Xinyu

Thích ... những ngày mưa có anh tới ....

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Một chút trong cuộc đời



Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.
Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.
Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.
Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.
Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau.
Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.
Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
Đó là những cái "một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.
Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi".


Giao mùa


Sáng se lạnh, mùi hương trầm toả ra trong con ngõ nhỏ khiến cảm nhận được cái lạnh giao mùa thôi giá. Cứ mỗi lần đi tập Yoga buổi sáng về, trên xe nào rau, nào hoa quả, thức ăn cho cả ngày trĩu nặng trên tay thì lòng vẫn thấy ấm áp mà nhớ đến ấm nước trà xanh mỗi sáng bố pha. Mình không phải là kẻ nghiện trà nhưng bất chợt vì mùi hương mà cũng thấy thèm cốc trà của bố.

Bỗng dưng nhớ giao mùa ngày trước …

Khi sương sớm vẫn phủ trên cánh đồng, mờ mịt, và thấm lạnh trên suốt con đường đi học, đạp xe trên con đường dài tới trường … và những ước mơ cứ lớn dần lên theo đó.

Khi trời còn chẳng biết sẽ lạnh hay nắng hanh mà mặc áo rét ra đường nên mình hay đứng ngó ở đầu ngõ xem đã ai mặc áo ấm chưa để mình còn bắt chước. Sợ mình khác người nên xấu hổ.

Có những lần phượng mải mê trút lớp lá vàng, gió hanh hao, khô khốc, thổi tung làm tóc rối trên những chuyến xe bus chạy dài dọc đường đi làm, mình lại thích cảm giác ngồi hít hà mùi gió khô vờn trên mặt, trên tóc mà chẳng mấy chốc đã đến điểm dừng. Yêu những cơn gió giao mùa đến thế.

Trời trở gió, mình lại thích cảm giác chạy xe nhong nhong ngoài đường, tay thọc vào túi áo khoác của người ấy để bớt đi cái lạnh đầu mùa, miệng vẫn xuýt xoa “Ôi mát thế”.

Chẳng nhớ nổi mình cảm nhận được bao nhiêu lần giao mùa đã đi qua ...

Và bây giờ … mỗi khi giao mùa, chẳng cần để dành khăn đến rét hẳn mình mới mang ra quàng, chỉ chớm chút thôi, chọn lấy 1 chiếc khăn cho thêm sắc màu ngày hôm ấy, tung tăng trên phố … chẳng sợ lạc lõng, chẳng quan tâm người khác có thấy lạnh và quàng khăn giống mình hay không . Mỗi mình một kiểu. Lòng vẫn vui và thích thú vì cổ không bị lạnh … và vì mình đang làm những điều mình thích.


Những khoảnh khắc sống chậm

Sáng thứ 7. Được nghỉ. Dậy sớm đi tập Yoga về, mình thường tạt ngang qua chợ mua đồ nấu ăn cho cả ngày.

Những buổi sáng được ở nhà dịp nghỉ là lúc mình lạch cạch cái bếp nhiều nhất. Hấp bánh bao, hay rán bánh ăn sáng. Có cái lò nướng nữa thế nào cũng nướng bánh. Xay đậu nành, đôi khi là cốc cam vắt. Buổi sáng với mình lúc nào cũng phải đủ chất dinh dưỡng để nạp năng lượng, khởi đầu một ngày mới.

Vừa làm bếp, tivi lúc nào cũng bật, khi thì V channel, khi thì CD. Sáng dậy như một thói quen, không tập Yoga thì nhớ lắm, và dù có bận, vội thế nào cũng phải nghe bản nhạc.

Hôm nay, mở lại bài Che Zhan, nhịp Slow van khiến mình lại nhớ da diết cái điệu nhảy ấy. Cảm giác như muốn lướt trên mặt sàn mà quên hết mọi thứ xung quanh.

Cuối tuần, trời mưa, ấp ủ mãi cái khung cảnh cầm ô bước đi trong cơn mưa xối xả và mình sẽ bấm máy. Làm thế nào để bức ảnh ấy mà người ta không còn thấy cô đơn nữa nhỉ?

Sáng thứ 7. Trên bàn. Một cốc sữa đậu nành. Một đĩa bánh. Một bản nhạc Slow Van. Ước có người share happy moments với mình. smile

Và anh vẫn ở đâu đó quanh đây.




