Skip navigation.

A little thing can make amazing things

Enrich your soul - Hãy làm giàu tâm hồn bạn by Nguyễn Hiền

STICKY POST

Một chút trong cuộc đời



Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn.
Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.
Một chút hành động của tình yêu thương và lòng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.
Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.
Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không còn tối nữa.
Một chút ký ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều nǎm sau.
Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.
Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.
Đó là những cái "một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.
Và bây giờ chúng mình sẽ cùng gặp những ai đã trao tặng cho chúng mình những cái một chút trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn vì tất cả những một chút mà bạn đã giúp đỡ cho tôi".


Đi buôn


Mấy hôm nay để blog xanh rêu, bức xúc chuyện xung quanh.

Về nhà, các cô các bác cử hỏi có người yêu chưa, này nọ. Ghét quá. Hình như đến tuổi rồi ấy hay sao mà mọi người cứ làm mình rối trí. Đang chơi bời, sướng! Thực ra cũng chẳng chơi mấy trừ cuối tuần lượn lờ với mấy anh đồng nghiệp lạ nước lạ cái sang đây công tác ngắn ngày (biện hộ tí). Lắng đi một thời gian do ít Mr sang đây, bây giờ lại nổi máu phượt tiếp. Kể mà người ấy hỏi lấy mình thì chắc cũng về nhà vắt tay lên trán suy nghĩ xem thế nào, nhưng mà chàng này cũng mải làm mải ăn, bỏ mặc mình thích thế nào thì tuỳ. Tháng , hai tháng mới nhắn cho cái tin hỏi em thế nào? Thế mà con bé dở hơi là mình vẫn thích hắn mới lạ chứ. Chắc chưa có chàng nào thế chân! Nói thế đầy chàng tự ái nhỉ? Rõ khổ, gặp vài bữa lại thấy mình như đang đi kén chồng ấy, buồn cười quá. Mà cứ như kiểu gì ấy, thôi đóng cửa đi tu cho yên bình. Dính đến yêu đương chồng con mệt quá. Không thèm nghĩ nữa, kệ! Dạo này chữ KỆ to tướng nó đóng đinh trên đầu mình rồi. Hm. What will be will be!P:

Thứ bảy rảnh rỗi, lang thang trên mấy forum lót lá khoai ngồi nghe buôn chuyện, vớ được câu chuyện về nhật ký cô dâu trẻ, mình ngồi ôm cho cả ngày cái trang ấy, đọc nghiến ngấu, vừa đọc vừa tủm tỉm cười, thi thoảng có đoạn hay quá ko muốn hưởng thụ một mình, lại đọc to cho cả phòng nghe. Có đoạn đọc thấy cay cay sống mũi. Ực ực. Bác nào muốn đọc thì click vào link này nhé. http://ttvnol.com/forum/tacphamvanhoc/1181911.ttvn

Đầu đông mà thời tiết chẳng khác gì đầu hè. Trời xanh, nắng vàng. Hơ hơ. Tự dưng mình nổi hứng đi ngắm mây. Mấy hôm nay công việc phải chạy nên ngồi trên ô tô, nghển mặt lên nhìn mây trôi. Sáng nay cô bạn cũng nổi hứng giống mình thế. Thấy mây sao thật gần mà với mãi không được, nó lững thững trôi, từng lớp, từng lớp rồi che đi ông mặt trời khuất dần như đêm trăng rằm trong mấy bộ phim có chó sói. Thời tiết đúng lạ lùng. Mà mai kia lại gió mùa rồi. Chắc mùa đông về thật đấy, không giả vờ giả vịt nữa.

