Sticky post
Sunday, February 20, 2011 1:33:00 AM
tuy chỉ là cảm nhận của riêng cá nhân tôi nhưng sau khi dọc được bài viết này tôi đã có cảm xúc chán nản thay cho xã hội bây giờ... EMO ko xấu nhưng chính cái xã hội chuyên lừa lọc, dối trá và cuộc sống quá dầy đủ..một phần bản thân còn quá trẻ ko nhận biết đâu là cạm bẫy nên mới sa chân vào vũng bùn ko lối thoát....cho ý kiến khj đọc nhé các bạn
Tiếng kêu cứu từ nỗi cô đơn
Ngày xưa có một cô công chúa nhạy cảm đến nỗi có thể phát hiện dù chỉ một hạt đậu ẩn dưới 13 lớp nệm. Ngày nay cũng có những cô công chúa nhạy cảm, tự làm tổn thương mình vì nỗi đau bé xíu như hạt đậu. Nhưng đằng sau những hành động đó tiềm ẩn sự cô đơn không đáy. TTCT giới thiệu loạt bài về những người trẻ cô đơn này, mà một số họ đã tìm đến sự tự hành xác để giải thoát.
Lối sống emo
TTCT - Năm qua, cộng đồng mạng xôn xao về các clip tự tử của các bạn học sinh còn quá trẻ. Clip tự tử của nữ sinh một trường THPT ở Cần Thơ vì áp lực học hành hay cảnh đòi tự tử của một nữ sinh thất tình... Dường như các bạn trẻ đang tìm đến cái chết quá dễ dàng vì những rắc rối mà nhiều người khác hoàn toàn có thể vượt qua được.
Không chỉ tự tử, một xu hướng khác thấy được là việc tự hành hạ thân xác, cơ thể mình. Từ những lý do có thể hiểu được như áp lực thi cử, bạn bè tẩy chay, thất tình... cho đến những lý do không thể hiểu như thần tượng của mình bị tẩy chay, truyện tranh trên mạng kết thúc không theo ý muốn... Tất thảy đều có thể trở thành nguồn cơn khiến bạn trẻ đem bản thân ra để hành hạ. Các bạn thậm chí còn quay clip cảnh mình cắt tay, cắt chân chảy máu rồi tải lên các forum (diễn đàn trên mạng). Tìm hiểu thông tin, người ta có thể thấy các bạn trẻ này đang chịu tác động của một trào lưu mang tên “lối sống emo”.
Giải thoát khỏi nỗi buồn
Chưa từng một lần tìm hiểu lý do, chưa bao giờ khám phá mình đang sống theo “lối sống emo”, M.A. (16 tuổi) chỉ đơn giản gọi những hành động tự hành xác là “cách giải thoát nỗi buồn”...
“Sinh ra, lớn lên và đi học bình thường như bao bạn gái đồng trang lứa, đôi khi tôi còn cảm thấy tự mãn vì cuộc sống quá đầy đủ của mình. Bước vào ngưỡng cửa cấp III, tôi là hình tượng đáng mơ ước của nhiều nữ sinh cùng trường. Ngoại hình dễ nhìn, gia đình lại có điều kiện nên tôi sớm “sành điệu” với tất cả chiêu thức trang điểm, tạo dáng. Chẳng khó để tôi lọt vào mắt xanh của một anh lớp trên điển trai, galăng và đặc biệt luôn biết cách chiều chuộng bạn gái. Chúng tôi nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của cả trường, ngay đến chuyện chúng tôi ăn sáng món gì hôm nay cũng được truyền tai nhanh chóng. Nếu trước đây bạn bè đồng lứa ganh tị một thì đến khi tôi quen anh mức độ ganh tị phải lên đến mười.