Ngẫu hứng

Một ngày chủ nhật đẹp trời (mình chẳng nhớ trời đất như thế nào nhưng cứ nghĩ nó là đẹp), mở những bản nhạc cũ ra nghe, và nghe được bản mà chưa từng nghe bao giờ. Nó như được vỡ òa trong không gian dìu dịu, tâm hồn lắng lại, tự dưng khiến mình muốn tràn ngập theo điệu nhạc với những bước nhảy của điệu Slow Van.

Chỉ là một chàng trai tiễn cô gái rời xa quê hương theo con tàu đi về một nơi khác, nơi dừng chân của hai người là sân ga, con tàu trở bánh. Chỉ thế thôi. Những bước đi theo điệu nhảy chầm chậm, lưu luyến không muốn rời xa, nước mắt, nỗi buồn ngập tràn trên khuôn mặt, trong trái tim ...

Mình vẫn mơ mộng đấy chứ. Sinh nhật, có một người chưa từng gặp mặt tặng quyển " Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương". Cảm giác cầm cuốn sách lên cũng thấy như chạm được vào mùi hương ấy. Rồi bị nhiễm, đi mua nước rửa tay, nước thơm cho phòng cũng phải chọn đúng màu tím như hoa oải hương. Hị hị.

Ngày xưa, khi những thứ gọi là bắt đầu, mọi thứ thật cũng chẳng êm đềm, chỉ là biết phải vượt qua khó khăn. Bây giờ, khi điều kiện đã ổn hơn, thì trong những cái mà người ta nhìn vào thấy tốt đẹp ấy lại tiềm tàng những con sóng, nó như chỉ muốn nuốt chửng mình, dìm mình thật sâu. Nhưng ... mình đâu phải là người dễ bị nuốt chửng như thế.

Thấy bản thân vẫn nhiệt huyết, vẫn tận tụy và can đảm thì có gì phải sợ chứ?

Cuộc sống vẫn dễ chịu và ngọt ngào dù thế nào smile

P/S: Happy days


Sẽ không để em thêm cô đơn

,



Sẽ không để em thêm cô đơn một lần nào nữa
不再让你孤单

Tháng 7 …


Giữa trưa. Điện thoại kêu. Mình vứt điện thoại trong ngăn tủ, đến lúc kịp nghe thấy chuông và tìm chìa khóa lôi ra thì tiếng kêu đứt quãng. Gọi lại. Hóa ra là anh chàng láng máng tháng 7 này là sinh nhật mình. Vui. Vì người ta vẫn còn mơ hồ nhớ.

Sáng chủ nhật đẹp giời. Mình được hẹn mời ăn sáng từ hôm trước. Ờ thì ăn sáng. Hắn mang bó hoa đứng đầu ngõ tặng mình kèm theo câu chúc mừng sinh nhật em. Mình vô tư trả lời hắn “Hôm nay có phải ngày sinh nhật em đâu”, mà quên mất chẳng biết mình đã nói cảm ơn hắn chưa. Hic. Mình thật vô duyên. Hắn cũng chểnh mảng, chọn hoa tặng mình mà để 3 ngày đã héo quắt quơ, hay tại mình cho chưa đủ nước nhỉ?

Một buổi tối tháng 7. Mình mải đàn đúm với mấy anh đồng nghiệp, và thêm cái tâm trạng chán học nhảy nên nghỉ mất một buổi. Rồi đến lớp như con gà, chẳng nhớ những bước cũ, phần vì cũng chẳng tập trung khi những suy nghĩ cứ vắt trên cành khế. Thế là được buổi học hôm ấy bị thầy nói, rồi thầy lôi đi xềnh xệch, vừa lôi vừa nói tiếp. Haizzzz

Sau ngần ấy năm sống trên cái thế giới đáng yêu này, mình phát hiện ra một điều là sở thích thay đổi theo tuổi tác, thời gian. Bỗng dưng dạo này mình lại nghiện Yoga. Sáng nay dậy, khoảng 5h kém, trời mưa to ầm ĩ, sấm chớp sợ quá, mình cố ngủ thêm tí để chờ trời ngớt ngớt rồi đi. Cuối cùng thì nghỉ học. Sáng đi làm mà cứ thấy bứt rứt khó chịu như con nghiện thèm thuốc. Hix hix