Mình đăng ký làm thành viên trên một trang Web để kết bạn, treo cái ảnh bác Lâm chụp hôm ọp ẹp opera cuối tháng 7 vừa rồi, cua được bao nhiêu anh. Trông sao mà mình dịu dàng hiền từ đến thế, khác hẳn cái vẻ chảnh và cau có những khi bực mình. Mà vẫn chưa bằng cái ảnh năm thứ nhất ĐH, hix, sao mình ngày xưa đáng yêu thế chứ. Giờ cái mặt dày ra mấy phân, “già” đi nửa! Mà cua kiểu gì lại túm được hai đệ tử ( mấy Mr ấy mà thấy từ này chắc ức mình lắm!) gọi mình bằng cô giáo. Chả là một anh bắt đầu học Cao học, ko có bằng TOEFL sẽ không lấy được bằng Thạc Sỹ nên vác sách sang "ăn vạ" nhờ mình kèm cặp. Hôm qua còn khoe cái ảnh ở trường trong khoá đào tạo Thạc sỹ khoá 2009-2011 nữa chứ. Oai như cóc, mình cũng oai, có đệ tử giỏi ra phết. Kaka. Còn một Mr nữa muốn học tiếng Trung để năm sau làm dự án với đội Trung Quốc cho thuận lợi. Chăm chỉ ghê, mình dạy thử một buổi giao tiếp mà thấy nhớ cái chai nước muối làm sao! Tối sau dẫn đi cà phê với đồng nghiệp Trung Quốc cho đỡ phải nói nhiều!

Mình tranh thủ viết vậy chứ hôm nay nhiều việc, đi buôn từng ấy thôi. Đủ sống cho cả tuần này rồi. :D




Góc phố dịu dàng

,



Hỡi chiếc lá me xanh rơi trên đường xưa nắng hoa.
Còn nhớ góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha.
Hỡi góc phố dịu dàng và hàng me anh đưa em đi ăn kem mỗi chiều.
Hỡi góc phố dịu dàng và nụ hôn tan êm rất mau trong ly chè kem.

Phố có nhớ đôi mèo con năm xưa
Vẫn hay nô đùa mỗi ngày
Và hay hái me cho nhau.
Phố có biết câu chuyện yêu vu vơ
Như thể con mèo dịu hiền
Thường hay cắn đôi tay tôi.
Hỡi góc phố dịu dàng,
Mà giờ đây sao con miu ơi đi hoang nơi nào ?
Hỡi góc phố dịu dàng,
Và tình yêu ngây thơ vẫn thơm hương ly chè kem.

Hỡi những chú chim xưa đang bay về đâu với ai ?
Còn nhớ góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha.
Hỡi góc phố dịu dàng, và hàng hoa anh mua cho em bông hoa học trò.
Hỡi góc phố dịu dàng và hàng cây với những đóa sao xoay xoay thời gian.


Anh và em, không có những kỉ niệm của tuổi học trò như thế, không ly kem mát tê đầu lưỡi, không có những bông hoa học trò, không lá me bay trong góc phố của riêng mình. Chỉ có nắng thênh thang đến chói mắt, có cơn mưa nhẹ nhàng, và có cái se lạnh của cuối xuân. Có hương cà fê đắng, có lời hát dang dở, có nụ cười rạng rỡ của anh, có nước mắt giận dỗi của em.

Lâu không nghe lại bài hát này, bất chợt đâu đó trong đầu hiện ra những lời quen thuộc, em lại thấy hứng thú nghe. Tuổi 25 của em không còn tình yêu ngây thơ như trước, thấy mình già hơn, chín chắn hơn ngày hôm qua. Nhưng vẫn luôn hi vọng một ngày anh bước đến nắm lấy tay em, mình cùng bước đi chung một con đường.




Nguyện cầu cho trái tim được bình yên.

,

Đã từ lâu em nhận ra rằng những cảm nhận của em là đúng nhưng nhiều khi em không muốn như thế, cứ đi phủ nhận nó, rồi cuối cùng điều tất yếu, nó vẫn đúng. Giống như có lúc không dám tin vào thực tế, vào mắt mình điều gì đó đã mất đi. Vẫn cố giữ, cố tìm vì tin rằng nó vẫn còn ở đâu đó quanh em. Rồi một ngày phải chấp nhận thực tại, nó đã mất!