Nhưng tôi muốn sự ganh tị đó lên đến một trăm. Tôi muốn mình là đỉnh cao mà mọi người chỉ có thể ngước nhìn, hoàn hảo không tì vết. Mỗi cuối tuần, anh đều qua nhà đón tôi, chở tôi dạo vòng qua các trung tâm thương mại để mua sắm những món hàng hiệu đắt tiền. Khi tôi quen anh, gia đình vẫn cung cấp cho tôi đầy đủ nhưng chỉ là tiền. Còn tôi, tôi cần thời gian, cần sự quan tâm của bố mẹ. Chưa bao giờ bố mẹ hỏi tôi dùng tiền để làm gì, chỉ hỏi còn hay hết, có muốn thêm nữa không. Anh hoàn toàn khác. Anh cuốn hút tôi bởi sự lịch lãm luôn giành phần trả tiền, sự từng trải trong cách kiểm soát hóa đơn nhưng luôn biết boa cho phục vụ và mỉm cười khi chăm sóc, hỏi han tôi. Tôi nói dối với mọi người rằng tất cả món đồ đắt tiền trên người tôi là do anh mua tặng. Không hiểu sao cảm giác bị bạn bè ganh tị làm tôi rất sung sướng, điều đó chứng tỏ tôi đã sớm có thứ mà họ không bao giờ dám mơ ước, cho tôi một cảm giác VIP (được làm người quan trọng) tuyệt vời.
Tôi không ngại dành tất cả thời gian của mình cho anh. Tôi đến trường ít hơn, thay vào đó bị cuốn theo anh học “bay” (dùng thuốc kích thích và nhảy cuồng loạn trong vũ trường), học “bão” (tụ tập đua xe). Tôi hãnh diện tham gia nhóm bạn anh, thế giới của những cô cậu đại gia. Những cuộc chơi kéo dài đến nửa đêm trong quán bar, tiếp theo với nhiều màn tụ tập “đi bão” mà chưa bao giờ tôi và anh vắng mặt. Nhiều lúc tôi giật mình, từ nhỏ đến lớn tôi chưa ngồi sau lưng bố đi đâu ngoài thành phố, chưa biết có nơi tuyệt vời thế này như lúc ngồi sau xe của anh. Nghĩ thế, tôi hét lên sung sướng, còn anh càng hưng phấn hơn.
Lời ra tiếng vào trong trường ngày càng nhiều. Ganh tị với tôi chán, họ chuyển sang công kích anh, bạn thân cũ còn bảo tôi phải cảnh giác với lòng tốt của anh, có lẽ đó không phải là yêu thương hay vô tư như tôi tưởng. Nhưng họ không làm tôi suy suyển. Rồi cái ngày tôi phải trả giá cho tất cả những gì tôi phải nhận cũng đã đến. Hôm đó anh và tôi cùng dự tiệc sinh nhật của một người bạn ở quán bar, mọi người uống và quậy hết mình. Tôi vì nể mặt anh nên đã phải uống khá nhiều ly rượu do bạn bè mời đến lúc thiếp đi và không còn biết gì nữa. Khi thức dậy, tôi thật sự hốt hoảng khi bên cạnh tôi là những “thằng bạn chiến hữu” của anh, trên người tôi không một mảnh vải che thân, tôi bật khóc trong hoảng loạn vì biết mình đã bị “bán” vào đêm qua...
Thế giới đầy tiếng thét
Cú sốc đầu đời quá lớn khiến tôi không thể tập trung vào việc học. Tôi sợ hãi và nhục nhã đến mức không dám hé răng với bất kỳ ai. Đến trường lại bắt gặp những ánh nhìn soi mói của bạn bè cùng sự lạnh nhạt của anh ta. Lúc đầu, với sự căm hận cùng cực, tôi đã tìm đến và chửi rủa hắn, dọa sẽ nhờ bố mẹ can thiệp và kiện ra tòa nhưng tôi chỉ nhận được những lời dọa dẫm ngược lại và sự cười nhạo từ phía hắn. Hắn quá rõ tình cảnh của tôi, hiểu cả sự quan tâm ít ỏi mà gia đình dành cho tôi. Hắn dọa sẽ tung clip lên mạng và thông tin cho toàn trường biết.
Tôi sợ hãi, giam mình trong phòng nhiều ngày liền để khóc và trên hết là cảm giác bất lực. Chưa bao giờ tôi ý thức được sự đơn độc của bản thân trong ngôi nhà của chính mình như bây giờ. Bố mẹ mải mê với công việc làm ăn bên ngoài, chị gái duy nhất đã đi du học xa, tôi chẳng còn ai, thật sự chẳng còn ai để đứng lên bảo vệ mình hay ít ra ngồi lại lắng nghe và cho tôi lời khuyên. Ý định tự tử luôn thường trực trong tôi vào lúc này, tôi nghĩ đủ cách và nhiều lần cầm dao lam lên nhưng lại không đủ can đảm để chết.
