Thursday, 17. April 2008, 13:31:13
lonelydays
Tháng Tư về trên từng ô cửa nhỏ, những kỷ niệm cũ ùa về để anh lại gặp em. Tháng Tư hoa loa kèn nở rộ để rồi qua rất nhanh cho nắng hè ào đến. Tháng Tư đến... tháng Tư tiếp thêm sức lực cho cuộc hành trình dài cuộc đời.
Ấy là ngày nắng nhè nhẹ xen lẫn với gió đông nam, sự hòa quyện hương thơm của nhiều loài hoa, khiến lòng người như được tưới mát nhờ phương thuốc thần dược từ thiên nhiên; căng ra hứng khởi.

Ấy là ngày hàng trăm, hàng nghìn con bướm trắng từ đâu rủ nhau về dập dìu, tình tứ trên những cánh đồng xanh mướt cỏ, trải dài vô tận.
Ấy là lúc ta lắng nghe khúc nhạc muôn điệu của nhiều loài chim đậu trên cành cây trước hiên nhà buổi sớm mai... Líu lo, ríu rít...
Mình ơi, tháng Tư .... đang về !
Wednesday, 13. February 2008, 07:09:36
A NICE DAY
Một mùa xuân xinh tươi căng tràn nhựa sống đang tràn về trên khắp các nẻo đường, góc phố !
Một mùa Valentine của tình yêu, của tuổi trẻ đang tràn về trong ánh mắt của những lứa đôi hạnh phúc !
Một hy vọng, một niềm tin và những kế hoạch mới đang nhen nhóm !
CẦU CHÚC CHO MỘT NĂM MỚI AN LÀNH, THÁI BÌNH VÀ MAY MẮN ĐẾN VỚI TẤT CẢ !
HAPPY NEW YEAR FOR ALL !
Wednesday, 13. February 2008, 04:55:54
lonely days
Truyền thuyết về ngày Lễ Tình Nhân
NGÀY TÌNH NHÂN CÁC CẶP NAM NỮ THƯỜNG TRAO NHAU NHỮNG MÓN QUÀ XINH XẮN, NHỮNG CÀNH HỒNG TƯƠI THẮM HAY NHỮNG NỤ HÔN NGỌT NGÀO ĐẾN VẬY ?
TRONG CÁC BẠN CÓ MẤY AI BIẾT TẠI SAO CÓ NGÀY VALENTINE KO ?
Ngày Valentine được bắt đầu từ thời kì đế chế La Mã. Dưới thời La Mã cổ đại, ngày 14 tháng 2 là ngày tưởng nhớ Juno. Juno là nữ hoàng của các nam thần và nữ thần La Mã. Người La Mã cũng coi bà là nữ thần cai quản phụ nữ và hôn nhân. Ngày tiếp theo của ngày 14 tháng 2, ngày 15 tháng 2 là ngày đầu tiên của lễ hội Lupercalia. Cuộc sống của các chàng trai và cô gái trẻ bị ngăn cấm vô cùng hà khắc. Tuy vậy, họ vẫn có thể đến với nhau thông qua phong tục rút thăm tên nhau. Vào đêm hôm trước ngày hội Lupercalia, tên của những cô gái La Mã được viết lên một mảnh giấy nhỏ và được cho vào trong các bình đựng. Mỗi một chàng trai trẻ sẽ rút thăm một cái tên bất kì và sau đó chàng trở thành bạn của cô gái mà anh ta chọn trong suốt thời gian diễn ra lễ hội. Ðôi khi, việc kết đôi của đôi bạn trẻ kéo dài suốt cả một năm ròng và thông thường họ yêu nhau và sau đó thì cưới nhau.