Nhiều lần nghe điện thoại, dù việc công hay việc riêng, em sợ nghe tiếng cúp máy từ đầu bên kia. Chẳng phải vội vàng vì tiếc vài giây thời gian, chỉ là vì tránh cái khoảng trống sau mỗi tiếng tút tút bên tai, và một phần vì em không đủ kiên nhẫn, sở thích để nghe nó. Lạnh lùng, khô khốc.

Sau những chuyến đi, em lại trở về nhịp điệu cuối tuần như cũ, nấu nướng, ăn, ngủ. Thi thoảng miệng vẫn cất lên mấy lời ca quen thuộc. Lâu lâu không hát những bài cũ, lục tìm và hát lại. Kỷ niệm từ thuở cấp 3 ùa về. Ngày sinh nhật bạn cùng bàn hát chung bài đó. Gặp lại người cũ mấy năm về trước, cảm xúc chẳng còn như xưa nữa. Chai lì thêm một chút rùi. Tự nhiên người hỏi em còn yêu người không nhỉ? Chẳng biết nói gì ngoài hai chữ lặng im.

Ngày nghe bà nói em như cái bàn tay làm sao che nổi ông mặt trời mãi được là ngày em nói chuyện với bà lần cuối. Tự trách mình về quê dịp trung thu sao không ghé qua thăm bà khi bà mong gặp em đến thế. Đấy, nhiều việc qua rồi lại thấy tiếc nuối. Em đang không biết sống trọn vẹn từng ngày.

Có người nói em không biết giữ lấy tình yêu. Khi có tình yêu trong tay, em phải biết giữ chặt lấy nó. Tình yêu đâu giống như bàn tay hay một vật nào đó, nắm chặt hay cô đặc nó là giữ được suốt cuộc đời? Tình yêu đến rồi đi, ai biết. Con người thay đổi, tình cảm cũng thay đổi theo. Tình yêu cũng giống như hương thơm, có độ nồng vừa phải, giản dị như cuộc sống thông thường thì đẹp, nếu cô đặc đến nồng độ cao thì không còn nhận ra nó nữa. Giản dị đơn thuần thế mà vẫn chẳng ở mãi bên mình được. Nó có cánh nữa kia mà.

Tự nhiên em muốn ngồi im lặng, để hai tay lên sống mũi, nhắm mắt lại, nguyện cầu cho trái tim được bình yên.


Khi ta đi qua nhau… sẽ còn lại gì???

,

"Lá lìa cành vì gió cuốn lá đi hay vì cây không giữ lá lại???"

Tôi vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "duyên số" thì số phận đã đặt vào tay, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế, để làm gì kia chứ?

Tôi yêu em, không phải do duyên số, em tìm đến tôi và tôi cũng vậy. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho tôi yên bình. Thế đã đủ chưa?

Tôi vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, “khi cuồng”(có thể gọi nóng bỏng chăng), khi bình ổn và khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi cuồng chưa em? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau.

Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng. Buồn cười! Có người bước đến bên anh, nói rằng yêu anh, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi không thử, vì vốn tình yêu không dành cho phép thử. Sự đáng trân trọng của mỗi con người là biết con đường mình đang đi, và biết trái tim đa cảm kia chẳng dễ tìm được bến đỗ. Tự tìm cho mình chút hào nhoáng phút chốc của một kẻ có sức hút để trọn đời nay đây mai đó ư. Em à, tôi không phải kẻ tham lam dại dột.

Khi một người tiến đến và tôi biết lùi lại. Em biết không, vì em hiểu tôi cần em hơn một vòng tay thật thoáng qua những lúc này. Khoảng cách, chỉ là cái cớ cho sự thay đổi. Tôi, không phải vậy.

