng đáng với anh, với những tình cảm chân thành và tha thiết của anh. Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những khổ đau và tổn thương không gì bù đắp nổi? Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những mệt mỏi và lo âu mỗi lần cô giận dỗi?

Nhưng cô lại thấy nhẹ lòng, nhẹ lòng bởi cô biết rằng, anh sẽ không làm gì để cô mất anh, nhẹ lòng bởi cô nghĩ rằng, cô sẽ mãi mãi có anh trong cuộc đời mình. Thật ích kỷ, nhưng cô thấy mình hạnh phúc.

Cô và anh lại tiếp tục những câu chuyện bất tận về cuộc sống. Nhưng hình như nó rụt rè hơn. Hình như nó bối rối hơn. Hình như không còn vô tư. Hình như không còn sôi nổi.

“ Anh... anh xin lỗi. Anh không thể nào rũ bỏ được những tình cảm anh dành cho em. Anh không thể nào từ bỏ được những hy vọng dù mong manh ấy...”

Và họ dừng lại. Dừng lại một tình yêu dở dang và một tình bạn không trọn vẹn.
Anh tiếp tục những tháng ngày cố gắng từ bỏ hình bóng cô trong trái tim mình.
Cô tiếp tục những tháng ngày nhớ anh da diết, nhưng...vẫn không phải là tình yêu.
Tình yêu bắt đầu từ nỗi nhớ, cô tin là như vậy. Nhưng tại sao nỗi nhớ của cô không thể là tình yêu?

Cô chờ đợi ngày anh quay trở lại. Rồi một ngày cô giật mình nhận ra. Cô mong anh nhiều hơn cả mong gặp lại người bạn trai cũ. Cô nhớ anh hơn bất cứ người con trai nào khác. Và...cô nhớ đến những kỷ niệm của cô và anh, hơn bất cứ những kỷ niệm ngọt ngào nào mà tình yêu đầu tiên mang lại. Nhưng... vẫn không phải là tình yêu.

Một tháng, hai tháng...Thời gian chầm chậm trôi. Có lẽ anh đã xoá tất cả những ký ức về cô, như lời anh nói. Chắc anh chẳng còn giữ số điện thoại của cô đâu nhỉ. Nickname cũng thế. Email cũng thế.

Ba tháng, bốn tháng...Liệu có bao giờ cô và anh vô tình gặp lại nhau không nhỉ?

Năm tháng, sáu tháng... Vẫn có những người con trai khác bước vào cuộc đời cô. Theo đuổi cô. Si mê cô. Có những người bỏ đi, có những người ở lại. Riêng anh vẫn luôn ở lại, dù chỉ là một góc nhỏ trong trái tim cô.

Bảy tháng...Anh nhắn tin cho cô. Vẫn là nhưng lời nói dịu dàng đó - quan tâm và san sẻ. Cũng không lâu lắm nhỉ - để trái tim anh có thể trở về với nhịp đập bình yên.

Cô vẫn ríu rít như chim sâu.

Anh vẫn êm đềm như khúc sông chảy chậm.

Sẽ là mãi mãi chứ nhỉ. Khi anh đã vượt qua những say đắm của tình yêu để giữ lấy những dịu dàng của tình bạn.

Cô tự nhắc mình phải quan tâm anh nhiều hơn, tốt với anh nhiều hơn, để cô thấy nhẹ lòng hơn trước những tổn thương cô đã mang đến cho anh.

Nhưng, hình như trong ánh mắt của anh vẫn còn những tia hy vọng, nụ cười của anh vẫn thoảng nét xa xăm, giọng nói của anh vẫn còn những ân cần và hình như trong mỗi tin nhắn của anh vẫn còn những si mê.
Cô sợ hãi. Tại sao cô lại sợ hãi đến thế này? Tại sao cô lại phải sợ những yêu thương? Tại sao cô lại phải trốn tránh những yêu thương? Trong khi chính cô cũng đang khao khát yêu và được yêu. Trong khi chính cô cũng đang muốn mang yêu thương sưởi ấm cho trái tim giá lạnh của mình?
Nếu đúng là anh vẫn còn yêu cô thì sao? Nếu một lần nữa cô lại khiến anh bị tổn thương thì sao?
Lập đông. Trời trở lạnh. Những cơn mưa phùn buốt giá. Một mình len lỏi giữa dòng người hối hả ngược xuôi.

Bất chợt, cô sững người trước một ánh nhìn thân quen. Anh đang đi ngược lại phía cô. Chỉ vài giây thôi nhưng cũng đủ khiến trái tim cô run lẩy bẩy.

Cũng đã mấy tháng rồi nhỉ, kể từ khi cô tránh mặt anh. Cũng giống như anh tự nhận những tổn thương về mình khi yêu cô đơn phương, cô tự nhận những khổ tâm về mình khi quyết định rời xa anh. Có lẽ chẳng bao giờ anh hiểu được, mãi mãi chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao cô lại quyết liệt với anh như vậy.

Câu chuyện đã ám ảnh cô suốt bao nhiêu ngày tháng.

Có lẽ là như vậy. Có lẽ cô và anh, đều phải học cách từ bỏ. Từ bỏ những yêu thương, từ bỏ những ích kỷ, để không bao giờ làm tổn thương chính người mình yêu thương.

Cô phóng xe thật nhanh, như sợ anh sẽ quay xe đuổi theo mình. Mưa. Lạnh. Những giọt mưa nhỏ nhoi sao có vị mằn mặn như nước mắt của cô.

Nếu anh không yêu cô. Nếu anh không yêu cô thì hẳn giờ cô đã vẫy chào anh. Nếu anh không yêu cô thì hẳn những tháng ngày vô tư sẽ là mãi mãi.

Đoạn đường về nhà đã rất gần. Mà những ý nghĩ vẫn mãi miên man, miên man.

Có tiếng chuông tin nhắn…

Tin nhắn của một người - một người cô lưu tên trong danh bạ - một cái tên rất dài: “Khi nào anh sẽ hết yêu em?”
Eat Your Way to a Healthy Colon and an even Better Life
How Effective Is Herbal Breast Enhancement
Popular Acne Treatments
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31