Tôi khóc thét lên trong căn nhà trống và rạch lên tay từng nhát một đến chi chít, rồi khắc chữ lên đó. Tôi chụp hình lại cánh tay còn rỉ máu và gửi đến hắn để dọa hắn sợ, không ngờ tấm hình đó đã được tung lên Facebook với dòng chú thích: “Một nữ sinh quyết tâm tự tử vì tớ không chịu quen cô ấy...”. Tất cả bạn bè hắn vào cười nhạo và sỉ nhục. Những kẻ không quen biết bình luận không tiếc lời, còn bạn bè biết chuyện tôi và hắn thì nghi ngờ, rồi khinh bỉ, xa lánh tôi. Số ngày nghỉ học cứ tăng dần, tôi cắt đứt mọi liên lạc với bạn bè.
Bố mẹ đi công tác Hà Nội. Tôi ở nhà một mình, một mình đối phó với tất thảy sự biến kinh hoàng khi đang ở cuối lớp 10. Quan trọng gì kia chứ, đã từ lâu sự hiện diện của bố mẹ chẳng còn mấy ý nghĩa với tôi. Nhưng chính sự cô đơn lạnh lẽo này khiến tôi càng không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi quyết tâm làm đau cơ thể mình bằng mọi cách, từ bấm lỗ tai đầy kín đến bấm lỗ mũi và miệng, mặc dù rất đau nhưng vẫn không bằng thứ cảm giác mình bị “bán” trong đêm hôm đó cùng những lời sỉ nhục của hắn.
Những cơn đau kéo dài khắp cơ thể, các lỗ bấm xuất hiện càng chi chít trên lưng và tay nữa. Sau đó, để thay đổi cảm giác tôi tìm đến xăm. Những hình xăm nhỏ bắt đầu xuất hiện rồi lan ra nhiều, những vết sưng tấy đỏ chảy máu khiến tôi thích thú. Càng xăm càng nghiện, tôi dường như chai sạn với cảm giác đau, sống vô cảm với mọi người xung quanh. Bố mẹ đi về có hỏi, tôi cũng chỉ bảo đó là vẽ bình thường rồi họ cũng chẳng quan tâm, cứ như hỏi cho trọn bổn phận.
Nhiều lúc tôi tự hỏi mình sống trên đời này còn ý nghĩa gì khi đến bố mẹ - những người sinh ra mình còn chẳng quan tâm đến mình nữa?... Tôi đâu cần những đồng tiền vô cảm kia. Hằng đêm, tôi cởi bỏ chiếc áo tay dài ngụy trang của mình, ngắm nghía những hình xăm, những lỗ xâu và rạch thêm vào đó đến đau nhói rồi ngủ thiếp đi trong nhà tắm. Dường như trong tôi, khi máu chảy là lúc nỗi đau tinh thần được xoa dịu, giải thoát. Tôi không còn cách nào khác để giải thoát mình khỏi nỗi buồn vô đáy ngoài việc chìm đắm trong thế giới đầy tiếng thét...”.
Che một mắt để khóc, để cảm xúc
Lối sống emo (Emo style) xuất phát từ một phong cách chơi nhạc rock mạnh mẽ và giàu tính thể hiện. Ra đời vào giữa những năm 1980 ở Washington D.C, Mỹ, emo là một phản ứng thông qua âm nhạc với những bức xúc về trào lưu chính trị bạo lực gia tăng. Âm nhạc của emo rock hấp dẫn bởi sự phá vỡ biên giới gò bó bằng tiếng đệm guitar, giai điệu biến hóa, lời hát sâu sắc và trên hết là đậm cá tính của người thể hiện.
Emo thịnh hành từ đầu những năm 2000 và đến nay còn trở thành một lối sống, thời trang, văn hóa, từ phương Tây nhanh chóng lan sang Nhật Bản, Hàn Quốc và nhiều nước trên thế giới. Những người theo ”lối sống emo“ ban đầu là giới nghệ sĩ chơi rock emo, sau truyền cảm hứng đến người hâm mộ về một lối sống thể hiện sự nhạy cảm, dễ đổ vỡ về mặt tinh thần. Thời trang emo nổi bật với mái tóc thẳng che một mắt hoặc có khi cả hai mắt với ý nghĩa cuộc sống đầy khổ đau, chỉ muốn nhìn cuộc sống bằng một mắt, mắt còn lại để khóc, để sống với cảm xúc.