Tôi vẫn nghe đời huyên thuyên về sự chia ly, cái giá của nhàm chán và giả dối. Đọng lại trong tôi suốt những tháng năm biết yêu thương (và cả đau khổ…) là tình yêu đong đầy từng giây phút trôi qua. Để còn lại trong mình không phải sự cũ rích mà là vững chắc. Tôi không khám phá một con người mà hiểu về người ấy (và tôi đã thật sự hiểu em chưa?). Để hiểu em, tôi học dần sự thứ tha và chấp nhận. Sự lắng nghe và cố gắng. Thuyết giáo "Nhàm chán" trong tình yêu không dành cho tôi. Ai có thể hiểu hết một người để tự cho mình quyền chán họ?

Em à! Tôi vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng tôi tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì một ai đó. Cái nhạt và cái thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Tôi cần một người yêu mở lòng cho tôi, để tôi được ân cần, để tôi được yêu chính người đó. Tôi không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo. Hiểu tôi không?

Tôi vẫn nghe cuộc sống này rên rả những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu tôi, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đương đủ để cưới nhau, và rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng há chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi" sao?

Buông ra thì dễ. Người ta cứ đến và đi trong đời nhau, để chọn lựa? Khi đến bên nhau, không phải là chọn lựa? Tôi không ép buộc ai yêu tôi, và ai đó cũng không bắt tôi thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau. Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ được, để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm. Tôi đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của tôi. Tôi không suy xét xem người con gái khác có yêu tôi nhiều hơn em không, tôi không hỏi xem người con gái ấy có khơi gợi trong tôi cảm xúc hay không? Bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, tôi yêu em.

Phản bội...nghĩa là buông tay nhau ra....quay lưng....và....bước đi.....
Thế thì khi ta đi qua nhau … sẽ còn lại gì hả em?


Sourced from internet


Đám cưới

Nguồn từ http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/10/3B9CC176/

Anh ạ, hôm qua em đi dự đám cưới.
Trong đời mình ai chả một lần đi dự đám cưới. Em lại là một cô gái, ở phương diện nào đó, là yêu đời và lạc quan nên càng thích đi dự đám cưới.

Christina Le

Dự đám cưới đôi khi chỉ là để nhìn cô dâu, chú rể. Em muốn xem vẻ mặt hạnh phúc của họ trong ngày trọng đại nhất đời mình để cho bản thân thêm chút lòng tin rằng cuộc sống vẫn còn nhiều lắm những niềm vui, hạnh phúc, để cho bản thân thêm một lý do yêu cuộc sống này. Nhưng... (đáng ghét trên đời sao lại có chữ "nhưng") em nghiệm ra, không phải đám cưới nào cũng vui như Tết, cũng đầy tiếng cười và những lời chúc phúc hoặc những giọt nước mắt hạnh phúc. Cuộc sống bao giờ cũng có hai mặt, nên sẽ có những đám cưới đầy tiếng xì xầm phía sau mà cô dâu chú rể cố giấu, những đám cưới mà nước mắt bố mẹ lặn vào trong.

Anh ạ, cảm ơn anh tối qua đã cho em thấy một bài học lớn đằng sau đám cưới. Em là người giàu cảm xúc nên thật sự tối qua em thấy buồn. Nỗi buồn khi nhìn thấy mặt trái của một thứ gì đó mà ta tưởng là tốt đẹp. Nghe anh kể, em hình dung ra cảnh cô dâu mắt ráo hoảnh bước lên xe hoa, chú rể lầm lầm lì lì ngồi kì kèo với bố vợ về khoản tiền mừng cưới sắp có, mẹ cô dâu vẻ mặt đầy cam chịu nhìn những hỗn độn trước mắt với sự bất lực cố hữu.

Em không biết trong hoàn cảnh đó có giọt nước mắt nào rơi hay không? Anh nói anh đã khóc tối qua khi thấy em họ lên xe hoa, em tin nhưng cứ nghĩ mãi, không biết anh khóc vì nhìn những cảnh buồn bã ấy hay buồn bởi thêm một người em bắt đầu bước vào những ràng buộc của cuộc sống vợ chồng (mà nhiều người, trong đó có cả anh và em đều hình dung trước là đầy sóng gió).

