Hiện mình đang chuyển skin qua dùng các thuộc tính mới của CSS3 nên để xem tốt blog này, các bạn vui lòng dùng một trong các trình duyệt sau: Internet Explorer 9, Firefox 4+, Chrome 10+, Opera 11+
Đây là blog của Mưa Thủy Tinh. Mình thích mưa, thích những kỉ niệm của mình gắn với mua, và do đó mình lấy nick là "mưa" luôn. Mình xem blog này là một góc cá nhân, nơi bày tỏ những suy nghĩ của bản thân cho mọi người cùng nhận xét, nơi lưu giữ những kỉ niệm học sinh ngọt nào. Mình thích nghe đánh giá của người khác, vì vậy mấy bạn cứ tự nhiên comment ủng hộ mình nhen. Nói dzậy chứ ai mà cố tình comment những lời thô tục hay không hợp văn hóa là mình del thảng tay luôn đó!
Mình là dân tự nhiên chính hiệu, nhưng cũng viết lách lắm. Vì thế đây cũng coi như là mảnh đất đầu tiên cho mình "dụng võ" . Các bài viết của mình nếu thấy hay (hy vọng là vậy), mọi người bỏ chút thời gian "khen" mấy chữ ^*^, còn nếu chưa hay thì cũng cho ít chữ nữa để mình rút kinh nghiệm.
LOVE is a short word, easy to spell, impossible to live without and take us a whole life to improve!
Nhìn chiếc là màu xanh, mình ngạc nhiên khi nhận ra rằng hình như mình có một cái gì đó gọi là họ hàng với chúng. Tất nhiên, theo mặt sinh vật học và theo cái lý thuyết tiến hóa lỗi lạc của Đac-uyn, mình và những chiếc lá có cùng một nguồn gốc. Tất cả đều xuất phát từ một thứ nhỏ bé gọi là “tế bào”.
Và theo lý thuyết ấy, nhiều tế bào kết hợp với nhau tạo thành một tổ chức thống nhất có một chức năng riêng. Nhưng dường như thứ mà mỗi “tổ chức” đó, dù chỉ đơn giản như cánh bèo hoa dâu tí hon hay bộ não tạm gọi là “siêu việt” của con người, luôn vươn đến là cố gắng đóng góp một điều gì đó cho cuộc sống.
Mình từng học được rằng có người coi thời gian là chiều thứ tư của không gian, vậy nên khoảng cách của hai người không chỉ phụ thuộc vào vị trí họ đang đứng, còn phụ thuộc thời gian họ không gặp nhau.
Thật sự, rất loạn...
...
Giờ, ráng lên giường mà ngủ, biết là sẽ lăn qua lăn lại lâu lắm rồi mới chợp mắt được, nhưng có lẽ phải ngủ.
...
Những ngày an nhàn phè phỡn chắc cũng phải chấm dứt thôi, chỉ có tiếp tục bận rộn mới có thể giữ thăng bằng trong lúc này.
Có lẽ do thói quen, mình không tính tuổi theo sinh nhật mà thích tính dựa theo con số Tết mình trải qua. Mà năm nay cũng là một năm đặc biệt, năm mình tròn hai mươi tuổi! Hai mươi năm đóng góp vào con số hơn sáu tỉ dân trên thế giới, bây giờ nhìn lại mình có thể nhận ra một sự thay đổi từ từ …
Năm sáu tuổi, thế giới quanh mình là con đường 5 phút từ nhà đến trường. Lên cấp hai, mình đếm được tổng số xã trong huyện. Đến cấp ba, mình có thêm nhiều bạn bè từ những huyện khác nhau. Và bây giờ, mình có thêm những người bạn từ nhiều nơi trên cả nước và có ước mơ một ngày nào đó được đặt chân đến nhiều nơi trên thế giới…
Cũng vào lúc sáu tuổi, con trai và con gái còn nắm tay nhau tự nhiên. Lên cấp hai, lần đầu tiên mình thấy một đứa con gái khóc. Vào cấp ba, lần đầu tiên mình tự nhiên quan tâm đến một đứa con gái khác, và cũng là lần đầu tiên biết thế nào là ghét một đứa con gái. Bây giờ, mình chỉ mong những điều tốt nhất cho một người con gái…
…
Năm nay, tức là năm mình còn mười chín, hay có thể gọi là cuối thời kì tiền mãn teen, có thật nhiều biến động với một người thích ổn định như mình. Nhận thức Mặc Minh Kì Diệu, bị “dụ” đọc tiểu thuyết ngôn tình, xác định được mục tiêu chuyên ngành (à, ừm, mặc dù nó hơi không hợp trường), gia nhập Hắc Long Hội, bước những bước đầu tiên trở thành một developer chuyên nghiệp, … Cũng trong năm nay, mình biết được một số chuyện cũ và mất đi một cơ hội!