Dưới sự trị vì của Hoàng đế Claudius đệ nhị, đế chế La Mã tham gia nhiều cuộc chinh phạt đẫm máu và không được người dân ủng hộ. Claudius bạo chúa gặp phải khó khăn khi động viên các chàng trai trẻ gia nhập vào đội chiến binh của ông ta. Claudius bạo chúa cho rằng nguyên nhân chính là đàn ông La Mã không muốn rời xa gia đình hay người yêu của mình. Bởi vậy, Claudius ra lệnh cấm tất cả các đám cưới hoặc lễ đính hôn ở thành La Mã. Thánh Valentine tốt bụng là một linh mục ở thành La Mã dưới thời Claudius đệ nhị. Ông cùng thánh Marius đã giúp đỡ những người Cơ Ðốc giáo phải chịu cảnh đọa đầy và cho những cặp vợ chồng bí mật cưới nhau. Vì hành động nhân ái này mà thánh đã bị bắt giam và bị kéo lê trước mặt tên thái thú thành La Mã. Hắn đã xử thánh Valentine phải bị đánh bằng gậy đến chết và sau đó phải bị chặt đầu. Valentine phải chịu cuộc hành hình vào đúng ngày 14 tháng 2 vào khoảng năm 270 TCN.
Vào thời gian này đang diễn ra một phong tục truyền thống của người dân thành La Mã, thực ra đó là một lễ hội rất cổ xưa được tổ chức vào tháng 2, lễ hội Lupercalia, lễ hội để nhớ đến một vị thần của người La Mã. Vào dịp này, trong số rất nhiều các nghi lễ thì có một lễ rút thăm một cách ngẫu nhiên tên của các cô gái trẻ trong những chiếc bình như là một trò chơi may rủi của tình yêu. Các mục sư từ những nhà thờ Cơ Ðốc giáo ở La Mã đã cố gắng loại bỏ yếu tố ngoại đạo bằng cách thay thế bằng tên của các vị thánh cho những ngày hội của các thiếu nữ này. Bởi lễ hội Lupercalia bắt đầu vào giữa tháng 2, có vẻ như các mục sư đã chọn ngày Thánh Valentine làm ngày kỉ niệm cho lễ hội mới này. Như vậy, dường như phong tục các chàng trai trẻ chọn các thiếu nữ làm người yêu của mình (trong dịp Valentine) hay chọn cho mình các vị thánh bảo hộ cho năm tới cũng phát sinh từ đây
Friday, 18. January 2008, 14:41:37
alonedays
Mưa nhiều và lạnh quá !
Trời ơi, trời đang thương xót cho ai mà khóc nhiều quá vậy ?
Saturday, 15. December 2007, 07:45:21
alonedays
Mùa đông đến từ khi nào, ta đâu còn nhớ… Giữa lúc con trăng còn đầy, giữa lúc đêm tỏ đơn lẻ một bóng hình, giữa lúc ta xa nhau và chữ tình mỗi người mỗi vẻ,.. nghe “Dạ Khúc” mà thấy thấm lòng những nỗi nhớ ngóng trông và cả sự khắc khoải chờ đợi trong hi vọng mong manh …
Ôm vào lòng những nỗi nhớ và thả lên trời hi vọng là cách mà ta đã làm bao năm nay rồi, người có biết? Và dường như để thêm vào đó nỗi quạnh vắng, đêm vẫn cứ dài ra từng ngày và theo cả những mùa trăng im vắng... Có ngày nào bầu trời bình yên khoáng đạt ta dạo phố, những hàng cây và mái nhà xô nghiêng từng kỉ niệm ở góc khuất nào đó vẫn thấy… Có đêm nào trằn trọc từng giấc thì hình ảnh người cứ hiển hiện trong mơ với miệng cười xinh xắn, những cử chỉ thân thương cùng lời ân cần xiết bao.. Trong khi người đi thì ta lại quá nhớ, trong những hi vọng, ước mơ người lại quá xa vời. Nói sao cho hết sự hụt hẫng. Rồi ta sẽ biết sống sao qua từng ngày đông thiếu hơi người nóng ấm, qua từng tối mùa hạ khan rạc cả những niềm vui bé nhỏ..
Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng
Giấc ngủ thường giật mình không trọn vẹn vì ở đâu đó trong cuộc sống thực còn nhiều khấp khểnh lo toan. Tình yêu có nhiều ước mơ xa xôi chẳng qua cũng vì còn thiếu thốn tình cảm hoặc giả như người ta muốn nhiều hơn cần. Vì chỉ khi còn cần nhau, mới thấy hết những hi sinh và chịu đựng dành cho nhau nhiều hơn điều ta muốn. Cần cả đêm trắng mới vơi được chút lòng mình mà bày tỏ, cần thêm chút ánh sáng soi lối đến với nhau sao còn nhiều tăm tối và chỉ cần một lời yêu thương đúng lúc cho sự cố gắng mệt nhoài… Người liệu có còn làm được và cho nhiều hơn thế…
Từ lần hẹn cuối, từ độ tình yêu dần nhạt theo mỗi ngày cũng kể như từ đó những điều giản dị trao nhau chỉ còn là mong muốn. Một đôi bàn tay nắm chặt, một nụ hôn ấm áp, một phút bên nhau xua tan cái lạnh mùa đông này,.. hình như khá là mơ hồ. Đôi khi người ta cứ nghĩ phải làm những điều thật to lớn gì đó, một sự kiện đặc biệt nào đó cho nhau để thắp lửa tình yêu. Vậy nhưng có phải cứ mãi hoài lo lắng về điều ấy hay cái lạnh thấm dần vào tâm tư mà người quên dần đi chút gió hiu hiu vẫn đượm được ngọn lửa tình. Chẳng thể biết từ khi nào suy nghĩ âu lo lớn dần trong ta cũng như không thể đo đếm được nỗi e sợ chia đôi từ phía nào nhiều hơn. Ta mặc kệ, nếu có nhau chỉ trong phút giây yêu thương bên người. Vậy mà, những khi cần có nhau nhất lại làm ta chơi vơi nhất. Ở cái thời khắc mong manh giữa lời an ủi đã trở nên vô nghĩa và tiềm thức lý trí bỗng sống dậy, ta phải bật thốt lên cay đắng: “cần yêu hay cần thôi biết yêu…”
Cần tay níu để thấy anh còn gần
Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu
Đôi khi, để thừa nhận điều gì đó khi bản thân không muốn được đánh giá là dũng cảm. Nhưng để nói dũng cảm như vậy trong tình yêu, đồng nghĩa với những nỗi buồn không thể che giấu. Nhận ra nhau đã từng yêu nhiều đến vậy, đã trao nhau cả ngọt và đắng, cho đến phút cuối lại phải tách mình ra khỏi hạnh phúc đâu thể dễ dàng thế..
"Yêu là mất trong lòng một ít" chỉ đúng khi được yêu và tình yêu đó là bền lâu. Ấy thế nhưng đã phải cô quạnh nhìn trăng xa xưa từng đêm trắng, đong đầy sự cô đơn là những nỗi nhớ không nguôi,.. tình yêu làm người ta có thể vượt qua nhiều thử thách cũng sẽ làm người ta đau đớn những vết tích khó lành. Chấp nhận nỗi đau như kiểu người vẫn nói là "ngậm cười", đơn giản vì ta cần người và cũng có thể trao người hạnh phúc, dù điều đó có phải đánh đổi về mình nỗi trống vắng khôn nguôi. Vì, ta nghĩ...
Đã cần thế, thương thật rồi
Vẫn như anh còn xa rất xa
Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
Em thêm cần anh đến muôn lần
Có khi nào trước lúc xa nhau mà chẳng nói một lời, người sẽ quay lại khi nhận ra ta là một phần không thể thiếu? Có lúc nào người nghĩ về ta như thể trái đất hình tròn và cuối cùng vẫn về lại mà thấy không đâu bằng nơi xưa ấy. Còn ta, vẫn mong muốn những điều giản dị sẽ dễ thành hiện thực hơn, như một lời hứa hẹn sẽ làm được thôi, như một lần nào đó giận dỗi sẽ làm hòa, như khi qua những bão giông trời đất rồi cũng lắng dịu hiền hòa ..
Thế tình nhé, xin về gần
Nối thêm yêu thương vào với nhau
Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
Nối em vào anh chiếc hôn nồng
Rồi những ngày đông buồn ảm đạm sẽ qua, ít nhất là cứ nghĩ tới mùa xuân để thấy trước ngày ấm áp. Như thể ta được nghe một ca khúc để thấy cuộc đời không quá nhàm chán với những xót xa yêu, ca từ không gồm những lời quá buồn bã, mà còn thấy trong đó những yêu thương, niềm lạc quan và cả sự hi vọng kết nối yêu thương. Nếu đang nghe "Dạ Khúc", bạn sẽ thấy tình yêu bắt đầu bằng lúc cần có nhau và kết thúc bằng một điều mong muốn trong tình yêu: "nụ hôn nồng" ..