Anh hỏi em sao không thấy cô dâu khóc khi lên xe hoa? Anh hỏi em sao không thấy mẹ cô dâu khóc khi tiễn con đi? Em cũng không biết phải trả lời anh thế nào vì mọi sự suy đoán đều có thể là áp đặt dù em cũng có chút chạnh lòng. Nếu bắt buộc phải có một lý do cho cái sự "không rơi nước mắt" đó, em hy vọng lý do đó là vì "nước mắt đã rơi nhiều quá rồi".

Anh biết không, đám cưới tối qua làm em suy nghĩ rất nhiều. Nó khiến em bắt đầu nghi ngờ về cái gọi là "giá trị của hôn nhân" và lòng tin đối với hôn nhân mà khó khăn lắm em mới tìm lại được lại có chút lung lay. Cô dâu 19 tuổi, nhỏ xíu trong chiếc váy cưới đứng cãi nhau với chú rể vì mấy két bia. Cô dâu 19 tuổi khóc trong đám cưới của mình, không phải vì vui mừng, mà vì bất lực trước mấy két bia đãi họ hàng. Chạnh lòng không anh?

Em viết những dòng này chẳng phải để phê phán, bình luận gì bởi thực sự em không muốn, cũng không có tư cách. Em viết chỉ để nhìn nhận một sự thật đắng cay: "Hôn nhân là sự thật trần trụi nhất của tình yêu". Đoá hồng tình yêu đẹp đấy, nhưng gai của nó sẽ làm ta đau. Em biết chứ, quyết định kết hôn là đánh cược với số phận, là mạo hiểm vì lấy ai, có nghĩa đã quyết định gắn bó, chia sẻ đắng cay vui buồn với một người xa lạ đến hết cuộc đời và vì vậy, em luôn hy vọng có tình yêu đằng sau những đám cưới. Để ít ra, có tình yêu người ta sẽ vượt qua những sóng gió dễ dàng hơn.

Em không hình dung ra đám cưới của mình sẽ như thế nào dù nhiều lần đã cố. Dĩ nhiên em đã qua cái tuổi 19 lâu rồi, dĩ nhiên là em độc lập, em tin mình có khả năng lo chu toàn cho đám cưới của mình. Nhưng nếu thật sự em không đủ khả năng tổ chức một đám cưới linh đình như hai họ mong muốn, em nghĩ chỉ cần cô dâu chú rể và bố mẹ hai bên có mặt, dự một buổi lễ đơn sơ là đủ. Không cần phải làm đám cưới giống như một vở bi hài kịch. Quan trọng là tình yêu của hai bên dành cho nhau chứ đong đếm gì mấy chén rượu mừng? Phải không anh?

Hôn nhân bắt nguồn từ tình yêu nhưng nó còn thiêng liêng hơn cả tình yêu bởi hôn nhân còn đi liền với học thức, ý thức và trách nhiệm. Dĩ nhiên, nếu không có tình yêu, nó chắc chắn là một sự cam chịu. Vì vậy, nếu thật sự em không tìm thấy người em cảm thấy khi ở bên sẽ không có "giá như...", một người cho em đủ lòng tin và nghị lực để vượt qua những biến cố của cuộc đời, một người có thể cùng em đi qua những ngọt ngào và cả những chán chường, nếu thật sự thế, em sẽ không cưới. Em không muốn làm khổ cuộc đời mình và cuộc đời người ấy. Làm như thế là có tội, có tội với bản thân em, có tội với người ấy và có tội với cả những đứa con của em nữa.

Ngược lại, nếu tìm thấy một nửa đích thực của đời mình, em xin người đó hãy yên tâm rằng, tuy em không thể hứa cả cuộc đời chỉ toàn mật ngọt và hoa hồng nhưng sẽ có ít mật đắng và gai nhọn nhất có thể bởi em sẽ yêu thương hết lòng và dâng hiến trọn vẹn. Em hứa!



Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu...

,

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
....Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái khác
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...


Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng buồn tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.

Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.


Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh.

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...


Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế ...
Vẫn say mê như chưa hề cũ...
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?


Sưu tầm từ Internet

November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30