Ngay cả những nghệ sĩ rock cũng không rõ nguồn gốc của từ emo hay đưa ra định nghĩa chính xác về lối sống này, nhưng tương đối emo là lối sống mà người khi theo nó trung thực hoàn toàn với cảm xúc của bản thân. Sau này emo còn được liên hệ với lối sống khép kín, nhạy cảm và giải quyết căng thẳng, bế tắc bằng cách tự làm đau cơ thể, dùng nỗi đau thể xác để vượt lên nỗi đau tinh thần.
Monday, May 2, 2011 9:23:15 AM
....các bạn có cảm thấy cuộc sống hiện tại có quá nhiều điều rắc rối ko.....con người càng ngày càng làm xấu đi những gì vốn có của nó...liệu rằng sự phát triển ngày nay sẽ là bước mở đầu cho hàng loạt những thảm họa từ thiên nhiên hay ko...những điều mà những nhà làm phim gửi gắm đến người xem VD; 2012 năm đại họa...mà điển hình là hàng loạt những thảm họa đến từ tự nhiên. con người chỉ biết than khóc và chỉ biết hứng chịu mọi thứ... tôi tự hỏi rằng các tổ chức trên thế giới lập ra là chỉ để làm giảm bớt một phần nào của công cuộc phá hoại môi trường mà con người là nguyên nhân chủ yếu...liệu một ngày nào đó..bạn thức dậy...trời đất quay cuồng đảo điên ,các lớp địa tầng đứt gãy,hạn hán, lũ lụt kéo dài, con người không còn chổ để đứng...chúng ta sẽ làm gì....cuộc sống này có rất nhiều điều mà chúng ta những con người nhỏ bé...ko thể góp một phần tiếng nói của mình vào ,, tôi cảm thấy bất lực trước nhiều điều...chẳng biết làm sao để thế giới này được tốt đẹp hơn...tôi mong sao con người và thiên nhiên sống hòa thuận với nhau, ko còn những cuộc chiến tranh...ko còn thấy cảnh con người tàn phá thiên nhiên.........tôi ước sao mình có thể vẽ nên những điều tuyệt vời mà chỉ ở trong truyện tranh mới có thể hình dung được ....................mong sao thế giới này được tốt đẹp hơn...........đã có lúc bạn suy nghỉ về những điều tương tự chưa.......bây giờ chỉ còn mong chờ vào tương lai se tốt đẹp hơn
Saturday, December 25, 2010 7:06:20 PM
bạn có biết làm thế nào để bạn trưởng thành lên nhanh chóng ko...chỉ có một cách là bạn phải trải nghiệm cuộc sống của chính bản thân mình thôi..có đôi lúc bạn cảm thấy cuộc sống mà bạn đang sống có nhìu đìu thật là khó hỉu. nó luôn ngáng chân bạn và tạo cho bạn một cảm giác chán nản về một vấn đề gì đó bạn đang mong đợi và mún đạt được...thử nghỉ xem ...nếu cuộc sống của bạn chỉ đơn thuần là một cuộc sống đầy đủ, ko phải va chạm hay vấp ngã, không có những khó khăn, những thử thách....bạn có thấy như vậy là nhàm chán không...cuộc sống là những trải nghiệm...chính mỗi chúng ta phải bước đi
......bạn nghỉ như thế nào về thế giới thứ 3...
đìu này ko còn gì là mới mẻ đối với giới trẻ..cũng có rất nhìu quan điểm khác nhau về nó...mỗi người một ý...nhưng bạn đã bao giờ đặt mình vào hoàn cảnh đó chưa...sinh ra đã như vậy rồi chứ đâu ai mong muốn như vậy...suy nghỉ của tôi cũng xem đó là chuyện bình thường... ko nên tạo ác cảm đối với họ ...vì chính họ cũng là một phần của xã hội ..trong một lần đi chơi..có 3 người ...đều là nam.thực sự cũng ko bít người bạn của bạn tôi lại như vậy ...tôi cảm thấy sợ..và tìm cách out liền...nghỉ đến thật là gúm wa ...ko ngờ được lun...hihi thoát là mừng òi...
Monday, May 11, 2009 12:32:41 PM
Khi còn bé, ta ước mình lớn thật nhanh để có thể được tự do về giờ giấc, có thể kiếm tiền nuôi bản thân hay phụ giúp gia đình...