Monday, 10. December 2007, 03:59:23
Love is ......
+) Đàn bà không thể yêu đàn ông như đàn ông yêu đàn bà bởi lẽ tình yêu của đàn bà nằm trong mắt, trên đỉnh gò ngực, trên đầu ngón chân, nhưng tình yêu của đàn ông cắm ở nơi sâu thẳm nhất của con tim, không thể thoát ra được. Còn tình yêu và đời sống của người đàn ông là hai thứ riêng biệt, nhưng ở người đàn bà đó là tất cả cuộc đời . ( AUCASSIN & NICOLETTE )
+) Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ ... Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ . (LERMONTOV )
+) Đối với người yếu đuối, tình yêu là một trò chơi buồn bã. Đối với người mạnh mẽ, nó là một thứ rượu mạnh . ( P.GERALDY )
+) Hồi trẻ ta nhờ đến đàn bà để hiểu thế nào là tình yêu. Khi già ta nhớ đến tình yêu để hiểu thế nào là đàn bà. ( ROLAND DORGELES )
+) Tình yêu là ngôi sao mà người đàn ông vừa đi vừa ngước mắt nhìn theo, nhiều khi là lỗ cống mà Anh ta mải mê mà tục chân xuống. ( LAPE DE VEGA )
Chữ tình ở đời, xét cho cùng làm người ta hạnh phúc nhất và cũng làm con người ta đau khổ nhất. Con người thăng hoa khi được yêu đến ngập lòng, mặc định mình là kẻ hạnh phúc nhất, sẵn sàng vì niềm vui chứa chan ấy mà trải nghiệm gian truân. Một tuổi đời được tính bằng năm tháng, một cuộc đời tính bằng niềm hạnh phúc, nỗi bất hạnh và cả sự từng trải. Còn để đo đếm một cuộc tình, không thước đo nào lên đến đỉnh điểm sự thăng hoa hay hạ thấp đến tột cùng những đau đớn. Chỉ biết rằng, giữa những lúc tâm hồn chơi vơi, lý trí bị ám ảnh, nỗi hoang mang vây quanh giữa thật và giả, những được và mất của tình yêu. Lúc ấy, sự cân bằng về tình cảm có thể đong đếm bằng những kỉ niệm... Và, Người ta luôn tự hỏi mình cả những lúc thăng hoa nhất trong tình yêu rằng: liệu có lâu dài hay không những hạnh phúc này ? Và rồi một khi tình yêu cất cánh bay đi để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi, người ta đau đấy, không tin đấy, mà vẫn hoang mang trong nỗi ước mong người mình yêu thương quay trở lại. Người ta có thể đếm được từng kỉ niệm ngọt ngào đã qua nhưng sẽ chẳng bao giờ tự hỏi có bao nhiêu phần nỗi buồn phải chịu đựng. Chính vì thế, ước mơ hoài rồi cũng phải chấp nhận, đau quá nhiều để mà vượt qua, con người sẽ lại tiếp tục hành trình cuộc đời mình bằng những niềm tự ủi an.
Thursday, 6. December 2007, 12:04:04
mua dong
TỰ KHÚC MÙA ĐÔNG 2
Cái buốt giá, làn môi khô nẻ, những sắc màu đa dạng và rực rỡ của muôn vàn loại áo rét, trò chơi trốn tìm thường xuyên của mặt trời, rồi thì những tiếng xuýt xoa vì lạnh, vì phải đợi chờ...
Có khi tôi nghĩ rằng mùa đông thật giống với những nỗi buồn. Cuộc sống có thật nhiều nỗi buồn nhưng mỗi năm chỉ có một mùa đông.
Có thể vì thế nên Thượng đế đã làm cho ngày thật ngắn còn đêm thì thật dài. Những đêm dài khó ngủ cho ta nhận biết rõ cái sâu, thẳm và sắc của màn đen đau đáu đến mức nào. Đêm đông... ta nghe tiếng ai than hoài nỗi nhớ. Đêm đông...