Còn vài giờ nữa là năm mới sẽ đến, mình chính thức là một chàng trai hai mươi tuổi. Mình có thật nhiều dự định, thật nhiều người để quan tâm. Mình hi vọng một năm mới tốt lành cho mọi người, một năm mới thuận lợi cho bản thân!
P/S: Mặc dù có hơi tham lam nhưng thôi lỡ rồi thì tham thêm một cái ước nữa, hy vọng năm hai mươi tuổi mình sẽ hoàn thành chuyện mình đã bỏ lỡ vào năm mười chín.
Tôi thích nghe nhạc của Jay từ lần đầu nghe "Dạ Khúc". Nhạc của anh hình như luôn mang theo một dòng cảm xúc đặc biệt khiến tôi không thấy chán. Nếu như đến bây giờ, tôi không kìm được khẽ nhịp ngón tay khi nghe giai điệu của "Dạ Khúc" thì tôi cũng không thể tự chủ mà sinh ra một nỗi buồn không tên khi nghe "Đông phong phá".
Sao lại buồn ư?
Toàn bài hát như lời tự vấn của một người con trai sau nhiều năm phiêu bạt. Tại nơi xưa từng chứng kiến bao kỉ niệm của hai người giờ chỉ còn bức tường phủ đầy rêu phong cùng con đường cũ, cảnh còn người mất! Trách được ai? Chỉ có thể nghẹn ngào nhìn kí ức trôi qua. Tôi hình như nghe được sự bất đắc dĩ của anh, sự hối tiếc khi "mùa hoa chín chỉ một lần thôi, anh đã lỡ mất rồi". Đặc biệt mỗi lần nghe thấy ba chữ "thủy trường đông" thì tôi lại như một lần hiểu thêm ý nghĩ của câu nói
Nhân sinh trường hận thủy trường đông
Phải chăng cuộc đời ai cũng sẽ gặp chuyện tiếc nuối? Có trong tay rồi lại tự mình coi nhẹ, tự mình bỏ lỡ, để rồi nhiều năm sau chỉ có thể bất lực đứng nhìn một quá khứ bị thời gian phủ mờ!
Nghe "Đông phong phá", một người từng nói ca khúc này nhuốm đẫm màu cổ thi. Coi vậy nhưng đúng thật! Có trăng, có rượu, có sầu, có tiếng tì bà, tiếng nhị, tiếng sáo từ xa vọng lại, có "nhân sinh trường hận"! Kỉ niệm ùa về trong lặng lẽ, hòa vào trong chén rượu. Không có cảnh dứt áo biệt ly, không có lời chia tay ai oán, nhưng tất cả đủ khiến tôi cảm thấy như chính mình đang vô lực trong giấc mộng mơ hồ giữa cảnh xưa và hiện thực.
Nghĩa: 1. hoa, cây hoa, bông hoa 2. giống như hoa 3. họ Hoa
Từ đã gặp: 1. Yī duo huā er (nhất đóa hoa nhi - một đóa hoa) 2. fán huā (phồn hoa), huā yǎn (hoa nhãn - hoa mắt) 3. Huā Wú Quē (Hoa Vô Khuyết)
Blog: (23-11-2011) Không thể nhịn được khi nhìn phồn thể của chữ này :-ss. Đang phân vân không biết nên tập gõ pinyin hay gõ wubi đây. Hmm, thử wubi xem sao, trước hết phải update cho win cái đã.