Nhưng khi bước ra đời, ta lại xiết bao nhớ về cái thời thơ ấu, ta lại muốn được nhỏ lại để sống vô tư, không lo âu, toan tính, để được nô đùa bên bạn bè, được che chở trong vòng tay ba mẹ.
Ở cái tuổi được bao bọc và có những chỗ dựa, chúng ta muốn mình mạnh mẽ hơn để tự đứng vững. Và rồi vào cái tuổi ta phải mạnh mẽ để đối diện với đời, ta mới thấy cuộc sống có thể xô ngã mình bất cứ lúc nào nếu ta không có ít nhất một điểm tựa.[/COLOR]
Ở tuổi học sinh, đáng lẽ nên dành nhiều thời gian cho bạn bè hơn thì ta lại coi người yêu như một phần quan trọng không thể thiếu. Chấp nhận mất bạn bè để giữ lấy một thứ tình yêu chưa chín mùi. Sau này khi đã kết hôn đáng lẽ ta phải dành thời gian cho vợ con thì có những người đàn ông suốt ngày quây quần bên bạn bè trong quán nhậu. Chấp nhận mắng chửi vợ con nếu không cho mình say xỉn với bạn bè.
Tình yêu ở tuổi học trò 98% không có kết quả về sau, do đó đừng xem một người nào đó là tất cả cuộc sống của mình. Tình yêu khi chín mùi là thứ quan trọng nhất vì ta sẽ sống đời với người ta yêu, bạn bè không thể suốt đời bên ta vì họ cũng có cuộc sống riêng của mình.
Khi chưa có được thứ mình mong muốn, chúng ta sẽ mơ ước và cố gắng đạt được nó. Và rồi khi nó nằm trong tầm tay, ta lại thấy chán và một lúc nào đó ta vô tình làm mất thứ mà trước đây ta mong mỏi có được. Lạ một điều là khi nó ra đi ta mới thấy tiếc vì hiểu ra giá trị của điều vừa đánh mất. Thế rồi ta lại mong ước lấy lại nó, và khi lấy lại được nó ta lại tiếp tục chán...
Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành.
Tôi thường dành nhiều thời gian để nhớ về quá khứ với những chuyện không đâu, nghĩ về một người mà chưa chắc người ta có nghĩ đến tôi. Tôi thường quan tâm và giúp đỡ một đứa bạn thân khá yếu đuối và hay khóc, nhưng khi tôi cần một người chia sẻ thì đứa bạn ấy đã có niềm vui mới và mong chóng quên tôi. Rồi có một ai đó luôn nghĩ về tôi nhiều hơn tôi nghĩ về anh ấy, có những người bạn đã đối xử với tôi thật tốt, luôn có mặt khi tôi cần tâm sự, luôn hỏi han và giúp đỡ tôi mặc dù tôi không làm được cho họ nhiều đến vậy.
Bạn sẽ chọn người yêu mình hay người mình yêu? Chúng ta sẽ không hạnh phúc nếu phải đến với một người mình không yêu và chờ đợi người mình yêu sẽ đến với mình. Thế nhưng, nếu muốn có hạnh phúc, sao ta không thử yêu người yêu mình? Mà cũng không cần thử, nếu người đó thật sự yêu ta thì sẽ cố gắng đem lại hạnh phúc cho ta, như thế thì đến một lúc nào đó ta sẽ cảm thấy yêu người đó.
Tình yêu thường làm chúng ta đau và lấy đi nhiều nước mắt, nhưng chúng ta không thể sống thiếu nó. Bởi sẽ có những giây phút hạnh phúc và kỉ niệm đáng nhớ mà tình yêu mang lại cho chúng ta.
Đời là bể khổ, đi tu là thoát khỏi kiếp khổ của thế gian. Thế nhưng người ta vẫn thích sống ở đời như một người bình thường, họ không thích làm một ông sư để không còn đau khổ. Bởi chúng ta muốn hạnh phúc, cho nên nếu chúng ta đóng cửa cho đau khổ đừng tới thì hạnh phúc sẽ vào bằng lối nào?
Ta sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.
Ta làm nên những nghịch lý trong cuộc sống này!