Mùa đông cho ta biết thật nhiều điều. Ta có thể hiểu được mũi kim của mẹ thức suốt đêm để đan áo rét dài, nặng biết bao nhiêu. Ta biết rõ vì sao câu ngạn ngữ “quạt nồng, ấp lạnh” lại gợi nhớ một tuổi ấu thơ ấm nồng và yêu thương nhiều đến thế. Chỉ có với mùa đông, ta mới nghe được cái khô khốc nặng nề trong tiếng ho của cha và tiếng trở mình não nề khi thở dài của mẹ.
Đó cũng là mùa mà cây bàng, cây xoan vẽ lên nền trời xám những khẳng khiu, tội nghiệp của những chiếc cành không lá. Trước khung cảnh ấy có thể đủ khả năng để hiểu, dù một lần thôi, giá trị của khát vọng?
Nếu không có những nỗi đau thì ta chưa sống đủ một kiếp người. Mùa đông đoan chắc điều này. Mọi cái mới mẻ, ngọt ngào chỉ có thể được sinh ra từ những nỗi đau.
Mùa đông được coi là mùa của lãng quên. Người ta quên tiếng sóng, quên luôn cả mặt trời, quên cái mịn màng và xót xa của cát; quên luôn cả vị hanh nồng của gió nồm, cái lồng lộn của những đợt gió Lào bỏng rát; quên cả tiếng ve nhức nhối, quên cả sắc đỏ của phượng hồng. Thế nhưng mùa đông bắt ta phải nhớ rằng còn vẫn có thật nhiều điều không thể nào quên.
Hình như chỉ có thể hiểu được cái ấm nồng của màu mắt e thẹn và ngại ngùng của ai đó trong một ngày đông. Một ly rượu cay trong một chiều mưa lạnh cho ta hiểu rõ hơn thế nào là tình bằng hữu và tình đồng nghiệp. Đợi ai đó trong một cơn mưa giá buốt chắc hẳn là đáng để nhớ hơn rất nhiều sự đợi chờ trong tiếng ve ngân. Sau một cơn mưa bị lạnh ướt, được trở về với một mái nhà, được nhìn để thấy thế nào là một ánh mắt khát, mong, được sưởi ấm bằng sự tin cậy và thông cảm...
Tôi có một tình yêu với Mùa đông. Có lẽ mùa đông đã cho tôi hiểu và biết nhiều về cuộc đời hơn. Tôi hiểu được vì sao trong lạnh lẽo đến chừng ấy, con người vẫn mỏi mong được sưởi ấm, dù chỉ là một chút thôi. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của sóng, cái mênh mông của màn đêm, cái khao khát của tiếng ve và cả tiếng lặng câm của Con dế vất cây vĩ cầm trên cỏ; úp mặt vào thương nhớ khóc đơn côi...
Mùa đông là mùa tương hợp với những mối tình muộn màng. Mùa của những lỗi lầm và trăn trở. Mùa mà cây sim đứng nhọc nhằn trong mưa rét nhưng không thể nở hoa. Đó cũng là mùa ủ ấp những lộc chồi. Mùa xuân bắt đầu bằng những cơn gió lạnh đến tái tê từ lúc cuối đông
Alone days !
Wednesday, 14. November 2007, 11:30:07
A lone day !
