"...Biết không anh em thích đông Gió đông về lạnh lạnh phố phường Mũ len vàng, chiếc áo to, em tròn xoe như con gấu bông" Đông về thật rồi, sáng ngủ dậy thấy cái rét len vào trong tim. Tự hỏi lòng mình còn thích mùa đông nữa không??? Có, mình vẫn thích đông...nhưng mà mùa năm nay sẽ thật lạnh và thật dài...nhưng qua những ngày giá rét để có thể yêu thêm những ngày xuân nắng ấm..qua những nỗi buồn để yêu hơn cuộc sống này...vượt qua chính bản thân mình mình mới có thể đứng dậy sau mọi vấp ngã...
Một cô nàng xinh đẹp và gợi cảm mời một người thợ tới nhà để sửa tivi. Sau khi công việc kết thúc, cô gái trả tiền cho anh thợ, liếc mắt tình tứ và thì thầm như rót mật vào tai anh ta. - Tôi phải đưa ra...à...một đề nghị rất bất thường với anh. Nhưng trước hết tôi xin anh hãy giữ bí mật chuyện này!-cô gái nói. Anh thợ chấp nhận ngay và cùng cô gái vào phòng trong một tâm trạng khấp khởi và hồi hộp. - Chồng tôi là người đàn ông nhu nhược về thể chất, có thể gọi là bất lực trong chuyện này. Giờ đây tôi là một người phụ nữ và anh là một người đàn ông...- Cô giải thích. Anh thợ xúc động hổn hển: - Vâng, vâng!... - Kể từ khi tôi nhìn thấy anh ở ngoài cửa tôi đã...biết anh thích hợp với chuyện đó. - Vâng, vang!... - vậy anh có thể giúp tôi chuyển chỗ cái máy giặt này được không? (st)
Cuối cùng cũng đã đến lúc cần phải đứng dậy...vấp ngã rất đau nhưng không thể chờ ai nâng. Ít ra sau mỗi lần ngã cũng cho mình một bài học về cuộc sống, về con người...
Nước mắt hay buồn đau, quá khứ mãi chỉ là quá khứ, ngủ yên nhé cho tim bình yên..............
Cảm ơn bố mẹ đã sinh con ra, cảm ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống này...hơn 20 năm qua con sống quá êm đềm vì thế con cứ mãi vô tâm chưa bao giờ phải lo nghĩ gì, bây giờ con thực sự hiểu rằng gia đình mình là tất cả, dù con lầm lỗi, dù con hư hỏng,..bố mẹ luôn tha thứ cho con để con cố một nơi chốn yêu thương đi về....Có thể đến bây giờ con mới nhận ra điều ấy là hơi muộn nhưng sẽ tốt hơn là chẳng bao giờ. Cứ mãi chạy đi tìm hạnh phúc con mải quên mình đã quá hạnh phúc khi được sinh ra, được sống trong vòng tay yêu thương của bố mẹ. Con mong bố mẹ luôn mạnh khỏe, con mong gia đình mình sẽ mãi hạnh phúc...
Mãi mãi anh luôn là người anh trai mà em yêu quí và tôn trọng. Cảm ơn anh đã luôn bên em... mùa đông đến em đón cái lạnh trong tâm trạng cô đơn, chán nản nhưng bây giờ em thấy lòng mình ấm lên rất nhiều...
Không hiểu nữa rồi, ghét mọi thứ kinh khủng, ghét luôn cả mình....sao mọi việc liên tục xảy ra như thế ...đời như xe không nơi dừng bến đỗ...hix....Stress quá..................................................................................
...tuyệt vọng...stress trầm trọng hơn nữa...cảm giác hoang mang, lo sợ, đến những giấc ngủ cũng không còn yên tĩnh...trốn chạy nhưng chợt nhận ra mình không có lấy một điểm tựa để bấu víu...