Hôm trước, mình đọc được bài “Đã xấu mà còn ngoan thì ế là phải” trên trang Vietnamnet, rõ là vì 27 tuổi ế, nên cũng chịu khó tìm tòi, kiếm bạn trên các diễn đàn, rồi mình cũng học cả nhảy nhót này, Yoga này…. Nhưng khổ nỗi, Yoga thì toàn các cô các bác bị thoái hóa cột sống, xương khớp có vấn đề hoặc các loại bệnh của người không còn trẻ … mới đi học, và thêm vài em gái bám theo mẹ học cùng. Con trai chẳng thấy đâu. Lớp khiêu vũ thì cũng toàn các chị tuổi băm mấy nhát, thích đi giảm cân. Có chị khoe với mình từ hôm đi học đến giờ giảm được 2 kg đấy em ạ. Các anh con trai là báu vật ở đây. Hiếm như ở Tây vương nữ quốc. Trên các diễn đàn, chụp choẹt ở HP thì cũng ít anh, toàn thấy em là em cả. Rồi nối, hẹn ăn trưa, fb, opera … mình cũng chán dần chán mòn.

Cô bạn sáng nay tâm sự, tao xin nghỉ việc để có thời gian cho sinh em bé. Mãi mà chưa thấy dấu hiệu gì nên cũng sốt ruột, đi làm bận bịu lại lo nghĩ sợ ảnh hưởng. Và bài tiếp theo là giục mình chống lầy, không mai kia … Mình chơi luôn lại: chẳng lẽ tao sinh trước khi cưới cho mày xem. Hehe. Mình to miệng thật í. Mà nói thực cũng thèm có trẻ con lắm rồi. Hay là … nhỉ? Hihi

Lâu lắm rồi, theo thói quen là sáng dậy mở nhạc từ điện thoại ra nghe còn chân tay muốn làm gì thì làm. Từ hồi học Yoga đến giờ thì sáng dậy mình chỉ biết cắm cổ đi vào nhà vệ sinh rồi vác thảm đi lên Cung. Bỗng dưng sáng nay dậy mở nhạc không lời nghe, rồi dọn dẹp lại cái phòng. Mình như kiểu bị ma ám vì hành động không bình thường vào sáng sớm. Hay là hôm nay mình bị mát dây thần kinh nhỉ?






Cầu vồng không về sau cơn mưa

,


Trời đang nắng, bỗng dưng đổ cơn mưa. Em tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa ngắn, ngồi ngắm mưa lạo xạo phía cửa sổ. Từng giọt mưa bám vào kính, rơi xuống, bạn em ví như giọt nước mắt của Chức Nữ lăn trên má nàng khi khóc nhớ Ngưu Lang. Tay em muốn chạm vào mưa, gần lắm nhưng không chạm đến được, như em từng ước ta chạm vào nhau. Sao mãi giữa anh và em đều có khoảng cách vô hình nào đó, và chẳng thể gần nhau được. Cứ gặp, rồi xa mãi mãi. Phải chăng tại chữ Duyên?

Bầu trời. Một bên mưa, một bên không. Mây. Một bên u ám, một bên xanh. Có thể như vậy nên cầu vồng không đến. Hay chưa đủ nắng để kéo cầu vồng về với mưa?

Người ta thấy mưa thì nhăn nhó, khó chịu vì sẽ bị ướt, sẽ lùng bùng trong áo mưa mà ghét, còn em, nhìn thấy mưa giống như nhìn thấy nắng, thấy gió, vẫn yêu, vẫn thích. Và cũng chẳng phải nhìn thấy mưa mà buồn. Em vẫn vui, vẫn buồn dù nắng hay mưa đấy thôi.

Đã có những ngày đi đày nắng chụp ảnh, tự dưng em thích chụp dưới trời mưa. Như em từng khoe với anh, em thích đi dưới mưa, mặc chiếc váy thật đẹp, cầm chiếc ô màu tím, thênh thang bước. Hay từ những góc phố, trong quán café ngắm trời mưa và chụp.

Em yêu mưa như yêu nắng và gió. Cho dù sau cơn mưa cầu vồng không xuất hiện. Và em vẫn thích anh dù ta có thể chỉ đi qua nhau mà không cùng một phía.









February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29