HOANG MANG
Sáng tác: Võ Hoài Phúc
Những câu nói trên đầu môi,
Phải chăng người trao cho riêng mình tôi
Dẫu đã biết anh không hề yêu,
Nhưng vẫn mơ mộng nhiều
Vì anh lạnh lùng băng giá,
Còn tôi con tim thật thà
Nên mình tôi, ôm lòng đêm nhức nhối
Xa là nhớ, đêm nằm mơ,
Mơ tình ta xanh như bài thơ
Ánh trăng sáng, soi màn đêm,
Đưa tình yêu qua thềm
Vì sao người không nhận lấy,
Để tôi hoang mang tháng ngày
Anh ở đâu, cho tình tôi miên man
Ngày qua ngày gió thét gào vì anh hững hờ
Dù biết sẽ buồn lòng vẫn mãi chờ
Một mai đường xa chung đôi,
Ân tình tuyệt vời lên ngôi
Tình yêu của những phút đầu, tựa như phép màu
Sưởi ấm cõi lòng vượt qua nỗi sầu
Để đêm mùa đông trôi xa,
Nụ cười rạng ngời trên môi thiết tha
Một tuổi đời được tính bằng năm tháng, một cuộc đời tính bằng niềm hạnh phúc, nỗi bất hạnh và cả sự từng trải. Còn để đo đếm một cuộc tình, không thước đo nào lên đến đỉnh điểm sự thăng hoa hay hạ thấp đến tột cùng những đau đớn. Chỉ biết rằng, giữa những lúc tâm hồn chơi vơi, lý trí bị ám ảnh, nỗi hoang mang vây quanh giữa thật và giả, những được và mất của tình yêu. Lúc ấy, sự cân bằng về tình cảm có thể đong đếm bằng những kỉ niệm...
Tình yêu ở đâu đó trên thế gian ngọt ngào như hạt mịn đường cát, như thứ vàng óng mật ong và ngược lại nơi góc khuất những tâm hồn bị bỏ rơi, trống trải tình yêu đang rên xiết trong từng hơi thở, đày đọa từng nhịp tim héo hắt. Người ta luôn tự hỏi mình cả những lúc thăng hoa nhất trong tình yêu rằng: liệu có lâu dài hay không những hạnh phúc này. Và thường những ý nghĩ khấp khởi ấy hay rơi trúng vào những hoàn cảnh dở dang, tình yêu cũng dường như khó bề níu kéo.
Những câu nói trên đầu môi,
Phải chăng người trao cho riêng mình tôi
Dẫu đã biết anh không hề yêu,
Nhưng vẫn mơ mộng nhiều
Lời nói chẳng mất mát gì nhưng lại cũng như lưỡi dao sắc cần có chuôi, lỡ một lời nói yêu là đã khắc vào tâm hồn người khác vết tình khó phai. Nếu cầm chắc trong tay một nỗi niềm được yêu, người ta muốn trọn vẹn nhất có thể. Tình yêu dễ tính đến nỗi, muốn tạc thù ra sao, dù ngờ nghệch những vụng dại hay qua nhiều đổi thay tình trường mà thứ con người tạo nên nó đều được trao trả đúng bằng ấy. Thế nên mới có chuyện, tình yêu của người này làm người khác nhìn nhận là mù quáng, cũng lại có kẻ ngưỡng mộ hết mực. Chỉ có người trong cuộc là biết tồn tại mong manh một điều gì đó, và cũng chỉ có người ta là âm thầm chiêm nghiệm..
Vì anh lạnh lùng băng giá,
Còn tôi con tim thật thà
Nên mình tôi, ôm lòng đêm nhức nhối
Có lẽ nào, một đời người muốn chung thủy với chỉ một tình yêu mà nhận về một tiếng thanh không dội ngược từ sự hững hờ. Ấy là lúc đang đứng trước một ngọn núi lớn, ai đó cố hét to lên một câu để đời "I Love You", mong tiếng dội lại từ phía đó một lời tương tự thật vang, thật lớn. Và sự thất vọng cũng từ ấy mà ra, nếu biết rằng tiếng mình nói thật nhỏ bé, và nó cũng chẳng thể lay động được con người mình hằng yêu mến.
Xa là nhớ, đêm nằm mơ,
Mơ tình ta xanh như bài thơ
Ánh trăng sáng, soi màn đêm,
Đưa tình yêu qua thềm
Mỗi lần dâng hiến ai mà chẳng muốn nhận về dù chút tình thoảng bay, thì cũng như một làn hơi trong lành làm dễ thở. Nỗi đau và khoảng trống của tình yêu đã trao đi không nhận lại được tựa như cây khô trụi giữa mùa đông lạnh giá.. quá đỗi hao mòn, quá sức hàn gắn. Câu hỏi "Vì sao người không nhận lấy?" một lần nữa thét lên với vách núi trước mặt, thật buồn cười, cứ văng vẳng lại những từ đại loại "không", "không nhận" ..