Có một nghịch lý là chúng ta sống một cuộc sống với rất nhiều nghịch lý nhưng chúng ta vẫn yêu và tha thiết với cuộc sống này. cuộc sống là vậy.. luôn đặt ra mọi đìu khiến con người ta khó hỉu..bạn sẽ sống như thế nào......[/FONT]
Thursday, February 19, 2009 11:16:48 AM
có một ngày bạn nhận ra rằng mình ko là gì trong mắt ngưới khác thì chắc hẵn bạn sẽ thấy hụt hẫng.chán nãn và tuyệt vọng ... ko một ai bên mình .ko ai cùng chia sẻ những nỗi buồn, bạn cảm thấy cô dơn và trống trãi..đôi lúc bạn ko muốn là vật cản bước đường tiến tới của một ai đó.. càng xa lánh bạn càng cảm thấy mình tuyệt vọng...mình pai~ làm sao đây..trước mặt mình là hai con đường... mình cũng ko bít là nên chọn lựa con đường nào cho hợp lí cả.....chán nản thất vọng... đó là tâm trạng cua mình bây H.. đôi khi mình muốn đi thật xa đến một chân trời mới một chân trời xa lạ.. để ko ai còn bít mình tồn tại trên thế gian này nữa..............đó là một nơi rất xa xôi.....có thể đầy niềm vui.. mình miuốn đến đó.. muốn được như cánh diều .. bay cao bay xa.. xa mãi để ko còn vuớng bận những điều phiền muọn trong cuộc đời này.. mình pãi làm sao....cố gắng bứơc đi trên con đường này sao... mình mệt mõi lắm rùi......................
Friday, January 16, 2009 4:04:15 AM
Có khi nào trước mắt bạn là hai con đường.một con đường thẳng tắp, đầy nắng vàng rực rỡ.một con đường gấp khúc nhiều quanh co.Con đường thứ nhất, :con đường đầy nắng vàng ấy đẹp rực rỡ.những ánh nắng của buổi ban mai chiếu xuống làm cho con đường càng đẹp hơn.con đường nhỏ ấy dường như tô đã chọn bước đi = đôi chân của mình nhưng lại lưỡng lự, suy nghỉ đắn đo mãi rằng tôi đã thực sự hiểu hết về con đường này hay chưa ? Liệi rằng khi mình đi trên con đương này thì nó có sẵn sàng đón nhận tôi hay ko hay chỉ là bước được một doạn rùi thui. cũng ko hẳn là vì con đường mà là do chính bản thân tôi.có những lúc tôi ko điều khiễn được chính suy nghĩ của bản thân mình nữa.trên con đường ấy có lúc tôi cảm thấy hạnh phúc nhưng cũng có lúc tôi cảm thấy mình cô đơn,buồn phiền...Con đường thứ 2.một con đường ko thẳng tắp mà nhìu lối đi ngã rẽ,hai bên đường những bông hoa dại mọc đầy .nhưng tôi nhận ra rằng trên con đường này tôi cảm thấy gần gũi, thân thuộc.... một cảm giác thật kì lạ..những bươc chân của tôi dường như mạnh mẽ hơn... vững chắc hơn... lúc buồn cũng như vui...nó luôn mang lại cho tôi một cảm giác thật khó tả đc.có lúc thấy cách suy nghỉ của mình thật là yếu đuối ..tôi đâu có mong muốn như zậy...tôi cũng ko muốn cho người khác bít được tôi yếu đuối.. ngoài mặt tỏ ra là một người thoải mái ,tự gio,ko lo âu đến việc gì khác.. nhưng thực ra tôi cần lắm sự quan tâm, chia sẻ, thương yêu.. tôi muốn sống thực với lòng mình,hoà nhập vào mọi người..... và thực sự nếu bạn bít tôi sẽ chọn con đường nào thì bạn sẽ là người hiểu tôi nhất đó.. sẽ ko có câu trả lời đâu nha.nếu bạn đồng cảm thì bạn sẽ tìm ra câu trả lời cho chính bản thân đó... ....chỉ? một con đường mà thôi................................................
Saturday, November 22, 2008 1:01:48 AM
ôi bủi bỉu diễn của tui nè. hihih tuy ko hay bao nhiu nhưng cũng tàm tạm ..lúc lên run lắm nhưng sau đó thì hết run lun. đã thế diễn còn sai lên sai xuống nữa chứ.nói chung đây cũng là một kỉ niêm mà.sắp thi òi phải cố lên thui.kỷ niệm ...................