Vì sao người không nhận lấy,
Để tôi hoang mang tháng ngày
Anh ở đâu, cho tình tôi miên man
Ngày qua ngày gió thét gào vì anh hững hờ
Dù biết sẽ buồn lòng vẫn mãi chờ
Một mai đường xa chung đôi,
Ân tình tuyệt vời lên ngôi
Yêu đến thế rồi, cũng đủ để biết mình nắm chắc thất bại, nhưng lại cứ chờ đợi một lời nói cuối cùng. Cho tới khi nghe được một câu tương tự như lời đệm trong "Hoang Mang": "Em yêu, chúng ta chia tay nhau đi.." Đã đến lúc mình phải xa cách...
Một lời cuối như dấu chấm câu chót cùng một trang tình sử, một dấu lặng sau cùng bản tình ca có cả ngọt ngào và cay đắng. Có thể lắm, người ta sẽ lại bỏ đi như một thứ đồ cũ, có người, một lần nào đó, giở lại cuốn tập và thử đọc lại, hát lại những giai điệu ngân nga.. Vậy thì hãy chấp nhận một lần đau thương, đủ hiểu biết để thấy là những mong ước của mình nhẹ nhàng giấc mơ ban ngày. Tự nhận ra rằng:
Tình yêu của những phút đầu, tựa như phép màu
Sưởi ấm cõi lòng vượt qua nỗi sầu
Để đêm mùa đông trôi xa ...
Cũng bởi vì trên con đường đời xa thẳm, người ta gặp nhau, yêu nhau đâu có thể sắp đặt trước. Ngay cả phút chia tay cũng không có bàn tay của Chúa trời chạm tới. Vì thử nghĩ ra một câu chuyện hài hước kiểu như là: Nếu Chúa muốn người ta yêu sâu sắc và thủy chung, hẳn Người đã lẩm cẩm mất rồi mới định đoạt một số phận hẩm hiu cho người ấy. Chúa thì công bằng hơn thế. Người biết tình yêu là tôn trọng, sẻ chia, là dâng hiến và hạnh phúc. Phải thế, vì mỗi kết thúc một câu chuyện buồn luôn có cái kết mở, đại loại như :
Nụ cười rạng ngời trên môi thiết tha.
Saturday, 10. November 2007, 09:30:05
Cuộc đời vốn là một dòng sông không phẳng lặng mà chúng ta luôn muốn kiếm tìm những bến bờ bình yên. Nhưng không phải bến đỗ nào cũng đợi chờ và mãi mãi tồn tại, khi mà giữa dòng đời xuôi ngược, mọi thứ đều có thể chuyển dời. Tình yêu là thứ thuần khiết nhất, dễ làm êm lòng và là hạnh phúc nhất của con người, khi rơi vào vòng xoay vần ấy, cũng sẽ lại làm con người xót đau nhất..Và dường như, một tình yêu chung thủy, nhiều hạnh phúc không phải ai cũng sở hữu được bền lâu. Và một khi niềm day dứt không được trọn vẹn, luôn làm người ta ao ước ... "Ước mơ trong đời" là một bài hát mang nỗi niềm hoài vọng như thế!
Một ngày em mơ, bao giấc mơ tươi đẹp,
Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ.
Và đời cho em những nỗi đau vô bờ,
Chờ anh đến xoá hết những đau thương.
Khi cần đến trong đời một điểm tựa, một bờ vai dỗ dành, người ta thường tìm đến người mình yêu thương nhất. Thế giới tốt đẹp hơn và gần gũi nhau hơn cũng do bởi tình yêu. Nhưng có những tình cảm thì bất tận mà con người thì trải hết lòng cũng không thể đo đếm và gìn giữ. Nếu đúng tình yêu là giấc chiêm bao, thì đâu phải ai cũng có những đêm mơ đẹp. Mà cái đẹp, thường sẽ là sự nuối tiếc, mong chờ.. Tưởng khi bên đời đã có sự chia sẻ và đồng cảm, tưởng như những nỗi đau sẽ được xoa dịu và chữa lành bằng thứ thuốc tình yêu. Nhưng cũng lại là tình yêu, khi đã ra đi, cứ kéo dài nỗi chờ mong trong day dứt. Có những vết thương sẽ lành qua năm tháng, được an ủi và sẻ chia từ gia đình và bè bạn . Và cũng có những nỗi đau mà chỉ một lần trái tim vô tình yêu cuồng say, để một đời tiếc nuối.
Và đời cho em những nỗi đau vô bờ,
Chờ anh đến xoá hết những đau thương.
Ai cũng có trong mình những ước mơ về cuộc sống, về lý tưởng cho tương lai và về một tình yêu ngọt ngào. Và thường thì cuộc sống chi phối con người ta nhanh chóng tiến tới công việc ổn định, bản lĩnh nghề nghiệp và sự thành đạt trong xã hội. Những điều mà trước sau, bằng ý chí và nghị lực cùng các mối quan hệ xã giao, người người đều có thể tạo dựng. Tuy nhiên, tình yêu lại không thể cố gắng bằng tâm sức, mà đến với mỗi người một cách bất ngờ hoặc nhẹ nhàng không báo trước. Vì thế mà khi người ta yêu, cuộc đời luôn bừng lên màu hồng tươi mới. Trong sắc màu lung linh của tình yêu, không người nào lại không cảm thấy cuộc sống này thật bình yên, êm ả. Và tình yêu nồng nàn ấy luôn là thứ mật vàng rót lên hành tinh này sự ngọt ngào đắm say và khơi nguồn mọi cảm xúc để con người tiếp tục quên lãng những mệt mỏi, bon chen của cuộc sống. Giữa bao điều kì diệu thì tình yêu là giấc mơ tươi đẹp nhất, khát khao cháy bỏng nhất của loài người.
Ước mơ trong đời có ai đâu ngờ, đôi khi sao quá xa xôi.
Vẫn mong một ngày, nắng lên xanh đời,
Ta bên nhau sánh đôi
Say mê trong thứ men ngây ngất ấy, cho đến khi điều tệ nhất có thể xảy đến, con người sẽ hụt hẫng và mất phương hướng. Để rồi sẽ chẳng thể nhận ra, mình sẽ ra sao khi tình yêu đã rời xa và cuộc đời này lại trở nên vô nghĩa và u tối. Đêm đông có thể sưởi ấm bằng ngọn lửa hồng, dù lạc chân trong rừng thẳm còn có thể dò lối ra nhờ chòm sao phương Bắc. Nhưng bế tắc và thất bại trong tình yêu thì thật khó mà tìm lại niềm vui, niềm lạc quan vui sống! Bởi thế, mà tình yêu thực sự chỉ đến một lần thương nhớ và để lại cả một đời nhớ thương.
Biết anh bây giờ chắc vẫn mong chờ,
Thôi thì anh cứ mong chờ,
Những phút vui nào có đến bao giờ,
Yêu nhau trong mơ thế thôi
Khi con người ta yêu và được yêu, sự chờ mong được bên nhau như dài lắm, mỗi phút như một giờ, và mỗi ngày như cả năm đằng đẵng. Thế mà sao khi tình yêu cất bước ra đi, trái tim thúc từng nhịp đau đớn và ngày dài cũng tựa đêm thâu, người ta muốn quỵ ngã, muốn khóc âm thầm, và muốn ra đi mãi mãi. Sự nghiệp và quãng thời gian họ đã trải nghiệm, chỉ là những thứ tầm thường so với những chịu đựng quá sức khi hình bóng người mình yêu thương gắn liền trong mỗi phút, mỗi giây. Trước kia, nụ cười ai đó khiến người ta ngẩn ngơ, thì bây giờ cũng làm người ta thẫn thờ. Tình yêu ấy, là sự vùi sâu trong tình ái và đã là một phần mất mát quá lớn lao của cuộc sống. Và đến bao giờ, một phần tổn thương ấy mới được hồi sinh. Biết rằng, không ai chấp nhận tình yêu ấy đã ra đi, rằng sẽ mãi mong chờ trong hi vọng tình yêu ấy sẽ quay lại .. Nhưng đến bao giờ, trái tim không biết, ý chí không dự đoán được. Và thật tệ, dường như chỉ còn có thể yêu nhau trong mơ... Thế thôi!
Showing posts 1 -
10 of 23.